Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

– Chương tám: Tổng công đại nhân phát uy –

Kang Daniel vung tay lên, ngay trước khi kịp ý thức được hành động của mình, hắn đã thô bạo giáng cho Ong Seongwu một cái tát.

Chát một tiếng, âm thanh vang lên như thể thứ gì vừa rớt vỡ tan trên mặt đất, Ong Seongwu ngã dúi ngay trước bậc tam cấp khách sạn.

"anh làm cái gì vậy!" Vừa lúc Park Soyoung hớt hải chạy xuống cửa, gót giày khua cộp cộp ồn ào, vội đến thở không ra hơi, "Xảy ra chuyện gì thế? Làm sao rồi? Có chuyện gì? Mọi người đâu cả rồi?"

Đám thủ hạ đã sớm đứng xúm một bên, trợn mắt trông Kang Daniel và Ong Seongwu nói chuyện, sau rồi chẳng hiểu lời qua tiếng lại thế nào, Kang Daniel đứng tại chỗ bạt tai Ong Seongwu. Chỉ cần không phải đồ ngu thì đều nhìn ra Kang Daniel đang lửa giận ngùn ngụt, ai dám ngay lúc nghiêm trọng vậy tự giơ mặt ra hứng đạn.

Park Soyoung lôi kéo Kang Daniel: "Đừng nóng giận! Ngộ nhỡ bị phóng viên chụp hình thì khó coi lắm, đi thôi, mình đi thôi..."

Ong Seongwu ngửa mặt ngồi dậy, một tay chống xuống bậc đá sau lưng, một tay chậm rãi quệt vết máu trên khóe môi. Kang Daniel chỉ cảm thấy trong tim như bùng lên ngọn lửa thiêu đốt, hắn muốn xông đến xé xác người đó, muốn bóp chết hắn, muốn nuốt chửng hắn đến không còn một mảnh vụn. Thế nhưng đến khi nhìn vết máu rỉ ra bên khóe môi hắn ta, hắn lại chỉ hận không thể quỳ xuống, nhận lấy đau đớn gấp bội để đền bù cho cái tát chính mình vừa vung ra.

Hai mắt hắn tối sầm không nhìn ra tâm tình gì nữa, Ong Seongwu nghênh đầu, nhìn hắn, cười ha hả: "Thật là, Kang Daniel, khó coi quá... cái lối này..."

Rõ ràng vừa bị đánh đến té sấp xuống đất, nhưng bộ dạng hắn cười rộ lên, tự nhiên lại khiến người ta sinh ra ảo giác chính hắn mới là kẻ đang chiếm thế thượng phong.

"Anh xem anh kìa, nóng nảy, không biết kiềm chế, bộp chộp bộc phát..." Ong Seongwu vịn cây cột trên thềm để đứng lên, vẫn cười đến run cả người, "... bộ dạng anh vậy, thật là, thật là... tôi dạy anh thành thế này hồi nào hả? Ngày anh mới tốt nghiệp, rõ ràng là một món rất hợp cách nha..."

Kang Daniel hầu như không thể khống chế bản thân được nữa, Park Soyoung cảm thấy rõ mồn một thân thể hắn căng cứng dưới lớp đồ tây, khóe mắt cô ta chớp được bóng dáng một gã phóng viên lấp ló dưới bậc tam cấp, giờ này nếu xảy ra chuyện gì nữa, bằng như hiến không tin nhảm nhí cho dân cảng rảnh rỗi bàn tán cả ngày mai.

"chúng ta không tính toán với hắn nữa, mình đi mau thôi, đi thôi anh!"

Kang Daniel nhắm mắt lại. Hắn đột nhiên cảm thấy rất lạnh, hình như mùa đông dài dằng dặc này sẽ không bao giờ kết thúc, cho đến khi cuốn đi nốt chút hơi ấm cuối cùng sót lại trong lục phủ ngũ tạng hắn.

Người từng đứng bên cạnh hắn nói những câu như vậy, là Ong Seongwu.

Là Ong Seongwu đối với tất cả thế gian đều không tim không gan, chỉ duy nhất đứng bên hắn, dày công suy tính vì hắn.... chứ không phải người phụ nữ trang điểm kĩ lưỡng, mang danh vợ hắn giờ này.

Park Soyoung luống cuống kéo Kang Daniel, hắn đã lùi đi nửa bước, lại đột ngột quay lại, khí thế bức ép mãnh liệt nhìn Ong Seongwu: "Hôm đó trước linh cữu Hwang Minhyun, cậu nói..."

