CHƯƠNG 69
Chaeyoung đứng bật dậy, cảm giác chân mình mềm nhũn. Cô mặc kệ ánh mắt bất mãn của người đằng sau, mặc kệ cả ống kính máy quay khắp bốn xung quanh để rảo bước đi về phía hậu trường.
Nhân viên công tác định ngăn cản cô, có điều đợi đến khi nhận ra đối phương là Chaeyoung, bọn họ liền cho qua. Có lẽ Lisa đang tiếp nhận phỏng vấn nên vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Chaeyoung không định dừng chân hàn huyên với ai hay bất cứ bên truyền thông nào. Cô hỏi nơi phỏng vấn nằm ở đâu, sau đó đeo khẩu trang, để nhân viên dẫn đường. Cánh gà người ra người vào vội vã nháo nhào, chẳng ai chú ý đến sự xuất hiện của Chaeyoung.
Chaeyoung vừa đi vừa gọi lại số gọi mình từ Daegu.
Phía bên kia nhanh chóng bắt máy, là giọng phụ nữ, "Cuối cùng cũng liên lạc được với tiểu thư rồi."
"Đã xảy ra chuyện gì thế? Tình hình hiện tại thế nào rồi?" Chaeyoung nghiêm giọng hỏi.
"Đường huyết của giáo sư Marco Manoban đang tăng vọt, xuất hiện các biến chứng cấp và mạn tính của bệnh tiểu đường, lúc đến bệnh viện đã trong trạng thái hôn mê, bây giờ đang trong phòng cấp cứu.
Giọng Chaeyoung run rẩy, "Ở bệnh viện nào vậy?"
"Bệnh viện tuyến đầu thành phố. Tôi lập tức gọi theo số điện thoại tiểu thư đưa tôi, tình huống hình như đang khá nguy cấp, đã có rất nhiều người có chuyên môn phải nhập cuộc."
Lòng Chaeyoung rối loạn, cô trách cứ, "Tôi đã dặn mấy người trông nom bọn họ thật kỹ, còn cẩn thận nhắc nhở lưu ý đặc biệt đến sức khỏe giáo sư Marco mà sao lại để ra nông nỗi này!"
Mấy tháng trước cô tìm người điều tra thân phận cha mẹ của Lisa, sau đó mua một căn hộ ngay sát vách nhà bọn họ, thuê hai người giả danh hàng xóm để tiện bề chăm sóc.
Đầu bên kia oan ức giải thích, "Hai ngày gần đây tôi thấy sức khỏe giáo sư xuống dốc, nhưng giáo sư bảo có lẽ do đang bị cảm. Tôi bèn khuyên ông ấy đi khám bác sĩ, ông ấy lại thấy không cần thiết, dù sao tôi cũng chỉ là hàng xóm, nào tiện khuyên nhủ gì thêm. Buổi tối tôi không yên tâm nên nấu sủi cảo đưa con tôi mang sang, tranh thủ kiểm tra xem tình hình giáo sư đã khá hơn chưa, bấy giờ mới phát hiện giáo sư đang nôn mửa trong khi vợ giáo sư gọi cấp cứu. Thế là tôi mải mốt liên lạc với tiểu thư, theo bọn họ tới bệnh viện, giúp đỡ vợ ông ấy việc chăm sóc, chạy qua chạy lại..."
Chaeyoung thở gấp, lý trí kịp thời quay trở lại với cô, "Xin lỗi, tôi nóng nảy quá nên đã nói lời không hay."
Sắp tới khu vực phỏng vấn, chỉ cần rẽ thêm một lần nữa sẽ có cả một đội quân ký giả truyền thông đón đầu, vậy nên Chaeyoung dừng bước. Cô sợ nếu cô xuất hiện tại đó thì sẽ gây hỗn loạn, giờ thêm rắc rối chỉ tổ gây phiền hà cho Lisa nếu muốn rời đi.
Cô cúp máy, nhờ nhân viên ra ngoài kiểm tra xem Wendy hay Sowon có đứng ở cửa không.
Mấy giây sau nhân viên quay trở lại khẳng định cả Wendy lẫn Sowon đều đang chờ bên ngoài, mình Lisa thì tiếp nhận phỏng vấn ở bên trong.
Chaeyoung đứng bên cầu thang gọi điện thoại cho Wendy.
