Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 12

           

[Taetae]: Anh phải học tiếng anh.Nhớ em!


Khung chat tự nhiên xuất hiện trên máy vi tính, làm cô giật mình, anh online hồi nào mà cô không biết nhỉ.



[Fany]: Sao tự nhiên lại phải như thế?? - Em cũng vậy~ 



[Taetae]: Họ chê anh nói dở nên bắt anh học - Đang làm gì thế?  



[Fany]: *ôm một cái* Nhưng cũng tốt mà, anh giờ cũng có hoạt động gì đâu - Đang duyệt bệnh án, còn anh?    


[Taetae]: *sung sướng* nhưng khó lắm. Họ đưa cả chồng sách, bắt anh học, đang muốn chết =((   


[Fany] : Cố lên, học giao tiếp cũng không khó lắm đâu.    


[Taetae]: Thiệt? *anh đang lên giọng đó*.   


[Fany]: Giờ này còn giỡn :)) Thiệt *xuống giọng* Em cơ bản thấy anh không cần học chuyên sâu, đủ để giao tiếp là được rồi.   


[Taetae]: Ờ, anh cũng thấy vậy đó.   


[Fany]: Thấy vậy là tốt rồi. Mà anh học một mình hả?  


[Taetae]: Không, có cô giáo, nghe nói còn trẻ mà cũng đẹp lắm. Quản lý nói trình độ tiếng anh của anh quá thậm tệ nên sắp xếp tối nào cũng phải học hết, bắt đầu từ tối nay, từ 8h – 10h :D – anh khai với em hết rồi đó, từ giờ tối nào anh cũng bận hết rồi.  


[Fany]: Ráng học cho giỏi vào, em thưởng. Mà anh đang cố làm em ghen đó hả, giọng văn nghe hồ hởi thế?  


[Taetae]: Vậy mà không ghen hả? Nghe nói đẹp lắm đó?   


[Fany]: Đẹp bằng em không? Nếu đẹp hơn em thì em ghen.  


[Taetae]: Anh chưa gặp nên không biết nữa, tối nay mới bắt đầu mà.    


Câu trả lời của anh làm cô có chút cảm xúc kỳ lạ trong người, khi hỏi anh như thế cô cứ đinh ninh rằng anh sẽ trả lời 'Dĩ nhiên là không, Tiffany của anh là nhất mà', cái cảm xúc đó kỳ lạ đến nỗi làm cô chẳng muốn trả lời anh nữa.


[Taetae]: Buzz... Ghen rồi... Đừng ghen, tối nay tám giờ anh đến nhà em, rồi nói cho em biết nha, anh nghĩ cả hai đẹp bằng nhau mà.   


Taeyeon_ss is now offline.

•••

"Xin chào các bạn." - Tiffany thoải mái ngồi trên tấm thảm trải sàn dựa lưng vào chiếc sofa ngoài phòng khách, đối diện qua chiếc bàn con là Kim Taeyeon đang cặm cụi trả bài cũ.   


"Hi, everyone." - Anh ngoan ngoãn trả lời một cách tự hào, tối hôm trước cô giao cho anh mười cấu trúc giao tiếp mới, phải học thuộc và hiểu cho bằng hết trong ngày, và trả bài cho cô vào ngày tối hôm sau.   


"Rất vui được gặp các bạn."  


"It's ... nice... to meet you." - Cái kiểu phát âm thận trọng của anh khiến cô cảm thấy buồn cười, hôm qua khi giao bài về nhà, cô có lỡ nói nếu anh không thuộc hay đọc sai bất cứ câu nào thì cô sẽ phạt, thế là hôm nay khi nhận lại tờ giấy mười câu cô ghi cho anh thì đã nhăn nhúm, nếu cô mà mạnh tay một chút thì sẽ rách mất với câu nói của anh "Anh lúc nào cũng bỏ túi quần để học, nên nó mới vậy."    


"Mà anh bỏ cái it xì ở đầu được không Fany, anh dò từ điển thấy chỉ 'Nice to meet you' không thì cũng có nghĩa đó mà?" 


"Được, chỉ cần nice to meet you là vui khi gặp bạn rồi, nhưng nếu chỉ nói như vậy thì rất là đơn điệu, anh biết từ very không?" - Cô vui vẻ nhìn anh, nhìn qua có vẻ hơi lười thật, nhưng đến lúc cần lại rất nghiêm túc và chăm chỉ, không những học những gì cô giao mà còn tìm hiểu thêm rồi hỏi cô những chỗ không hiểu.   


"Biết, em dạy rồi, Tiffany is VERY beautiful." - Taeyeon tự hào nói, từ khi cô nói đưa tiếng anh vào đời sống giao tiếp hằng ngày thì sẽ dễ học và tiếp thu hơn thì anh lại có một thói quen mới là chêm thêm vài từ tiếng anh vào khi nói chuyện với cô. Hôm kia, trong cuộc họp ở bệnh viện, đang lúc nghiêm túc như vậy, nhận được tin nhắn của anh, xém nữa làm cô phì cười ngay giữa cuộc họp [My Tiffany are very beautiful, anh nộp bài đó]. Lý do cũng tại vì bài tập cô giao tối hôm trước [Fans của tôi thì rất tuyệt – my fans are very great, anh viết thêm vài câu với cấu trúc như vậy cho em]  


"Ừ, cũng giống vậy, nếu anh thêm It's very nice to meet you, thì sẽ làm tăng tính chân thật, nhiều cảm xúc hơn cho câu nói, fans của anh đảm bảo sẽ thấy vui hơn."


"Ừ, anh hiểu rồi, it's very nice to meet you."   



