.
"The Bird of Hermes is my name.
eating my wings to make me tame."
Sùng Lãm là chính bản thân Lạc Long Quân. Không phải ai khác.
Lạc Long Quân có nghĩa vụ và trách nhiệm phải phụng sự, phải bảo vệ vùng đất này. Mãi mãi. Nhưng Sùng Lãm, nào có ai quan tâm?
Gã sinh ra ở một vùng biển rộng, vừa mở mắt đã nhận thức bản thân là ai và phải làm gì. Chẳng ai buồn ngó ngàng đến chuyện gã thật sự là "ai". Người ta biết đến gã như vị hoàng tử của nước Xích Quỷ. Biết đến gã như người sẽ dẫn lối chỉ đường cho vùng đất này. Ngươi ở đâu ra cũng chẳng ai thèm quan tâm đâu, khi điều mà tất cả muốn chỉ là sự tận tâm phục vụ của ngươi. Phải, đó là trách nhiệm duy nhất và vĩnh cửu của ngươi. Gã thậm chí còn chẳng buồn đặt ra câu hỏi, bởi chỉ cần có một chút hoài nghi, gã sẽ ngay lập tức bị bác bỏ. Ngươi đơn giản là không thể hoài nghi thiên mệnh của mình.
Sùng Lãm của những ngày xưa cũ, lần đầu gặp Bạch Hạc Thần Thụ.
Nỗi niềm và xúc cảm dồn nén của gã vô tình tuôn ra sau bao nhiêu năm kiềm nén. Thật đáng thương làm sao, khi ngần ấy thời gian trôi qua, rốt cuộc gã mới tìm được một kẻ có thể gọi là tri kỷ. Gã đặt tên cho người bạn của mình, đặt tên cho cả vùng đất đẹp đẽ mà gã vừa khám phá ra như một kẻ chết đuối bám được mảnh gỗ duy nhất trôi dạt trên biển rộng mênh mông.
Bạch Hạc Thần Thụ lại vốn chẳng là người. Như gã. Cậu ta là hình hài của một cây thần mọc cạnh bờ sông thiêng, nhờ hấp thụ linh khí của trời đất mà sở hữu nhân dạng. Cậu ta là sinh vật thuần khiết nhất, đẹp đẽ nhất mà hắn có thể tìm thấy. Không vị kỷ, cũng chẳng vấy chút bụi trần. Những năm chinh chiến khiến con tim gã mục ruỗng, mỏi mệt, và việc gặp được cậu ta chẳng khác nào thổi cho gã một luồng gió mới, như thanh lọc bản ngã chẳng biết đã dạt đến phương nào của chính gã.
Tự do trong thời điểm bình minh của thế giới quả là một sự xa xỉ khó miêu tả, đương nhiên mọi thứ luôn phải đánh đổi bằng máu. Sùng Lãm là một người tốt đẹp, và Lạc Long Quân là vị quân vương nhân từ. Song Lạc Long Quân chẳng phải là kẻ nhân từ với những giống loài không phải con người. Đó là nghĩa vụ. Đó là những gì gã cần phải làm. Ngươi nghĩ rằng gã làm thế vì cái gì? Chẳng vì gì cả. Gã tàn bạo với loài yêu quái, thẳng tay bẻ cổ, xẻ đôi chúng. Gã là cơn ác mộng cho muôn loài quỷ đất Nam. Vì bảo vệ loài người, gã được xưng tụng là vị thần, là người cha dân tộc. Lạc Long Quân chính là như thế. Gã là hình ảnh đẹp đẽ vĩ đại cao quý ám vào linh hồn ngươi. Gã thì thầm với ngươi hãy dành tình yêu cho quê hương tổ quốc mà không nói về những điều ngươi sẽ phải bỏ quên. Gã nói với bạn bè ngươi rằng chiến tranh là để đánh đổi lấy những thứ tốt đẹp hơn mà chẳng nhắc đến việc các ngươi sẽ trở thành những kẻ như thế nào. Gã là hình tượng vĩ đại, vĩ đại như thế.
Tại sao con người giết yêu quái là trừ gian diệt ác. Còn yêu quái làm hại con người là trời đất bất dung?
