Chap 5
Sau cơn hãi hùng với mớ độc dược, Harry đã cẩn thận hơn khi khám phá vòng quanh thái ấp. Chỗ này có thể chứa rất nhiều đồ vật nguy hiểm, đặc biệt trong căn nhà của một vị Chúa tể Hắc Ám.
Nhưng phải nói rằng Chúa tể Hắc Ám cũng không đến nỗi tệ lắm trong khi Harry đang dần dần nhận ra được điều này. Sau ba tuần Tom đã cho cậu ăn, tắm rửa giúp cậu (quá khó chịu đối với Harry) và để cậu chạy lăng quăng quanh thái ấp hoặc đến một căn phòng nhất định trong lúc Tom làm việc. Cậu cần tuyên bố rằng tên kia chăm sóc cậu càng ngày càng tốt. Hắn cũng tạo ra một vài món đồ chơi để Harry giải trí.
Harry cực kỳ yêu thích quả banh bằng len của cậu. Tom đã khám phá được sự đam mê của Harry với mấy sợi dây màn cửa và hắn biến ra cuộn len đó cho Harry chơi cùng. Cả hai đều mãn nguyện. Harry nghịch ngợm với nó hàng giờ đồng hồ và Tom có thể hoàn thành công việc mà không phải lo lắng cậu sẽ vướng vào chuyện gì nữa. Mọi thứ đều tốt.
Harry nhận ra cậu hưởng thụ việc trở thành bạn đồng hành với Tom. Cậu có thể ngồi trên bàn của Tom trong khi hắn làm việc và quan sát hắn, thỉnh thoảng giúp đỡ nếu cậu có thể. Chẳng hạn như nhảy lên giấy tờ hắn cần (chắc là giữ lại cho khỏi bay ý) và mang đến cho hắn một cây bút lông ngỗng mới. Đổi lại, Tom sẽ xoa tai cậu và để cậu nằm nghỉ trên đùi hắn.
Có đôi khi Harry buồn chán, cậu sẽ gây rắc rối và chạy vòng quanh ngôi nhà rồi quậy phá thứ gì đó. Và Tom sẽ đuổi theo và mắng mỏ cậu. Nhưng hắn luôn luôn tha thứ cho cậu, ai có thể cưỡng lại khuôn mặt đáng yêu của bé mèo như cậu chứ.
Lúc này Harry đang buồn chán tột đỉnh. Tom không cho cậu ra khỏi phòng ngủ đã ba ngày rồi và nó bắt đầu khiến cậu thấy bực bội. Nên khi Tom thức dậy sáng nay, cậu không thèm nghe mệnh lệnh thường xuyên "ở yên trong phòng" của Tom, và khi cánh cửa mở ra, Harry chuồn thẳng.
"Harry! Không!" Tom kêu lớn và đuổi theo phía sau cậu. "Bây giờ không phải lúc cho trò này đâu," hắn làu bàu.
Có một điều mà Harry học được suốt khoảng thời gian cư trú ở đây của cậu là cậu không thể nhanh chóng trèo xuống cầu thang, nhưng nếu có thời gian, cậu có thể làm được. Nên khi cậu phát hiện ra chỗ cầu thang, cậu trốn ra đằng sau một cái cây và canh chừng trong lúc Tom chạy lướt qua cậu và tiếp tục đi xuống dãy hành lang.
Sau khi chắc chắn Tom đã biến mất rồi, cậu đến gần cầu thang và bắt đầu chậm chạp leo xuống. Hơi tốn thời gian, nhưng cũng đến lúc cậu đứng được trên sàn nhà, đi dọc dãy hành lang đến văn phòng của Tom và chờ hắn ở đó. Trên đường đi, Harry va phải một người mà cậu không bao giờ muốn gặp lại lần nữa.
"Oh! Nhìn bé mèo dễ cưng này đi," giọng Bellatrix Lestrange thì thào vang lên khi mụ ta nhận ra Harry cạnh ngay lối rẽ.