Không tập trung quá nhiều vào ngữ pháp hay từ vựng, Tiffany chỉ chú trọng vào những câu giao tiếp cơ bản để Taeyeon có thể giao tiếp được tốt hơn với fan nước ngoài của mình, cộng thêm ngôn ngữ không phải là thứ ngày một ngày hai có thể trau dồi được, dồn hết tất tần tật mọi thứ từ đơn giản như tương lai, quá khứ, hiện tại đến phức tạp như cấu trúc văn phạm lên đầu Kim Taeyeon lúc này thì chẳng khác nào là nước đổ đầu vịt. Lúc đầu nghe nói anh sẽ học chung với một cô giáo trẻ đẹp, không phải ghen nhưng cô cũng có chút chột dạ, cũng chẳng phải không tin tưởng anh hay sợ anh bị người phụ nữ khác quyến rũ mà chỉ là tâm trạng chung của phụ nữ không muốn người đàn ông của mình quá gần gũi với người khác thôi. Nhưng đến lúc này thì cô mới nhận ra rằng tốt nhất mình vẫn nên là người dạy anh, dáng người nam tính cố gắng co người bên chiếc bàn sofa bé xíu của cô, chăm chăm tập trung vào đống giấy tài liệu, nhẩm nhẩm viết viết, đôi khi vì quá mệt mỏi mà ngủ khò ra bàn, chỉ như vậy mà cũng quyến rũ, cuốn hút ra phết, thế nên vẫn tốt nhất cô là gia sư tiếng anh riêng của anh. Nhưng cái gì cũng có hai mặt, Kim Taeyeon học với cô, theo cách anh nói thì "Chỉ học với em anh mới học được thôi", giúp anh dễ dàng tiếp thu hơn, vì là cô nên chăm chỉ hơn, cũng vì sợ cô nên nghe lời hơn nhưng cô ... rốt cuộc thì... cũng là bạn gái anh, lúc trước vì lịch làm việc, mỗi lần gặp nhau thì cả hai lại dính như sam, còn bây giờ tối nào nếu không là nhà cô thì là nhà anh, ngày nào cũng gặp ... và dĩ nhiên thời gian nhiều như thế không chỉ dùng để học tiếng anh, có ngày cả hai mất gần hàng tiếng đồng hồ để ăn cơm, sau đó lại tráng miệng rồi ngồi cho tiêu rốt cuộc là chỉ còn 30 phút nữa là tan học. Nhưng như vậy còn đơn giản, giải quyết không khó, nói ít lại, ăn nhanh hơn, là xong, khó khăn, cực kỳ khó khăn là vấn đề 'gần gũi', bản thân cô tự kiềm chế dứt ra khỏi nụ hôn đã khó, nhưng ngăn chặn ham muốn gần gũi của anh lại càng khó hơn. Tất cả đàn ông trên thế giới này, không ai có thể kiềm chế mình khi ở cạnh người yêu, Kim Taeyeon cũng vậy, anh không nắm tay, thì cũng phải vai kề vai hay cô ngồi trong lòng của anh, yêu nhau cũng lâu rồi, cô cũng phát hiện ra anh bề ngoài trông hiền như cục đất vậy mà rất thích những đụng chạm nhỏ giữa cả hai, anh nói "Vậy mới cảm giác được em đang ở bên anh", nam nữ trái dấu, để kiểu nào cuối cùng cũng hút nhau, huống chi cả hai yêu nhau thế này, thà đừng ở gần chứ ở chung một nơi, đi tới đi lui không đụng tay thì cũng đụng chân, cô né tránh, ừ một lần ... hai lần ... ba lần ... rồi cũng vậy, mà mỗi lần Tiffany từ chối hay muốn dừng lại thì tâm trạng của anh lại trở nên rất tệ, khuôn mặt nhăn nhó, không thoải mái, dãy nảy như một đứa con nít, kết luận là cả hai đã mất mấy buổi học chỉ để... hôn nhau. Và quan trọng hơn cô vẫn chưa tìm ra được cách giải quyết cho vấn đề này.


•••


"Cái gì đây?" - Nhận bó hoa từ tay Taeyeon, Tiffany không thể ngăn bản thân mình lạnh lùng hỏi, mặc dù đã suy nghĩ thông suốt mọi chuyện, không còn giận anh nữa.


"Hoa xin lỗi, trong đó còn có một lá thư nữa đó." - Taeyeon nói, tướng anh đứng thẳng ra vẻ can đảm nhưng con mắt lại ngó nghiêng, thấp thỏm lo lắng cô còn giận mình.  


Tiffany đưa mắt nhìn bó hoa trắng vàng, được thiết kế trông rất trang nhã và tươi sáng trên tay. Thực sự hôm qua cô giận anh vô cùng, đến nỗi bỏ mặc anh ở phòng khách muốn làm gì thì làm mà đóng xập cửa đi vào phòng, và ở trong đó cho tới sáng ngày hôm sau. Một phần hôm qua tâm trạng và cả thân thể của cô không được tốt cho lắm, cuộc phẫu thuật cho người bệnh nhân mà cô theo suốt mấy tuần nay thất bại, nên cũng không thể nói lỗi hoàn toàn nằm ở Taeyeon, nếu anh không đến hôm nay thì cô cũng không chịu được mà gọi điện cho anh thôi. 



Tấm thiệp đính kèm trong bó hoa thật sự chẳng có gì khi cô mở ra, đang định hỏi, thì lại nghe anh nói - "I am sorry, very very very sorry. I am sorry, I am a fool, I am sorry. Tiffany work so hard to teach me, however I just want to play, I am sorry. I will not be like that again. I promise. I am sorry and I Iove you, nó ghi vậy đó". Nhịn không nổi rốt cuộc cô cũng phì cười lớn, người ta thông thường sẽ ghi tất cả những lời mình muốn nói vào, còn ở đây anh để cô cầm cái thiệp không rồi tự miệng mình đọc cho cô nghe, đúng kiểu Kim Taeyeon mà.  

"Dịch."


"Anh xin lỗi, rất rất rất xin lỗi. Anh xin lỗi. Anh là thằng ngốc, anh xin lỗi. Tiffany đã làm việc chăm chỉ để dạy anh mà anh chỉ muốn chơi, anh xin lỗi. Anh sẽ không như vậy nữa, anh hứa. Anh xin lỗi và anh yêu em." 


"Anh tự viết hả?" - Cô hỏi, thật lòng lúc này thấy anh thật dễ thương.   


"Ừ, anh tự dò từ điển rồi ghép lại, sai sao?"   


"Ừm." 


"Chết rồi." - Khuôn mặt anh trông hốt hoảng - "Anh định nhờ người khác dịch giùm nhưng sợ không thành ý, nên ngồi làm một mình, lúc đầu anh viết dài lắm nhưng cuối cùng dịch qua tiếng anh nó rút lại còn có nhiêu đó." - Anh nói lại làm cô cười lớn.   


"Anh làm lúc nào? Hôm qua mấy giờ anh về?"   


"Nguyên buổi sáng hôm nay, còn tối hôm qua sợ em nhìn thấy mặt anh càng giận thêm nên em vào phòng một chút thì anh về, em đừng giận anh nữa nha."


•••


"Có gì hả? Không khí hôm nay sao lạ quá?" - Tiffany nhìn xung quanh rồi hỏi khi đang dùng cơm trưa cùng với hai người bạn thân của mình trong căn tin bệnh viện, sau ca mổ lúc sáng thì cô về phòng chợp mắt một tí, hôm qua đi với anh về trễ nên cô mới thế. Từ lúc xuống phòng ăn, cô cảm nhận hình như có chuyện gì xảy ra, không khí xôn xao một cách lạ thường, ai ai hình như cũng đang bàn tán về một điều gì đó, có chuyện gì xảy ra mà cô không biết nhỉ.   