Bạch Hạc Thần Thụ đặt ra một câu hỏi gã không thể trả lời, vô tình như tiếng chuông âm vang không dứt trong thâm tâm gã. Ấy là câu hỏi gã đã tự hỏi mình không dưới mười ngàn lần trong suốt quãng đời dài đằng đẵng. Bạch Hạc Thần Thụ chỉ hỏi cùng một nụ cười mà gã vô cùng chắc chắn cậu đã biết rằng gã chẳng thể cho cậu một câu trả lời nào ngoài ánh nhìn đau xót nhất cuộc đời của gã. Cậu vốn là một thần vật. Cậu đã tồn tại ở nơi này từ khi gã chưa ra đời. Cậu có thừa khả năng và tri thức dồn gã đến đường cùng của tội lỗi, nhưng cậu quá thương yêu gã để làm chuyện đó. Gã biết.
Cậu chỉ hỏi vì muốn thế.
Gã cho rằng gã là một kẻ ích kỷ chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân mà không quan tâm đến bất kì ai. Hiếm hoi rằng Bạch Hạc Thần Thụ đồng ý với một lời tiêu cực từ gã. Gã có một cái nhìn vĩ mô. Gã sẵn sàng hy sinh những thứ nhỏ bé để hướng đến điều to lớn hơn. Nếu có ai hỏi gã có hy sinh một ngôi làng để cứu lấy một quốc gia không, gã sẽ hỏi thật tường tận và tìm cách cứu lấy cả hai thứ. Nhưng rồi, nếu không còn cách nào khác, gã sẽ chẳng ngần ngại mà hy sinh ngôi làng nhỏ kia. Dẫu sao gã cũng đã cố gắng hết sức, ngươi thấy có đúng không? Nếu có một trận chiến quan trọng, tuyệt nhiên gã sẽ không bỏ qua. Mặc cho bên cạnh gã là ai đi chăng nữa.
Bởi đó là những gì gã phải làm và nên làm.
Bạch Hạc Thần Thụ thực chất không quá khác biệt so với gã - đấy là điều đầu tiên khiến gã thấy đồng cảm với cậu ta. Bạch Hạc Thần Thụ cũng sinh ra với một trách nhiệm, và cậu ta đã thực hiện nó nghiêm túc trong một quãng thời gian lâu hơn gã có thể tưởng tượng. Song điều gã không hay biết, là cậu đơn thuần nghĩ về gã. Hàng ngàn năm tìm kiếm lý do, và gã không hề nhận ra từ lúc nào mình đã là lý do tồn tại của một ai đó. Đấy là tội lỗi của gã.
Bạch Hạc Thần Thụ là thần vật. Thứ thuộc về những vị thần. Và gã biết mình đã phạm thêm một tội lỗi khi để khuôn miệng bé nhỏ kia khẽ chạm lên má mình. Một món quà tạm biệt, cậu thì thầm thật chậm, khóe môi treo nụ cười nhẹ nhàng như nắng mùa xuân. Cậu vẫn luôn làm thế mỗi khi gã từ biệt, song gã chưa từng cảm thấy tội lỗi. Bàn tay nhỏ trắng trẻo đặt lên bàn tay chai sần những vết sẹo qua hàng ngàn cuộc chiến của gã, đột nhiên làm gã cảm thấy mình đang vấy bẩn một sinh vật đẹp đẽ như vậy. Tội lỗi là khi gã nhận ra đấy là tội lỗi khi gã không có cảm xúc như một người bạn nên có. Đấy là tội lỗi của gã.
Chẳng hề khoa trương, ngươi ngẫm mà xem. Liệu có khoa trương khi nói Lạc Long Quân là một biểu tượng và Sùng Lãm là một bóng mờ bên cạnh biểu tượng rực sáng kia? Liệu có khoa trương khi nói bản thân Sùng Lãm chưa từng tốt đẹp hay hoàn hảo hay tuyệt đối như những gì người ta luôn bảo? Liệu có khoa trương khi nói, gã chưa từng phạm sai lầm nào?
Là Lạc Long Quân hay Sùng Lãm?
Sùng Lãm ý thức được mọi thứ mình làm, và chính điều đó dẫn đến nỗi tuyệt vọng và bi kịch to lớn hơn tất thảy tưởng tượng.
Rằng gã đã không thể cứu người bạn tri kỷ của mình.
Gã không thể làm gì.
Lạc Long Quân không thể làm gì.
Sùng Lãm không thể làm gì.
Không kẻ nào có thể chống lại thiên mệnh chó chết. Ngươi hiểu không?
