SÁT CÁNH
Đây là một sản phẩm của trí tưởng tượng và trí tuệ nhân tạo AI, ai không thích có thể bỏ qua
Truyện có yếu tố 18+, tên nhân vật là hư cấu ngẫu nhiên không hề công kích cá nhân.
** CHUYỆN TÌNH GIỮA LÀN RANH SỐNG CHẾT**
Hùng và Mạnh, hai cảnh sát trẻ tuổi, tài giỏi và đẹp trai, luôn là tâm điểm của sự chú ý. Trước khi công khai mối quan hệ, họ từng là những chàng trai độc thân vạn người mê, được không biết bao nhiêu cô gái theo đuổi. Nhưng rồi, một ngày kia, cả hai nắm tay nhau xuất hiện trước đồng đội, tuyên bố rằng họ là một đôi-và hơn thế nữa, cả hai đều đang mang thai.
Mọi người sốc nặng, nhưng rồi cũng dần chấp nhận. Ai cũng bất ngờ khi hai người đàn ông vốn mạnh mẽ, dẻo dai lại có thể mang trong mình sinh linh bé nhỏ. Hùng mang thai đôi, còn Mạnh thì một bé. Họ vẫn kiên cường tiếp tục công việc, dù bụng ngày một lớn, cho đến cái ngày định mệnh ấy...
---
**NHIỆM VỤ CUỐI CÙNG TRƯỚC KHI SINH**
Trời vừa chập tối, Hùng và Mạnh nhận được lệnh truy bắt một tên trộm khét tiếng đang ẩn náu trong một khu phố cũ. Cả hai dù sắp đến ngày sinh vẫn kiên quyết tham gia nhiệm vụ.
Đuổi theo tên trộm qua những con hẻm tối, Hùng thở dốc, mồ hôi rịn ra trên trán. Cái bụng nặng nề làm giảm tốc độ di chuyển, nhưng anh vẫn cố gắng.
Mạnh, dù bụng nhỏ hơn, cũng không khá hơn là bao. Cả hai vẫn quyết không bỏ cuộc. Khi gần bắt kịp, tên trộm bất ngờ rút dao, lao về phía họ.
Hùng phản ứng nhanh, xoay người đá văng vũ khí trên tay hắn. Mạnh thừa cơ hội vung còng số 8, khóa chặt tay kẻ tội phạm. Nhưng ngay lúc đó...
**"A...!"**
Hùng ôm bụng, cả người run lên vì cơn đau bất chợt.
Mạnh cũng hốt hoảng, cảm nhận cơn co thắt dồn dập. **"Không lẽ... mình sắp sinh?"**
Nhưng nhiệm vụ chưa kết thúc, họ gắng gượng bàn giao tên trộm cho cấp dưới trước khi dìu nhau rời đi. Đến khi cảm giác đau càng lúc càng dữ dội, họ mới nhận ra: **"Chúng ta... sắp sinh rồi!"**
---
**CHẠY ĐUA VỚI THỜI GIAN**
Hùng và Mạnh cố gắng tìm một nơi an toàn để sinh con. Lúc này, bụng của họ đau như bị dao cứa, cơn co bóp dồn dập khiến chân họ run rẩy.
Một căn nhà hoang hiện ra trước mắt. Không còn lựa chọn nào khác, họ dìu nhau vào trong.
Vừa bước vào, Hùng cảm giác một dòng nước ấm trào ra từ giữa hai chân. Anh cắn môi, run rẩy nói: **"Mạnh... vỡ ối rồi..."**
Mạnh hít sâu, dù bản thân cũng đau đớn nhưng vẫn cố kiểm tra cho anh. **"Anh mở đủ rồi, Hùng... rặn đi!"**
---
**KHÓ SINH - CUỘC CHIẾN GIỮA SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT**
Hùng quỳ xuống, hai tay bấu chặt lấy mặt sàn. Cơn co thắt dữ dội khiến cơ thể anh run lên từng hồi. Anh dốc hết sức rặn, nhưng đứa bé dường như không chịu ra.
**"A... đau quá... Mạnh..."** - Giọng anh khàn đặc vì kiệt sức.
Mạnh hoảng loạn, vừa định tiến lại giúp thì chính cậu cũng thấy bụng mình siết chặt, cơn đau quặn thắt đến mức chân mềm nhũn. **"Không... không được... Mình cũng sắp sinh rồi..."**
Hùng cắn răng, mắt đỏ hoe. Anh biết không thể dừng lại. Anh nắm chặt tay Mạnh, lấy hết sức rặn thêm một lần nữa.
**"Aaa-!"**
Một tiếng khóc vang lên. Hùng rơi nước mắt, ngực phập phồng nặng nhọc. Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi, cơn đau tiếp tục ập đến-còn một đứa bé nữa!
Cùng lúc đó, Mạnh cảm giác phần dưới của mình ướt sũng. **"Hùng... em cũng vỡ ối rồi..."**
**"Nhịn... nhịn một chút... để anh sinh xong đã..."** - Hùng thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên mặt.
Mạnh cắn môi, hai tay run rẩy chống xuống sàn. Nhưng cơn đau quá dữ dội khiến cậu không thể chịu nổi.
**"A... em không nhịn nổi nữa rồi..."**
Hùng dốc hết sức, gồng người đẩy mạnh. Một tiếng khóc nữa vang lên. Anh mệt mỏi ngã xuống, nhưng chưa kịp nghỉ thì thấy Mạnh cũng đang vật vã bên cạnh.
**"Em mở đủ rồi... rặn đi Mạnh!"**
Mạnh siết chặt tay anh, nước mắt chảy dài. **"Hùng... em đau quá..."**
**"Cố lên! Anh ở đây với em!"**
Hai người đàn ông, hai người cha, đối diện nhau, nắm tay nhau thật chặt. Mạnh quỳ trên sàn, bụng bầu trĩu xuống. Cậu lấy hết sức rặn mạnh.
**"Aaa-!"**
Đứa bé từ từ lộ đầu, rồi vai, rồi cả cơ thể nhỏ nhắn tuột ra. Mạnh thở dốc, cả người run rẩy.
**"Ra rồi... con của chúng ta..."**
---
**HẠNH PHÚC TRỞ VỀ**
Mạnh bế con trên tay, nước mắt chảy dài. Hùng cũng ôm hai đứa bé của mình, ánh mắt đầy yêu thương.
**"Chúng ta... làm được rồi..."** - Hùng mệt mỏi dựa vào Mạnh.
Họ nhẹ nhàng đặt những đứa trẻ lên ngực, để chúng tìm đến bầu sữa ấm áp. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng trẻ con thút thít và hơi thở yếu ớt của hai người cha kiệt sức.
Sau khi nhau thai ra hết, họ dìu nhau dọn dẹp, quấn con trong lớp áo cảnh sát rồi trở về nhà.
Từ nay, cuộc đời họ không chỉ có nhiệm vụ, không chỉ có tình yêu, mà còn có những thiên thần nhỏ-những sinh mệnh được sinh ra giữa ranh giới sống chết, nhưng vẫn tràn đầy yêu thương.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com