"Em chưa đọc báo buổi sáng hả?" - Chị y tá trưởng Heeyoung kinh ngạc hỏi cô, giống như cả thế giới ai cũng biết hết rồi mà giờ này cô còn ngây thơ hỏi chuyện gì đang xảy ra, còn trợ lý Eunmi của cô thì cứ giữ khư khư cái máy tính bảng, khuôn mặt chăm chú đọc cái gì đó, lại có chuyện gì xảy ra vậy? Thông thường Eunmi hay đặt sẵn mấy tờ báo hằng ngày lên bàn cô trước ca làm việc để cô đọc trong giờ nghỉ hay lúc rảnh nhưng nhớ lại mấy tờ báo vẫn còn ngay nếp trên bàn làm việc thì cô lắc đầu, chính phủ hoặc là showbiz chắc chỉ có một trong hai thứ đó mới gây chấn động đến vậy, cô nghĩ.


"Mà Eunmi sao vậy chị? Nó đọc gì vậy?" 


"Em đúng là lạc hậu mà." - Với lấy tờ báo ai bỏ lại bàn bên kia, chị cô quăng về phía cô - "Đọc đi, người ta bắt gặp Kim Taeyeon đi cùng một cô gái tối qua, hình như đang hẹn hò hay sao đó."   


Khục ... Tiffany sặc làm nước canh tràn hết lên mũi cô ... "Chị nói ai chứ?" - Cô mới vừa nghe cái quái gì vậy, nếu cái lỗ tai cô không nhầm thì ... không thể nào.


"Kim Taeyeon – con cưng quốc dân chứ còn ai nữa, thần tượng của nó, em không thấy sáng giờ nó quái lắm sao, vài giây tỉnh táo lúc nãy nó nói chị, nó tìm được kẻ thù cuộc đời nó rồi 'Con bồ của oppa' – nó nói y như thế đấy."   


Cái muỗng canh nặng trịch trên tay Tiffany rớt xuống chạm vào chiếc khay sắt tạo nên một âm thanh khô khốc, bàn tay cô tự nhiên không còn cảm giác, không ... đúng hơn là toàn bộ cơ thể cô không còn phản ứng gì nữa rồi, mặc kệ chị Heeyoung có nhìn thì mặt cô vẫn cứ trơ ra, đầu óc trống rỗng ... chẳng biết nên phản ứng thế nào.   


"Này bị gì thế? Tiffany ?" - Chị cô huơ tay trước mặt - "Trời .. không lẽ em cũng là fan anh ta hả?"   


"Không ... em hơi bất ngờ ấy mà, tin 'động trời' vậy mà em không biết." - Hai tiếng động trời làm cô càng phát hoảng thêm ở trong lòng, cầm lấy muỗng cơm cô múc lấy lệ một cái rồi bỏ vào miệng, không biết mình đang ăn gì và đám thức ăn đó đi đâu... cái cảm giác không thể tin nổi khi mình là người cuối cùng trên thế giới biết đến cái chuyện đáng ra mình phải biết đầu tiên, ...cô gái đó là ai? Dĩ nhiên là cô, nhưng tại sao không ai phản ứng gì khi thấy cô từ sáng đến giờ ... có chết cô cũng không tin đó là một người con gái khác ... vậy là họ vẫn chưa biết mặt cô ... âm thầm thở phào một cách nhẹ nhõm và cô nhận ra cô chưa nhận được một cuộc gọi hay tin nhắn gì từ anh sáng giờ.   


"Thế có biết cô gái đó là ai không chị?" - Cô hỏi, tâm trạng có chút ổn định.   


"Không chụp thấy mặt, media thì đoán già đoán non, Eunmi nói là mấy đứa fans đang lùng cô ta, trong báo có hình đó."    


Fany hai tay run rẩy mở tấm báo trước mặt mình ra, ngay trang nhất cô thấy hình của họ đêm qua ngay trước mũi xe của Taeyeon, cô đứng quay lưng lại, hên là cô đã chùm hoodie và đội nói phía trong, còn anh thì đứng ngang, khuôn mặt mỉm cười rất tươi, cô nhớ lúc đó anh đang chọc cho cô cười mà.    


"Chị nói ... truy lùng ... là sao?"   


"Thì tìm danh tính cô gái kia, không thấy mặt nên không biết là ai cả, người ta đoán tùm lum ca sĩ, người mẫu, diễn viên ... chị thấy cũngcđúng, bận bộ đồ thể thao vậy chứ dáng người cô ta không tệ đâu, mà bạn gái Kim Taeyeon thì chỉ có mấy người đó thôi còn ai nữa." - Tiffany liếc lại mình trong tờ báo khi nghe Heeyoung nhận xét về dáng cô, sao mà cô chẳng thấy tự hào tí nào.


"Không phải đâu, chị ta không phải là người trong giới showbiz đâu." - Cất cái máy qua một bên, Eunmi cuối cùng cũng gia nhập vào bàn ăn, cô bé hình như đã xong việc của mình rồi.  



"Sao em biết? Không phải sao?" - Chị Heeyoung hỏi vì sốc về thông tin đó còn cô thì cái miệng trở nên cứng ngắc không nói hay phản ứng được lời nào, họ đã biết về cô rồi sao, làm sao có thể biết cô không phải là người trong giới khi chỉ thấy được cái lưng chứ ?    



"Con em họ em vừa nói, bạn nó là fans cuồng nên mấy vụ này nhanh lắm, oppa Taeyeon làm gì là tụi nó biết hết, không chừng có nhiều đứa còn biết cô ta là ai rồi đấy chứ."   

"Là... ai? Cô ta làm gì?" - Tiffany tự hiểu mình phải bình tĩnh để giải quyết chuyện này, nhìn Eunmi cô hỏi dò.

"Nó không nói, hình như nó cũng chưa biết, nhưng sớm muộn gì nó cũng tìm ra thôi, dây mơ rễ má nhiều lắm chị không biết mấy đứa fans cuồng kinh khủng thế nào đâu, em cũng là fan mà nhiều lúc phát kinh với bọn nó, em nghĩ bọn chúng biết về oppa còn nhiều hơn mẹ anh ấy nữa."   


"Tìm ra thì mấy đứa nó làm gì? Mà đừng nói em cũng tham gia vào mấy vụ này nữa nhá?" - Thầm cảm ơn chị y tá trưởng đã hỏi những gì chất chứa trong lòng cô nãy giờ, cả hai câu hỏi. Eunmi là đệ tử, đứa em gái quý giá của cô, cái cảm giác biết em ấy ghét 'Con bồ của oppa' khiến cô khó chịu vô cùng, cô không thích thế tí nào và cô sẽ phải đối mặt với cái gì đây, hèn gì Taeyeon không muốn công bố chuyện hai đứa.   


"Nếu cô ta là nghệ sĩ thì lập diễn đàn anti, tự nhiên có mấy chục ngàn người anti mình không phải là chuyện giỡn đâu, còn trong trường hợp này thì bọn chúng sẽ dùng biện pháp tâm lý để cô ta tự động chia tay anh ấy, còn dùng cái gì thì em không biết. Còn em thì ...thật sự ...không thích oppa của em có bạn gái đâu và hiển nhiên em cũng không thích cô ta nhưng em chỉ muốn biết cô ta là ai mà thôi, cao siêu cỡ nào mà có thể làm bạn gái anh ấy, em tức là anh ấy bỏ em đi với người con gái khác... không chịu đâu."    



