Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1-10

Chương 1: Muốn đè bạn cùng phòng dưới thân chịch cho chết

"Này, tôi bảo nè Diệp Ngôn Tích, tôi nhớ nhà cậu rất có tiền mà, cậu cứ nhất quyết muốn tranh học bổng quốc gia năm nay với tôi sao?"

Nghe vậy, Diệp Ngôn Tích chẳng qua chỉ cười lạnh trong lòng, sao lại muốn tranh với cậu á? Bởi vì tôi không ưa cậu đó.

"Xin lỗi nha bạn học Cố, học bổng đều dựa vào thực lực cả, ai bảo năm nay trong khoa tôi chỉ có một slot thôi chứ, nếu mọi mặt cậu đều không bằng tôi, thế thì cũng không thể trách tôi mà cậu nói đúng không?" Diệp Ngôn Tích mặt đầy vô tội.

Cố Thừa Vọng không thèm nói chuyện với cậu, chẳng qua chỉ trầm mặt nhanh chóng bước lên cầu thang nằm lên giường mình, sau đó lấy tai nghe nhét vào tai.

Diệp Ngôn Tích thấy hết vui nhún nhún vai, xoay người lại tiếp tục chơi game.

"Tôi bảo này lúc chơi cái trò Plan vs. Zoombie ngu ngốc này hết sức này có thể đừng nói tục không?!" Cố Thừa Vọng quả thực không thể nhịn được nữa, tháo tai nghe ra, làu nhàu bắn dậy trên giường, nhìn cái gáy đường cong không tệ... của bạn cùng phòng.

"Không phải cậu đang nghe nhạc sao, qua tâm tôi làm chi? Không thích thì cậu có thể ra ngoài." Diệp Ngôn Tích vừa trồng một củ khoai tây, bộ dạng còn rất kiêu căng ngạo mạn, trừ lúc nghe thấy người kia nói Plan vs. Zoombie là trò ngu ngốc, khóe miệng giật hai cái.

Mặc dù Cố Thừa Vọng cực kỳ không thoải mái, nhưng lại không đi, hôm nay là cuối tuần, hai bạn cùng phòng còn lại đều về nhà, chỉ còn người bạn cùng phòng vĩnh viễn một lời không hợp liền nhau này thôi, hắn cũng không hiểu sao Diệp Ngôn Tích lại ghét mình như vậy, rõ ràng tướng tá tay nhỏ chân nhỏ, da cũng trắng nón, lúc nói chuyện đôi mắt to đảo cực nhanh, trông thật đáng yêu, nhưng thật ra là bị mù.

Cố Thừa Vọng bấm bài hát dừng, rút tai nghe ra, chỉnh âm lượng lớn nhất, nhất thời bài hát mà các cô các bác hay nhảy ở quảng trường thích nhất đinh tai nhức óc vang lên.

[Anh là áng mây đẹp nhất chân trời nơi tôi, khiến tôi có ý muốn giữ anh lại, giữ anh lại!! Khoan thai hát...]

Diệp Ngôn Tích bị ồn đau cả gáy, gân xanh trên trán nhảy bưng bưng, "Tắt cái nhạc tào lao kia của cậu đi!"

"Khó chịu thì cậu cũng có thể ra ngoài nha." Cố Thừa Vọng thẳng thắn trả lại câu vừa rồi cho cậu. Diệp Ngôn Tích bị nghẹn họng, dứt khoát khép máy tính một cái bộp, tông cửa đi ra ngoài.

Ký túc xa rốt cuộc cũng yên lặng, Cố Thừa Vọng tắt nhạc, nằm lên giường, nhìn lều vải nổi cộm dưới hạ thân mình, có chút phiền não đạp đạp chăn, "Đệt!"

Cởi quần hai cây dương vật to dài bắn ra ngoài, phía dưới là hai viên tinh hoàn phát triển bình thường, bọc trong túi tinh đầy đặn, hai cây dương vật xếp song song trên dưới, ở giữa có một khe hở không lớn, bây giờ nếu có người nhìn thấy, nhất định sẽ đơ người nửa ngày khó bình tĩnh. Cố Thừa Vọng có chút bất đắc dĩ dùng hai tay miễn cưỡng cầm, bởi vì nguyên nhân cơ thể, ham muốn của hắn mạnh hơn người bình thường rất nhiều, mỗi lần thủ dâm cũng phải rất lâu mới bắn tinh, hồi nhỏ gia đình từng đưa hắn đi bệnh viện kiểm tra rất nhiều lần, đều nói sức khỏe hắn không bất kỳ vấn đề gì, chỉ là cái đó nhiều hơn một cây mà thôi, nếu cảm thấy không tốt, cũng có thể làm phẩu thuật cắt bỏ, nhưng không xác định có ảnh hưởng đến cây còn lại không, Cố Thừa Vọng tất nhiên cự tuyệt phẫu thuật.

