Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Im Youngmin vừa mở miệng bị một đấm của Donghyun đánh cho xụi lơ không biết trời trăng. Đừng trông cơ thể cậu mảnh khảnh vậy, sự thực nắm đấm này không mấy người đỡ được, nếu không Donghyun cũng không có gan một mình đâm đầu vào hang địch.

Donghyun nhìn người ngất xỉu dưới thân hài lòng phủi tay bước xuống giường nhặt quần mặc lại đường hoàng. Việc này tốn sức hơn cậu tưởng nhưng đến hiện tại vẫn khá suôn sẻ. Ai mà ngờ được tên khốn này làm chuyện phạm pháp đã đành còn có thói quen giường chiếu bệnh hoạn thế.

Donghyun nhìn quanh phòng chọn được một cây gậy đánh bóng chày bằng sắt, gác gậy trên vai cậu mở cửa đi ra gian nhà chính. Tiếp đến là một tràng tiếng động lộn xộn của vụ ẩu đả.

Donghyun một gậy phang gã đàn ông cuối cùng ngã xuống, thản nhiên quay sang nhìn hai cô gái đi cùng mình lúc đến đây, cầm gậy chỉ ra cửa.

"Đi đi"

Hai người kia kinh hãi nhìn đám đàn ông bị nện cho la liệt dưới đất không hiểu chuyện đang diễn ra, nghe Donghyun nói vậy mừng rỡ vơ lấy quần áo nhanh chóng rời đi.

Donghyun tìm mãi mới thấy vài sợi dây chắc chắc, đem bọn tội phạm không mảnh vải che thân trói hết lại quanh cột nhà như trói lợn, cậu đem toàn bộ quần áo của bọn chúng đều vứt đi. Biết mấy tên này đầu heo vậy cậu đã không dông dài tốn sức làm gì, hại hàng triệu sinh linh vô tội bỏ mạng trên sàn nhà.

Quay trở lại với tên cầm đầu bất tỉnh trên giường, Donghyun còn có lòng tốt giúp hắn đóng khóa quần lại. Cậu lấy chìa khóa mở một bên còng số tám lôi hắn ra chiếc xe đậu trước cửa. Đại ca gì chứ, chính xác là một con heo vừa to vừa nặng, Donghyun vất vả kéo Im Youngmin lê lết dưới đất miệng lẩm bẩm chửi không ngừng.

Trong một lúc lôi lôi kéo kéo bảy tám tên đàn ông là trâu bò cũng thấy mệt, Donghyun tha Im Youngmin khệ nệ như mèo mẹ cắp con vứt xuống cạnh cửa xe, bản thân đứng thở mất một lúc. Chìa khóa, đúng rồi cậu không có chìa khóa xe. Donghyun bỏ hắn lại đó vào trong tìm chùm chìa khóa.

Trở ra với chìa khóa trên tay, Donghyun loay hoay mở cốp xe không để ý người nằm dưới đất bắt đầu động đậy. Hắn đảo mắt vào trong nhà nhận ra tình hình nguy cấp ngay lập tức vùng dậy điên tiết lao về phía Donghyun.

Cậu phát hiện bóng người ập đến nhanh như cắt gạt chân khiến Im Youngmin ngã nhào. Donghyun bẻ gập tay ra sau ép hắn nằm sấp xuống đất. Hiển nhiên mấy chiêu võ mèo cào để tự vệ của Im Youngmin không đọ lại người được đào tạo bài bản như Donghyun, thế nhưng cái hắn có là mánh khóe chơi bẩn.

Hắn dùng tay còn lại rút từ thắt lưng ra con dao găm nhỏ, đâm Donghyun không thành liền đổi mục tiêu, một nhát chọc thủng lốp xe sau. Donghyun đá bay con dao trong tay hắn, dùng lực vặn nốt tay còn lại của người kia ra sau lưng chặn đứng mọi hành động của hắn.

Youngmin nằm dưới hoa cả mắt vẫn hả hê nở nụ cười, "Thật không may cho em, xe hỏng rồi"

Donghyun không đáp, tì đầu gối giữ tay hắn, nhàn nhã rút điện thoại ra gọi cho dãy số đầu tiên.