'Biện pháp tâm lý để cô ta tự động chia tay anh ấy' thì ra fan cuồng là thế này sao, cô thật sự hoang mang quá, họ sẽ làm gì cô chứ, bắt cô tự chia tay với Taeyeon sao, họ không cần biết cảm xúc của thần tượng mình thế nào mà chỉ cần làm theo thứ mình muốn, thật sự là đáng khinh mà.    



"Thế ra là đang ghen đấy à ... bớt điên giùm đi con nhỏ kia, hèn gì không có bạn trai là phải, không đến lượt em đâu." - Lẽ thường chắc cô phải cười ngất với những gì chị Heeyoung nói, nhưng bây giờ chẳng còn tâm trạng nữa rồi.    



"Sao chị có thể nói ra cái sự thật phũ phàng đó chứ, biết thế nhưng...mà cũng không sao, em cũng đọc thấy tin đồn là oppa chỉ vui chơi qua đường thôi, chắc cũng không kéo dài bao lâu đâu."    


"Bọn con nít tụi bay, mê muội quá rồi, thần tượng thì cũng vừa thôi chứ."


***

"Em nghe anh? 


"Em không sao chứ? Kiếm chỗ nào một mình đi em."   


"Em ổn, em đang ở một mình trong phòng nên không có gì đâu, sao giờ này anh mới gọi, anh không sao chứ?" - Nói vậy nhưng Tiffany cũng đi ra phía ngoài bấm chốt khóa cửa lại, vẫn đang còn giờ nghỉ trưa nên chẳng ai than phiền về việc này cả.  



"Anh bị nhốt trong phòng họp từ sáng tới giờ, từ lúc mấy tấm hình bị tung ra, giám đốc công ty mở cuộc họp gấp, anh cũng bị bắt tham dự, anh lo quá, em không sao thật chứ, cũng hên là chưa thấy mặt em, tất cả là lỗi của anh, đáng lẽ ra anh phải cẩn thận hơn." - Nằm xuống chiếc giường phía sau tấm bình phong, Tiffany bình thản nghe anh nói, nghe thấy được giọng anh thì cũng làm cô thấy bình tâm lại nhiều.   



"Em thật sự không sao mà, em cũng chỉ vừa mới biết vào giờ ăn trưa thôi, sáng giờ từ lúc bước ra khỏi nhà tới bệnh viện ai ai cũng bàn tán mà em chẳng biết gì cả, không sao đâu, bên công ty quản lý không làm khó anh chứ?" - Chuyện lần này có thể nói là scandal lớn nhất trong sự nghiệp của Taeyeon.   



"Họ hủy lịch của anh hết rồi, không cho phóng viên hay bất cứ ai tiếp xúc cả, chắc một lúc nữa là sẽ có phản hồi từ phía công ty quản lý của anh thôi ... dù có là gì cũng đừng giận hay buồn em nha ... em biết tình cảm của anh mà đúng không?" - Giọng anh cẩn thận nói từng chữ thăm dò cảm xúc của cô, anh là vậy, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh như thế nào chắc cũng không quan trọng bằng cảm xúc của cô đâu.    


"Em sẽ không bao giờ nghi ngờ anh đâu, anh hiểu chứ? Mà họ sẽ nói gì vậy, cho em biết trước được không? Anh tin nổi không, ai cũng nói về hình của em vậy mà em lại là người cuối cùng trên thế giới biết đến chúng đấy."    



"Vì thấy mặt anh nên không thể phủ nhận được, họ sẽ nói em là Hayeon, nó từ Jeonju lên thăm anh, tội nghiệp con bé, làm từ sáng giờ nó cứ phải ở khư khư trong nhà, cũng hên là nó đang trong kỳ nghỉ ôn thi nên cũng không ra ngoài nhiều."  


"Ừm, em hiểu, vậy công ty anh biết hết rồi hả? Việc của tụi mình..."


"Không phải tất cả, chỉ có ban giám đốc và quản lý, cả mẹ và Hayeon nữa ... nhưng anh không nói là ai cả ... mà Fany này..." - Tiếng anh gọi tên cô đầy cảm xúc, sao mà tự nhiên cô muốn gặp anh thế này.   


"Em nghe.. sao vậy anh?"      


"Em có muốn anh công bố chuyện tụi mình không, nếu em muốn thì anh sẽ làm như thế."    


"Nếu công bố thì mình được những gì hả anh?"    


"Chúng ta có thể hẹn hò ở ngoài, không cần lúc nào cũng che mặt và trốn tránh nhưng đánh đổi là sự riêng tư và sự an toàn của em."   


"Còn cách còn lại thì sao anh??"  

"Thì chúng ta vẫn cứ ở nhà anh hoặc nhà em và sau sự việc này anh nghĩ sẽ rất khó khăn để chúng ta gặp nhau, paparazzi, fans, họ sẽ theo anh mỗi khi ra ngoài nên khó khăn lắm."

"..."

"Em không biết nữa anh à, tụi mình phải làm sao đây?"    

"Em tin anh nha Fany à, anh hứa sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa."    

"Em tin anh" - Cô nói, chuyện này cô biết mình chỉ có thể dựa dẫm vào anh còn những chuyện khác một mình cô sẽ tự giải quyết, Taeyeon của cô có bao nhiêu thứ để lo rồi.    


"Em cũng phải cẩn thận, đừng để ai thấy hình chúng ta trên điện thoại, anh sợ nhất là sự an toàn của em, có gì phải gọi anh ngay, anh sẽ cố gắng tìm cách gặp em sớm nhất."   

"Em biết rồi, mà anh đừng bỏ bữa đó, anh chưa ăn cơm đúng không?"


  "Gọi em xong anh sẽ ăn mà."   


"Nhớ tự chăm sóc sức khỏe, em sẽ gọi điện kiểm tra đó, yêu anh."    


"Anh yêu em."   

Để điện thoại sang một bên, Tiffany nhắm mặt lại thư giãn. Mớ thông tin vừa nhận cứ chạy ong ong trong đầu cô, cả buổi sáng chẳng làm gì nhiều mà cả thân người cô bây giờ mệt mỏi quá, áp lực tinh thần quả là đáng sợ mà, đúng là không có chuyện gì êm xuôi từ đầu đến cuối, mâu thuẫn, cãi nhau rồi khoảng cách không gian, lịch làm việc không hợp để gặp nhau ... họ đã trải qua hết mà tất cả gộp lại cũng không bằng lần này, cô biết họ sẽ vượt qua nhưng bao lâu và phải trải qua những thứ gì để có thể đạt được việc đó thì cô không biết.  

