Battle (1)
Có nhiều thứ chúng tôi phải chuẩn bị, trước khi tự đưa mình đến chỗ chết.
Chúng tôi không biết con quái vật đấy ở đâu, trong thành phố New York rộng lớn. Nó tàng hình với hầu hết mọi người, nhưng với chúng tôi, nó vẫn là một con quái vật kinh khủng. Sẽ chẳng có cảnh sát nào giúp đỡ chúng tôi nếu như chúng tôi bị nó tấn công, hay thậm chí, nuốt trọn.
Tôi nhớ đến Lucian. Anh là kiểu mẫu anh hùng, của tất cả chúng tôi. Nhưng chính vì sự anh hùng đó, anh đã chết. Cũng dưới nanh vuốt của thứ kinh tởm đó.
"Ít nhất chúng ta đã dám phản kháng lại gã điên đó khi hắn tới đây kẻ cả rằng chính chúng ta biến Royaume Éternel của hắn trở nên kinh khủng, còn nó vẫn rất nên thơ. Thật đáng xem thường."
David lên tiếng, cố gắng động viên chúng tôi. Tôi mỉm cười, sau từng ấy những lần buồn bã, ủ ê và đau đớn vì mất Lucian.
Có lẽ, nơi đó cũng đã thay đổi chúng tôi theo cách nào đó. Thay đổi vì thứ gì đó tốt hơn. David không còn là kẻ nhát gan và ích kỉ nữa. Tất cả chúng tôi đã vứt hết sự ích kỉ của mình và ở đây, sống vì nhau.
Có lẽ mục đích của Utopia là thế.
Tôi nhìn sang Jack và thấy anh đang nhìn tôi đăm đăm. Như thể chờ đợi một điều gì đó.
Đã có những lúc, Lucian ở đây, chờ đợi và tin tưởng tôi.
"Chúng ta phải xuất phát ngay thôi."
Tôi nói rồi đứng lên. Qua khoé mắt, tôi thấy Jack đang mỉm cười, đôi mắt anh hấp háy.
"Sẽ không kịp mất."
Jack nói, và hai chúng tôi nhìn nhau.
"Nhưng bằng cách nào? Chúng ta chết dưới tay con quái vật đó. Vả lại, chúng ta thậm chí còn không biết nó ở đâu kia mà."
David hỏi với vẻ lo lắng và bật GPS của điện thoại lên.
"Được rồi. Chúng ta có bốn người. Chia nhau ra, cho đến cuối buổi sáng ngày mai, chúng ta có thể có cơ may tìm lại nó."
"Sáng hôm nay, David à."
Jack nhẹ nhàng nói, giơ cao cái điện thoại của mình. Đã 1 rưỡi sáng.
Tiếng tru của Scarlet làm chúng tôi giật mình. Cô nhìn chúng tôi với vẻ thổn thức, và sau từng ấy thời gian, cô cất tiếng:
"T...ôi...t..tìm...nó. Có thể."
Và như để chứng minh cho điều đó, Scarlet đứng lên, đi bằng bốn chân và ngửi đường bằng mũi. David xót xa nhìn Scarlet, nhưng Jack ngăn lại. Tôi khoác thêm áo và đi theo cô ấy. Đúng vậy. Đó là hi vọng duy nhất của chúng tôi, hi vọng thoát khỏi đống đổ nát này.
Sau cùng, Jack và David đều mặc áo rồi lặng lẽ đi bên cạnh tôi, ngay sau Scarlet đang mải đánh hơi các con đường.
~*~
Scarlet đột ngột dừng lại ở một hầm đi bộ lớn. Cô quay sang chúng tôi, với vẻ khó hiểu xen lẫn sợ sệt. Con quái vật đang ở dưới đó. Không một ai trong chúng tôi biết rõ con quái vật có liên quan đến Scarlet khi cô bị nhốt lại Utopia hay không, nhưng dù sao đi nữa, nó đã để lại một ấn tượng không mấy tốt đẹp trong lòng cô. Tôi rùng mình nhớ đến cách cô phản ứng dữ dội với vị tiên dạo nọ, khi ông ta nhắc đến con quái vật và cho rằng nó không có lỗi.
"Chúng ta đi thôi."
Jack hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng. Tôi đi theo anh, gần như ngay lập tức. Sẽ không còn trốn tránh nữa. Vả lại, chúng tôi cũng chẳng có đường lui - hoặc chết thế này, hoặc chết rũ ở Distopia.
Tôi tự hỏi tại sao điều đó lại quan trọng vào thời điểm này.
Nhưng Scarlet, với bản năng hoang dại của mình, kiên quyết không đối đầu với con quái vật. Cô nàng gào rú, khóc lóc, ôm chân David và nói thứ tiếng hiểu bằng trái tim. Chúng tôi đều hiểu cô muốn nói gì. Cô sẽ không đi. Cô sẽ không cống mình cho con quái vật đó một lần nữa.
"Scarlet em yêu, tôi không thể để họ đối phó với con quái vật một mình được. Việc này cần càng nhiều người càng tốt. Một mình Jack và Carter không thể chống trả nổi đâu."
