Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 76


Mười một rưỡi Lisa mới tới khách sạn, lúc lên lầu mặt cô như đưa đám.

Cô những mong có thể tạo cho Chaeyoung một niềm vui bất ngờ nên mới xác nhận với Sooyoung chuyện Chaeyoung đang ở Seoul, còn không cho con bé tiết lộ Chaeyoung đêm nay mình trở về.

Muộn lắm rồi, khả năng cao Chaeyoung đã nghỉ ngơi. Nếu Chaeyoung đang ngủ thì sao cô nỡ lòng nào đánh thức Chaeyoung dậy chỉ để nhìn mặt nhau được.

Hạnh phúc thay khi cô với Sowon vừa lên đến nơi, cửa thang máy vừa mở cô đã thấy Sooyoung đứng bên ngoài đợi thang máy.

Vẻ ủ dột trên mặt Lisa tức khắc tan biến.

Sooyoung ngẩn người, cô nàng hỏi Lisa, "Chị Lisa về ạ? Sao em nghe đồn phải tới chung kết chị mới về mà?"

Lisa rời khỏi thang máy, cao giọng đáp, "Ừ, chị về một lát rồi lại đi."

Ánh mắt Sooyoung xao động, cô nàng nở một nụ cười nghiền ngẫm.

"Khụ, cái chính là chị quên một món đồ hết sức quan trọng tại khách sạn nên phải vòng về lấy." Lisa giấu đầu hở đuôi.

Sooyoung làm bộ tin, gật đầu bảo, "À, ra là vậy ạ. Vậy tối nay chị Lisa đành nghỉ ngơi một mình rồi. Chị Chaeyoung có lịch trình cá nhân, mai mới quay lại."

Cái gì cơ?! Lisa như bị sét đánh ngang tai, nụ cười tắt ngóm.

Sooyoung bước vào thang máy, cười thành tiếng, "Em đùa thôi." Cô nàng nói với vẻ ranh ma, "Có điều chị Lisa mà chậm một tẹo nữa là chị Chaeyoung đi ngủ đấy."

Lisa như cải tử hoàn sinh, xấu hổ liếc nhìn Sooyoung một cái, "Xem ra Sooyoung dạo gần đây sống sung sướng thoải mái quá rồi nhỉ?"

Sooyoung thấy thế bèn ngoan ngoãn đáp, "Làm gì có đâu ạ, em sai rồi chị."

Lisa xì một tiếng, phất tay với Sooyoung rồi dợm rảo bước đi về phía phòng mình. Mới được một bước, cô lại dừng chân đẩy Sowon đi, "Sowon theo Sooyoung xuống nghỉ ngơi đi, sáng mai đúng giờ tới gọi chị là được." Dứt lời, cô đích thân kéo vali hành lí vốn nằm trong tay Sowon.

Sowon như có điều muốn nói, Sooyoung liền thức thời kéo tay Sowon, thân thiết mời, "Đi thôi Sowon, mình về ngủ nào. Chị Lisa ngủ ngon nhé."

Lisa gật đầu, sau đấy bỏ lại một bóng lưng uyển chuyển phóng khoáng cho hai người.

Cô quét thẻ phòng, vừa đẩy cửa chuẩn bị bước vào lập tức nghe thấy thanh âm trong trẻo của Chaeyoung từ phía xa vọng lại, "Sooyoung à, sao lại vòng về..."

Lisa nghe giọng đối phương thì cười cong mặt mày, không thể chờ đợi thêm chút nào để tiến về phía nguồn phát nữa. Chaeyoung ra ngoài hành lang, khi trông thấy Lisa, lời định nói lại nuốt về hết cả.

"Sao cậu lại về đây?" Giọng điệu Chaeyoung không khỏi mừng rỡ.

Lisa nhận ra cô cũng vui vẻ thì cõi lòng đầy hương vị ngọt ngào. Cô vẫy tay với Chaeyoung, ra hiệu Chaeyoung lại gần, nhẹ nhàng hỏi, "Cậu đoán xem?"

Cô cúi người, kéo vali hành lí qua cửa rồi mới khép nó lại.

Chaeyoung cho rằng cô có nguyên do gì không tiện tiết lộ bèn tiến đến bên cạnh định hỗ trợ, ai dè trong tay cô chỉ có mỗi vali hành lí, nào còn gì khác đâu.

Không phải mình đang nghe lời Lisa quá à? Chaeyoung nhíu mày, mất mặt thành thử không nén được giận.