•••

Eumi nói đúng, fans cuồng của Taeyeon cuối cùng cũng tìm thấy cô và biện pháp tâm lý là một bức thư được viết bằng máu được gửi thẳng đến căn hộ cô một tuần sau khi bức ảnh phát tán. Đã một tuần rồi Tiffany không được gặp Taeyeon, chỉ có những cuộc gọi và tin nhắn, thông báo từ công ty quản lý cũng đã được phát ra ngay sau khi anh nói với cô, có người tin có người không và dĩ nhiên là fans anh ấy thì không, tần xuất xuất hiện trên báo của Taeyeon nhiều không kể nổi. Một tuần không thấy gì cô cứ tưởng mọi chuyện đã êm xuôi nhưng ngay lúc cô cảm thấy sự căng thẳng giảm đi một chút thì bức thư này không biết ở đâu gửi tới căn hộ của cô, lời lẽ trong thư chỉ là những lời hâm dọa sáo rỗng như 'Nếu chị không rời khỏi oppa của chúng tôi thì mọi chuyện sẽ không còn đơn giản chỉ là bức thư thế này đâu' thậm chí vị trí bác sĩ trong bệnh viện của cô cũng được chúng đem ra hâm dọa nhưng cô chẳng quan tâm lắm, cái làm cô choáng váng nhất là cái thứ màu đỏ phảng phất mùi tanh đó, nhìn qua cô biết đó là máu người thật, chúng đã lấy ở đâu chứ, chỉ vì cô mà chúng tự tổn hại bản thân mình thế sao, không ít lần Tiffany đã thấy người ta mất đi tính mạng mình vì thiếu máu vậy mà vì cô ... lúc này cô có cảm giác mình như một tội đồ vậy và mùi máu tanh tưởi chưa bao giờ ám ảnh cô đến thế và ... cô nhớ Taeyeon chết đi được.




Tiffany thật sự bị stress vài ngày sau đó, thêm một bức thư khác được gửi đến, hôm khác lại là những thùng kín chứa những con côn trùng, hoặc xác chuột chết, tệ hơn là bọn họ đã bắt đầu trực tiếp tiếp xúc với cô, cố tình đụng trúng trên đường cô đi siêu thị về, làm rớt hết thức ăn, đồ dùng của cô ra ngoài mà không một tiếng xin lỗi, một lần thì không sao đằng này cứ lặp đi lặp lại như thế. Ngoài ra còn viết những lời hăm dọa lên chiếc xe mới của cô, cô không thể giấu nổi sự kinh hãi khi thấy như vệt sơn màu chằng chịt trên chiếc xe của mình, thậm chí một bên chiếc gương chiếu hậu đã bị đập vỡ tan tành ... Lúc đầu cô còn mặc kệ nhưng mọi chuyện càng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, những cuộc gọi từ một số lạ cứ lặp đi lặp lại hàng đêm, cô kiệt quệ đến mức phải dùng đến thuốc an thần để có một giấc ngủ yên lành trong vài tiếng, Tiffany không dám tắt máy vì sợ Taeyeon gọi đến, mọi thứ cứ thế dồn nén trong cô, lại không thể nói với ai hoặc có ai đủ tin cậy để chia sẻ, đáng lẽ ra cũng không tệ thế này nếu có Taeyeon bên cạnh cô lúc này. Sợ hãi, hoang mang, tinh thần mệt mỏi làm cô trở nên bi quan và yếu đuối hơn, không còn là Tiffany nhạy bén thông minh và tự tin như trước nữa. Vì lịch trình bị hủy vào lúc scandal diễn ra nên giờ Taeyeon phải làm ngày làm đêm để bù lại, những cuộc gọi thưa thớt đi, anh cũng không tìm được cách để đến gặp cô, có việc để làm như anh cũng tốt, ít thời gian suy nghĩ lại còn cô dạo gần đây không còn dám nhận ca mổ nữa, mùi máu và bị stress nặng chắc cô sẽ giết người ta mất. Không biết bao nhiêu lần cô tự hỏi mình có nên nói cho Taeyeon biết không, bọn họ ở trong tối chỉ mình cô ở ngoài ánh sáng, một Tiffany thông minh nhanh nhẹn hằng ngày thì chắc có thể chứ còn bây giờ cô không hề có tự tin, việc này liên quan đến fans của Taeyeon nên cô nghĩ không khó để anh giải quyết nhưng nghệ sĩ thì cần fans và cô biết Taeyeon sẽ vì cô mà làm tất cả, cô không muốn chỉ vì cô mà họ quay lưng lại với anh, sự nghiệp của anh sẽ lung lay mất, nhưng tự giải quyết thì cô chưa nghĩ ra cách, trước tiên cô phải tìm lại chính mình đã. 



"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang ở nước ngoài, cước phí sẽ được tính ..."


  "Anh nghe, Fany à!"  


"Em không biết anh đang ở nước ngoài, anh đi khi nào vậy?"   


"Có lịch bên Nhật nên anh bay hôm qua, giọng em nghe lạ lắm, em không khỏe sao?"   


"Không, em bình thường mà, vậy chừng nào anh về?" - Cô nói dối.   


"Chắc cuối tuần, em thật sự không sao đấy chứ?"    


'Em muốn gặp anh' thật sự cô gọi là muốn nói với anh như thế, sự cô đơn đang dần dần giết chết cô, cô nhớ anh phát điên lên được, đang gần gũi thân mật với nhau tự nhiên đùng một cái hơn cả tháng trời không gặp mặt rồi cả mấy chuyện khủng bố tinh thần từ đám fans của anh, làm cô trở nên rất nhạy cảm, cô thực sự cần anh lúc này.   


"Thật mà, em gọi cho anh chỉ để báo là em sẽ về Jeonju trong hai tuần nữa thôi."  


"Em về Jeonju sao?"    


"Ừm, nghỉ phép ở bệnh viện rồi về, tự nhiên em muốn về nhà, cũng lâu rồi không về dưới đó mà."    


"Vậy cũng tốt, em về dưới nghỉ ngơi nhiều vào dạo này chắc em cũng mệt mỏi lắm rồi."    


"Ừm."   


"Khi nào về anh gọi cho em nha, tới lượt anh diễn rồi, yêu em." - Và anh gập máy.


"Yêu anh..." - Cô nói khi chỉ còn tiếng tít tít tít phía bên kia, vậy là mong muốn gặp anh trước khi về Jeonju cũng không được rồi.


•••


Ai trong nhà cũng thắc mắc về sự xuất hiện đột ngột của cô, nhất là Soo, cậu nhặng xị tất cả lên vì khuôn mặt xuống sắc và đôi mắt tối hù, thâm quầng của cô. 