Harry rít lên, lông trên lưng cậu dựng đứng, Bellatrix! Chúa biết cậu căm thù mụ ta đến mức nào. Mụ ta đã cướp ba đỡ đầu khỏi cậu khi cậu vừa đưa chú trở lại. Cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho mụ ta. Tuyệt đối!
"Mày từ đâu đến vậy hả bé cưng?" mụ ta hỏi trong khi tiến đến trước mặt cậu. "Ta không thể để bé chạy lung tung quanh thái ấp của Chúa tể như thể bé thuộc về nơi này được."
Hắn muốn ta ở đây. Ta không thể nói như thế với ngươi được, ả khốn, cậu gầm gừ.
"Aw! Bé nhỏ quá đi," mụ ta thì thầm trong khi chặn trước mặt cậu. Harry bật móng vuốt ra, Làm sao mụ dám đụng vào ta. Làm sao mụ dám hả! Mụ ta nắm cậu lên. Harry bắt đầu vùng vẫy trong tay mụ, sử dụng vuốt của mình cấu vào bất kỳ nơi nào cậu có thể. "Biết điều đi, bé con!" Mụ ta nạt cậu.
Harry vẫn không từ bỏ và trèo lên tay mụ. "Bé ngoan," mụ nói khẽ đầy bệnh hoạn và tóm cậu ra đằng trước khiến hai người đối mặt với nhau. "Bé thiệt dễ thương đó!" mụ nói và cọ má vào bộ lông của cậu. Harry trầm trầm gầm gừ trong cổ họng. Bỏ cái bàn tay gớm ghiếc của mụ ra khỏi người ta ngay! Mụ đang làm bẩn bộ lông của ta đấy.
Khi mụ ngừng lại và giơ cậu ra trước mặt, Harry tung móng vuốt ra và ghim chúng thật sâu vào khuôn mặt mụ, sau đó chậm rãi kéo dài xuống dưới. Bellatrix thét lên trong đau đớn và cố gỡ cậu ra, nhưng cậu đã kịp gây ra cho mụ vài vết thương rồi.
Bây giờ thì mụ đã sở hữu những dấu trầy xước hằn sâu trên một bên mặt, hoàn toàn hòa hợp với vẻ ngoài điên cuồng của mụ. "Con mèo ngu ngốc!" mụ hét và quẳng cậu vào vách tường.
Harry va vào tường và rớt "bịch" xuống sàn. Cậu cuộn người lại. Đau quá? Với cơ thể nhỏ bé như thế này, cậu rất dễ bị tổn thương và cậu cảm thấy xương sườn của mình như đang bốc cháy. Cậu khổ sở rên rỉ.
"Mày phá hủy gương mặt xinh đẹp của tao," Bellatrix nổi điên. Chẳng có chỗ nào đẹp cả, cậu cay đắng nghĩ. Mụ rút đũa phép ra. "Tao sẽ hóa kiếp cho mày ngay đây. Đồ súc vật."
Harry mở to mắt và cố gắng trốn khỏi đó. Tom! Tom! Ngươi ở đâu? Harry hoảng hốt nghĩ trong mụ ta càng ngày càng tiến gần với một ánh nhìn điên cuồng trên mặt.
"Avaada Ked-"
"Bella!"
Mụ ta dừng lại giữa câu và quay người ra sau. "Chúa tể của tôi," mụ thì thầm và quỳ xuống. Harry kêu lên vì sự giải thoát kịp thời trong khi nhìn Tom đi xuôi xuống dãy hành lang.
"Ngươi đang làm gì?" hắn lạnh lùng rít khẽ.
"Chỉ là tống tiễn một con thú vật, thưa Chúa tể." Bellatrix nói với đôi mắt mở to sùng bái.
"Ta không thấy con vật nào cả."
"Nó ở đằng kia!" mụ ta nói và chỉ về hướng của Harry. "Nó dám cả gan cào mặt bầy tôi!"
