8
Ông chú soda vừa thấy tôi đã gào lên.
"AA! Mặt cậu làm sao vậy?!"
"... Đụng phải một tên điên."
Ông chú lầm bầm cố hiểu được câu nói này của tôi, mở to mắt.
"Tên điên? Trong công ty á? Lúc sáng sớm như này?"
Đến khi cậu nhóc cũng trố mắt nhìn như ông chú, như thể vạn câu hỏi lúc nào cũng chực chờ tuôn ra. Cuối cùng tôi đã phải thay đổi chủ đề trước ánh mắt đầy áp lực của hai con người kia.
"Vậy là ông đã quyết định sẽ ký hợp đồng với tôi?"
"Hở? À, thực ra ký với tôi thì chưa phải là hợp đồng gì đâu, chỉ là lời cam kết thôi. Hợp đồng thật sự là với công ty, và đó là chỉ khi nào cậu vượt qua được cuộc phỏng vấn... Không, nếu cậu thực sự muốn làm nghề này, cứ nghe tôi nói trước đã rồi hẵng quyết định."
Sau đó ông ấy bắt đầu sợ hãi.
"Trong cái giới này cậu sẽ không tồn tại nổi trừ phi cậu không lạ gì ác tâm. Nếu cậu muốn thành công nhanh chóng theo cách cậu định làm thì cậu phải chuẩn bị tinh thần vượt qua mấy loại chuyện này đi. Giới giải trí chẳng khác nào một đầu trường giành lấy sự sinh tồn để trở thành kẻ mạnh, dù chỉ vì một vai diễn nhỏ cũng có thể làm đủ thứ trò bẩn thỉu mà cậu không cách nào tưởng tượng được đâu. Thậm chí ngay cả khi cậu may mắn lấy được vai diễn nhờ vào nỗ lực không ngừng nghỉ, thì việc vai diễn đó đột nhiên lại rơi vào tay người khác ngay trước ngày quay phim cũng là điều thường tình. Nếu cậu sợ thất bại hay dễ dàng nản chí, vậy thì tốt hơn hết là cậu đừng nên bắt đầu nữa."
"Tôi hiểu."
"Không chỉ thế thôi đâu. Đừng hiếm lạ khi cậu bị người mà cậu tin tưởng nhất phản bội, dù điều đó ghê tởm thế nào... Nếu cậu muốn tìm nhà tài trợ, cậu nên chuẩn bị sẵn sàng cho dù là phải ngậm ** cho một lão già 70 tuổi nào đó. Cậu có dám làm thế không?"
"Quản lý."
Tôi gọi ông ấy, đôi mắt lo sợ đó nhìn tôi.
"Tôi cũng không phải người tốt hay là ngây thơ gì."
"Nhưng, vẫn..."
"Tôi chỉ cần ông giúp tôi như cách mà ông thường làm. Còn lại những việc bẩn thỉu, ghê tởm đó thì để tôi tự quyết."
Ông ta trầm ngâm nhìn tôi, hỏi nhỏ.
"Rốt cuộc Myungshin đã làm cái quái gì với cậu vậy?"
Tôi chần chừ trong giây lát. Ông ta là một người tốt, tôi có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ ông. Vì vậy tôi biết tôi không nên cứ mất trí đâm đầu vào trả thù như thế được, nhưng tôi cũng không còn cơ hội nào khác. Suy nghĩ như vậy làm đẩy lùi được phần nào cảm giác tội lỗi trong tôi, tôi mở miệng.
"Cũng tương tự những gì đã xảy ra với ông."
Tôi nói thêm là nó cũng không có gì đặc biệt.
"Chỉ là trả lại những gì tôi đã trải qua mà thôi."
Sau đó tôi đứng dậy và chỉ vào đồng hồ treo trên tường.
"Tôi muốn về ngủ, tôi còn phải đi làm."
Hai người bọn họ cũng nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế ngồi trước lời nói của tôi. Nào là xin lỗi vì giữ tôi lại lâu, vốn dĩ tôi không cần ở lại trễ như thế, biết vậy đã đặt đồ ăn khuya, đồ ăn khuya là nhất, hay là dạo này McDonald là ngon nhất, v.v... Khi tinh thần và cơ thể tôi sắp mệt lử để có thể duy trì với cuộc hội thoại giữa hai người này, điện thoại của quản lý vang lên, ông bắt máy và mở đầu bằng một lời xin lỗi. Sự im lặng kéo đến như một ân huệ, tôi trở nên gấp gáp hơn trong khi chờ thang máy đến. Nhưng giọng của quản lý khi nghe điện thoại có chút kỳ lạ.
