Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

yoongi đã hôn mê mất một tháng.

namjoon không thể kết luận tình trạng này là tốt hay xấu, bởi vì từ khi anh hôn mê, cây hoa cũng dừng phát triển, không mọc thêm một bông hoa nào nữa. tuy nhiên do anh không tỉnh lại nên các cơ quan khác cũng sớm bị ảnh hưởng, trở nên trì trệ.

quay sang một bên, hình ảnh yoongi bị thay thế bởi cậu trai đờ đẫn ngồi cạnh giường bệnh. một tháng yoongi mê man, cũng là một tháng jimin sống dở chết dở trong bệnh viện. ngoại trừ những lúc bị ép phải ăn hoặc nhu cầu vệ sinh, tầm mắt cậu không bao giờ thiếu hình bóng yoongi. từ sáng đến tối chỉ im lặng đan tay vào tay anh, ngoài ra không còn quan tâm đến thứ gì khác, kể cả bản thân. người ngợm cũng bắt đầu sút cân, tóc tai rối bù, một chút cũng không nhìn ra park jimin luôn chú trọng hình thức của lúc trước.

yoongi vẫn là nên sớm tỉnh lại, nếu không jimin sẽ đi trước cả anh.

"jimin, cậu đi ăn cái gì đi, để anh trông cho."

thật ra thì, namjoon cũng không mấy thiện cảm với jimin, tuy nhiên không gay gắt như hoseok. bây giờ, nhìn bộ dạng này của cậu, có muốn ghét cũng không nổi.

"em chờ yoongi tỉnh lại đã."

"anh nghe câu này một tháng rồi. này, nhỡ mà anh ấy không tỉnh lại thêm một thời gian nữa thì cậu định chết đói luôn à."

"em đợi được."

"đừng có cứng đầu nữa..."

"trước đây, anh ấy lúc nào cũng nấu cơm, sau đó đợi em về."

"..."

"dù bận dù mệt đến mấy ảnh cũng không bao giờ nghỉ, ngày hai bữa nấu xong ngồi chờ em. cơ mà em thường xuyên về muộn, hiếm khi ăn cùng yoongi lắm. ảnh cứ ngồi đợi đến tận khuya lúc em về, biết em ăn rồi thì im lặng đem đồ ăn dọn đi, bản thân cũng bỏ luôn bữa đấy."

máy đo nhịp tim chạy những đường gấp khúc xanh nhức mắt. jimin mím chặt môi thì thào:

"hơn ba năm...anh ấy ngồi đợi em hơn ba năm đó...một tháng này có là gì đâu..."

ba năm không có một bữa ăn hoàn chỉnh. vất vả làm đồ ăn, đặt hết cả tâm tư tình cảm vào đó rồi bị cậu tạt cho nhiều gáo nước lạnh, tổn thương chồng chất đến độ không để ý đến bản thân. vậy mà một lời than vãn cũng không có, vẫn đồng ý với những yêu cầu của cậu vô điều kiện. mạnh mẽ, kiên cường đến mức ngu ngốc.

"vẫn biết là như thế, nhưng tự hành hạ mình như này không phải cách để bù đắp cho anh ấy đâu jimin."

"em không đói, hai ngày trước có ăn rồi."

không nói thì thôi, nói ra rồi càng khiến namjoon muốn điên lên. có ai phản biện lại như cậu ta không hả trời, người ta ngày ba bữa, thằng nhóc này bảo nó ăn từ mấy ngày trước nên giờ no rồi...mà ăn cũng có nhiều nhặn gì đâu, mang cháo đến tận nơi còn cứng đầu không động đến, làm hoseok phải chửi cho một trận nữa mới cầm thìa múc vài muỗng.

"anh chịu cậu đấy. thôi được rồi, tránh qua một bên để anh khám cho yoongi."

jimin chậm chạp đứng dậy, bàn tay đang nắm vẫn nhất quyết không buông ra. do ngồi khá lâu nên khi đứng dậy, máu không kịp truyền lên não gây ra một trận váng vất lớn, đồng thời những hình ảnh trong mắt cũng trở nên nhiễu loạn. có cảm giác như có sợi dây nào đó trong đầu cậu đột ngột đứt phựt một cái, không gian chao đảo rồi mờ hẳn đi. bàn tay còn lại chới với giữa không trung, trong khi cơ thể nặng nề đổ ập xuống.