"Ta chẳng thấy có sự khác biệt nào cả," Tom cất giọng đầy u ám và bắt đầu đi về hướng mà mụ ta đã chỉ. Harry kêu meo meo và tập tễnh bước đến gần hắn. Tom nhận ra cậu, biểu cảm lạnh lùng, cứng nhắc của hắn ngay lập tức biến thành nhẹ nhõm.
"Bé con đây rồi," hắn càu nhàu và cúi người bế cậu lên. Harry lại kêu meo meo, vui vẻ được quay về trong vòng tay hắn và cọ cọ người vào trong ngực Tom với một tiếng rên rừ rừ.
"Ch-Chúa tể của tôi? Nó là của Ngài?" Bellatrix kinh hoàng hỏi.
"Đúng vậy, Bella. Nó thuộc về ta. Và nếu ngươi dám chạm một ngón tay vào người nó lần nữa, ngươi sẽ phải sống trong hối hận. Ta đã nói rõ chưa?"
"Vâng, thưa Chúa tể."
"Tốt. Bây giờ thì biến khỏi mắt ta!" Tom gầm gừ đe dọa. Bellatrix cúi người, sau đó gấp gáp rời đi.
Sau khi mụ đi mất, Tom thở dài và nhìn xuống Harry. "Ta đã bảo bé con đừng rời khỏi phòng," hắn nói và bắt đầu tiến về văn phòng của hắn.
Ngươi có thể nói với ta là lũ Tử Thần Thực Tử đang ở đây, Harry nghĩ trong khi rên rỉ thoải mái với những ngón tay của Tom ve vuốt đôi tai cậu.
"Nhưng làm sao bé con xuống cầu thang được?" Tom hỏi trong khi họ đến văn phòng của hắn và hắn đặt mông ngồi xuống ghế.
Harry hô hấp trong khen ngợi, Ha! Mi không nghĩ ta làm được chứ gì?
Tom cười khúc khích và đặt Harry lên đùi hắn rồi bắt đầu nựng nịu cậu. Harry rên lên đau đớn khi bàn tay của Tom đặt lên xương sườn của cậu. Tay Tom vẫn đặt ở đấy, "Bé con có sao không?" Tom hỏi, đặt cậu lên bàn. Cậu meo meo mỏng manh đầy khổ sở và đôi mắt đỏ rực của Tom tối lại vì giận dữ, "Cô ta làm đau bé con sao?" Harry meo meo xác nhận. "Bé đau ở đâu?" Tom dịu dàng hỏi và Harry liếm cạnh sườn của cậu chỉ cho hắn.
Tom rút đũa phép ra và thì thầm một câu thần chú. Một cảm giác ấm áp bao trùm lấy Harry và sau đó ngừng lại. "Có vẻ bé con đã làm rạn xương sườn rồi," Tom làu bàu, vuốt tay dọc qua chỗ bị thương. "Dường như nó khiến bé con đau nhiều hơn là con người."
Harry kêu meo meo lần nữa và đẩy đầu vào bàn tay đang cầm đũa phép của hắn, nói với Tom chữa trị cho cậu. "Được rồi, được rồi. Chịu đựng một chút." Tom giơ đũa phép lên và Harry được phủ trong một tầng ánh sáng xanh lam. Cơn đau lập tức biến mất. Harry đi thử một vòng, kiểm tra xem có còn đau ở đâu không. "Tốt hơn chưa nào?"
Harry kêu lớn và nhảy vào người Tom, kẻ đang cười và hắn đón lấy Harry trong lúc cậu rên rừ rừ và dụi vào người hắn cảm ơn. "Ta sẽ coi đó là đồng ý." Harry gầm gừ và liếm láp khuôn mặt Tom bừa bãi. "Ta đoán bé con đang thoải mái," Tom nhận xét.
Harry cảm thấy khuôn mặt cậu đang nóng bừng lên, ngượng ngùng và kinh hãi vì những gì cậu đã làm, nhưng Tom có vẻ chẳng để ý gì cả vì hắn hôn lên đầu cậu đáp trả, khiến Harry càng vẫy đuôi điên cuồng trong thích thú.