"Trưởng phòng Park sao lại gọi điện cho tôi lúc sáng sớm thế này! Có chuyện... À, trễ thế này mà vẫn phải làm việc. Vất vả cho ngài quá. Ặc, ngài đang khóc đó à? Sao? Ngài muốn nghỉ việc vì cấp trên? ... À, ngài chỉ đang đùa thôi. Haha~ Tôi còn tưởng ngài nói thật chứ. ... Tôi xin lỗi. Dù sao thì, có chuyện gì vậy ạ? Vâng, đúng là thế. Á! Ngày mai sao? Nhưng mà... Vâng? Ng, ngài nói giám đốc Yoon có thể sẽ tới á?! Vâng, tôi hiểu rồi."
Ông chú liên tục gật đầu và trả lời điện thoại, vẻ mặt trở nên hoang mang vào phút cuối.
"Ngày mai tôi sẽ dẫn cậu ấy đến."
Ngay khi ông chú cúp máy, 'ting~', tiếng thang máy đến vang lên, nhưng tôi không lập tức tiến vào được. Bởi vì quản lý đã nắm chặt lấy tay tôi.
"L, làm sao đây? Ngày mai phải phỏng vấn rồi!"
Rốt cuộc đó là cái gì vậy?
Tôi nghĩ hôm đó là một ngày dài. Như thường lệ, tôi ngủ dậy lúc 6 giờ sáng, đi làm việc, và chẳng có gì thay đổi cả, nhưng một loạt sự việc đã xảy ra. Giống như chuỗi sự việc nối tiếp nhau chỉ trong một ngày vào 5 năm trước đó. Con đường phía trước tòa nhà thật vắng vẻ vì lúc này đã hơn 2 giờ sáng. Chất liệu xi măng màu đen và những vạch trắng cho thấy được đây là làn đường chỉ dành cho xe ô tô. Con đường đó đang cám dỗ tôi. Cứ băng qua đi. Bóng tối và sự trống trải của màn đêm thỉnh thoảng lại gây cho tôi một ảo giác. Tất cả mọi thứ, đều dừng lại. Cảm giác khoảnh khắc ngưng đọng trong tức thời đó mát lành như khí trời buổi đêm vậy.
"Chắc anh phải mệt lắm."
Một giọng nói vang lên đánh thức tôi về với thực tại. Cậu nhóc cũng đang đứng chờ xe quản lý mang đến trước tòa nhà với tôi. Tôi tỉnh táo lại và bật thốt 'Không hẳn' với cậu ta. Tôi không hẳn là mệt. Cũng không buồn ngủ gì.
"Anh nói anh là nhân viên giao hàng mà phải không?"
Gật đầu.
"Woa, nhưng mà trông anh chẳng giống người giao hàng tí nào. Tại vì nhìn kiểu gì cũng thấy anh là loại người có tính cách mạnh mẽ, em và quản lý còn tưởng anh từng ở trong băng đảng nhưng muốn cải tà quy chính các kiểu ấy chứ, hahaha... Ờm, bộ anh là xã hội đen thật hả?"
"Không."
"Quả nhiên là..."
"Tôi làm việc khác tương tự."
"..."
"Đùa đấy."
Khi cậu nhóc đang cứng đờ ra sợ hãi như thể sắp chạy đi mất nhận ra đó chỉ là một lời nói đùa, gương mặt cậu bừng sáng trong nháy mắt.
"Ư, woah~ em không ngờ đó. Haha, anh, anh thế mà cũng biết đùa. Sao tự nhiên em lại thấy tụi mình thân nhau hơn rồi á?"
Có thể vờ như tôi chưa đùa gì được không? Tôi đặt câu hỏi trong lúc suy nghĩ.
"Tiện thể, anh bao nhiêu tuổi vậy? Em nghĩ là anh lớn hơn em."
"26."
"Biết ngay mà. Em 21 tuổi, học năm 2 khoa Sân khấu Điện ảnh. Còn nữa, anh tên gì vậy ạ?"
Cậu ta hét toáng lên như trách mình xém nữa đã quên mất điều quan trọng nhất, nhưng một tiếng ồn vang lên nuốt chửng mất âm thanh của cậu ta.
BRRR~~~!!!
Tiếng động cơ xe ở gần đó lớn đến mức tôi nghĩ có thể làm nghiêng được cả trục trái đất, một chiếc xe thể thao phóng ra từ bãi đậu xe dưới tầng hầm của tòa nhà. Rõ ràng đó không phải là xe của quản lý mà chúng tôi đang đợi. Đó là một chiếc xe ngoại hàng xịn, và nó chạy ngang qua chúng tôi một cách đầy thô bạo. Đến khi tiếng ồn của xe mất dần để lại khói bụi mịt mù, một tiếng cằn nhằn nhỏ phát ra ngay bên cạnh.