Đám người đứng cách xa vẫn lo lắng nhìn về phía bọn họ, còn gần cửa khách sạn, Hwang Hyunjin đã xuất hiện, đột ngột bắt gặp cảnh tượng này, hắn vội vàng chạy đến.

"Cậu nói, đời này cậu chỉ yêu duy nhất Hwang Minhyun..."

"Anh muốn nghe gì nữa đây?" Ong Seongwu cười nhạt ngắt lời hắn, "... muốn tôi nói tôi đã nói láo với anh à? Nói tôi nói vậy chỉ để chọc tức anh sao?"

"Kang Daniel, anh ngạo mạn quá rồi đấy." Hắn chậm rãi vịn cột đứng thẳng lại, quệt nốt chút máu còn sót trên môi, "Tôi hiến hết tâm huyết trợ giúp anh, dọn đường cho anh, đỡ anh thăng tiến, kết quả anh trả tôi cái gì?... Nào súng đạn, nào truy sát từng giờ từng phút, không giây nào không phải hoảng hồn trốn chết... Giữa lúc tôi tuyệt vọng khốn đốn nhất, người cứu tôi dưới gầm cầu, là Hwang Minhyun."

Hắn nhún vai, bày ra thái độ lịch lãm hoàn hảo: "... đổi lại là anh, anh nói xem anh sẽ yêu ai?"

Kang Daniel quay lưng, bước xuống bậc tam cấp.

Hwang Hyunjin đã thoát khỏi đám người chạy được đến bên Ong Seongwu, còn dùng dằng hỏi han đủ điều, nhưng Kang Daniel không nghe lọt được một chữ. Hắn chỉ thấy tiếng gió tạt qua như sóng triều, từng chút từng chút bào mòn hắn, như thể muốn đục khoét trống hoác toàn thân hắn.

Park Soyoung trông sắc mặt hắn không vui vẻ gì, cũng sợ giữa chừng sinh thêm chuyện, liền sấn lên mở cửa xe. Khi cô ta vươn tay kéo cửa, cổ tay lộ ra chiếc vòng cốt bạch, Kang Daniel thoáng nhìn thấy, nhạt nhẽo hỏi: "Thế này là sao?"

Hắn không hỏi thì thôi, đã mở miệng rồi Park Soyoung cũng sẵn một bụng ấm ức hờn giận: "Em còn phải hỏi anh đây, thế này là sao? Ai ai cũng biết đây là tín vật của nhà anh, thế mà anh giao nó cho ai? Thì ra làm loạn chán chê chẳng ai không biết, có mình em đây bị che mắt mà thôi! Thiên hạ đều tha hồ cười vào mặt em!"

Kang Daniel không đáp một lời, im lặng ngồi lên xe. Park Soyoung càng nói càng được đà, đứng luôn ngoài cửa xe lớn tiếng tiếp: "Anh nếu đã không muốn coi tôi như bà chủ nhà anh, thì nói ngay một lời đi! Tôi không tin đâu, tiểu thư đường đường như tôi đây gả cho anh, có chỗ nào kém cạnh với loại đàn ông chẳng sạch sẽ gì anh chơi bời bên ngoài hả?!"

Nếu cô ta nhìn kĩ lại, sẽ nhận ra Kang Daniel dù đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trên gương mặt đã lờ mờ xuất hiện vẻ không hài lòng. Nếu cô ta cũng đủ thông minh, giờ này tốt hơn cô ta nên ngậm miệng và lên xe về nhà.

Thế nhưng Park Soyoung không làm vậy. Cô ta là tiểu thư Park gia, cô ta vốn quen được yêu chiều, tính tình thái độ đều đã thành căn cố khó sửa, dù có được gả vào nhà họ Kang, cô ta cũng vẫn giữ nguyên bản tính tiểu thư như ngày nào.

Park Soyoung ngồi phịch lên xe: "Nếu anh thực sự muốn sống cả đời với tôi, thì đừng có làm những trò mập mờ bên ngoài nữa! Giờ cả con nhỏ Park Hwayoung cũng nhìn ra anh vui vẻ tận đâu, đầu tiên là gã Ong Seongwu kia, rồi lại đến Hwang Minhyun... bảo tôi còn làm người thế nào hả?!"