Khoảnh khắc hạnh phúc của cả hai bị phá vỡ bởi một tiếng gõ cửa. Tai Harry dựng lên và cậu đỏ mặt khi phát hiện ra chính mình đang vui vẻ chỉ vì một nụ hôn đơn giản. Có chuyện gì với mình vậy? Mình không nên như thế. Ý mình đó chỉ là một nụ hôn thôi mà. Cậu nghĩ lúc ổn định trong vòng tay Tom. Nhưng những từ ngữ đó khiến bộ lông cậu cảm thấy nóng cháy, nên cậu quyết định ngừng ngẫm nghĩ và chờ xem ai đang đứng ngoài cửa. Mình tự hỏi ai đấy?
Tom thở dài và thẳng người lên trên ghế, đeo vào mặt chiếc vỏ ngụy trang lạnh lùng, bất cần. "Vào đi." Hắn gọi lớn và lại vuốt ve lỗ tai của Harry. Harry vui sướng rên rỉ và ngẩng đầu lên nhìn xem ai đến.
Lucius Malfoy bước vào phòng và quỳ gối trên sàn. "Thưa Chúa tể."
Harry cười thầm, Bây giờ ngươi không kiêu ngạo và phô trương nữa à?
"Lucius. Ngươi muốn báo cáo chuyện gì?"
Lucius ngước đầu và mở miệng nói trong khi nhận ra bé mèo trong tay Chúa tể Hắc Ám. Đôi mắt hắn trợn trừng kinh ngạc. Ai cũng biết Chúa tể Hắc Ám không phải là một người nhân từ, nên khi nhìn thấy con mèo rên gừ gừ trên đùi Ngài thật sự quá mức... kỳ dị.
"Lucius," Tom thiếu kiên nhẫn rít lên.
Lucius lập tức quay đầu về phía đôi mắt của Chúa tể Hắc Ám, sau đó hạ xuống, "Bầy tôi có tin mới, thưa Chúa tể."
"Tin gì?"
"Tôi đã nhận được thông tin từ Hogwarts rằng Harry Potter đang mất tích."
Harry cứng người sợ hãi và bàn tay đang vỗ về cậu bỗng ngừng lại, sau đó tiếp tục như thường, "Thật chứ? Nó đang ở đâu?"
"Bầy tôi không biết."
"Tìm nó," Tom thì thầm, "và đem nó đến cho ta."
"Vâng, thưa Chúa tể," Lucius cúi đầu và rời khỏi phòng.
Tom ngồi xuống ghế của hắn suy ngẫm, "Chà, đây đúng là một tin tốt lành. Thằng nhãi Potter không ở dưới mũi những tên già ngu ngốc thì nó chỉ chẳng làm gì được."
Harry khổ sở kêu meo meo. Trong suốt những tuần qua cậu đã thực sự bắt đầu yêu quý Tom, rất nhiều. Hắn khác xa so với những gì cậu từng nghĩ về hắn. Nhưng bây giờ tất cả đã chấm hết. Cậu sẽ bị phát hiện và Tom sẽ giết cậu mà không hề do dự lần nào.
Cảm nhận được sự đau đớn của Harry, Tom bế cậu lên và đặt xuống bàn hắn, "Có chuyện gì thế, Harry? Xương sườn của bé con vẫn đau sao?"
Harry lắc đầu, tiến về phía trước và cọ đầu vào khuôn mặt của Tom. Sau đó cho hắn một cái hôn vô ý. Xin lỗi. Xin lỗi vì ta đã nói dối. Ta là Harry Potter. Ta ở nagy đây. Ta vẫn luôn ở đây.
"Chuyện gì xảy ra với bé con vậy?" Tom hoang mang hỏi.
Harry buồn bã nhìn hắn. Mi sẽ sớm nhận ra thôi.
...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com