Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 7

Chap 7 tặng riêng cho Cam nhé, hy vọng Cam còn nhớ đường về nhà Tuấn chứ Cam đi lạc đường lâu quá rồi =)))))


Phòng 303 hôm nay có chút nhàm chán vì thiếu vắng đi sự ồn ào của Donghyuck. Cũng phải, bình thường cậu nhóc ở đây sẽ pha trò cho cả phòng, nhưng giờ đây đang bận bịu chuẩn bị cho chương trình âm nhạc cuối khoá, nên hầu như không thấy bóng dáng Donghyuck đâu. Minhyung cùng Yuta và Taeyong tập luyện cho sân khấu cover Mirotic, Ten và Taeil cũng đều luyện tập cho tiết mục solo của riêng mình, nên trong phòng chỉ còn Jaemin và Hansol. Jaemin đang lướt điện thoại nhìn danh sách bài hát của mình, suy đi tính lại vẫn không biết nên chọn hát Some hay Baby don't cry. Cùng lúc ấy, Donghyuck mặt mũi nhăn nhó đẩy cửa vào, xem chừng đang bực mình chuyện gì đó. Cậu nhóc không nói gì, chỉ ngồi xuống giường Jaemin

"Này có chuyện gì thế?"

"Đã bảo ban tớ có phốt to mà. Đang bực mình đây. Giờ chẳng chịu hợp tác gì với nhau cả khó chịu muốn chết!"

"Kể tớ nghe đi, ban cậu đang có chuyện gì?"

"Dù sao cũng là chuyện trong ban, nói ra ngoài cũng chẳng hay ho gì" – Donghyuck thở dài, dạo này phải lo nhiều việc quá đến cơm cũng chẳng kịp ăn. Nếu không có Minhyung, cậu nhóc nghĩ mình sẽ ngất thật mất – "Tóm lại là, trong ban có một người đang mẫu thuẫn với những thành viên còn lại. Và hiện giờ vì những mâu thuẫn đó nên chẳng ai chịu hợp tác với ai cả... Chỉ có những người phe trung lập như bọn tớ đang phải cân hết mọi thứ thôi"

"Chương trình có cứu vớt được không?"

"Cũng không biết nữa. Dù sao cũng còn hơn 2 tuần nữa... Nhưng tớ cảm thấy, vẫn không nên hy vọng quá nhiều"

Donghyuck sau cùng chán nản nằm hẳn xuống giường, Jaemin chỉ biết vỗ nhẹ lưng cậu bạn. Ít nhất thì Na Jaemin chỉ phải lo nghĩ chuyện tình cảm, còn Lee Donghyuck lại phải ôm một đống việc vào người, đúng là mua dây buộc mình quá mà. Ai nói lên Suanhwa được quên não ở nhà, Lee Donghyuck thề sẽ táng vêu mỏ kẻ đó. Cậu nhóc chỉ cảm thấy não mình đang phải hoạt động gấp đôi công suất so với ngày ở Sopa thôi...

Những ngày sau đó, Donghyuck vẫn luôn bận bịu trong việc thu xếp cho chương trình âm nhạc, còn Jaemin mỗi khi có thời gian đều kéo cậu bạn Renjun ở phòng bên ra luyện tập cùng. Cả hai đứa rủ nhau sang khu Y, vì chỗ đó có hẳn có một khoảng sân rộng, mà cũng đủ yên tĩnh, không sợ bị ai làm phiền.

"Vẫn chưa chọn được Baby don't cry hay Some hả?" – Renjun cầm lấy điện thoại Jaemin, bắt đầu mở danh sách nhạc chọn bài

"Ừ. Tớ vốn rất thích Baby don't cry. Nhưng lại muốn hát Some dành tặng một người" – Jaemin bật cười, suy nghĩ hát tặng một người khiến cậu cảm thấy vô cùng thích thú

"Cứ tập thử cả hai đi. Dù sao cậu cũng là hát chính, tớ chỉ đệm giọng thôi mà"

Đúng lúc ấy, Jeno và Jaehyun vừa trở ra từ phía nhà ăn, chuẩn bị quay trở lại phòng ở khu X, thì thấy Jaemin cùng Renjun đang luyện giọng. Jeno kéo Jaehyun ngồi xuống, mắt chỉ hướng về phía Jaemin

"Anh xem, có phải Jaemin hát rất hay không?"

"Ừ. Rồi sao? Em thích cậu nhóc ấy?" – Jaehyun có vẻ không hứng thú mấy, nhưng vẫn chầm chậm lên tiếng

"Em cũng không biết"

"Tình cảm của em, sao lại không biết?"

