Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 40: Kết thúc

Phòng phẫu thuật đang tấp nập các hộ tá đang hoàn thành những khâu cuối cùng đối với thân thể lạnh lẽo đang nằm trên giường. Máy thở oxi được tháo xuống, tấm khăn trắng phủ kín lên mặt thi thể. Băng ca lạnh lẽo được đẩy ra ngoài, lan toả toàn bộ bầu không khí nặng nề trong bệnh viện.

Kim Nam Tuấn từ trên giường nghỉ bước xuống nhìn băng ca ấy lướt qua mắt mình đầy đau đớn. Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế? Cuộc sống của hắn sau này phải làm sao đây?

Mất em, như mất cả bầu trời.

Đột nhiên, phía vạt áo truyền đến sự lay động nhẹ. Kim Nam Tuấn hiện tại chẳng còn hơi sức quan tâm đến sự việc xung quanh, hắn mang tay mình xua đi sự lay động ấy đầy lạnh lùng. Đáy mắt hiện tại chỉ còn hiện lên sự thống khổ cùng bi ai.

- Thạc Trân....

- Nam Tuấn! Em đói rồi....

- Đến cả giọng nói vẫn còn vương lại nơi này....tháng ngày sau anh phải sống thế nào đây Thạc Trân?

Hắn mang mái tóc mình vuốt ngược lên, hai mắt tèm nhèm đến thảm thương. Hắn không muốn....thực sự không muốn!

* Bốp*

- Cmn anh bị điên à?!

Giọng nói pha theo thập phần phẫn nộ phía sau đánh vào tay hắn một cái thật đau điếng. Kim Nam Tuấn hiện tại đau lòng không thôi nào có thể chịu nổi sự làm phiền này, đôi mắt thoáng chốc lạnh lùng quay ngoắt người lại, đến mặt người bên cạnh cũng chẳng thèm nhìn, cứ thế quát lớn.

- Cút ra chỗ khác!

-. . .

Nói rồi hắn lững thững toan bước theo đoàn người kéo chiếc băng ca ấy đem đi. Cõi lòng quả thực tan nát, đứa nhỏ của hắn sẽ phải làm sao? Tiếp tục sống là một hình phạt đáng sợ nhất đối với Nam Tuấn hiện tại. Nhưng không làm tròn bổn phận người cha lại càng là tội đáng muôn chết. Đứa nhỏ kia....thực sự rất giống cậu.

Hình như có gì đó không đúng ở đây.

Người hắn vừa chửi rủa....có gương mặt rất quen!

Quay ngoắt người nhìn lại về phía mình vừa đi qua. Con ngươi hắn căng chặt đến mức sững sờ, trước mắt hắn là Kim Thạc Trân....một Kim Thạc Trân bằng da bằng thịt ngồi trên xe lăn nhìn về phía hắn.

Tay còn đang giơ ngón giữa cùng ánh mắt vạn phần thù hận....

Dụi mắt mấy lần để nhìn cho thật rõ....không sai đi đâu được, vợ hắn mà?

Vậy người trên băng ca kia là ai?

Kim Nam Tuấn nheo nheo mắt vài lần, bước chân chậm rãi tiến lại gần thân ảnh đang ngồi trên xe lăn mà không tin vào mắt mình. Ảo giác....ảo giác thôi, hay chỉ là người giống người.

- Thạc Trân....là em phải không? Thạc Trân!

Người ngồi trên xe lăn kia tự đẩy bánh xe mình lại gần hắn. Đôi mắt trong veo khó hiểu vô bờ, khoảng cách gần gũi như vậy khiến hắn vẫn nhìn được vết thâm ở trên trán của cậu....thực sự không phải là mơ.

- Anh ngủ đến sảng rồi sao Kim tiên sinh?

Quái lạ, Kim Thạc Trân nhìu mày nhìn sinh vật bự con quái đản trước mắt. Rõ ràng bố mẹ của cậu nói rằng Kim Nam Tuấn lo lắng cho cậu đến suýt san bằng cả bệnh viện, hiện tại khi cậu tỉnh dậy chỉ thấy một con gấu đần ngủ quên trời đất, tiếng ngáy vang như sấm trời.

Bản thân đã phải tự oằn mình ngồi trên xe lăn để di chuyển, cốt yếu vì vết mổ quá là đau đi. Bất quá thứ đầu tiên cậu nhận được sau khi tỉnh lại lại là tiếng quát của hắn sao? ( bảo bối tổn thương mà bảo bối hổng nói!)

- Còn chửi tôi nữa?! Tôi vừa đánh nhau với thần chết để sinh con cho anh đó! A....

Chỉ vừa dứt câu, gương mặt đẹp đẽ ngay lập tức được áp vào lồng ngực vững chãi của hắn. Kim Nam Tuấn ôm cậu rất chặt, nhưng tuyệt nhiên hắn dường như biết được vết thương ở đâu mà không đụng vào. Tim cậu hiện tại như có dòng nước ấm chảy qua vậy.