Làm gì có chuyện Lisa không nhận ra tâm tư của đối phương, có điều cô cảm thấy đáng yêu quá thể. Cô ngậm cười, lấy hai tay nắm tay Chaeyoung, kéo đối phương lại gần mình thêm một bước, sau đó hai tay đổi thành ôm eo Chaeyoung, dịu dàng giam giữ.

Tim Chaeyoung đập lệch một nhịp, theo quán tính bước hai bước, cứ thế rơi trọn vào lồng ngực Lisa.

Lisa dựa lưng lên cửa, cẩn thận ôm Chaeyoung vào lòng.

"Tôi nhớ cậu nên quay lại đây." Cô nhìn ngắm đôi con ngươi trong veo của Chaeyoung, nhỏ giọng đáp.

Nhu tình nồng nhiệt trong mắt cô khiến Chaeyoung như bị bỏng, tim đập thình thịch, cảm giác nóng bừng lan tỏa tứ chi. Cô nuốt nước bọt, rũ mi mắt hòng lẩn tránh ánh nhìn của Lisa, nhưng Lisa đột nhiên lại hôn chóp mũi của cô, trêu chọc, "Cậu không nhớ tôi sao?"

Thân thể Chaeyoung như mềm nhũn, tai như bị thiêu. Dĩ nhiên là nhớ rồi, bằng không sao lại có thể có hành động quái đản tỉ dụ như up một story mà chỉ mình Lisa mới trông thấy.

Cô trầm mặc không trả lời, Lisa bèn hôn thêm một cái lên mũi cô, quyết chưa buông tha, "Cậu cũng không ôm tôi cái à? Rõ ràng đã đồng ý rồi."

"Chaeyoung, ôm tôi một cái được không?" Cô vừa hôn lên mũi của Chaeyoung, vừa mềm giọng năn nỉ.

Chaeyoung như có thể cảm nhận được mỗi khi hàng mi Lisa rung động đều mang theo một làn gió khẽ khàng quét qua gò má mình, rồi quấy rối trái tim mình.

Lần cuối cùng Lisa làm nũng với mình là từ khi nào rồi? Chaeyoung mềm lòng, lý trí hoàn toàn đắm chìm.

Cô nhẹ nắm lấy vạt áo, đầu hàng. Cô nâng đôi tay run rẩy của mình lên, hờ hờ đặt bên eo Lisa.

Một giây vòng tay ôm trọn lấy đối phương, cảm giác vui sướng và đủ đầy khiến Chaeyoung thầm thở dài thỏa mãn.

Lisa lại thì thầm như gọi mời bên tai cô, "Chặt thêm một chút đi."

Đó cũng là khát vọng của chính cô. Chaeyoung thuận theo tâm ý, hai tay siết chặt hơn, rốt cuộc cũng sít sao ôm lấy Lisa.

Thân thể hai người thân mật không một khe hở, tiếng tim đập như liên hồi nhảy nhót, tựa như chúng đang khiêu vũ với nhau.

Lisa không thể nhìn thấy một người con gái vẫn luôn giữ vẻ xa cách mỹ lệ trông dịu dàng say đắm cỡ nào khi ôm lấy mình.

Cô chôn mặt trong mái tóc Chaeyoung, trong cái ôm của Chaeyoung cô cảm giác mình như một chú chim bé nhỏ mất chân cứ bay mãi bay mãi, cuối cùng cũng có thể tìm được một hòn đảo có thể nghỉ ngơi. Một hòn đảo êm ấm, yên ổn, không gió, không mưa.

Cảm giác an tâm.

Một lát sau Chaeyoung cảm giác tóc mai mình ươn ướt. Cô hoảng hốt muốn lùi lại nhìn Lisa, Lisa lại mang theo giọng mũi nhẹ giọng bảo, "Chaeyoung đừng động, cứ vậy để tôi ôm thêm một lát được không?"

Lòng Chaeyoung vừa đau vừa mềm.

Cô khẽ khàng "Ừm" một tiếng, lại vòng tay ôm lấy eo Lisa, tựa trong ngực đối phương. Tư thái dung túng thả lỏng.

Sau một lúc, Lisa bình ổn tâm tình thì cũng nảy ra những mong muốn khác.

Chaeyoung cảm giác có đôi môi ấm áp kề bên tai mình.

Tai là một trong những vị trí mẫn cảm của cô, Chaeyoung run rẩy. Cô kiềm chế, hơi nghiêng đầu đi, ra chiều điềm nhiên hỏi Lisa, "Không phải mai cậu dự buổi tuyên bố à?" Giọng không tránh khỏi nhiễm phải một tầng nhu mì.