"Chị xuống cũng cỡ 5 ký đó, nói đi hai người bị gì phải không? Vụ tấm hình chẳng phải giải quyết xong rồi sao, anh ấy làm gì chị?" - Tiffany chỉ nói qua loa cho qua chuyện rồi đẩy cậu ra khỏi phòng mình. Còn ba mẹ cô thấy cô như vậy cũng không gặng hỏi gì thêm, con gái lớn rồi, cũng phải có những rắc rối cho riêng mình, bà Hwang thì mua nhiều thức ăn cho cô tẩm bổ, còn ông Hwang chỉ đơn giản là mỉm cười và bên cạnh con gái.    


Sáng thì đi chợ sớm với mẹ, canh tiệm thuốc của mẹ, rồi trưa cùng nấu ăn, trò chuyện với ba, cãi nhau với Soo trong bữa cơm còn buổi tối thì coi TV cùng cả nhà hoặc đi shopping với Sunny, được vài ba bữa thì Tiffany trở nên hồng hào hơn và tươi tỉnh trở lại, bây giờ cô mới cảm thấy thấm cái câu không đâu bằng nhà mình cả, yên bình ấm áp nhất thế gian. Không khí trong lành, không gian yên tĩnh hằng đêm làm cô có thể tĩnh tâm lại, suy nghĩ rồi giải quyết mọi chuyện từng chút, từng chút một, không bao giờ có chuyện cô từ bỏ Taeyeon nhưng làm lớn chuyện này như báo cảnh sát thì không phải là một cách hay, tự mình, cô sẽ liên hệ gặp họ để nói chuyện một cách rõ ràng và nghiêm túc, những gì họ làm, như thế là quá đủ rồi và cô sẽ không để những đứa trẻ chỉ đáng tuổi em mình hành hạ cô như những tuần trước nữa.     


Taeyeon cũng đã về nước và rất thường xuyên gọi điện cho cô, dạo này anh cứ nói về lời hứa giải quyết mọi chuyện ổn thỏa và liên tục xin lỗi cô, Tiffany cũng đã nói là không sao mà, không hiểu sao anh lại như vậy, anh còn hứa đến ngày cô lên lại thì họ sẽ có thể gặp nhau rồi.   



Ba cô có thói quen xem tin tức hằng ngày trên bản tin buổi sáng, trong khi mẹ cô chuẩn bị thức ăn, còn Sooyoung thì vẫn ngủ khò trên phòng. Tuy vẫn thắc mắc về sự suy nhược của cô lúc ban đầu, nhưng ai cũng vui khi có cô ở nhà, lâu lắm rồi cả nhà mới đầy đủ như thế. Tiffany rất thích cùng nấu ăn với mẹ, ngay cả buổi sáng đơn giản chỉ có sữa với bánh mì, không cần cô phải làm gì thì cô cũng dậy sớm chỉ để ngồi đó trò chuyện với bà hay xem tin tức với ông Hwang.    



"Hôm nay mẹ không nấu ăn hả? Sao lại đứng đó?" - Từ trên lầu đi xuống thấy mẹ cùng ba xem bản tin buổi sáng cô hỏi. Mẹ cô chẳng bao giờ xem tin tức, đến cả đọc báo thì bà cũng chỉ coi mấy tờ tạp chí thời trang, nhà cửa hay vườn tược, việc chính trị, thể thao bà chẳng bao giờ để ý tới.   



"Có chuyện gì vậy?" - Thế mà hôm nay dường như có gì đó trên cái 'bản tin thời sự khô khan như bánh mì' theo cách bà thường hay nói, lại có gì đó cuốn hút mẹ cô đến nỗi bỏ luôn cả bữa sáng trong bếp để đứng coi, hình như họ đang nói về tin đồn hẹn hò của một nghệ sĩ nào đó, nhưng điều đáng nói là tại sao ba cô cũng chú ý, mẹ cô luôn thích mấy đề tài này nhưng còn ba cô có bao giờ quan tâm đến mấy cái diễn viên ca sĩ nào đâu...trừ khi đó là người ông biết, lập luận đó tự nhiên làm cô thấy sợ.     


"Ai ... vậy mẹ?"   



"Taengoo chứ ai." - Mẹ cô vừa mới kết thúc câu nói thì tấm hình của anh và cô xuất hiện trên màn hình TV kèm theo lời bình luận của phát thanh viên - "Có tin đồn cho rằng người phụ nữ trong hình xuất hiện cùng Kim Taeyeon trong scandal lần trước không phải là cô em gái Kim Hayeon của chàng ca sĩ mà là bạn gái hiện thời của anh, họ đã quen nhau gần một năm và có nhiều nguồn tin cho biết cô gái đó không phải là một người trong giới showbiz. Để trả lời cho những tin đồn trên ca sĩ Kim Taeyeon sẽ mở một cuộc họp báo vào 2:00 pm tại Seoul Plaza và sẽ được truyền hình trực tiếp ở kênh 54."    


"Thấy chưa mẹ đã nói là không phải Hayeon mà ba con không tin, nhìn cái tướng đằng sau đâu có cao như vậy, mà nhìn cô gái đó quen lắm nhá, càng nhìn càng thấy quen vậy mà không biết là ai." - Bất giác Tiffany thụt lùi mấy bước, cô đứng phía trên mẹ mình một chút, chẳng phải mọi chuyện đang êm xuôi sao tự nhiên lòi đâu ra mấy tin đồn này thế, tức tốc chạy lên lầu, cô phải gọi cho anh liền.   



"Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin vui lòng gọi lại sau." - Câu nói quái quỉ đó cứ lặp đi lặp lại làm cô phát điên lên được, tại sao lại tắt máy vào lúc này chứ.  


"Soo, dậy đi, đưa chị điện thoại ... điện thoại em đâu cho chị mượn." - Cô bới tung cả cái giường có em trai mình đang ngủ trên đó để tìm điện thoại của cậu, cô chắc chắn là điện thoại cô bị gì, chứ Kim Taeyeon có bao giờ tắt máy đâu.    



"Chỗ đèn ngủ đó, mà có chuyện gì vậy noona." - Soo vẫn còn ngái ngủ trên giường cậu trợn mắt nhìn cô. Vơ lấy cái điện thoại cô bấm thẳng số anh vô mà chẳng cần dò tìm trong danh bạ.   


"Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin vui lòng gọi lại sau."


"Aissssh..." - Bực mình cô ném luôn chiếc điện thoại của cậu lên giường.   


"CHỊ, của em đó." - Cậu lật đật chụp lại trước khi nó tiếp đất. 


"Một lần nữa Kim Taeyeon, trong vòng một tiếng nữa anh không bắt máy thì em sẽ bay lên Seoul mà phá nát cuộc họp báo của anh đó, em không đùa đâu." - Cô tức giận nói vào điện thoại của mình.   


"Có chuyện gì vậy? Bình tĩnh nói em nghe đi Fany." - Kéo chị mình ngồi xuống giường, rồi cậu cẩn thận ra phía ngoài đóng cửa.   


"Bị lộ rồi, họ biết tấm hình đó không phải Hayeon rồi, chiều nay Kim Taeyeon tổ chức họp báo cái gì đó, bây giờ chị không liên lạc được với anh ấy."   