Ban nãy nói thì nói rằng hắn đã ngủ, nhưng trong giấc ngủ cũng không ít lần nói mớ tên cậu, hơn nữa nước mắt cũng ứa ra không ít. Chẳng biết giấc mơ ấy của Kim Nam Tuấn thực sự kinh khủng đến mức nào, lại khiến tên ác ma này khóc ướt gối.

- Không sao....em không sao hết, đừng sợ....

- Anh thực nghĩ em sẽ bỏ anh mà đi....

- Tên chết bầm, anh chính là phải phục tùng tôi bảy mươi năm nữa, nói bỏ là bỏ sao?

Mắng yêu hắn vài lời, Kim Thạc Trân mang bàn tay đã sưng lên vì truyền dịch vuốt lấy tấm lưng của hắn. Lập tức liền bị tên nam nhân cao lớn hôn khắp mặt, hệt như chú mèo lớn quấn quít bên chủ mà yêu thương.

May quá, Kim Thạc Trân của hắn không chết!

(Thạc Trân: tôi chính là không cam tâm nhìn nam nhân của mình ở bên cạnh người khác:v)

_________

- Xem kìa, kia là lão đại cùng phu nhân, họ còn đang ôm ấp đứa nhỏ trên tay nữa. Thật hạnh phúc!

- Sao đứa trẻ nhỏ vậy? Như con chuột ý!

- Ngu ngốc, đứa trẻ sinh non nhất định sẽ rất yếu ớt, hỏi thừa!

Hai tên vệ sĩ đô con nhìn lấp ló từ cửa kính vào bên trong phòng ấp trẻ sơ sinh. Kim Nam Tuấn hiện tại bao nhiêu sự ôn nhu và sợ sệt của một kẻ lần đầu làm cha đều bộc lộ, mỗi động tác cũng đều thật nhẹ nhàng, mang đứa trẻ vì sinh non mà nhỏ xíu, mũi còn đang đeo ống thở áp lên ngực mình. Nụ cười hắn hướng đến Kim Thạc Trân hạnh phúc không thôi

- Nhìn xem, đôi mắt bé con thực sự rất giống em!

- Trừ đôi mắt, còn lại đều giống anh, haizzzz, tôi chính là một kẻ đẻ thuê. - Kim Thạc Trân lắc đầu ngao ngán mang ngón tay mình chọc chọc bàn tay nhỏ xíu kia.

Lập tức đứa nhỏ như nhận được hơi ấm của ba nhỏ, liền ra sức mang bàn tay bé xíu nắm chặt. Trong tim Thạc Trân liền chảy qua một cỗ ấm áp.

- Anh muốn tên con của chúng ta là gì?

- ....

Chết rồi....tên con mình là gì bây giờ nhỉ?

Kim Nam Tuấn ngốc lăng suy nghĩ một hồi. Hắn đích thực là một người cha cực kì vô tâm, Kim Thạc Trân phải đánh cho hắn một trận nhừ tử mới nhớ đời. Đến tên con của mình là gì cũng chưa nghĩ, hiện tại ôm đứa nhỏ trên tay, lại nghe câu hỏi từ phía cậu đầy sốt ruột. Nam Tuấn nuốt nước bọt một cái, liền nhận được ánh mắt không đúng đắn từ phía Thạc Trân.

- Sao vậy? Trả lời đi chứ?

- Hả....à ừ....Kim....Kim....

- Đứa con và tôi sẽ tốc biến về nhà ngoại nếu như nghe được câu trả lời không thoả đáng từ ba lớn nó đó!

Híp mắt doạ nạt một hồi, cậu biết thừa, tên Kim Nam Tuấn này là một tên đại ngốc. Cậu thực không biết hắn điều hành cả một công ty cùng bang phái kia ra làm sao, nhưng đến tên của con cũng chưa từng nghĩ ra.

Con cái là lộc trời cho, đồng thời...cũng là ngoài ý muốn!

________5 năm sau

- Ba nhỏ! Người thực sự rất soái!

Đứa nhóc nhỏ tuổi gương mặt khôi ngô tuấn tú đứng trên ghế sofa nhìn về phía ba nhỏ hoàn mỹ của mình. Trên người ba nhỏ mặc một bộ vest trắng nuốt, lại thêm chiếc nơ đen trước cổ cực kì nổi bật. Mái tóc được vuốt lên gọn gàng, thực sự chẳng còn thứ gì phong ấn nổi nhan sắc ấy.

- Tiểu tử con cũng thật dẻo miệng!

Bên ngoài cửa đột nhiên xuất hiện thêm một người đàn ông nữa. Trong dáng vẻ của người kia còn chững chạc hơn ba nhỏ của em rất là nhiều, tay còn cầm theo một hộp nhẫn bọc vải nhung sang trọng đi tới.