"Là em, Chaeyoung đây." Wendy vừa nhấc máy đã nghe thấy Chaeyoung tự giới thiệu. Chị còn đang thắc mắc thì Chaeyoung đã nói tiếp, "Chị, cha của Lisa gặp chuyện rồi, hiện tại ông ấy đang cấp cứu."
Tim Wendy thót một cái, chị nghi vấn hoàn toàn theo bản năng, "Em nói gì cơ?"
"Cha của Lisa đang cấp cứu, chị, chị có thể sắp xếp lịch trình cho Lisa được không? Địa điểm tại Daegu." Chaeyoung lặp lại.
Lần này Wendy theo kịp câu chuyện rồi, chị lập tức đáp ứng, "Được, chị làm được, chị sắp xếp ngay đây."
Quan hệ giữa Chaeyoung và Lisa không bình thường, vì thế nên Wendy không hoài nghi vì sao Chaeyoung lại hay tin trước cả Lisa. Chị quay đầu nói với Sowon dăm ba câu rồi lập tức rời khỏi khu vực phỏng vấn, đến cầu thang tìm Chaeyoung, dẫn Chaeyoung vào phòng nghỉ của Lisa xong gọi vài cuộc điện thoại nhằm mục đích an bài lịch trình sắp tới.
Lisa phỏng vấn xong bèn mang theo vẻ mặt tươi cười bước ra ngoài, bảo Sowon đưa mình điện thoại, giờ đây cô không thể chờ thêm giây phút nào để ra ngoài gặp Chaeyoung nữa.
Đợi đến khi rời khỏi hành lang đầy ắp phóng viên, Sowon mới trả điện thoại cho Lisa, bối rối thông báo, "Chị này, ban nãy chị Wendy bảo sẽ thay đổi lịch trình, còn bảo chị đến phòng nghỉ tìm gặp chị ấy nữa, rồi chị ấy sẽ giải thích chi tiết cho." Vốn dĩ hồi chiều bọn họ mới đáp máy bay xuống Seoul để chuẩn bị cho chương trình, tối nay sau buổi phỏng vấn sẽ là thời gian tự do.
Lisa trả lời tin nhắn của Chaeyoung: "Tôi phỏng vấn xong xuôi rồi, giờ đi tìm cậu đây." Cô hỏi một cách không được hào hứng lắm, "Chị ấy có bảo do chuyện gì không?"
Sowon cũng không hiểu, "Không có đâu ạ, ôi chị không biết đâu, chị ấy vừa nhận điện thoại xong mặt liền biến sắc, sau đó vội vàng chạy đi."
Lisa cau mày, chuyện có thể khiến Wendy mất bình tĩnh thì e rằng chẳng mấy tốt đẹp rồi?
Vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc cô và Sowon đã đến phòng nghỉ, cô vừa đẩy cửa đã thấy Chaeyoung đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế tựa, toàn bộ lo lắng thấp thỏm tức thì biến mất, cô vui vẻ cất tiếng gọi, "Chaeyoung, sao cậu lại ở đây?"
Đối lập với vẻ mừng rỡ trìu mến của cô, ánh mắt Chaeyoung nhìn cô vô cùng nặng nề, chẳng hàm chứa chút ý cười nào hết.
"Lili..." Chaeyoung cũng gọi.
Nếu là bình thường, khi Chaeyoung gọi tên cô như vậy thì Lisa nhất định sẽ sung sướng khôn tả. Nhưng khi Lisa nhận ra nét u sầu trong mắt đối phương thì nụ cười cũng méo xệch.
"Sao vậy?" Cô ngồi xổm trước mặt Chaeyoung, thử thăm dò nắm lấy tay đối phương.
Chaeyoung cũng nắm lại tay Lisa.
Thái độ Chaeyoung khác thường như vậy kèm theo cả việc Chaeyoung chủ động khiến hồi chuông cảnh báo trong lòng Lisa càng thêm vang dội.
"Lisa, cha cậu bị nhiễm toan ceton do đái tháo đường, hiện tại đang cấp cứu ở bệnh viện tuyến đầu tại Daegu." Chaeyoung không đành lòng báo tin dữ cho Lisa, nhưng cô không thể không làm.
Lisa như thể vẫn chưa hiểu ý Chaeyoung, đáy mắt lộ vẻ mê man. Một giây sau đột nhiên mặt cô cắt không còn một giọt máu, thân thể đổ sang một bên.