David liếc về phía chúng tôi rồi nói một cách áy náy. Jack và tôi nhìn nhau, và trong một thoáng, chúng tôi đã hiểu ý nhau theo cách riêng của mình.
"Anh ở lại với cô ấy đi."
Tôi lên tiếng, ngạc nhiên với chính mình. Con quái vật bỗng dưng trở nên dễ đánh bại đến lạ. Nó đã bị đánh bại bởi tình yêu thương.
David ngần ngừ nhìn chúng tôi rồi chầm chậm lắc đầu.
"Carter nói đúng đó, Dave. Scarlet không thể ở giữa đại lộ một mình đâu. Cô ấy sẽ điên lên mất. Anh hiểu mà."
Jack ngắt lời David trước khi anh kịp lên tiếng. Một khoảng im lặng kéo dài giữa chúng tôi. David lên tiếng bằng một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
"Vậy là xong rồi nhé."
Jack mỉm cười, sự tươi trẻ có chút cợt nhả của anh lần đầu tiên xuất hiện sau từng ấy ngày ủ rũ của tất cả chúng tôi.
"Bảo trọng."
David nói đơn giản. Scarlet đáp lại chúng tôi bằng những cái ôm nồng nhiệt.
"Đừng...chết."
Scarlet cố gắng nói từng chữ, sau mỗi chữ lại cười toe toét. Ánh mắt của cô chứa sự tinh quái, và thậm chí - còn hơi khinh bỉ. Scarlet Chase của ngày xưa chiếm lấy Scarlet Chase của bây giờ trong vài giây, nhưng nụ cười man dại tàn nhẫn gạt bỏ con người cũ của cô trôi về hư không.
Chúng tôi cay đắng ngắm nhìn nụ cười đó, ngắm nhìn nó biến mất nhanh như lúc nó xuất hiện.
~*~
Jack và tôi không nói gì suốt chặng đường xuống tầng hầm. Cũng không có gì nhiều nhặn để nói, dù có quá nhiều thứ còn dở dang giữa chúng tôi. Chuyện Jack yêu tôi khi tôi gặp vấn đề về tâm lý lúc cha tôi chết, chuyện Jack đã gián tiếp gây nên cái chết của Lucian - người đã giúp tôi học được cách yêu thương. Những thứ như thế.
Trời chưa sáng hẳn. Ga tàu điện ngầm tối mịt. Không thấy bóng dáng người bảo vệ nào - tôi đồ rằng, cũng giống như hầu hết những con người phải ngồi dậy làm ca đêm, những người canh gác nhà ga hẳn cũng đã ngủ say.
Jack bật đèn pin từ điện thoại, soi xung quanh. Mọi thứ đều chìm trong bóng tối. Không thấy con quái vật huyền thoại nào. Tôi không ngừng được cảm giác nhẹ nhõm lan khắp những đầu ngón tay. Tôi chưa sẵn sàng đấu với nó. Ý tôi là - chúng tôi sẽ làm gì nếu gặp nó đây?
"Hãy trở thành Ghostface(*)."
(Ghostface: nhân vật sát nhân trong loạt phim Scream, thường giết nạn nhân bằng dao găm hiệu Buck 120.)
Jack như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi, liền lên tiếng nói. Tôi nhếch mép hỏi lại:
"Anh nói thật đấy à?"
"Thật chứ sao không. Ý tôi là - tiếp cận nó, dùng một cái dao Buck 120, và bùm."
Jack giơ cái dao lên như để chứng minh cho lời nói của mình, rồi kết thúc câu nói của mình bằng một cái nháy mắt. Jack có vẻ đã lấy được vẻ tươi tỉnh có chút khinh thường của anh ta. Tôi đảo mắt, nhìn Jack và cố gắng nặn ra một nụ cười. Phải rồi. Không ai có thể buồn mãi vì một chuyện. Vả lại, luôn có một niềm hy vọng lớn trong nhóm chúng tôi cơ mà.
"Scarlet và David. Ông già phải chấp nhận thôi - không ai yêu cô ta được như thế cả."
Jack chầm chậm nói, và tôi gật đầu.
Có tiếng động lớn của cuối nhà ga tối om. Chúng tôi nhìn nhau - đến lúc rồi. Con quái vật ấy đã đợi chúng tôi. Đã đến lúc chúng tôi đối diện với nó.
Nhưng chúng tôi có đối diện nổi với nó không?
Như để trả lời, con quái vật hú lên một tiếng man rợ.
"Hãy hứa với tôi, em sẽ để tôi giết con quái vật đó. Vì Lucian."
"Vì Lucian."
Tôi cứng nhắc lặp lại. Jack hít một hơi thật sâu, bật đèn pin đi trước. Tôi đi sau anh một vài bước, liếc nhìn con dao găm của mình. Vì Lucian. Đúng thế, vì Lucian.
Vì Lucian, tôi sẽ kết liễu chính mình.
Không dừng lại quá lâu, tôi đuổi kịp Jack, giấu con dao vào sâu trong túi áo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com