#2
"Neo! Tao không có đồ ngủ. Cho mượn một bộ đi."
Mark nói vọng ra từ phòng tắm, tiếng vang không lớn lắm nhưng đủ để người bên ngoài nghe được.
Neo nhàm chán lướt điện thoại, bên tai là tiếng nước chảy truyền ra từ phòng tắm nhà hắn, thứ âm thanh mà hắn có cố thế nào cũng chẳng lờ đi được.
Người hắn thích đang ở trong nhà hắn, có là ai chăng nữa cũng sẽ nhịn không được mà tưởng tượng.
Chết tiệt! Nghĩ bậy bạ gì đấy!
Neo sực tỉnh trước ý nghĩ quá phận của mình. Hắn hít sâu một hơi, rồi lại thở ra thật dài, sau đó mới đứng dậy đi lấy quần áo cho người kia.
"Sao vừa rồi không chịu lấy luôn? Quên trước quên sau thế rồi ai mà thèm chăm cho?"
Neo cằn nhằn, tay vẫn đang chọn ra một bộ đồ với kích thước nhỏ nhất của mình. Nhưng cho dù có bé đến đâu thì hẳn là Mark mặc vào cũng bị rộng.
Đành chịu, hắn đã cố hết sức rồi.
Tuy Mark cũng là dân chơi thể thao, chiều cao cũng tương đương, nhưng chẳng hiểu sao người cậu vẫn trông bé tí khi đứng bên cạnh hắn.
Chẳng ai biết, sự chênh lệch này lại là một niềm vui nho nhỏ của Neo. Mỗi khi tham gia sự kiện cùng Mark, Neo chỉ cần khoác tay lên vai cậu là cả cơ thể nhỏ nhắn kia đã lọt thỏm trong lòng hắn.
Cảm giác như được ôm người vào lòng.
Cho dù là ảo tưởng, trái tim hắn vẫn đập thật mạnh mỗi lúc như thế.
Người đơn phương luôn có những tâm tư vụn vặt. Dù có tự nhắc bản thân bao nhiêu lần, đến cuối cùng cũng không nhịn được mà làm theo con tim.
Neo gõ cửa phòng tắm, mắt nhìn về phía tủ quần áo, tránh nhìn những thứ không nên nhìn.
"Này! Có mỗi bộ này là nhỏ nhất rồi. Mặc tạm đi."
Cạch một tiếng, cửa phòng tắm bật mở, một bàn tay thon dài mò ra. Bên cửa còn kèm theo một mái đầu sũng nước cùng đôi mắt long lanh bẩm sinh.
"Bảo không ai thèm chăm nhưng vẫn đi lấy đồ cho tao nhỉ? Vậy là chăm rồi còn gì?"
Mark vừa cười vừa nói. Chẳng ai thấy được một tia vui sướng thấp thoáng dưới đáy mắt tinh nghịch của cậu.
Neo nghe thế thì đưa tay gõ nhẹ vào chiếc trán đang lộ ra qua khe cửa, giọng nói trầm khàn cũng mang theo một ít trêu chọc:
"Vậy mày ở trong đó luôn nhé!"
Nói rồi hắn giả vờ kéo bộ đồ về, không cho cậu lấy đi.
Mark bị người kia kéo suýt nữa mất đà mà nhào ra khỏi cánh cửa.
May là cậu giữ thăng bằng tốt.
Nếu không...
"Thôi mà! Đưa đây đi, tao lạnh sắp chết rồi đây này!"
Như để chứng minh cho câu nói của mình, Mark còn lớn tiếng hắt hơi một cái.
Neo trợn trắng mắt nhìn người kia đang cố với lấy bộ đồ trên tay mình.
"Ở đây không có máy quay đâu!"
Hắn ném bộ đồ cho Mark, nhìn cậu cười tươi rói đóng cửa phòng tắm lại.
Thật là.
Neo nhịn không được mà bật cười khẽ, rồi lại tìm remote điều chỉnh nhiệt độ điều hoà.