Jeno cố lảng tránh ánh mắt của Jaehyun, cũng không nói thêm điều gì nữa. Có lẽ cũng bởi, giọng hát ngọt ngào của Jaemin vang lên kết hợp cùng tông giọng trong sáng của Renjun, đã làm nên một bản cover Baby don't cry khiến Jeno hoàn toàn đắm chìm vào trong đó. Kì lạ thật đấy, Jeno không còn cảm thấy ánh nắng giữa đầu tháng 7 chói chang nữa, vì Na Jaemin, còn toả sáng hơn tất thảy. Mà cũng vì vậy, Jeno không hề để ý, Jaehyun đã rời đi từ lúc nào...

Khi bài hát vừa kết thúc, Renjun cũng đồng thời nhận được cuộc điện thoại, nên buổi luyện tập của hai người đã dừng lại sớm hơn dự định một chút

"Juni à ~" – Đầu dây bên kia vang lên giọng điệu vô cùng quen thuộc, nhưng Jaemin lại nhất thời chưa nhớ ra

"Yiahn à, tớ đây!"

Khi Renjun vừa gọi tên cô bé ở đâu dây bên kia, Na Jaemin chính xác đã câm nín luôn. Huang Renjun và Kwon Yiahn được lắm! Dám giấu biến đi không nói cho cậu gì cả... Hai người họ, một người là bạn cùng lớp hiện tại, một người là bạn thân từ những năm trung học của cậu. Nhưng từ khi nào mà hai người đó...? Mà thôi, Jaemin quyết định làm một người tốt để cho hai người nói chuyện riêng tư nên có ý định đi về trước. Xong lại thấy Lee Jeno đang ngồi thù lù một đống bấm điện thoại đằng kia, liền không suy nghĩ chạy ra chỗ đó

"Ngồi đó lâu chưa?"

"Cũng đủ lâu để nghe cậu hát Baby don't cry" – Jeno mỉm cười, nghĩ ngợi một lúc rồi lên tiếng – "Cậu hát hay lắm"

"Ừ, cũng nên luyện tập một chút. Tớ thấy Donghyuck chạy sự kiện có vẻ vất vả quá"

"Ừ, đừng luyện tập quá sức đấy"

"Biết rồi mà. Lee Jeno, cậu cứ như một ông cụ vậy, suốt ngày cằn nhằn tớ thôi" – Jaemin dài giọng, biểu hiện giả vờ giận dỗi

"Tớ là quan tâm cậu thôi. Mà sắp hết giờ nghỉ trưa rồi đấy, mau trở về phòng thôi" – Jeno vừa đứng dậy đã kéo tay Jaemin đi, bỏ mặc Huang Renjun vẫn còn đang điện thoại tâm tình với đầu dây Seoul bên kia

Ừ thì quay trở lại với hai cô cậu nhóc đang điện thoại tâm tình khiến Jaemin cảm thấy bị cho ra rìa kia nào...

"Cậu ở bên đó thế nào? Còn chẳng thèm gọi điện cho tớ nữa chứ?" – Giọng Yiahn có chút hờn dỗi, khiến Renjun bắt đầu có chút luống cuống

"Không phải đâu. Tớ không muốn cậu lo lắng thôi. Mà còn, Jaemin cũng chưa biết về quan hệ của chúng ta nữa"

"Cũng phải..."

"Hôm nay lúc cậu gọi, Jaemin đang ở bên cạnh tớ, nói không chừng đã nhận ra rồi"

"Vốn là định kể với cậu ấy, nhưng đồ ngốc họ Na kia còn đang bận lo nghĩ cho Jeno, nên tớ cũng..."

"Tớ sẽ tìm thời gian thích hợp kể cho Jaemin nghe chuyện của chúng ta" – Renjun khẳng định chắc nịch

"Ừ, vậy thôi, cậu về nghỉ ngơi đi, Juni"

"Yii, tớ nhớ cậu"

Renjun nói xong liền dập máy, một phần vì ngượng ngùng, một phần cũng không muốn Yiahn gào toáng lên vào điện thoại. Không chừng con nhóc kia còn khăn gói hành lí bỏ nhà lên Suanhwa tìm trai cũng nên ấy chứ. Dù đã dập máy, nhưng câu nói của Renjun vẫn cứ mãi đọng lại trong lòng Yiahn, khiến con bé cả đêm thao thức không ngủ được. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com