Lạc Long Quân không thể chết, bởi cái chết của gã sẽ đẩy cả vùng đất đến bờ vực diệt vong, và gã chẳng thể làm thế, đúng chứ? Gã phải sống. Gã phải sống và chứng kiến tất cả mọi thứ gã yêu quý hy sinh và lụi tàn vì lý tưởng của gã. Gã phải sống vì mối ràng buộc của chính mình với nơi này. Gã buộc phải sống, vì gã là một vị thần vĩ đại ngời sáng là niềm tin của vạn muôn linh hồn. Gã đã tự hỏi thần linh, rằng đây liệu có phải sự trừng phạt cho tội lỗi của gã gây ra, khi khiến người hắn thân thiết yêu thương từ tận đáy lòng, trở thành thứ sinh vật gã bằng mọi giá phải diệt trừ?
Ngươi đoán xem?
Ngươi đoán xem thứ gì gọi là nghịch lý?
Quỷ Thánh Xương Cuồng không phải Bạch Hạc Thần Thụ. Hắn chưa từng là. Hắn mở mắt ở một vùng đất khô cằn nứt nẻ không chút sự sống. Hắn tàn sát bất cứ kẻ nào trong tầm mắt bởi ấy là điều hắn có thể làm. Hắn không suy nghĩ bởi hắn chẳng cần suy nghĩ khi sở hữu sức mạnh vượt trội hơn tất thảy, ngang nhiên thách thức luật trời. Hắn là chúa tể của mọi loài yêu ma và tất cả tôn sùng hắn như một điều hiển nhiên. Hắn là cơn ác mộng của tất cả, là kẻ với danh xưng Quỷ Vương.
Quỷ Thánh Xương Cuồng, đơn thuần là không hiểu.
Hắn không hiểu thứ ánh mắt vụn vỡ mà kẻ được gọi là Lạc Long Quân kia hướng đến hắn. Hắn có thể cảm nhận được kẻ kia đang hứng chịu một nỗi đau đớn không gì diễn tả, khi trái tim ngừng đập và mọi thứ hỗn loạn. Hắn không hiểu chỉ sau một khắc vụn vỡ kia, kẻ kia liền lao đến mình với toàn bộ sức lực - mà hắn xem chẳng bằng nửa con mắt. Hắn không hiểu loại cảm xúc của con người, bởi hắn chưa và sẽ không bao giờ trải qua thứ cảm xúc ấy.
Hắn hoàn toàn không có ký ức.
Ngươi nghĩ, Lạc Long Quân sẽ có xúc cảm như thế nào?
Đấy là câu hỏi khó như câu của Bạch Hạc Thần Thụ năm xưa từng đặt cho gã vậy.
Ngươi có nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của hắn khi lao vào trận chiến? Ngươi có nhìn thấy dáng vẻ quyết tâm của hắn khi đối đầu với bản ngã khác biệt của người hắn từng đem lòng thương yêu? Ngươi có cảm nhận, hắn thực tâm muốn tiêu diệt kẻ đang mỉm cười trước mặt hắn như thế nào? Ngươi có nhìn thấy giây phút quyết định, hắn rốt cuộc đã chùn tay? Ngươi có nhìn thấy Kinh Dương Vương xuất hiện, và kết thúc chuyện hắn bắt đầu?
Ngươi có nhìn thấy, thứ định mệnh chó chết trói buộc lấy cả hai kẻ tuyệt vọng ấy?
Lạc Long Quân phong ấn Quỷ Thánh Xương Cuồng, vĩnh viễn khai trừ hắn khỏi dòng lịch sử - hoặc đó ít nhất là điều gã tưởng. Sự tồn tại của Xương Cuồng chính là nghịch lý, và cũng là vết thương chí mạng vào vùng đất của gã và bản thân gã, không tài nào xóa bỏ được. Đấy là số kiếp, là mệnh trời, là thứ không gì xoay chuyển được. Ngươi có hiểu điều đó?
Hai kẻ bị buộc chặt với vận mệnh, rốt cuộc cũng chỉ là những kẻ đáng thương.
Kết thúc của bản hùng ca bi tráng, hồi kết cho trường thiên nghìn năm, chấm dứt bằng một nốt trầm cuối cùng. Người anh hùng mang bao tội lỗi nằm giữa vùng thảo nguyên xanh thẳm, dưới một gốc cổ thụ to lớn, máu đỏ thấm vào lòng đất, kề bên là thân xác kẻ với danh xưng quỷ vương, không chút sự sống song tựa đang mộng một giấc nghìn năm. Một đứa trẻ nhỏ nhắn ngồi giữa họ, trông như đương ngắm nhìn hai người kia. Thế rồi, cậu bé cất tiếng hát.
Một khúc ca như lời ru, như tiếng chuông đồng ngân vang du dương.
Một khúc ca của đất trời.
Một khúc ca để chấm dứt buồn đau.
Một khúc ca cầu hồn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com