*

"tại sao mấy người cứ nhất quyết phải làm khổ tôi như vậy hả trời???"

vừa mở mắt, jimin đã ngớ người vì tiếng kêu ai oán của namjoon. cậu nhăn mặt một lúc vì đầu còn váng vất, đờ ra khó hiểu không biết mình đang ở đâu.

"này, đừng bảo ngất một cái là mất trí luôn rồi đấy nhé?"

mất trí cái đầu anh. jimin liếc namjoon một cái, sau đó dường như kí ức tràn về, khiến cậu bật dậy hốt hoảng tìm kiếm.

yoongi vẫn ở ngay bên cạnh, mắt nhắm nghiền không động tĩnh.

thở phào một hơi, cậu siết chặt bàn tay nằm gọn trong tay mình từ nãy giờ, ngón tay không tự chủ xoa nhẹ.

yoongi của cậu vẫn ở đây.

nhìn quanh quẩn một lúc mới thấy bản thân đang nằm trên một chiếc giường được kê cạnh giường yoongi, một tay cắm truyền, tay kia do nắm tay anh nên lơ lửng ở khoảng cách giữa hai chiếc giường trắng.

"cậu đổ bê tông lên tay hay sao thế hả, người suy kiệt đến ngất xỉu rồi mà gỡ không ra, báo hại anh phải khiêng hẳn giường đến đây."

jimin cười tự giễu. không ngờ mình yếu ớt đến mức này, có mỗi vậy còn không chịu nổi.

"em ngất được bao lâu rồi?"

"gần một ngày."

vừa lúc này hoseok bước vào, trên tay xách một cặp lồng nhỏ. anh dí nó vào tay jimin, ánh mắt tràn đầy đe doạ:

"ăn nhanh đi, đừng để tôi phải nói nhiều."

mặc dù rất muốn nói rằng mồm miệng đắng ngắt không muốn ăn, jimin vẫn phải nuốt ngược lời nói vào trong mà nhận lấy cặp lồng cháo. cái sự rén không nhẹ ấy khiến namjoon phì cười, họ park cà lơ phất phơ nhơn nhơn như thế trước mặt họ jung cũng phải sợ một phép:))). hoseok cũng rõ là kì lạ đi, mồm thì bảo là ghét người ta lắm, thực chất một tháng qua nhìn thằng nhóc mà xót không kịp, đem đủ thứ đồ ăn đến ép nó ăn.

bạn anh toàn người quái dị.

jimin lơ đãng múc từng thìa cho vào miệng, chẳng thèm để tâm đến nhiệt độ bỏng rát của cháo. mắt cậu vẫn không rời giường bên cạnh, nét nào nét đấy đầy đau xót.

yoongi, anh có đói không? cháo hoseok mang đến ngon lắm, nhưng ăn một mình em chẳng thấy vị gì cả, muốn ăn cùng anh cơ. còn nữa, lâu rồi em chưa được nghe giọng nói của anh, sắp quên luôn nó như thế nào rồi...

anh mau tỉnh lại đi được không?

anh tỉnh lại rồi, em sẽ không lạnh nhạt với anh nữa, sẽ không về nhà muộn nữa, sẽ cùng anh ngồi ăn cơm, sẽ khen rằng cơm anh nấu ngon lắm, sẽ cưng chiều anh, yêu thương anh, nghe lời anh, chứ không tàn nhẫn như trước kia nữa...

anh à, hôm qua hoseok bảo nhìn hai đứa mình cứ như đang thi xem ai sụt cân kinh khủng hơn ý. em thì hiếu thắng lắm, nên anh để em thắng có được không? tỉnh lại đi, đừng nằm mãi như vậy, cân nặng của anh đáng báo động rồi đấy, em đuổi theo chả kịp đâu...

thực ra em cũng ích kỉ lắm, mỗi chuyện kí vào một cái đơn cũng không nỡ. rõ ràng sức khoẻ của anh sẽ tốt hơn, nhưng em lại không muốn trở thành một người xa lạ trong tâm trí anh một chút nào. nghe khốn nạn thật, bản thân ruồng bỏ anh hơn ba năm qua, lại cố chấp buộc anh chỉ dành tình cảm cho riêng mình, dù cho thứ tình cảm đó toàn độc hại, từng chút một đe doạ mạng sống của anh...

nhưng đôi khi đâu phải chuyện gì cũng như mong muốn của em được anh nhỉ? đến thời điểm hiện tại em chờ đợi không nổi nữa rồi, chẳng kiên nhẫn được như anh. em nhớ anh, nhiều lắm. nhớ đến mức khao khát được thấy anh tỉnh lại còn lớn hơn cả sự độc chiếm ích kỉ về tình yêu của anh.

anh còn chưa tỉnh lại nữa...thế thì, để em dứt khoát lần này nhé...?