Kang Daniel đột ngột mở mắt ra, mặt lạnh như đá: "Lái xe, đỗ lại."

Tài xế nơm nớp lo sợ đưa mắt nhìn gương hậu rồi tấp xe vào vệ đường. Park Soyoung có chút lúng túng: "Anh tính làm gì hả?"

Kang Daniel không nói một lời, nhỏm dậy mở cửa xuống xe, đoạn không buồn quay đầu đã đóng sập cửa lại.

Giọng nói cao vút của Park Soyoung vẫn lanh lảnh trong đầu hắn, sống cả đời, hắn thực sự định cùng một người phụ nữ như vậy sống cả đời sao, giống như bao cặp vợ chồng thượng lưu bằng mặt mà không bằng lòng, lấy nhau chỉ vì môn đăng hộ đối sao?

Xe bảo vệ đi sau đã lẳng lặng đỗ lại bên cạnh, thủ hạ cung kính mở cửa ra, thái độ hoàn toàn thản nhiên, cứ như chuyện vợ chồng ông chủ bất hòa chẳng hiếm hoi gì, ai nấy đều đã quá quen rồi.

Thủ hạ đóng cửa xe lại rồi cúi xuống thấp giọng hỏi qua kính chắn: "Kang lão đại, giờ đi đâu ạ?"

Kang Daniel bực bội thở mạnh, "Bar đêm."

Khu mua vui tiêu khiển nổi tiếng nhất trong vùng, đáng mặt là ổ đốt tiền, những kẻ quen tiêu xài xa hoa đến đây đều có thể được thỏa mãn mọi nhu cầu, từ hơi men, nhục dục, sắc đẹp, nam nữ không thiếu.

Nền đá cẩm thạch phản chiếu thành những ánh xạ đủ màu rực rỡ, vô số trai gái sờ mó đụng chạm nhau một cách mờ ám trên sàn nhảy, nhân viên phục vụ luôn

khoe nụ cười xinh đẹp trên gương mặt mỹ miều, cứ như thể bọn họ bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cho thiên hạ quơ tay vồ lấy.

Kang Daniel ngồi trong một góc, tự tay rót chai vang đỏ, chất lỏng hồng sậm phản xạ ra những tia mê hoặc trong chiếc ly thủy tinh đế cao. Gã quản lý quán dè dặt đứng một bên, trên tay chìa ra một loạt ảnh chụp, thông tin, bảng giá của từng người đẹp trong quán, có điều ông chủ không thể chọc vào trước mặt xem ra chẳng có chút hứng thú nào.

Bảng giá cao ngất ngưởng chẳng phải lý do, khách đã tới đây đại thể đều có sẵn mục đích lẫn gia thế hơn người, chỉ cần được một đêm vui tới bến, bỏ bao nhiêu tiền bạc bọn họ đâu buồn để tâm.

"Còn gì nữa không?"

Gã quản lý cười méo xệch: "Đã nghe nói yêu cầu của ngài Kang rất cao, ở đây là hàng hạng nhất quán chúng tôi lựa được rồi, khẩu vị kiểu cách nào đều có đủ, chỉ cần ngài bằng lòng thử..."

Kang Daniel không buồn ngẩng đầu lên: "Hàng đầu sao không có giá?"

Gã quản lý càng lúng túng hơn: "Người hàng đầu không tính giá nửa giờ một, ở trong quán thì trả thêm 50% giá niêm yết, ra ngoài qua đêm thì... làm khó ngài Kang để mắt đến, giá gấp đôi, tiền boa tính riêng. Có điều những chuyện ấy cũng không quan trọng, quán chúng tôi tuy chỉ làm ăn nhỏ, nhưng cũng phải giữ gìn cho nhân viên..."

Thì ra từ sau cái chết của Hwang Minhyun, tiếng tăm ghen tuông của Park Soyoung đã được đồn đại khắp nơi thế này.

Kang Daniel cười hầu như không thành tiếng, giọng hắn cất lên lẩn chìm giữa điệu nhạc jazz êm ái, dưới ánh đèn xa hoa mờ tối, lại càng được tẩm thêm vị ôn hòa đến kỳ dị: "... vậy, người kia giá bao nhiêu?"

Tay quản lý nhìn theo hướng hắn chỉ, người pha rượu sau quầy bar bên đó đang tán chuyện với khách, vị khách này cử chỉ lịch lãm mà phong lưu khó tưởng, cổ áo sơ mi nam Armani phanh hở, thấp thoáng lộ ra đường cong duyên dáng hoàn hảo bên sườn.