"Alo Donghyun?"

"Em bắt được họ Im và đồng bọn rồi. Sếp giúp em cho một chiếc xe đến đây được không?"

"À cái này... nếu được thì dẫn hắn về đồn đi. Đội chúng ta đang có một vụ lớn hơn phải lo cho nên xe đều dùng hết rồi"

Donghyun hít một hơi kiềm chế,
"Sếp à, sao anh có thể phân biệt đối xử vậy chứ! Một người thật sự không dễ dàng gì, nếu không phải khó khăn cũng đâu nhờ đến anh, một chiếc xe thì to tát lắm à"

"Không nói nhiều. Không dẫn được người về thì cậu cũng khỏi cần về nữa"

Nghe đến mấy từ cuối Donghyun hạ giọng,
"Được rồi, em biết rồi. Dù sao thì, bọn chúng trữ số hàng mới ở đường xxx"

"Tôi sẽ cho người đến đó kiểm tra, còn cậu dẫn tên cầm đầu về đây"

"Vâng"

Cậu buồn bực tắt điện thoại nhét vào túi, đột nhiên nghe người bên dưới khó khăn lên tiếng,

"Chức vụ của em cũng không cao lắm nhỉ?"

"Chức vụ cao tôi còn thèm ở đây chơi trò đuổi bắt với mấy người" Donghyun thở dài, đem đầu còn lại của còng số tám tự móc vào tay trái của mình.

Youngmin nghe tiếng bấm khóa hoảng lên không biết người kia ở phía trên đã giở trò gì.

"Em vừa làm cái quái gì vậy?"

Phát hiện trên người nhẹ hẳn đi hai tay được thả tự do, Youngmin lồm cồm bò dậy. Hắn nhấc cổ tay bị khóa chung với tay người kia lên. Đây lại là trò gì nữa?

Donghyun lạnh lùng nhìn hắn ngắn gọn giải thích,
"Theo tôi về đồn"

"Em không ngu ngốc đến mức nghĩ thứ này có thể trói buộc được anh đấy chứ?" Hắn cười mỉa mai trong khi bả vai còn ê ẩm bởi cú khóa tay ban nãy.

"Anh nói thử xem"

Dứt lời Donghyun quăng chiếc chìa khóa nhỏ xíu vào bụi rậm phía xa. Điều này đồng nghĩa với việc không trở về đồn cảnh sát thì chỉ có đi đến thợ rèn cắt chiếc còng này ra. Tất nhiên sẽ không có chuyện phương án thứ hai xảy ra. Dù sao Donghyun cũng chẳng còn gì để mất. 

"..." Mẹ kiếp. Hôm nay là ngày quái quỷ gì!

"Ăn cơm chính phủ vài năm hoặc tôi sẽ bẻ cổ anh ngay tại đây. Chọn đi"

Im Youngmin nheo mắt nhìn kĩ người vừa đòi bẻ cổ hắn, với người trước đó còn đỏ mặt cởi quần áo trước mặt hắn, có chắc là cùng một người không vậy?
Hắn biết mình đánh không lại cậu, trong đầu đang suy tính làm cách nào thoát được móng vuốt của con mèo điên này. Hắn liếc vào đồng bọn thảm thương trong nhà, trước mắt câu giờ một chút.

"Đừng giở trò dọa trẻ con ra đây, một cảnh sát quèn như em quyền đếch gì tự ý xử lí tội phạm. Đánh chết anh rồi xem em làm sao về ăn nói với mấy lão già kia"

Hắn nhếch mép dương dương tự đắc, một thằng nhãi miệng còn hôi sữa có thể làm gì hắn chứ.

Donghyun trải qua buổi tối bực dọc tích đầy một bụng, cậu không có đủ kiên nhẫn ngồi chờ hắn bắc tay lên trán suy xét chọn lựa. Hắn không chọn được thì để cậu chọn giúp.

Donghyun một đạp ấn đầu Im Youngmin vào kính xe, từ đằng sau dùng khuỷu tay kẹp cổ hắn siết mạnh.

Youngmin nhăn mặt kịch liệt đập tay vào thành xe.

"Đi, đi, anh đi!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com