"Đó là xe của Yoohan hyung."
Cậu ta quay đầu nhìn về hướng chiếc xe biến mất, rồi nhún vai với tôi.
"Yoohan hyung khá là hám xe. Anh ta mà lái được chiếc xe tốt thì còn tự hào hơn cả việc trở nên được như mấy người nghệ sĩ mà anh ta hướng tới. Anh ta mua cái xe ngoại đó lúc chuyển sang công ty này làm đấy. Anh có biết không? Cái buồn cười ở đây là giá của cái xe đó vừa đúng bằng số tiền mà anh ta lừa được từ quản lý. Chậc... Càng nghĩ về nó em càng thấy tức không chịu được."
Cậu ấy liếc về phía cuối con đường vắng tanh nơi chiếc xe đã mất bóng. Tôi cũng nhìn theo và hỏi.
"Đó là ai?"
"Dạ?"
"Nghệ sĩ mà cậu ta hướng tới đó là ai?"
Được hỏi, cậu ta nghiêng đầu liệt kê ra vài cái tên. Hầu hết có vẻ đều khá là nổi tiếng, bởi đến tôi cũng thấy có chút quen thuộc với những cái tên này. Ngay lập tức đã có lời giải thích ủng hộ cho suy nghĩ của tôi.
"Họ đều là những diễn viên chính hàng đầu. Và cũng đều trực thuộc Dream. Sở trường của Yoohan hyung chính là tạo hình giống y những người đó. Điều đáng cười là không chỉ trong các bộ drama mà còn ở trên các chương trình TV, anh ta đều cố trưng ra biểu cảm khuôn mặt và giọng điệu y hệt như thể đó mới thực sự là anh ta vậy. Mệt như thế ai mà làm được chứ. Em không thể tin được đến cả hình ảnh thường ngày anh ta cũng phải diễn xuất nữa."
Cậu ta đột nhiên lắc đầu nguầy nguậy rồi lại hỏi.
"A, tên! Anh phải nói tên cho em. Tên em là Lee Hansoo."
"..."
"Ờ, tên..."
"Lee Yoohan."
"À, Yooh... Hở? Ớ... Vậy là, tên của Yoohan hyung..."
Cậu ta hoảng loạn chỉ tay về phía chiếc xe biến mất.
"Anh có cùng tên. À đâu, đó chỉ là nghệ danh của Yoohan hyung... Ừm, nhưng mà không phải anh nói hai người có biết nhau từ trước rồi sao?"
Tôi đang không biết phải trả lời như thế nào, thì may mắn làm sao, đúng lúc đó một chiếc xe cũ kỹ trông như là của quản lý chạy đến bên cạnh chúng tôi.
Brr~
Quản lý dừng xe lại với tiếng động cơ cũ, phấn khích hạ cửa xe xuống vẫy tay với chúng tôi.
"Nào, mấy đứa lên xe đi."
"Quản lý ơi!"
Hansoo chạy đến bên cạnh cửa xe, nhìn tôi rồi run rẩy thốt lên.
"Quản lý biết gì chưa? Tên của anh ấy... là Lee Yoohan đó."
"Hả, thật á? Tên hay đấy... nhưng mà."
Ông chú cứng đờ trước lời của cậu nhóc, sau đó bình tĩnh lại suy tư nhìn tôi.
"Ờ thì, tên mà thôi, cậu có thể dùng nghệ danh... Ừm, à mà cậu lớn tuổi hơn Hansoo đúng chứ? Vậy Hansoo nên gọi cậu là hyung rồi."
Mắt thấy ông chú đang cố thay đổi bầu không khí và nói chuyện bằng giọng điệu tươi sáng, Hansoo cũng lanh lẹ trả lời.
"À vâng. Em gọi anh là hyung được chứ?"
"Không."
"Dạ?"
"Tôi không thích. Đừng gọi tôi là hyung."
Tôi dứt khoát từ chối và tiến tới mở cửa sau xe. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt nhìn về phía này của hai người bọn họ, nhưng tôi cố ý vào ngồi trong xe để tránh phải chạm mắt. Được một lúc lâu sau, tôi nhắm mắt lại khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Cơn buồn ngủ kéo đến như muốn kết thúc một ngày dài đằng đẵng.
'Vì là một công ty giải trí lớn, nên có rất nhiều người tìm đến để làm nghệ sĩ. Bên học viện diễn xuất cũng có gửi hồ sơ tới vào hàng tháng. Nhưng mà gửi nhiều đến mức không thể đến gặp hết từng người một được. Cũng có nhiều quản lý khác hay đi casting dạo như tôi. Vì người phụ trách không phải lúc nào cũng có thể đến gặp những người được casting như cậu, nên họ tổ chức phỏng vấn khoảng 2-3 lần một tháng. Chính cuộc phỏng vấn này chỉ tổ chức cho những người đã có ảnh đại diện từ trước mà thôi, nên qua được vòng này là coi như đã qua được 1 cửa rồi đấy.