Tay quản lý hít một hơi sâu, miễn cưỡng cười nói: "Ngài Kang, ngài đang nói đùa chứ, người đó... là khách mà..."

"Tôi biết là khách, các người còn không quá giỏi trò dẫn mối hả?"

Quản lý lén nhìn ánh mắt Kang Daniel, sống lưng lập tức túa mồ hôi lạnh, "Khách... cũng không phải không thể... nhưng ngài Kang à, người này, người này ngài cũng biết, cậu Ong cậu ấy... cậu ấy chỉ đến tiêu tiền mua vui, chứ không phải..."

... không phải đến chờ bị người ta thượng.

Kang Daniel nhìn chằm chằm dáng người phác nghiêng của Ong Seongwu, cái tên phong lưu thành tật nọ còn chưa phát giác ra, vẫn đang lo ve vãn cậu em pha rượu, còn không quên đánh mắt đưa tình với mỗi cô nàng xinh đẹp lượn qua. Ánh mắt nhìn hắn đã bắt đầu rực lửa, bất quá người này tuy ưa quyến rũ thiên hạ, nhưng lại có chút cù lần với sự khơi gợi người khác nhắm tới hắn, thành ra bao nhiêu người quanh đó muốn tiếp cận đánh tiếng đều bị hắn hồn nhiên lờ phứt đi.

Kang Daniel đặt ly rượu xuống, đứng dậy. Gã quản lý thầm kêu trời, ai không biết người ghê gớm này mấy năm nay có xích mích với Ong Seongwu, nếu giờ gây chuyện ở giữa quán, một đằng Kang gia một đằng Hwang gia, đằng nào cũng không thể đắc tội, còn biết làm sao đây?

Đang do dự không biết có nên tiến lên cản lại hay không, đột nhiên trước mắt xòe ra một chiếc thẻ bạch kim, rồi cái thẻ cứ thế được nhét tuột vào túi hắn. Tay quản lý hớp hớp hơi, giương mắt nhìn lên, Kang Daniel chỉ lãnh đạm nói: "Mặc kệ chuyện của các người."

Hắn cười lạnh, hầu như không thành tiếng: "... người này, phải để tự tay tôi xử."

Ong Seongwu uể oải uống cạn chỗ rượu dư rồi đặt cái ly đế cao xuống quầy nghe cách một tiếng, "Nói vậy được rồi, hôm nay hết ca tôi chờ cậu ở cửa sau."

Mấy cô cậu xinh đẹp vẫn lượn lờ xung quanh nghe vậy mới tiu nghỉu thở dài, rút lui vào bóng tối mờ ám. Tay pha rượu tốt số được mời vẫn luôn tay điều chế

một ly cock-tail khác cho khách, cười nói: "Tôi thấy sắc mặt cậu cũng tạm, thôi nhịn nhịn chút đi, mấy chuyện ấy làm nhiều cũng không tốt cho cậu đâu."

"Tôi biết." Ong Seongwu kéo lại vạt cái áo khoác đen dệt thủ công, chiếc thắt lưng màu bạc xám quấn khít quanh eo, nhìn qua hắn hầu như chìm vào bóng tối. "... cảm ơn cậu quan tâm, có điều gần đây nhiều chuyện phiền phức quá, tâm lý có chút... không chịu nổi. Liên tục nửa tháng nay tôi mơ ác mộng rồi."

"Về cái gì?"

"Hwang Minhyun."

Tay pha rượu nhìn hắn, biểu hiện trên mặt Ong Seongwu rõ ràng có chút phiền muộn.

"Nghe nói hôm nay cậu bị Kang Daniel đánh hả?"

Ong Seongwu cười phá lên: "Ivy, tin tức của cậu nhanh nhạy quá ha... Phải đó, tôi ăn một cái tát, nếu không phải cô nàng dễ thương nhà họ Park nhảy ra can, không chừng hắn ta đã giết sống tôi trước mặt thằng phóng viên rồi."

Tay pha rượu ỉu xìu nhìn hắn: "Anh ta và Park Soyoung sống được chứ?"

"Tôi thấy cũng khá lắm." Ong Seongwu nói xong câu ấy, liền rút mấy tờ tiền trong ví ra thảy xuống quầy bar, rồi đứng dậy bỏ đi luôn.