Hắn cũng không biết dưới tình huống vừa ròi sao hắn còn cứng được. Hai cây dương vật ma sát vào nhau, khoái cảm cũng cực mạnh, quy đầu đầy đặn tròn trịa bài tiết dịch tuyến tiền liệt trong suốt, bỗng trong đầu Cố Thừa Vọng đều là gương mặt trắng nõn kia của Diệp Ngôn Tích. Trong lòng hung hãn "Hừ" một tiếng! Cái tên kia trừ ngoại hình đẹp trai một chút, hoàn toàn chính là con nhà giàu thối rữa, hơn nữa suốt ngày chỉ biết chơi mấy trò ngang với chỉ số thông minh của cậu ta như "Battle of Balls" "Soda World". Cố Thừa Vọng vốn ôm mong đợi cuộc sống tốt đẹp hướng tới đại học Z, bởi vì làm bạn cùng phòng với Diệp Ngôn Tích, người kia từ tựu trường vẫn luốn đối nghịch với hắn, cuộc sống đại học của mình quả thực bị quậy "loạn xà ngầu" . Đợt trước vừa quen được bạn gái, Cố Thừa Vọng còn hy vọng xa vời rằng chờ thời cơ đến sẽ nói cho cô biết đặc điểm cơ thể của mình, kết quả mới hẹn hò chưa được mấy ngày, liền bị tên Diệp Ngôn Tích kia chen ngang.

Nghĩ tới đây Cố Thừa Vọng liền giận không chỗ phát tiết, sắp đến cao trào cơ thể bỗng ưỡn thẳng, trong đầu đột nhiên thoáng qua hình ảnh mình đè người kia dưới thân chịch cho chết, chịch cậu òa khóc, khi bắn ra lại càng nhiều tinh dịch thật nồng.

Trong lòng Cố Thừa Vọng văng tục, rút khăn giấy lau khô tinh dịch màu trắng ngà. Mà Diệp Ngôn Tích đang đi loanh quanh bên ngoài chỉ cảm thấy sống lưng chợt lạnh.

Cậu không ưa tên Cố Thừa Vọng rất lâu rồi, ngày đầu tiên khai giảing đã cùng một đám học tỷ mắt đi mày lại, hừ, không phải chỉ cao hơn mình rắn chắc dương cương hơn mình thôi sao, nhưng là Diệp Ngôn Tích cậu có tiền nha. Người kia quen một cô bạn gái, vừa nhìn là biết không phải người đứng đắn gì, mình đưa cho cô ta cái điện thoại, liền đá thằng ngốc Cố Thừa Vọng rồi sống chết muốn hẹn hò với mình.

Diệp Ngôn Tích đi một hồi, dừng bước, sắc mặt trông có hơi đỏ. Trời, nãy đi nhanh quá, quên mặc quần lót. Trong ký túc xá cậu có thói quen không mặc quần lót, tắm xong chỉ mặc quần rồi đi ra. Nhưng giờ ra ngoài, vị trí đặc biệt kia cứ cọ vào quần, vừa ngứa vừa đau. Thậm chí còn ra nước.

Thôi, xem ra không thể đi ăn cơm rồi, Diệp Ngôn Tích chỉ đành phải quay về đường cũ, cậu cũng không muốn đến nhà ăn rồi ai ai cũng nhìn chằm chằm cái mông ướt nhẹp của cậu.

Cố Thừa Vọng vừa tắm xong cánh tay trần máng cái khăn trên cổ rồi đi ra, mới mở cửa liền đụng phải Diệp Ngôn Tích đang đi tới ban công, đại khái là không ngờ tới cậu lại về nhanh như vậy, Cố Thừa Vọng không nói gì, thật may trong ký túc xá đã hết mùi rồi.