Đợi đến khi Mark thay đồ xong thì không khí trong phòng đã ấm lên không ít. Cậu nhướn nhẹ mày, lén nhìn người con trai mải mê chơi điện thoại trên giường.
"Khuya lắm rồi. Ngủ đi mai còn đi làm sớm nữa."
Mark đi đến gần Neo, ngồi xuống khoảng trống còn lại bên giường.
Nghe thấy giọng cậu, giờ phút này Neo mới chịu ngước mắt lên nhìn.
Phải thừa nhận rằng, cơ thể của Mark được rèn luyện rất kĩ. Tuy không to người, nhưng lại chẳng có tí mỡ thừa nào.
Cũng bởi vì người Mark nhỏ, nên khi mặc áo của Neo, trông cậu lại càng mềm mại, đáng yêu hơn vài lần.
Ban nãy Neo lựa đồ không để ý, giờ nhìn lại mới phát hiện, hắn đưa cho cậu một chiếc áo không có tay và một chiếc quần ngắn.
Bộ đồ thùng thình khiến da thịt trắng nõn cứ ẩn hiện sau lớp vải. Cả người vừa tắm xong như được tráng thêm một lớp nhũ, trắng sáng, ẩm ướt đến mê người.
Có lẽ do Mark không đề phòng, nên Mark đã ngồi co chân lên, đưa tay ôm hai đầu gối của mình. Phần da thịt non mềm của bắp đùi cứ lộ ra trước ánh sáng, tựa như một loại bảo vật quý giá, khiến người khác muốn đưa tay chạm vào.
Neo vừa thấy cậu như thế liền đánh mắt trở lại màn hình điện thoại, tiếp tục giả vờ nghịch điện thoại.
"Tắt đèn ngủ trước đi."
Neo vẫn duy trì tư thế xem điện thoại, nhưng qua khoé mắt, hắn biết Mark vẫn đang chăm chú nhìn mình. Dù bản thân đã cố gắng, như cơ thể vẫn không nghe lời mà trở nên căng thẳng.
Mark ôm nhẹ lấy hai chân mình, nghiêng đầu áp má lên đầu gối. Cậu không che giấu nụ cười đang hằn trên môi mình. Đôi mắt đen tròn sáng như sao, chăm chú ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt của người bên cạnh.
Có nhiều người bảo Neo không thu hút, nhưng đó là do họ chưa gặp hắn ngoài đời.
Neo thực sự rất đẹp trai, nhất là khi hắn nhếch môi mỉm cười. Đường nét rõ ràng trên gương mặt hắn sẽ càng thêm rõ ràng, khiến ai nhìn đến cũng sẽ ngẩn ngơ.
Chả biết từ khi nào, Mark luôn hướng ánh nhìn về người này.
Một loại cảm giác kì lạ, Mark chưa xác định được nó gọi là gì.
Dẫu vậy, cậu vẫn chẳng ngăn cản trái tim muốn làm điều nó thích.
Thích ngắm thì sẽ ngắm, thích đến gần thì sẽ đến gần.
Đến một lúc nào đó, muốn yêu thì sẽ yêu.
Không đặt giới hạn.
Mặc cho con tim rung động vì hắn, cậu cũng không đè nén hay kiêng kỵ bất kì điều gì.
Quan niệm của Mark rất đơn giản, mỗi người chỉ sống một lần, vậy thì hãy sống sao cho bản thân không tiếc nuối là được.
Mark vẫn đang tự vui vẻ với luồng suy nghĩ của mình, thì đột nhiên người trong tầm mắt cử động. Hắn bỏ chiếc điện thoại xuống, sau đó liền xoay người tắt đèn.
"Dậy trễ là tao không gọi dậy đâu."
Nói rồi, Neo liền nhắm mắt lại.
Cả quá trình đều không nhìn lấy cậu một lần.
Mark vô thức bật cười. Chính cậu cũng chẳng hiểu mình cười vì cái gì nữa. Nhưng mà, cậu biết rõ rằng, bản thân đang cảm thấy hạnh phúc.