"Ừm, vậy nên sớm mai tôi phải đi rồi. Chuyến bay cất cánh lúc sáu giờ bốn mươi lăm phút."
Chaeyoung nhất thời giữ khoảng cách với Lisa, nặng nề nói, "Mệt mỏi quá, cậu không nên tới đây."

Chuyến bay sớm như vậy, lại còn phải ngồi lâu, tầm bốn, năm giờ đã rời giường thì căn bản không thể ngủ tròn giấc.

"Thấy cậu xong cảm giác mệt mỏi tan biến hết." Lisa chớp mắt, sến sẩm đề nghị, "Nếu có thể thì cậu... hôn tôi một cái đi, tinh thần tôi sẽ tăng lên gấp trăm lần."

Chaeyoung lẳng lặng nhìn Lisa, Lisa dần dà chột dạ. Đáy mắt Chaeyoung liền thoáng qua ý cười, cô đột ngột tiến lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ như lông chim lên khóe môi Lisa.

Trái tim Lisa như có pháo rang.

Lisa còn chưa kịp phản ứng, Chaeyoung đã lùi về, hoàn toàn rời khỏi cái ôm của Lisa.

"Mai bay sớm vậy thì cậu tranh thủ đi nghỉ đi." Cô đứng cách Lisa vài bước, giả vờ bình tĩnh căn dặn.

Hai mắt Lisa tròn xoe, đưa tay lên sờ khóe miệng, vừa mừng vừa sợ, cảm giác không khác nào một kẻ khờ khạo tự dưng vớ được tấm vé số độc đắc vậy.

Chaeyoung cúi đầu giấu đi nụ cười. Cô quay lưng đi về phía phòng mình, "Ngủ ngon."

Bấy giờ Lisa mới hoàn hồn, mặt mày hớn hở rảo bước giữ lấy tay Chaeyoung.

Chaeyoung nhíu mày.

Nỗi kích động muốn cưỡng hôn của Lisa lập tức tan tành.

Có phải thanh tiến độ vẫn chưa đủ không nhỉ? Nếu Chaeyoung nguyện ý liệu không chỉ có mỗi cái hôn ở khóe miệng chứ? Hay mình lại được voi đòi tiên mất rồi?

Cô há miệng, nhanh trí nói, "Chaeyoung này, mấy ngày vừa rồi phòng tôi chẳng ai dọn dẹp, tôi sợ nó phủ bụi mất. Sowon thì đi ngủ, giờ tôi mà tự dọn thì phí thời gian lắm. Tôi có thể..." Đến đoạn then chốt thì cô lại lắp bắp.

Chaeyoung đón ý tiếp lời, "Thế tôi thu dọn cùng cậu nhé?"

"Không phải thế." Lisa thấp thỏm, "Tôi có thể tá túc phòng cậu một đêm không?" Càng nói, giọng cô càng nhỏ.

Chaeyoung hơi run, không nói câu nào đã bỏ vào phòng.

Lisa đứng như trời trồng, không biết phải làm sao.

"Còn chưa đi rửa mặt à?" Chợt Chaeyoung từ trong hỏi vọng ra.

Đây có phải... ngầm cho phép không?! Lisa như mở cờ trong bụng, vội vàng đáp, "Đi đây, Chaeyoung đợi tôi đó nhé, tôi trở lại liền."

Cô kéo vali hành lí về phòng mình, nhanh chóng chạy đi tắm rửa, đổi sang đồ ngủ rồi đến phòng Chaeyoung.

Cửa phòng Chaeyoung nửa mở nửa đóng. Nghe thấy tiếng bước chân, Chaeyoung gượng gạo tiến tới đỡ lấy nắm đấm cửa, nói với Lisa, "Hay là cậu về phòng mình đi?"

Tim Lisa dâng lên tận cuống họng, cô vừa định hỏi lý do thì phát hiện sắc mặt Chaeyoung tái nhợt, dường như còn có nét nhẫn nhịn đau đớn.

Cô biến sắc, vội hỏi, "Chaeyoung, cậu sao thế? Sao mặt cậu tái vậy?"

Năm ngón tay Chaeyoung siết chặt tới mức trắng dã, cô cố gắng giải thích, "Tôi... hôm nay là ngày đầu kỳ, hơi đau..."

Lisa ngẩn người vỡ lẽ. Cô nghĩ đến hôm đấy chung giường, người Chaeyoung lạnh toát, trái tim đau nhói như thể bị thứ gì bóp nghẹn.