Người này đang giữa trưa mà tắm cái gì, đúng là người mình ghét làm cái gì cũng thấy ghét, Diệp Ngôn Tích ghét bỏ bĩu môi một cái, mí mắt cũng không nhấc, cầm lấy quần lót trên sào đồ rồi đi vào phòng tắm.

"Nước còn nóng không, tôi cũng muốn tắm." Được rồi, bây giờ đang là mùa hè, đi loanh quanh bên ngoài một hồi, cả người liền đổ đầy mồ hôi dinh dính, nhất là chỗ đó, dính đến mức khiến cậu vô cùng không thoải mái.

"Nóng." Cố Thừa Vọng lau tóc ngồi vào chỗ của mình. Cùng ký túc xa hai năm, hai người trừ lúc cãi nhau, bình thường đều rất hời hợt, Diệp Ngôn Tích thấy hắn luôn ra vẻ cao cao tại thượng, nhưng Cố Thừa Vọng cũng không thèm để ý, dù sao còn có một năm nữa đã có thể ra ngoài thực tập rồi.

Chương 2: Dưới cơn tình dục mất khống chế sờ nữ huyệt của mình khiến cả người run rẩy triều xuy

Diệp Ngôn Tích cầm quần áo vào phòng tắm tắm, mồ hôi dính nhớp bị dội rửa cuối cùng cũng thoải mái không ít, chỗ bên dưới bị dòng nước bắn vào khiến cậu không nhịn được run run. Lấy vòi sen xuống, tách chân rửa vùng kín của mình.

Trừ dương vật nhỏ vẫn ngủ yên bên trên, cùng hai túi tinh, bên dưới lại còn có một đóa hoa nhỏ đặc biệt, Diệp Ngôn Tích nhẹ nhàng vẹt âm thần ra sau đó dùng ngón tay rửa vùng kín của mình, cột nước bắn mạnh quá, bắn vào nơi mềm mại đó khiến Diệp Ngôn Tích có hơi đau, cũng có chút khoái cảm khó nói. Gò má từ từ nóng lên, đằng trước cũng bắt đầu cươn. Ngón tay trắng nõn của Diệp Ngôn Tích chỉ dám khẽ vuốt ve âm đế, không dám tiếp tục đi xuống nữa.

Thật ra thì cậu không rành tự an ủi cho lắm, mỗi lần tắm đến chỗ đó chỉ cảm thấy sờ cái đằng trước rất thoải mái thôi. Mà miệng huyệt khép chặt bên dưới âm đế, cho tới bây giờ cũng không dám cắm vào, trừ sợ đau, còn cảm thấy quá mức xấu hổ. Đường đường là tiểu thiếu gia Diệp gia lại ở trong phòng tắm sờ nữ huyệt của mình khiến cả người run rẩy, môi tiết ra tiếng rên rỉ khe khẽ.

Hôm nay hình như có chút mất khống chế.

Diệp Ngôn Tích an ủi qua lại, thỉnh thoảng xoa tới bên ngoài hoa huyệt, không biết nước từ vòi sen phun ra hay là nước từ bộ phận đó của mình chảy ra, Diệp Ngôn Tích đánh vòng bên ngoài không dám tiến vào trong, đầu có một thanh âm không ngừng kêu mình mau dừng lại, nhưng cơ thể lại không khống chế được, cầm vòi sen để cố định ở vị trí cũ, Diệp Ngôn Tích một tay sờ đầu vú của mình khẽ véo ngắt, trong miệng khẽ rên.

Rất thoải mái... Ngón tay xinh đẹp đi lên sờ phân thân của mình, tuốt mấy cái, tiểu huyệt bên dưới lại bắt đầu bất mãn, ngứa quá... Thật muốn... Nhưng mà muốn cái gì, cậu cũng không biết. Chỉ có thể sờ loạn bất quy tắc như thế, thậm chí còn lấy dũng khí cắm nửa đốt ngón tay, sau đó khẽ rút cám. Đã là học kỳ cuối năm hai đại học rồi, cũng mới 19 tuổi, nhưng người khác căn bản sẽ không tin rằng, Diệp Ngôn Tích thấy là con nhà giàu có tiền vậy đó, nhưng nội tâm thật sự rất đơn thuần, chưa từng yêu đương, mặc dù không ít nữ sinh tiếp cận cậu vì ngoại hình trắng trẻo hơn nữa còn có tiền, nhưng ngay cả AV cậu cũng chưa xem bao giờ, không biết có phải là vì cơ thể không, từ nhỏ cậu đã hơi sợ khi xem những cái đó, thỉnh thoảng một vài hồ bằng cẩu hữu rủ xem chung, chẳng qua cậu chỉ nhìn hạ thể của những diễn viên nam đó, đã cảm thấy chán ghét mà cơ thể lại nóng lên, liền kiếm cớ rời đi, sau đó cũng không chơi chung với những người đó nữa.

