Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAPTER 14Abyss Inside Him


Gió lạnh quét qua ngôi làng đổ nát.

Không ai nói gì trong vài giây sau lời của Theoz.

Chỉ có tiếng lửa cháy lách tách giữa mưa.

Talke là người đầu tiên phá vỡ im lặng.

"...Tệ đến mức đó?"

Theoz gật đầu chậm rãi.

"...Ryan vốn đã là vật chứa không ổn định."

"...Dimension 09 còn khuếch đại bản năng và 'vai trò tồn tại' của người bị kéo tới."

Ovarou nhíu mày.

"...Nói dễ hiểu hơn."

Charlotta thở dài.

"...Nghĩa là thế giới này đang đẩy Ryan thành quái vật."

Im lặng.

Một vài mercenary vô thức nuốt nước bọt.

Dù chưa từng gặp Ryan—

Nhưng chỉ nhìn chiến trường này thôi cũng đủ hiểu.

Tên đó không bình thường.

Theoz cúi xuống nhìn đôi tay goblin nhỏ bé của mình.

"...Và hắn đang một mình."

Đó mới là vấn đề lớn nhất.

Ryan không giỏi chịu đựng cô độc.

Hắn chỉ giỏi che giấu nó.

Meanwhile — Northern Canyon

Mưa đỏ rơi xuống khe núi.

Không phải máu.

Mà là mana bị Abyss ăn mòn.

Ryan đứng giữa hàng trăm xác quái vật.

Áo choàng đen rách nát.

Hai khẩu súng trên tay vẫn còn bốc khói đỏ đen.

Ma năng quanh hắn hiện giờ gần như hóa thành thực thể sống.

Nó bò dọc mặt đất.

Quấn quanh đá.

Thì thầm bằng những âm thanh méo mó.

Một con chim bay ngang qua—

Chỉ vừa chạm vào luồng ma năng—

Lập tức hóa tro.

Ryan nhìn bàn tay mình.

Các đường đỏ đen đang lan lên cổ tay.

"...Phiền thật."

Hắn biết mình đang mất kiểm soát dần.

Nhưng—

Hắn không quan tâm bằng chuyện khác.

Không tìm được Tina.

Không tìm được nhóm.

Không biết ai còn sống.

Cảm giác bất lực đó—

Là thứ Ryan ghét nhất.

Đột nhiên—

Một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

"Ngươi đang yếu đi."

Ryan khựng lại.

Không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.

"...Lại nữa à."

Một bóng người đỏ đen phản chiếu trên vũng nước trước mặt hắn.

Giống Ryan.

Nhưng đôi mắt hoàn toàn đen.

Thứ bên trong Abyss.

"Ngươi cô độc.""Ngươi tức giận.""Ngươi muốn giết."

Ryan chĩa súng xuống bóng phản chiếu.

"...Biến đi."

Bóng đen cười méo mó.

"Ngươi biết ta nói đúng."

Ma năng quanh khe núi bắt đầu rung mạnh.

Đá nứt.

Không gian méo mó.

"Ngươi luôn như vậy.""Chỉ khi mất tất cả...""Ngươi mới chịu dùng toàn bộ sức mạnh."

Ryan siết chặt khẩu súng.

Ma năng đỏ đen tràn vào thân súng tới mức kim loại bắt đầu rạn nứt.

"...Im miệng."

ĐOÀNG.

Phát súng nổ tung cả vách núi.

Nhưng bóng phản chiếu vẫn còn.

"Ngươi đang sợ."

Ryan im lặng.

"Ngươi sợ lần này...""Không ai kéo ngươi trở lại nữa."

Khoảnh khắc đó—

Ryan nhớ tới Tina.

Nụ cười của cô.

Những lần cô kéo hắn khỏi cơn mất kiểm soát.

Những lần cô vô tư nắm tay hắn như thể hắn chưa từng là quái vật.

Ma năng quanh Ryan dao động dữ dội.

Rồi—

Lần đầu tiên kể từ khi rơi vào Dimension 09—

Ryan cúi đầu.

"...Tch..."

Giọng hắn nhỏ tới mức gần như tan trong mưa.

"...Tina..."

Ngay lúc ấy—

Một tiếng bước chân vang lên phía sau.

Ryan lập tức quay người.

Hai khẩu súng nâng lên gần như ngay lập tức.

Nhưng rồi—

Hắn khựng lại.

Một cô gái đang đứng dưới cơn mưa.

Áo choàng trắng.

Mái tóc bạc dài.

Shi-a.

Cô đứng rất xa.

Rất căng thẳng.

Như thể chỉ cần Ryan bước tới—

Cô sẽ bỏ chạy ngay.

Nhưng dù vậy—

Shi-a vẫn tới đây.

Ryan nhìn cô vài giây.

"...Cô làm gì ở đây."

Shi-a siết chặt mặt dây chuyền cổ vật trước ngực.

Đôi tay hơi run.

"...T-tôi..."

Cô hít sâu.

"...Tôi cảm nhận được mana của cậu."

Im lặng.

Ma năng đỏ đen quanh Ryan vẫn cực kỳ bất ổn.

Nhưng lần đầu tiên—

Nó không còn điên loạn như lúc nãy nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com