Mark nằm xuống bên cạnh Neo, đắp lên chiếc chăn duy nhất trên giường. Cậu nhìn qua người kia, thấy hắn không có chăn, liền đưa tay chọt nhẹ vào bắp tay rắn chắc:
"Mày không đắp chăn à?"
"Ngủ thế này thoải mái hơn."
Hắn bỏ lại một câu như thế rồi không nói nữa.
Không gian trong phòng dần lắng xuống, yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng tim đập của cả hai.
Neo nằm nhắm mắt một lúc lâu, đến tận khi nghe tiếng thở đều đều của người bên cạnh, hắn mới lần nữa mở mắt.
Mark tựa đầu vào gối ngủ đến ngon lành. Nửa gương mặt cậu chôn trong chăn, nửa còn lại thì áp lên gối. Chiếc gối ngăn giữa hai người đã bị cậu ôm đi, khiến hắn và cậu chẳng còn rào cản nào cả.
Ngủ trông ngoan thật.
Neo đưa tay đến gần mặt cậu, khẽ khàng hoạ từng đường nét gương mặt của người hắn thích, tựa như làm thế sẽ khiến gương mặt này hằn sâu vào trái tim mình.
Hàng mi đen dài như quạt xếp, đôi má mềm mềm đỏ ửng lên vì ngủ, đôi môi hồng nhuận ẩm ướt như quả đào non mà hắn từng hôn lên, chiếc mũi không quá cao nhưng lại vừa vặn với khuôn mặt đáng yêu này, tất cả đều được Neo phát hoạ qua một lần.
Trong vô thức, Neo chòm người đến, đặt nhẹ lên mái tóc đen xoăn nhẹ của cậu một nụ hôn. Nó diễn ra trong chớp nhoáng, tựa như chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi. Chỉ có hắn mới biết, bản thân vẫn không ngăn được hồi hộp và vui sướng đang cuồn cuộn trong lòng.
Đáng yêu thật.
Tưởng đâu mọi chuyện đến thế là xong, nhưng ngay khi Neo định nằm về chỗ cũ, thì đột nhiên Mark cử động.
Thì ra cậu đã làm rơi chiếc gối mình đang ôm xuống đất. Có vẻ như không tìm được cảm giác an toàn khi ngủ, nên Mark liền cựa quậy. Cậu mò mẫm một chút, sau đó theo bản năng mà nhích sát lại hơi ấm duy nhất trên giường.
Cứ thế, Mark dụi vào lòng ngực Neo, tay nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, tìm một tư thế thoải mái rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Cả người Neo trong phút chốc cứng ngắc. Nhưng hắn cũng chẳng có ý định đẩy cậu ra.
Hắn cười tự giễu.
Rõ ràng bản thân muốn giấu chặt phần tình cảm cấm kỵ trong tim, nhưng hết lần này đến lần khác đều lùi một bước, dung túng cho hành vi của mình.
Thở dài một hơi, Neo cũng nghiêng người qua, nhẹ nhàng chỉnh tư thế cho người kia không bị tê tay, rồi lại nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.
Hơi ấm truyền qua da thịt, khiến Neo càng siết chặt vòng tay hơn một chút. Hắn thừa nhận, bản thân mình đã thầm hi vọng, một đêm này có thể kéo dài hơn một chút.
Cho hắn được lén lút để tình yêu của mình lan tràn trong bóng tối, bao bọc lấy người mà hắn thương.
Trời bên ngoài đã tạnh mưa, ánh trăng sáng đã không còn bị mây đen che khuất.
Tựa như một vài chuyện, dẫu có che giấu đến đâu, cuối cùng cũng chẳng thể ngăn được người khác nhìn ra.
Một đêm dài, cứ thế mà bình yên đến lạ.
------- End chap 2 -------
23:33 03.11.2023
Viết cho mình đọc, fanfic.
Hình như có người đọc chung với tui?
Ngủ ngon.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com