Thời tiết quả thực quá nóng, Diệp Ngôn Tích ngửa đầu, liếm liếm môi, trong mắt bị hơi nước bao phủ, mắt to trong vắt vào lúc này có hơi mê ly. Nước chảy từ cổ xuống, bên dưới có khoái cảm chưa bao giờ có. Khiến cho động tác đầu ngón tay cậu không tự chủ càng lúc càng nhanh.

"Ưm ư... a!" Cảm thấy trên mặt ẩm ướt, não Diệp Ngôn Tích trống không một giây, hai chân kẹp chặt, cả người căng ra, hơi co rút, chỉ như vậy mà triều xuy rồi.

Đây là lần đầu tiên nơi đó của cậu cao trào, cảm giác chưa bao giờ có, rất kỳ diệu. Diệp Ngôn Tích có chút thất thần. Bên cạnh đó tuốt phân thân của mình, một lát sau cũng bắn ra theo.

"Diệp Ngôn Tích."

"Hả?! Làm gì!" Mới vừa cao trào xong liền bị người bên ngoài kêu tên, Diệp Ngôn Tích sợ hết hồn thiếu chút nữa đã mềm chân.

"Không có gì, tắm lâu như vậy, còn tưởng cậu bị nước trôi rồi." Cố Thừa Vọng rót nước từ máy nóng lạnh chậm rãi uống, nghe giọng hung dữ của Diệp Ngôn Tích, có chút quê độ, làm hại mình còn lo thời tiết quá nóng cậu ta sẽ bị ngất bên trong.

"Liên quan đéo gì đến cậu."

Quả nhiên, không thể nào trò chuyện với người như vậy.

"Dù gì cũng là sinh viên xuất sắc, đừng có thô tục như thế."

Cố Thừa Vọng cũng lười nói bậy với cậu, rót nước xong thì ra ban công, cho dù tắm đến sáng ngày mai mình cũng sẽ không xen vào chuyện của cậu ta nữa.

Diệp Ngôn Tích tắm xong đi ra đã ngửi thấy mùi thơm từ bên trong bay tới, lại là Cố Thừa Vọng nấu cơm trong ký túc xá. Nhớ tới mình bị người này "hại" đến cơm trưa cũng không ăn được, liền đầy bụng bực tức, chơi game một hồi, Diệp Ngôn Tích lại không còn tâm trạng, đói bụng đến nỗi ngực dán vào lưng, mùi thơm của lạp xưởng còn liên tục chui vào lỗ mũi cậu. Đã quá thời gian mua đồ ăn mang về rồi, trời nóng như vậy cậu lại không muốn ra ngoài. Không xuống nước được để kêu người kia, nhưng thấy đối phương sắp ăn xong rồi.

Diệp Ngôn Tích rốt cuộc không kiềm nỗi, mẹ, thâm cừu đại hận cũng đừng làm khó cái bụng của mình.

"Còn không, tôi cũng muốn ăn." Cho dù là mở miệng cầu người ta, Diệp Ngôn Tích cũng ra dáng đại gia, không hề ngượng ngùng, tựa như vừa gây gổ với người này không phải cậu, ghét người này cũng không phải cậu.

Cố Thừa Vọng bất đắc dĩ chỉ chỉ nồi cơm điện của mình. Diệp Ngôn Tích cầm chén của mình tới ăn cơm chùa, mặc dù cậu không hiểu một thằng đàn ông tại sao mỗi ngày đều nấu cơm trong ký túc xá, hơn nữa nhà trường cũng không cho dùng đồ điện công suất lớn, hắn cũng chỉ đem một cái nồi cơm điện, cũng có thể làm ra đủ chiêu trò lừa gạt, hơn nữa tay nghề còn không tệ.

"Nếu không phải đã quá thời gian bán đồ ăn mang về, tôi mới không ăn cơm của cậu đâu."

"Vâng vâng vâng, Đại thiếu gia, đa tạ ngài lâm hạnh."