Mọi nơi mua vui náo nhiệt đều có một ngõ hẻm nhỏ vắng vẻ sau gian bếp, thông thẳng ra con đường bên ngoài. Trời không hiểu đã bắt đầu lất phất mưa phùn từ bao giờ, tiếng người sôi nổi ồn ào dần dần trôi xa, ánh đèn mê ly hắt qua cửa sổ đến những vũng nước đọng trong hẻm, phản xạ thành vài tia sáng yếu ớt giữa đêm tối.

Ong Seongwu cầm một điếu thuốc, bước khỏi cửa sau vào hẻm. Đèn đường đã tắt từ bao giờ, coi bộ là bị mấy đứa con nít hư hỏng nhà ai ném đá vỡ bóng. Giữa những luồng sáng mờ mờ hắt lại vẫn nhìn ra được làn bụi mưa ken dày rắc rắc, không khí tràn ngập mùi sơn ẩm, mùi khói bụi, cả mùi tanh nồng vương vất lại sau những cuộc vui. Dưới sự ẩm ướt của cơn mưa phùn mới đổ, dường như lại lẩn khuất cả... hơi thuốc súng.

Ong Seongwu phả một ngụm khói, đè ngực ho khan mấy tiếng: "Ra đi, lộ mẹ nó rồi còn nấp nấp cái gì?"

Tiếng loạt soạt nối nhau vang lên từ gờ tường đổ nát bên hẻm, nhờ ánh trăng lờn lợt, có thể nhận ra hơn mười bóng đen mới nhảy qua tường xuất hiện. Một người phụ nữ bước vào hẻm sau vòng vây bảo vệ, không chút thương tiếc nện gót giày sang trọng mỹ miều trên những vũng nước bẩn thỉu.

Dù ánh trăng có lạnh lẽo đến mấy, cũng không thể sánh bằng tia sát ý băng giá trong đôi mắt cô ta.

Ong Seongwu đưa mắt nhìn cô ta, lại cười nhạt: "... Ai cha! Không phải Park phu nhân đấy sao? Nửa đêm quý bà giá lâm tới cửa sau cái câu lạc bộ đàn ông này, thế là có việc gì vậy a?"

Park Soyoung cười lạnh, nụ cười còn chứa đầy ác ý: "Ong Seongwu, sao anh phải trở về hả?"

Ong Seongwu lịch lãm dang tay: "Hwang Minhyun tôi yêu nhất trên đời chết rồi, tôi nhịn làm sao được đây?"

"Đến nước này mi còn nói láo gì nữa! Ta là một người đàn bà, ta nhìn ra được đấy, mi gạt được Kang Daniel, nhưng đừng hòng gạt ta! Mày rõ ràng là tình nhân cũ của Kang Daniel, còn mày ở đây, ta còn chưa được yên một ngày, mày cứ như cái gai trước mắt ta, bảo làm sao ta nương tay với mày được!"

Ong Seongwu trợn mắt hoang mang: "... tình, tình nhân cũ?"

Park Soyoung đại khái chợt nhận ra mình ăn nói gay gắt vậy đúng là có chút không hợp địa vị, cô ta giận dữ cắn răng, vung tay lên: "Giết hắn đi! Xong việc rồi, tất cả đều được thưởng hậu!"

Tiếng súng ống cách cách vang lên giữa làn mưa mờ mịt càng thêm phần lạnh lẽo, nhưng ở đây toàn bộ chỉ là bảo vệ bình thường, với quyền lực của Park Soyoung ở Kang gia, cô ta vẫn không thể điều động những tay súng điêu luyện hơn. Ong Seongwu vừa nghe tiếng lên đạn đã lập tức suy được ra điều đó, lòng khẽ xao động. Nhưng hắn không hề biểu hiện ra một chút gì, chỉ thở dài thảm não: "Hwang Minhyun, cậu xem, sao bọn họ cứ nhất quyết không tin tôi yêu cậu?"

Hắn cắn đầu móng tay, rầu rĩ lắc đầu: "Lẽ nào danh tiếng phong lưu của tôi lại tệ đến vậy?"

Gã cầm súng đứng sát hắn vẫn chưa lên đạn. Bởi vì hắn ta đang rất tự tin, bọn chúng có mười mấy người, đứng quây thành vòng, vây kín quanh mục tiêu. Hắn không tin có kẻ nào có thể thoát được khỏi những họng súng sát rạt thế này, chỉ cần một trong số bọn họ tùy tiện giật cò súng, Ong Seongwu sẽ lập tức trúng đạn gục xuống.