- Ai....ba lớn, người không thấy ba nhỏ thực sự rất soái hay sao?- Đứa nhóc bĩu môi cong cong phản bác, lời nói đầy sự tủi hờn

- Soái ca là ba lớn, ba nhỏ của con....phải gọi là xinh đẹp!

* Bép*

- Em mới không phải là nữ nhân, xinh đẹp cái gì?

Vừa dứt lời, ba lớn của em liền bị ba nhỏ đánh một cái vào vai, đôi mắt được em copy nguyên bản kia hơi nheo nheo lại phụng phịu, nhưng sâu trong đó vẫn tràn ngập nét nhu tình.

- Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, đứa nhóc nhỏ! - Ba lớn mang chiếc hộp bọc nhung kia giao vào tay đứa nhỏ bé bỏng - Làm cho tốt nhé nhóc con!

- Rõ, Kim lão đại! - Cậu nhóc nhỏ đứng lại tư thế nghiêm, bàn tay nhỏ giơ lên gần trán theo tác phong trong quân đội.

5 năm, rốt cuộc đứa nhỏ của hai người cũng đã có thể lon ton chạy quanh nhà. Kim Thạc Trân cùng Kim Nam Tuấn chính là đã dời lịch cưới lại của mình cả một quãng thời gian dài đằng đẵng.

Vào cái ngày hạ sinh bé con này ra, cả Bắc Kinh suýt chấn động vì gia đình quậy phá này. Hắn cùng cậu chính là nghĩ tên cho con mà suýt chút nữa liền lao vào cấu xé nhau, rốt cuộc vẫn là tìm ra một cái tên thật hay ho cho đứa nhỏ nhà mình.

Kim Tuấn Phong

Anh dũng, phong độ, hào kiệt xuất chúng!

Và đẹp trai giống hai ba nữa >.<

.

Đoạn nhạc dẫn chú rể nhỏ vào lễ đường kết thúc. Kim Thạc Trân nhận lấy bó hoa từ Kim Nam Tuấn trong tiếng vỗ tay bôm bốp vui tươi của toàn thể quan khách. Những ánh đàn flash mạnh mẽ chiếu về phía hai con người trên khán đài. Kim Nam Tuấn nhìn đứa nhỏ lững thững nâng niu hộp nhung nhỏ trên tay đến trước mặt hai người khiến hắn nở lên nụ cười thật tươi tắn, đó là kết tinh tình yêu giữa hắn và người hắn yêu nhất.

- Con chúc hai người mãi mãi hạnh phúc!

Kim Nam Tuấn cùng Kim Thạc Trân mang nhẫn đeo vào ngón áp út của đối phương. Dưới tiếng hò reo của quan khách phía dưới, hắn rốt cuộc cũng đã đặt lên môi cậu một nụ hôn.

- Húuuuuuu! Hai chú rể thật là đẹp đôi đó nha!

- Mau mau, mau hôn thêm cái nữa đi nào!

- Haizzzz đúng là phước lớn, Kim Thạc Trân nhất định phải trân trọng người chồng này đó!

-....

Rời khỏi nụ hôn đầy nhu tình, hắn lãnh đạm mang tay cậu đan lấy, tay còn lại liền sà xuống bế đứa nhóc nhỏ đang tròn xoe mắt nhìn kia. Ánh mắt kiên định hướng về phía cánh phóng viên nói lớn.

- Hiện tại có toàn thể quan khách và tất cả các phóng viên ở đây. Hãy ghi rõ lời tôi nói, kể từ bây giờ! Danh tính người vợ của tôi chính thức được tiết lộ!

Liếc mắt nhìn Kim Thạc Trân, nhận ra cậu có chút sợ sệt, bàn tay liền nắm chặt cậu hơn nữa. Rốt cuộc, giọng nói của người thương hắn cũng chịu cất lên.

- Phải! Tôi là Kim Thạc Trân! Tôi là vợ của Kim Nam Tuấn, hiện tại....và mãi mãi! - Thạc Trân nở lên một nụ cười tự tin nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu nhóc đang được Nam Tuấn bế lên- Cả con của chúng tôi cũng vậy!

Tiếng vỗ tay tràn ngập vui mừng của quan khách phía dưới. Kim Nam Tuấn chính là đang thị uy với cả thiên hạ, khẳng định chỉ một câu: Kim Thạc Trân chính là vợ của ta!

Tiếng phóng viên náo loạn săn tin tức phía dưới, Kim Nam Tuấn rốt cuộc nhìn về phía ống kính, cũng chẳng quản ngại mà thì thầm vào tai của Thạc Trân.

- Anh yêu em! Hiện tại, sau này, cả kiếp sau cũng vậy!

HẾT.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com