Diệp Ngôn Tích mặt coi thường, lười để ý đến hắn, trở về chỗ ngồi của mình yên lặng ăn cơm, trong đầu nghĩ người này trừ tay nghề nấu ăn coi được một chút, thật sự điểm nào cũng khiến cậu không ưa.

Chiều chủ nhật, hai người còn lại trong ký túc xá đều trở về. Học kỳ cuối của học viện quản lý đại học Z cũng sẽ nhiều hơn học kỳ đầu một chút, cũng tương đối mệt, Diệp Ngôn Tích đăng ký khoa quản lý công thương hoàn toàn là do gia đình ép, thuận tiện sau này học thêm bằng MBA, cậu biết lão đầu tử hy vọng cậu có thể học thêm kiến thức quản lý công ty, tương lai dễ cho cậu kế thừa sự nghiệp. Hai năm nay Diệp Ngôn Tích đều học rất nghiêm túc, không trốn học không cúp cua, lên đại học thành tích trong lớp đều là xếp hạng đầu, tất nhiên, trừ cái tên Cố Thừa Vọng thường xuyên giành hạng nhất với mình, những người khác cậu đều không để vào mắt.

Thật ra thì theo như tiêu chuẩn cân nhắc tổng hợp của học bổng quốc gia học bổng, cậu và Cố Thừa Vọng không phân cao thấp, nhưng cuối cùng ai có thể đạt được tư cách, đều không chắc. Tất nhiên, nếu như Diệp Ngôn Tích không xin, Cố Thừa Vọng cơ bản đều là mười phần chắc chín, Diệp Ngôn Tích không quan tâm những bằng khen này, cũng không coi mấy ngàn tệ ra gì cả.

Chỉ lại, con người cậu cứ thích đối nghịch với Cố Thừa Vọng. Mối thù của hai người, cũng càng lúc càng lớn.

Chương 3: Đêm lửa dục hành hạ: Khoan đã... sờ trúng hai cây dương vật?!

Buổi chiều học xong buổi cuối cùng, hai bên đường đều là sinh viên về ký túc xá và căn tin, cũng không ít người chạy xe đạp. Xe đạp của Cố Thừa Vọng sáng hôm nay bị sứt dây xích rồi, còn chưa kịp sửa lại, không thể làm gì khác hơn là đi bộ. Lúc trở về cũng hiếm thấy đồng hành cùng hai người bạn cùng phòng.

Đột nhiên một chiếc xe dừng bên cạnh họ, nhấn kèn hai cái, nhóm Cố Thừa Vọng dừng bước, không cần nhìn cũng biết là ai. Lái chiếc RS7 nhập khẩu tới trường, còn hất mặt nói là không gây chú ý trong trường học bao nhiêu, đây là chiếc bèo nhất trong nhà cậu ta rồi. Cố Thừa Vọng lại không hết lời nói.

"Chiếu Audi này của Tiểu Ngôn ít nhất cũng hơn một trăm vạn á." Bạn cùng phòng Dư Thư đứng bên cạnh cảm khái. Cố Thừa Vọng không có biểu tình gì, kiểu rich kid dựa vào cha mình như Diệp Ngôn Tích trước giờ hắn đều không hâm mộ. Người còn lại trong ký túc xá tên La Tống, đeo mắt kính, gương mặt có chút thanh tú, tính cách cũng lịch sự, lúc này cũng chỉ đứng bên cạnh không nói gì.

Diệp Ngôn Tích từ trong xe thò đầu ra, "Đi, tôi mời ăn cơm."

Hôm đó ăn một bữa cơm của Cố Thừa Vọng, làm Diệp Ngôn Tích càng nghĩ càng hối hận, chỉ thiếu không ói ra trả lại hắn, trước giờ cậu không thích thiếu nhân tình người khác, nhất là Cố Thừa Vọng cậu đã ghét hai năm trời. Luôn khiến cậu cảm thấy ngủ cũng không ngon, vẫn tìm cơ hội trả lại hắn bữa cơm, cũng coi như không ai nợ ai, vừa vặn hôm nay mọi người trong ký túc xá đều ở đây, liền dứt khoát mời chung, để tránh cậu với Cố Thừa Vọng gặp nhau đỡ lúng túng.