"Tôi ngủ với cậu, tôi ôm cậu, làm ấm bụng cậu thì có lẽ sẽ thoải mái hơn."

Chaeyoung đau đến mức đứng không xong, chỉ muốn co người lại. Cô xoay người, không muốn để lộ vẻ khó coi trước mặt Lisa, lưng thẳng tắp, chầm chậm bước về phía giường. Lisa bám theo, nửa ôm Chaeyoung, nửa đỡ Chaeyoung ngồi xuống mạn giường.

"Cậu mà ngủ ở đây thì tôi sẽ quấy rầy cậu." Trán Chaeyoung đã phủ một lớp mồ hôi.

Cô đã từ từ quen với cảm giác đau đớn này rồi. Mỗi lần phát tác đều thuộc khung giờ sau nửa đêm, cơn đau đột ngột ập đến, dữ dội như muốn rời núi lấp biển, đau đến mức không thể nào ngủ được.

"Tôi không ngủ ở đây thì lo cho cậu chẳng ngủ ở đâu được." Lisa dìu cô nằm xuống, đắp kín chăn cho cô, "Uống đường đỏ không?"

Chaeyoung lắc đầu, "Uống rồi, vô tác dụng."

"Dán miếng giữ nhiệt rồi chứ?"

Chaeyoung yếu ớt đáp 'rồi'.

"Vậy... cậu có muốn uống thuốc giảm đau không?"

Chaeyoung khó nhọc trả lời, "Không." Cô không dám uống nhiều thuốc giảm đau, càng không dám đụng đến loại cường độ mạnh, sợ phụ thuộc.

Nhìn cô suy nhược như vậy, Lisa không nỡ hỏi tiếp nữa. Cô cởi áo ngoài, tắt đèn, chui vào chăn Chaeyoung, ôm Chaeyoung vào ngực.

Toàn thân Chaeyoung như một khối băng, Lisa lạnh đến run lên.

Chaeyoung sợ Lisa khó chịu bèn giãy giụa muốn tránh né, nhưng Lisa dùng cả hai chân kẹp lấy chân Chaeyoung, một tay còn giữ tay Chaeyoung kề sát bụng mình sưởi ấm, tay còn lại dịu dàng xoa bụng Chaeyoung.

Chaeyoung bỏ cuộc, xót xa gọi, "Lili..."

Lisa quan tâm hỏi, "Có thoải mái hơn chút nào không?"

Chaeyoung nhắm mắt cảm nhận, không biết có phải do tâm lý tác động không mà thật sự cảm giác đỡ hơn rất nhiều. Song cô vẫn giả bộ đáp, "Không chút nào. Cậu thả tôi ra đi, còn ngủ, một lát là tôi hết."

Lisa làm ngơ, tiếp tục sưởi ấm, tiếp tục xoa.

Chaeyoung sợ mình khước từ quá sẽ khiến Lisa hiểu nhầm nên cô đành thỏa hiệp chấp nhận cái ôm của đối phương. Nhưng cô nói không cần phí công xoa bụng làm gì, đặt tay lên đó là được rồi.

"Chaeyoung, đợi một thời gian nữa chúng mình cùng đi khám theo Đông Y được không?" Lisa hoài nghi thể chất Chaeyoung biến đổi hậu chấn thương, cần phải điều trị chậm rãi.

Thực chất Chaeyoung đã đoán được nguyên nhân, cô nhẹ nhàng từ chối, "Tôi thử rồi, vô tác dụng. Tôi không sao mà, đau một chút rồi sẽ ổn."

Luồng nhiệt cuồn cuộn không ngừng truyền đến từ người Lisa, Chaeyoung cảm giác cơ thể mình từ từ ấm áp, cơn buồn ngủ kéo theo đó, đây là lần đầu tiên cô có thể an ổn chìm vào giấc mộng kể từ khi cơn đau phát tác.

Cô vùi trong lòng Lisa, thân thể chậm rãi khoan khoái như một nàng mèo được vuốt ve ân cần. Lisa ngắm nhìn gương mặt yên tĩnh khi ngủ của cô, vừa sung sướng, lại vừa lo sợ.



Tác giả có lời muốn nói: Xin giới thiệu túi sưởi nhãn hiệu cô vợ hờ Lisa, ở nhà hay mang ra ngoài đều tiện lợi, rất đáng để người người đều thử.

Quần chúng: giá cả thế nào?

Chaeyoung xấu hổ: Vô giá!

==================

(☞゚ヮ゚)☞ 🌟🌟🌟

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com