Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Sau bữa tối, không khí trong nhà vẫn chưa vơi đi sự ấm áp. Phòng khách sáng đèn, hương trà nóng quyện cùng mùi gỗ trầm từ bộ bàn ghế cổ tạo nên cảm giác thư thả. Tiếng trò chuyện của người lớn vẫn đều đặn vang lên, xoay quanh những con số, điều khoản hợp tác, và triển vọng tương lai của hai công ty.

SaeJin ngồi yên bên cạnh mẹ, đôi tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Cô nghe, nhưng tâm trí không thực sự chú tâm vào những khái niệm kinh tế vĩ mô ấy. Ánh mắt cô, từ lúc ngồi xuống đến giờ, chỉ hướng về phía người con trai đối diện – Kim Taehyung.

Taehyung ngồi thẳng lưng, tay cầm tách trà bằng gốm sứ trắng. Từng động tác nhấc lên, đặt xuống của anh đều chậm rãi, chuẩn mực như được đo đạc bởi một thước đo vô hình của sự giáo dục nghiêm ngặt. Trên gương mặt ấy không có một gợn cảm xúc thừa thãi nào, như thể anh đang hiện diện ở đây chỉ để thực hiện một nghĩa vụ ngoại giao. Cô tự hỏi, liệu anh có bao giờ thấy khó chịu vì ánh nhìn nóng bỏng của mình không? Nhưng dù nghĩ vậy, cô vẫn không thể kiềm được việc cứ len lén ngắm nhìn. Ánh sáng vàng của đèn trần khẽ hắt lên đôi mi dày, tạo nên một vệt bóng đổ dài trên đôi gò má thanh tú nhưng lạnh lùng của anh.

– Anh Taehyung à, con bé SaeJin nhà bác học cùng trường với con đấy. Có gì thì hai đứa nhớ giúp đỡ nhau nhé. – Mẹ cô chợt quay sang, nụ cười hiền từ như muốn dùng tình thân để kéo gần khoảng cách giữa hai gia đình vốn khác biệt về địa vị.

Nghe nhắc tới tên mình, SaeJin gần như nín thở. Cô nhìn anh, chờ đợi một biểu cảm nào đó, dù là nhỏ nhất.

– Dạ vâng, con biết rồi ạ. – Taehyung đáp, giọng trầm thấp, lễ độ nhưng vẫn giữ nguyên phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ.

Cô gái nhỏ thấy tim mình như vừa lỡ một nhịp. Đây là lần đầu tiên anh nhắc tới cô trong một câu trả lời mà không hề tỏ ra khó chịu hay né tránh. Chỉ một lời đáp xã giao, nhưng đối với SaeJin, nó giống như một đốm sáng le lói giữa đêm tối.

Bữa trò chuyện kết thúc khi đồng hồ đã gần chín giờ tối. Gia đình Kim đứng dậy ra về. Taehyung đi cuối hàng, bước chậm theo bố mẹ. Khi ngang qua chỗ SaeJin đang đứng tiễn khách, anh bất ngờ dừng lại, đôi vai khẽ nghiêng về phía cô.

Giọng anh hạ thấp, như chỉ đủ để cô nghe:
– Cô đừng hiểu lầm. Tôi đồng ý giúp đỡ vì phép lịch sự với gia đình, không phải vì tôi thay đổi suy nghĩ về cô.

Câu nói như một lưỡi dao mỏng nhưng sắc, rạch một đường vào niềm hy vọng vừa nhen nhóm của SaeJin. Không một ánh nhìn, không một nụ cười xã giao nào dành cho cô. Chỉ là một lời khẳng định lạnh lùng để tái lập lại ranh giới giữa hai người.

Cô khẽ mím môi, rồi đáp, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
– Em biết. Nhưng... em vẫn thích anh, dù anh lạnh nhạt hay ghét bỏ em đi nữa.

Cô cố mỉm cười, nụ cười vừa buồn vừa kiên định. Ánh mắt sáng lên như muốn nói rằng, tình cảm này không dễ gì bị xóa bỏ chỉ bởi vài câu từ lạnh lùng.

Taehyung không đáp. Anh bước đi, bóng lưng nhanh chóng hòa vào màn đêm ngoài cổng. Ánh đèn vàng từ phòng khách rọi nghiêng trên gương mặt SaeJin, để lộ đôi mắt pha trộn giữa xót xa và hy vọng.

Sáng hôm sau, SaeJin ngồi gục đầu xuống bàn học. Mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi tán cây phượng non đang lay nhẹ trong gió. Cả đêm qua, cô gần như không ngủ. Những lời nói của Taehyung cứ vang lên, lặp lại không dứt trong tâm trí.

Tiếng ghế kéo ra cạnh bàn khiến cô giật mình.
– Ê, cậu ổn không đó? – Haeun ngồi xuống, đặt hộp sữa dâu trước mặt cô – Mình thấy cậu cứ như linh hồn đang trôi lạc vậy.