Chaeyoung khiếp đảm đến mức biến sắc, cô vội vã ngồi xuống đỡ lấy Lisa, "Lisa!"
Lisa đẩy Chaeyoung, tự giữ thăng bằng rồi nhìn chằm chằm đối phương, lạnh lùng, nghiêm nghị hỏi, "Không thể nào! Ai bảo cậu vậy!"
Trông cô hoàn toàn không tin, ngoài miệng cũng nói không thể có chuyện đó nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn rơi.
Trái tim Chaeyoung như bị dao cắt, mắt cô cũng đỏ lừ.
Cô không thèm để ý giọng điệu giận dữ của Lisa, hai tay cô nâng mặt Lisa, dùng ngón cái lau nước mắt cho Lisa, "Là thật, tin tức từ Daegu gửi đến."
Lisa đau đến mức không thể thở nổi, linh hồn như bị rút cạn khỏi cơ thể, cô không tài nào nhúc nhích.
Đột nhiên cô đứng bật dậy, Chaeyoung cũng hoảng hốt đứng lên theo, phòng ngừa trường hợp cô có thể ngã nhào bất kỳ lúc nào.
Lisa lẩm bẩm, "Không thể nào." Sao có thể được? Khi cô bỏ nhà ra đi, đầu bố cô còn không có lấy một sợi tóc bạc, sức khỏe tốt, sao có thể đổ bệnh được? Cô tự thuyết phục bản thân.
Cô như muốn tìm kiếm một cọng rơm cứu mạng bằng cách giơ tay lên định kiếm điện thoại gọi cho bố mẹ. Nhưng khi mở danh bạ điện thoại cô chợt nhớ ra... cô không hề có số điện thoại hay bất kỳ phương thức liên lạc nào với họ.
Đúng như dự tính, số điện thoại được cô đặt ghi chú là 'mẹ' đáp lại cô một cách vô hồn: "Xin lỗi, số điện thoại bạn gọi không tồn tại."
Nước mắt Lisa đổ như mưa, nỗi hổ thẹn cùng cảm giác hối hận xé rách nội tâm cô. Cô làm con cái kiểu gì vậy, tại sao ngay cả số điện thoại bố mẹ cũng không có.
"Chị Wendy đâu? Tôi muốn về nhà." Đầu óc cô hỗn loạn, cô không thể suy nghĩ, trong lòng cô giờ đây chỉ đầy ắp mong muốn trở về và gặp mặt bố mẹ. Bọn họ nhất định đều đang sống tốt ở Daegu.
Đúng lúc này Wendy mở cửa bước vào, trông thấy trạng thái của Lisa và Chaeyoung liền hiểu Chaeyoung đã thông báo cho Lisa rồi.
Chị bèn đi thẳng vào vấn đề, "Lisa, chị đã sắp xếp ổn thỏa rồi, đã đặt chuyến bay gần nhất về Daegu, nó sẽ cất cánh vào một tiếng nữa, đi nhanh đi, đừng chậm trễ." Chị phân phó, "Sowon, lấy cho chị em áo khoác, khẩu trang, khăn quàng cổ với túi xách đi."
Chaeyoung đã chuẩn bị từ trước, cô đưa đồ cho Sowon.
"Xin nhờ chị chăm sóc cho Lisa." Chaeyoung nhìn Lisa rồi cẩn thận căn dặn Wendy.
Wendy kinh ngạc trước vẻ thâm tình của Chaeyoung. Chị trịnh trọng gật đầu, "Được, vậy bọn chị đi trước đây."
Lisa như con rối mặc Wendy dắt đi đâu thì dắt, theo Wendy bước được hai bước bỗng xoay người như nhớ ra thứ gì.
Chaeyoung đứng như trời trồng, vẻ mặt chứa đầy ưu thương đưa mắt dõi theo bọn họ.
Lisa cảm giác trái tim mình dường như quặn thắt dữ dội hơn. Đầu óc cô chẳng tài nào thông suốt nổi, cô muốn nói một cái gì đó nhưng không biết mình nên nói gì hết.
Chaeyoung nhìn cô, an ủi, "Đừng sợ, chắc chắn chú sẽ tai qua nạn khỏi. Mau đi đi, thượng lộ bình an." Cực kỳ dịu dàng.
Lisa nghẹn ngào, cô gật đầu rồi rời đi.