Thậm chí hắn ta có thể tưởng tượng ra được viễn cảnh sau khi công việc xong xuôi. Một nhiệm vụ bắn người đơn giản như vậy, làm xong còn được thưởng hậu hĩnh. Hắn có thể ra ngoài chơi bời, uống rượu, thậm chí gọi liền một lúc hai cô em xinh đẹp cho mình. Tất cả đều sẵn sàng chỉ sau một tiếng súng, đại khái không đến vài phút, tất cả đã xong.

Ngón trỏ của hắn đặt lên cò súng, hai mắt chăm chú chiếu vào dáng người mặc đồ đen trong hẻm. Dường như mới đúng một phần ngàn giây, hắn chớp mắt một cái, và sau đó hắn nhận ra, mục tiêu đã biến mất.

Biến mất chớp nhoáng như vậy, không còn một dấu vết, cứ như thể bóng dáng hắn ta vừa đứng đó hoàn toàn chỉ là ảo ảnh.

Gã cầm súng sững sờ tại chỗ. Liền sau đó hắn ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt sượt qua bên mình.

Khẽ khàng mà ấm áp, giống như trong chốc lát toàn thân được bao bọc trong hương thuốc lá thơm nồng tinh khiết.

Đó là điều cuối cùng hắn ta ý thức được, trước khi chìm vào bóng đêm.

Ong Seongwu giậm mạnh nhảy vọt lên, lực bật mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi thân thể gầy mảnh tái nhợt của hắn có thể làm được. Đại khái trong khoảnh khắc hắn đã biến mất khỏi chỗ đứng, gờ tường cao một thước, không chạy đà, không đu bám, hắn cứ thế nhảy bật lên, sau đó giật khuỷu tay giữa không trung, thúc một gã cầm súng đập đầu vào tường.

Lớp áo khoác dạ đen khẽ phất lên, Park Soyoung chỉ kịp thấy bóng người kia lao qua tường. Mấy tên vệ sĩ cầm súng định xông lên cản lại, nhưng còn chưa kịp trở tay, Ong Seongwu đã móc trong túi ra một khẩu cạc-bin, giật chốt lên đạn chớp nhoáng, hai phát đạn đoàng đoàng vang lên, hai gã vệ sĩ liên tiếp gục xuống cạnh bờ tường.

Hai phát súng vừa xong bất kể khí thế hay độ chuẩn xác đều thuộc hàng chuyên nghiệp, nếu Park Soyoung có chút kinh nghiệm thực chiến, cô ta còn có thể nhận ra, khẩu cạc-bin kia đã được cải tạo qua bàn tay chuyên gia, tốc độ đạn bắn ra vượt xa giới hạn bất cứ khẩu cạc-bin thông thường nào có thể đạt tới.

Park Soyoung há miệng, tiếng la the thé chưa kịp bật ra đã nghẹn cứng trong cổ họng.

Khoảng cách có hơn hai mươi mét, chỉ trong chớp mắt, Ong Seongwu đã quỷ mị vụt tới sau lưng cô ta.

"Điều tôi ghét nhất, là có kẻ muốn mạng tôi..." Ong Seongwu thì thầm bên tai cô ta, giống như tình nhân tình tự, thân mật vô cùng, "... Tôi yêu nhất trên đời, chính là cái mạng này đây..."

Cùng lúc ấy, họng súng còn nóng rực sau loạt đạn đã dí sát giữa lưng cô ta, sức nóng sót lại dường như còn mang theo oán độc cuồn cuộn, ngấm ngầm thấm qua da thịt, thấu tận trái tim.

Park Soyoung run bần bật, cho đến khi cô ta đã muốn nhũn mình khuỵu xuống, đột nhiên có thêm mấy người chạy tới đầu hẻm, dẫn đầu là người đàn ông mặc đồ tây đen tuyền, sắc mặt âm trầm, Kang Daniel!

Ánh đèn pin mắt sói loang loáng rọi vào, con hẻm nhỏ tối tăm trong mưa phùn lập tức sáng rõ như ban ngày. Ngay giây đầu tiên một hình ảnh lọt vào mắt Kang Daniel, đầu óc hắn như muốn nổ bùng, hắn gầm lên: "Dừng lại!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com