"Họ là ai?"   


"Báo chí... không tất cả mọi người... lên cả tin tức buổi sáng luôn rồi."    


"Chị định về Seoul thiệt đó hả, suy nghĩ kỹ đi, Fany à."   


"Không, chỉ tại bực mình nên nói vậy thôi chứ nếu chị xuất hiện chẳng khác nào đổ dầu vào lửa."    


"Tốt ... chị có đoán được anh ấy sẽ nói gì chiều nay không?"    


"Không thế nên chị mới lo."    


"Hai người không bàn tính gì về chuyện này sao?"   


"Có" - Cô chán nản, vuốt mặt nói, mọi chuyện cứ tưởng vừa mới êm xuôi nay lại thành ra như thế này.   


"Anh ấy bảo cứ tin anh ấy, Taeyeon nói sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa."   


"Và?"  


"Chị tin anh ấy." - Cô gật đầu thừa nhận, ngoài tin Taeyeon và cố gắng để mình mạnh mẽ cô không biết phải làm gì khác nữa.     


"Vậy là đến lúc chị thực hiện lời hứa rồi đó, chắc hyung đang cố gắng để giải quyết mọi chuyện mà, nếu có gì chị nghĩ anh ấy sẽ bỏ chị sang một bên sao?" 


"Em biết gì hả?"  


"Không, em cũng không biết gì cả, giống chị, em cũng tin anh ấy."


Cả buổi Tiffany cứ như ngồi trên đống lửa, tâm trạng thấp thỏm bồn chồn lo sợ, Soo nói đúng, cô phải tin Taeyeon, nếu biết rồi thì cô cũng chẳng thể làm gì ngoài việc ủng hộ anh.

***

"Em nè, em xin lỗi cho cái tin nhắn bực tức ban sáng, sốc quá nên em mới vậy. Taeyeon à, em tin anh, em tin anh nên hãy cứ làm những gì anh nghĩ là tốt cho chúng ta anh nhé. Em mong sớm được gặp lại anh, em nhớ và yêu anh nhiều ... nhưng anh cũng không thể trách em được, chuyện của mình mà không biết gì thì cũng bực mình lắm chứ bộ, nói chung là em tin anh và yêu anh nhiều, anh nhé!"  


Càng gần đến 2:00pm thì Tiffany càng hồi hộp, cái cảm giác giống như chờ kết quả thi đại học vậy, tim cứ đập thìn thịch, đầu óc cứ suy nghĩ về chuyện đó, lâu lâu cô lại nhìn đồng hồ và phát hiện cây kim phút vừa mới nhấc được một nấc so với lần trước.   


"Ăn đi." - Gắp đồ ăn cho cô, cậu bé trấn an - "Không sao đâu." - Soo chạy ngay về nhà với cô sau khi hết giờ làm việc, cả nhà cô sẽ cùng coi cuộc họp báo sau giờ cơm. 


"Mẹ tò mò quá, càng nghĩ mẹ càng thấy cô ta quen lắm, ngay cả bà Kim cũng nói là bà ấy không biết là ai." – Dĩ nhiên con gái bà sao không thấy quen được, bà không nhận chỉ vì bà không thể tưởng tượng đó là con gái mình thôi.    


"Mình cứ vậy, lỡ người ta ở Seoul sao mình biết được." - Ba cô nói.    


"Người giống người mà ba, mà ba mẹ thấy sao về anh Taeyeon?" - Câu hỏi của Soo kéo cô ra suy nghĩ của mình, qua chuyện này cô sẽ chính thức giới thiệu anh với ba mẹ mình.   


"Tới rồi kìa." - Cả nhà cô tập trung trước màn hình TV ngay phòng khách, chắc cũng giống như tất mọi gia đình khác trên đất nước Hàn Quốc, mẹ cô nói cả thị trấn cứ rần rần lên vì cái tin này, mọi người ai cũng tò mò không biết cô gái đó là ai nhưng ai cũng vui vì cuối cùng Taengoo của họ cũng có bạn gái.   


Tiffany không nghĩ mình chịu được thêm phút giây nào nữa, lồng ngực cô như muốn vỡ tung ra, nhìn anh vừa mới xuất hiện trên màn ảnh, vẫn đẹp trai như thường khuôn mặt tràn đầy sự tự tin thì cô lại trở nên xúc động, nếu không có ba mẹ ở đây thì chắc cô khóc mất rồi.   


"Mạnh mẽ lên!" - Soo nắm tay cô, thì thầm vào tai cô.    


"Bật to lên mình." - Mẹ cô than phiền.    


"Bây giờ ca sĩ Kim Taeyeon sẽ nói và sau đó các bạn có 10 phút để đặt câu hỏi." -Người quản lý nói với phóng viên báo chí.    


"Xin chào các bạn, tôi là Kim Taeyeon, xin cảm ơn các bạn đã đến buổi họp báo của tôi ngày hôm nay. Để không tốn thời gian của các bạn tôi xin đề cập vào vấn đề chính. Lý do của buổi họp báo hôm nay là để trả lời về bức ảnh và tin đồn về quan hệ tình cảm của tôi. Tuần trước công ty quản lý của tôi có lên tiếng xác nhận người phụ nữ trong bức ảnh là Hayeon - em gái ruột của tôi, điều đó ... không phải là sự thật." - Tiếng máy ảnh liên tục nhấp ngay sau đó, còn ở đây Tiffany xiết chặt tay Soo, nước mắt long lanh trực trào ra ngoài.     


"Hiện tại tôi đang có một mối quan hệ tình cảm và cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi quen nhau từ rất lâu rồi nhưng mới bắt đầu hẹn hò được khoảng một năm nay, tôi thật sự xin lỗi vì đã nói dối quý vị trong thời gian qua."   


"Có tin đồn nói rằng bạn gái anh không phải người trong giới showbiz, phải vậy không anh Taeyeon, anh có thể nói một vài lời về cô ấy không?"  


"Vâng, cô ấy không nằm trong giới showbiz và xin cho phép tôi giữ kín thông tin của bạn gái tôi."  


"Vậy hai người gặp và yêu nhau thế nào?"   


"Thực sự tôi biết cô ấy từ rất.. rất lâu rồi, từ trước khi tôi debut, các bạn có thể nói là tình yêu sét đánh, ngay chỉ lần gặp đầu tiên tôi đã phải lòng cô ấy và đó là một tình cảm đơn phương, vì quá mặc cảm và tự ti nên tôi không hề dám thổ lộ và theo đuổi cô ấy cho đến gần đây tôi gặp lại cô ấy, tôi đã thổ lộ và theo đuổi, tôi rất hạnh phúc khi cô ấy nói đồng ý."   


"Tại sao ban đầu anh lại phủ nhận để rồi bây giờ mới lên tiếng công bố như thế?" - Phóng viên cho một trang báo mạng hỏi.   