SaeJin cầm hộp sữa, nhưng chỉ xoay xoay trên tay.

– Cậu ấy... lại nói mấy câu làm đau lòng nữa à? – Haeun nghiêng đầu, giọng nhỏ lại.

– Không hẳn... – SaeJin khẽ thở dài – Chỉ là... mình không nghĩ việc gặp lại ở nhà sẽ khiến mọi thứ... tệ hơn.

– Tệ gì mà tệ! – Haeun bật cười, cố trấn an – Ngược lại chứ! Có hy vọng rồi. Biết đâu anh ta thấy cậu dễ thương, rồi dần dần rung động thì sao?

SaeJin mỉm cười yếu ớt. Hy vọng, với cô, giống như một hạt mầm nhỏ, chỉ cần chút nắng là sẽ nảy mầm. Nhưng cô cũng biết, nếu mong đợi quá nhiều, chính mình sẽ là người đau nhất.

Phía sau thư viện, nơi ít sinh viên qua lại, Jungkook đang ngồi dựa vào tường, điện thoại trên tay lướt qua từng tin tức bóng đá. Cậu ngẩng lên khi thấy Taehyung tiến lại, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại nhưng lần này là một bài báo kinh tế.

– Mày đừng làm bộ lạnh lùng suốt thế. – Jungkook nở nụ cười tinh quái – Hôm qua tao thấy ánh mắt mày khi con bé đó nhìn mày rồi.

– Tao không quan tâm. – Giọng Taehyung đều đều, không chút cảm xúc.

– Thiệt không? Vậy sao tối qua về, mày không chơi game như mọi hôm mà cứ ngồi yên, cầm điện thoại một tiếng đồng hồ vậy hả? – Jungkook chống cằm, vẻ thăm dò.

Taehyung liếc cậu bạn một cái, ánh mắt đủ khiến người khác im. Nhưng Jungkook vốn quen với sự kiệm lời của anh, chỉ nhún vai, cười khẽ:
– Tao cá là mày rồi cũng dính thôi. Cô bé đó không giống mấy đứa bám theo danh tiếng đâu. Nhìn ánh mắt là biết... thật lòng lắm.

Lần này, Taehyung im lặng. Nhưng trong lòng anh, một ý nghĩ thoáng qua rồi biến mất nhanh như khi nó đến. Jungkook nhận ra điều đó, và nụ cười trên môi càng đậm hơn.

Chiều muộn, bầu trời phủ màu vàng cam. Con đường về nhà của SaeJin vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua hàng cây và tiếng bước chân chậm rãi của cô. Tâm trạng cô vẫn còn nặng nề. Mỗi chiếc lá rụng bị cô đá nhẹ như để trút đi chút tâm tư, nhưng cảm giác hụt hẫng vẫn quấn lấy.

Một tiếng động cơ khẽ vang lên sau lưng khiến cô ngẩng đầu. Một chiếc xe hơi màu đen bóng đậu sát lề, cửa kính hạ xuống.

– Lên xe. – Giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên.

– Học trưởng...? – Cô hơi bất ngờ.

– Bác Park gọi, nhờ tôi tiện đường đưa cô về. – Taehyung nói, ánh mắt không rời khỏi con đường phía trước.

SaeJin thoáng ngập ngừng, rồi mở cửa bước vào. Ghế da êm ái, mùi hương thoang thoảng của gỗ và bạc hà khiến cô thấy tim mình đập nhanh hơn.

Suốt quãng đường, không ai nói gì. Tiếng động cơ và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ là âm thanh duy nhất. Nhưng kỳ lạ, với SaeJin, sự im lặng này không hề khó chịu.

Ánh đèn đường rọi lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét sắc sảo nơi sống mũi, đôi môi mím nhẹ và ánh mắt sâu thẳm. Cô khẽ nghiêng đầu, để khoảnh khắc này in sâu vào tâm trí.

"Khoảnh khắc được ngồi cạnh anh, dẫu chỉ trong yên lặng... cũng đủ khiến em hạnh phúc."

Khi xe dừng trước cổng nhà, cô mở cửa, cúi đầu cảm ơn.
– Cảm ơn học trưởng đã đưa em về.

Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi lái xe đi, để lại làn gió nhẹ lay mái tóc cô.

SaeJin đứng yên nhìn theo, môi khẽ mỉm cười. Dù biết tình cảm của mình chẳng khác nào đang đơn phương chạy theo một vì sao xa, nhưng ít nhất, hôm nay, cô đã được cùng ngôi sao đó đi một đoạn đường.

Và cô không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, một vết nứt rất nhỏ đã xuất hiện trong bức tường băng giá mang tên Kim Taehyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com