Chaeyoung đứng yên tại chỗ, nhìn cánh cửa khép lại, nhìn căn phòng nghỉ nay đã thiếu vắng bóng người, cảm giác như cõi lòng mình cũng bị khoét mất một mảng lớn, không chỉ trống rỗng mà còn đớn đau.
Cô đỡ lưng ghế dựa, ngồi xuống.
Ngay tại thời khắc Lisa cần cô như vậy, cô lại chẳng thể ở bên Lisa.
Ngoại trừ trơ mắt nhìn đối phương rời đi ngày càng xa, cô không thể làm gì hết.
Cô không thể đi. Cô không thích hợp. Cô sẽ chỉ chuốc thêm phiền phức cho người ta.
Trong mắt người đời, trong mắt cha mẹ Lisa, cô là kẻ không đủ tư cách.
Chaeyoung ngẩng đầu, nước mắt lặng lẽ trượt dài trên gương mặt.
Cô hít một hơi thật sâu, nhịn xuống xót xa để lau khô nước mắt, bắt đầu gọi điện thoại.
Đầu tiên cô gọi cho Miyeon, nhờ chị ép xuống hết thảy tin đồn liên quan đến mình và Lisa trong buổi tối nay. Đêm nay Wendy sẽ tập trung tuyên truyền về giọng hát của Lisa, cô không hy vọng sẽ có chuyện khác cản trở, sau đó cô gọi cho một người bạn trong giới giải trí là Hyeri, nhờ đối phương ngày kia hỗ trợ Lisa trở thành giáo viên hướng dẫn lâm thời. Cuối cùng cô báo chuyện cho Jisoo, nhờ chị liên lạc kịp thời cho Wendy để giúp đỡ việc liên quan đến bệnh viện bên phía Daegu.
Cô không thể ở bên Lisa thì chỉ có thể nỗ lực hết sức lo toan thay Lisa mà thôi.
Trên đường đến sân bay, Lisa lấy lại được chút bình tĩnh. Cô lần theo số điện thoại Wendy đưa mình, một lần nữa bấm máy gọi cho mẹ mình - bà Chitthip.
Lần này sau một hồi tút tút dài dòng, cuối cùng cũng kết nối được với đầu bên kia.
"Alo..." Giọng của người phụ nữ khàn đặc, rõ ràng người đó đã khóc rất nhiều.
Lisa siết chặt điện thoại, chưa nói gì nước mắt đã ứa ra.
Giọng của mẹ trở nên vừa xa lạ lại vừa thân thuộc, dường như bao hồi ức đã nằm im hồi lâu trong ký ức này bỗng chốc ùa về. Mặc kệ trước đó giữa bọn họ đã từng có bao nhiêu mâu thuẫn, sự quan tâm và dịu dàng suốt hai mươi năm nuôi dưỡng chăm sóc ngày đêm của bố mẹ vẫn là điều mềm mại nhất mà cô chôn sâu dưới tận đáy lòng.
Sau khi sống lại cô chưa tìm gặp bố mẹ mình, cô thừa nhận rằng trong lòng mình vẫn oán giận họ. Cô đau lòng, đời trước kể cả khi cô qua đời, cha vẫn không chịu tới để nhìn mặt cô. Cứ như thể mặc cô sống hay chết ông vẫn sẽ giữ khư khư câu nói của mình lúc đuổi cô ra khỏi nhà vậy, rằng bọn họ sẽ không còn mối quan hệ gì nữa.
Nhưng bây giờ cô lại không dám nghĩ, biết đâu không phải cha thật sự tuyệt tình, không chịu đến?
Có khi nào ông đã không còn có thể đến được không.
"Mẹ, con đây..." Lisa nức nở. Một tiếng gọi 'mẹ' mà cách cả một đời, cách biệt tám năm.
Tiếng hít thở ở đầu máy bên kia bỗng dưng trầm xuống, ngay sau đó cô liền nghe được tiếng khóc.
"Mẹ, đừng khóc, bố đâu ạ? Bố thế nào rồi ạ?"
Cùng lúc với câu hỏi của cô, đầu máy bên kia còn vang lên giọng một người đàn ông, "Sao vậy cô? Điện thoại ai gọi tới vậy ạ?"
Mấy giây sau Lisa nghe thấy mẹ mình vừa khóc vừa đáp, "BamBam, là Lisa."
Người đó cũng ở đây ư?! Lòng Lisa càng thêm rối bời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com