Tất nhiên, cuộc phỏng vấn rất tàn khốc nên phần lớn đều trượt hết. Nhưng mà Yoohan... Hmm, việc cậu sắp thực hiện một cuộc phỏng vấn một người mà không hề được lên kế hoạch trước đúng là tuyệt thật đấy! Thật ra tôi cũng không rõ đầu đuôi như nào nữa. À, tất nhiên là kiểu gì tôi cũng sẽ báo lên là cậu đã được tôi casting, nhưng tôi không ngờ là ngài ấy sẽ liên lạc với tôi bất chợt như vậy. Sao tôi thấy căng thẳng ghê vậy nè? Có lẽ họ tin tưởng vào ánh mắt của tôi nên mới cho mở phỏng vấn như vậy... Hoặc là đang thử tôi chăng...'
Quản lý lo lắng một hồi lâu rồi khẩn khoản van nài tôi đến luyện tập phỏng vấn sau khi tan làm. Nếu vậy thì chúng tôi sẽ phải gặp lại vào lúc 12 giờ đêm, nhưng cũng không có khó khăn gì. Tôi chỉ ngủ 3 tiếng đã trở lại làm việc, nhưng tôi không hề thấy buồn ngủ hay mệt nhọc gì cho tới khi giao hàng xong. Tôi cũng không quá lo lắng về cuộc phỏng vấn vào ngày mai. Nhưng cuộc trò chuyện sáng nay với xưởng trưởng cứ mắc kẹt mãi trong đầu tôi.
"Cháu nghỉ việc hả?"
Vâng, tôi trả lời, và ngay lập tức ông ấy đã than trách.
"Ư AA! Cháu đã làm phần việc của 2 người dù không cần thiết đó, tức là bây giờ phải đào ra thêm 2 người để thế chỗ vào! Không, hơn cả thế, còn phải nghĩ đến việc đào tạo lại cho người mới nữa..."
Điều bất ngờ ở đây là ông ấy lại lo lắng về vấn đề người làm mới hơn là lôi kéo tôi ở lại. Không phải người ta thường muốn giữ người lại trước à? Ông ấy ngừng vò đầu rồi thở dài thườn thượt một tiếng khi tôi còn mải suy nghĩ.
"Nhưng cháu vẫn phải ở lại làm cho đến khi có người mới chứ? Hử?"
Tôi gật đầu và hỏi trong vô thức.
"Sao chú không giữ tôi lại?"
Ông ngập ngừng rồi nói ra một câu trả lời tôi không thể ngờ.
"Trông cháu có vẻ sẽ rời đi bất cứ lúc nào."
"..."
"Yoohan à, mặc dù trước giờ cháu không hề nhắc đến, nói sao ta... cháu làm việc quá mức chăm chỉ. Trong hơn 3 năm làm việc ở đây, không nghỉ phép, không ngại làm việc trong ngày lễ, ngay từ đầu đã phải giao hàng gấp đôi nhân viên khác. Ừ thì thỉnh thoảng cũng có người giống như cháu vì họ cũng cần tiền, nhưng cháu có một chút khác biệt."
"Khác biệt gì ạ?"
Khi được hỏi, ông lẩm bẩm 'Cái đó...' rồi gãi đầu.
"Giống như công việc này chỉ là một mục tiêu của cháu thôi ấy. Và đến một lúc nào đó, chú nghĩ cháu sẽ rời đi như thể chưa có gì từng xảy ra cả."
"..."
"Đừng nói là cháu đang lo lắng đấy nhé? Nếu cháu không đi thì chú cũng sẽ đuổi cháu đi thôi mà."
Ông cười cười làm ra vẻ chỉ đang đùa rồi hỏi thêm.
"Cháu có việc làm khác rồi à?"
"Vâng."
"Có việc mình muốn làm là được rồi. Cháu sẽ làm tốt bất cứ việc gì mà."
Ông cười và khen ngợi tôi,sau đó đẩy tôi vào làm việc. Tan làm, sau khi tôi gặp lại quản lý lúc nửa đêm,tôi mới lý giải được vì sao những câu từ của xưởng trưởng vẫn còn đọng lạitrong tôi. Ngôn từ mà ông ấy dùng khiến tôi lúng túng đến mức hơi khó chịu.Việc tôi muốn làm. Tôi không có thời gian cho việc như thế. Tôi... không thểlàm được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com