"hyung."

namjoon và hoseok đang vùi đầu vào đống hồ sơ bệnh án đều ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào jimin đợi cậu nói tiếp.

"chuyện phẫu thuật của yoongi...em chấp nhận."

thời gian bỗng dưng đóng băng sau câu nói khàn khàn của jimin. cả ba cùng cứng đờ người lại, không ai nói nên lời. hồi lâu, namjoon mới khó khăn mở miệng:

"em chắc chắn?"

"vâng."

"tại sao?"

hoseok hơi lên giọng, không biết vì lý do gì mà trong lòng cảm thấy lăn tăn khó chịu. anh giữ nguyên ánh nhìn về phía cậu trai đang cắn chặt môi ở phía đối diện, bàn tay cắm truyền đã nắm chặt lại để giữ vững quyết định vừa rồi. cậu thở hắt ra, ngửa mặt lên trần nhà mấp máy:

"vì em đã biết rồi."

"hoá ra em yêu anh ấy thật."

jimin không định nghĩa được chữ 'yêu' có sức nặng như thế nào.

nhưng nếu yêu là cảm giác hối hận cực kì khi lỡ đối xử tồi tệ với người ấy, là cảm giác vô cùng xót xa khi thấy người ấy khổ tâm đau đớn, là cảm giác muốn ôm chặt người ấy vào lòng, cho anh sự bảo vệ, sự bù đắp, sự yêu thương anh xứng đáng, là sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc của bản thân để anh khoẻ lại, thì jimin cậu dám đem cả tự tôn của mình ra để thề là cậu đã yêu yoongi rồi.

căn phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc trôi qua từng giây. jimin vẫn giữ nguyên trạng thái ngửa mặt lên trần nhà, trong khi namjoon và hoseok nhìn nhau khó xử. chẳng một ai để ý, từ đôi mắt nhắm nghiền trào ra một giọt nước, và đôi môi nhợt nhạt khẽ run rẩy.

"nếu cậu đã quyết như thế...nghỉ ngơi nốt hôm nay đi, mai anh sẽ đưa cậu đi làm thủ tục."

"khỏi." jimin lắc đầu. "qua ngày hôm nay, chưa chắc em đã giữ nguyên lựa chọn."

cậu buông tay yoongi ra. cảm giác mất mát trống trải to lớn ập đến, làm tim cậu hẫng một nhịp. jimin quyết định lơ đi uỷ mị của bản thân, cho rằng đó chỉ đơn giản là cái lạnh của luồng gió thổi đến bàn tay đầy mồ hôi của cậu thôi. cậu giật mũi kim ở tay bên kia ra, hít sâu một hơi khi nhìn thấy màu đỏ loang trên đệm trắng.

"thằng đần này nữa." hoseok gắt lên. "có hai bác sĩ ở đây mà cậu tuỳ tiện thế à?"

"em không sao." jimin bước xuống giường, lia ánh mắt trống rỗng về phía namjoon. "có thể đi ngay được chưa?"

namjoon thở dài, ngoắc jimin đi theo mình. chuyện của hai người này, anh chỉ biết đau lòng, tiếc nuối hộ cho họ, ngoài ra chẳng can thiệp giúp ích được gì.

đi một quãng ngắn nhưng không thấy jimin bám theo, namjoon khó hiểu quay đầu lại. anh nhìn thấy jimin vẫn đang hướng về phía anh, nhưng cơ mặt cứng ngắc. tầm mắt cậu hoàn toàn mờ mịt, mọi tế bào trong người dường như nổ tung.

bởi vì có một bàn tay níu cậu lại.

bàn tay ấy thon gầy trắng muốt, yếu ớt túm lấy cổ tay jimin. do quá lâu không hoạt động, nên lực đạo cũng chẳng lớn chút nào, có thể dễ dàng giật ra. tuy nhiên, cậu vẫn cảm nhận được sự kiên quyết trong cái nắm yếu xìu ấy.

và giọng của anh cũng chẳng khác gì, yếu ớt không ra hơi nhưng đủ để phá huỷ toàn bộ lý trí còn lại trong đầu jimin.

"em dám bước thêm bước nữa, anh sẽ không bao giờ nhìn mặt em."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com