"Vì tôi nghĩ làm như thế thì sẽ tốt hơn cho cuộc sống riêng và sự an toàn của cô ấy nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với những gì tôi tính, bằng một cách nào đó một vài fans của tôi đã tìm ra thông tin cá nhân, chỗ ở và nơi làm việc của cô ấy và họ đã khủng bố tinh thần cô ấy bằng cách gửi những lá thư viết bằng máu, xác chuột chết và côn trùng, cô ấy rất sợ côn trùng và còn viết những lời hâm dọa lên cả xe cô ấy nữa... và điều tệ hơn là cô ấy chịu đựng tất cả một mình mà không nói với tôi tiếng nào dẫn đến stress nặng và suy nhược cơ thể, tôi chỉ tình cờ biết được gần đây thôi ... điều này khiến tôi cảm thấy như một kẻ tồi đồ vậy, những người hâm mộ tôi đã làm như thế với cô ấy mà tôi không hề hay biết. Nhưng tôi cũng không thể trách họ được, đó là tình cảm họ dành cho tôi nhưng thể hiện không đúng cách mà thôi."  


"..."


"Và sẵn đây tôi cũng có một vài lời gửi đến các bạn – những người đã hâm mộ và yêu quý tôi, tôi thực sự cảm ơn các bạn vì tình cảm đó suốt bao nhiêu năm qua, tôi rất biết ơn và không biết cách nào có thể đáp trả được. Chính các bạn là người giữ lửa để tôi có thể tiếp tục sự nghiệp ca hát này, tôi không thể thành công như vậy nếu không có các bạn bên cạnh tôi trong suốt bao năm qua. Nhưng có một sự thật, chính cô ấy lại là một trong những người nhen nhóm lên ngọn lửa đó, quá khứ của tôi chắc các bạn cũng biết, tôi chưa bao giờ có ước mơ ca hát và làm ca sĩ nhưng để giúp đỡ gia đình, chăm lo cho mẹ già, em gái và trở thành một người đàn ông có thực lực để có thể bảo vệ, chăm sóc cho cô ấy ... tôi đã chọn và quyết định theo cái nghiệp này, đó là sự thật. Và nếu vì một lý do nào đó tôi làm các bạn buồn thì tôi thật sự xin lỗi, tôi cũng là một con người nên sẽ có lúc phạm lỗi và không thể chu toàn mọi thứ được, ngoài các bạn những fans hâm mộ, tôi còn có một mẹ già đang thúc giục tôi lấy vợ và những người bạn khác hạnh phúc trong gia đình nhỏ của mình và những cảm xúc riêng của bản thân mình nữa, vì ...cô ấy là một người rất quan trọng trong cuộc đời tôi nên xin các bạn, đừng làm tổn thương cô ấy. Cám ơn các bạn."


"Nói vậy ... vậy hai người có kế hoạch nào riêng cho mình chưa?"  



"Một nhóm người nhỏ có thể tìm ra cô ấy là ai thì tôi nghĩ sớm hay muộn gì thì tất cả các bạn cũng sẽ tìm ra thôi nên trước tiên, tôi muốn thú nhận với gia đình tôi và cả gia đình của cô ấy trước khi họ nhìn thấy chúng tôi trên các mặt báo, đó là kế hoạch lúc này còn những kế hoạch khác thì tôi sẽ tiết lộ sau vậy."   


"Nếu nói như vậy anh có phiền nếu hình ảnh của bạn gái mình được lên báo?" - Một phóng viên nói đùa.  



"Thật sự thì tôi cũng rất đau đầu với chuyện này, bạn gái tôi thật sự rất đẹp và quyến rũ, không phải tôi tự khen đâu, cô ấy có rất nhiều vệ tinh nhưng vì không thể nói ra là bạn gái của tôi nên mấy người đó cứ theo hoài không buông, nếu công bố thông tin của cô ấy thì tôi có thể giải quyết nỗi lo này nhưng lại sợ sự riêng tư của cô ấy bị quấy rầy. Cuối cùng tôi quyết định là không công bố, chuyện hình ảnh rò rỉ là chuyện tôi không thể kiểm sóat được, nhưng tôi hi vọng nếu ai có tình cờ biết được xin hãy tôn trọng cuộc sống cá nhân của cô ấy."   


"Câu hỏi cuối là anh có muốn gửi lời nhắn gì đến bạn gái của mình không?"    


Nhìn thẳng vào camera trước mặt, khuôn mặt bông đùa của Taeyeon chợt trở nên nghiêm túc lại - "Em à, anh, Taetae của em đây, chắc em bất ngờ lắm ha, anh xin lỗi vì không báo trước hay bàn bạc mà đã làm họp báo thế này, anh biết là chuyện của mình nhưng cũng phải ngồi coi TV giống người ta rồi mới biết thì bực mình lắm *cười* nhưng vì có sự tin tưởng của em anh mới có thể làm tốt thế này, anh không làm em thất vọng đúng không. Anh cũng xin lỗi về những áp lực và nỗi buồn mà em phải chịu mấy tuần qua, anh tệ và vô tâm quá phải không, đã hứa bảo vệ em nhưng lại không thể bên cạnh em lúc em cần anh nhất, anh xin lỗi, nhưng đây cũng sẽ là lần cuối anh nói hai từ này với em, con đường phía trước chúng ta còn dài, sẽ có những lỗi lầm và sai phạm nhưng anh chắc chắn chúng chỉ sẽ là nhưng lỗi lầm và sai phạm nhỏ nhặt và dễ thương mà em có thể bỏ qua cho anh ngay lập tức, ngay lập tức *cười dễ thương* anh nhớ và yêu em nhiều."   



"Aw ... dễ thương quá đúng không Fa...ny sao con khóc thế?" - Bà Hwang quay lại nói với người duy nhất có thể thấy 'dễ thương' giống bà nhưng lại thấy khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của con gái mình.  


"Chắc chị ấy cảm động quá rồi khóc thôi, không có gì đâu." - Soo loay hoay hai bên không biết phải làm thế nào, chị cậu không kìm nén được nữa, cô quay mặt vô vai cậu khóc một cách ngon lành - "Chị hai, làm gì thế? Chị như vậy rồi em biết làm sao?"    



Ông bà Hwang kinh ngạc nhìn hai đứa con mình, đúng là cảm động thật nhưng đâu đến mức phải khóc nhiều như thế, trông không giống con gái Tiffany của họ chút nào, nếu chỉ là một hai giọt nước mắt thì có thể chấp nhận, nhưng Tiffany giống như là không có chiều hướng dừng lại trong vòng năm phút nữa vậy.   



"Con lại làm gì chị con đúng không, Soo?"   



"Không mà, trời ơi" - Soo ở giữa không biết nói thế nào - "Mệt quá, là chị đó, Fany là bạn gái của anh Taeyeon đó."  



•••

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com