Quả nhiên nghe được mời cơm, Dư Thư không khách sáo lên xe luôn, bình thường trong ký túc xá quan hệ của cậu với Diệp Ngôn Tích cũng tạm được, cậu lên xe rồi La Tống cũng lên theo. Cố Thừa Vọng cũng không ưỡn ẹo làm gì nữa.

Diệp Ngôn Tích cũng không khoe giàu dẫn họ đến nhà hàng cao cấp gì, mà là đến quán lẩu rất nổi tiếng ngoài trường học. Chẳng qua chỉ ra ngoài trường ăn bữa cơm cậu lái xe làm chi, Cố Thừa Vọng trong lòng khinh bỉ.

Bốn người gọi cái lẩu, còn kêu một tá bia. Cứ thế mà ăn. Trong bữa ăn đều là Diệp Ngôn Tích và Dư Thư nói chuyện, Cố Thừa Vọng chẳng qua là khều thức ăn của mình, một bữa cơm cũng coi như gió êm sóng lặng.

Có lẽ là vì tối nay ra sức ăn uống quá, Diệp Ngôn Tích ngủ không bao lâu liền mắc tè mà tỉnh. Đi vệ sinh xong thì ra ban công chùi nước, trợt chân một cái, ai ngờ mình lại không cùng đất mẹ tiếp xúc thân mật, mà là ngã vào lồng ngực của một người.

Cố Thừa Vọng cũng ra ngoài đi vệ sinh đỡ được cậu. Mà tay của Diệp Ngôn Tích, vừa vặn để lên hạ bộ của đối phương. Vốn muốn lấy ra tay, nhưng Diệp Ngôn Tích cứ cảm thấy, hình như sai sai... Bên dưới của người này sao lại to như vậy, Diệp Ngôn Tích không thể tin lại sờ thêm cái nữa, hình như cậu rõ ràng sờ được... hai cái??

"Tôi nói nè cậu sờ đủ chưa." Lúc này Cố Thừa Vọng sắc mặt tái xanh, trực tiếp thả lỏng tay, Diệp Ngôn Tích té xuống đất, thiếu chút nữa đã thành chó ăn cứt.

"Đậu xanh! Dù hai ta có thù oán cậu cũng đừng có ác vậy chứ!" Cũng không ngại hai người khác còn đang ngủ, Diệp Ngôn Tích gào lên, từ dưới đất bò dậy, Cố Thừa Vọng đã đóng cửa phòng tắm rồi.

Diệp Ngôn Tích xoa cái mông sắp té thành mấy múi của mình, hùng hùng hổ hổ lên giường.

Mà trong phòng tắm Cố Thừa Vọng nhìn mình hai cây dương vật cứng như gậy sắt của mình, có chút tức giận đấm vào tường. Mình mới ra ban công liền thấy tên ngốc kia suýt té, cũng không biết sợi thần kinh nào mắc nhầm mà tiến lên đỡ, kết quả là bị người kia sờ bộ vị bí ẩn nhất của mình, lần đầu tiên thì quên phản ứng, chờ khi Diệp Ngôn Tích sờ lần nữa, Cố Thừa Vọng mới vội vàng bỏ cậu đi. Đệt, nhìn huynh đệ nhổng lên thật cao của mình, cứng thành như vậy, còn đi tiểu con khỉ gì.

Mặc kệ cậu ta có phát hiện cái gì không, nghĩ đến mình chẳng qua chỉ bị người kia sờ một cái liền cứng thế này, Cố Thừa Vọng liền khinh thường dục vọng của mình.

Mà Diệp Ngôn Tích trở về giường lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, vừa rồi xúc cảm trên tay vẫn còn, khiến cậu như đang nằm mơ. Sao có thể như thế, Diệp Ngôn Tích nhỏ giọng lẩm bẩm, người kia sao lại có hai cái... Hơn nữa lúc chưa cương đã lớn như vậy... Diệp Ngôn Tích không phát hiện lúc mình không biết cơ thể đã xuất hiện biến hóa vi diệu biến. Từ lần trước mất khống chế trong phòng tắm, cậu phát hiện cảm giác cao trào nơi đó cũng không tệ, ham muốn cũng tới dễ hơn trước. Ôm lấy chăn kẹp giữa chân từ từ ma sát, nhưng vẫn cảm thấy không đủ, kẹp chặt chân, thật muốn có thứ gì xoa dịu ham muốn... Âm thần có dòng điện vi diệu chạy qua, tiểu huyệt càng ướt nhiều hơn.

Nghĩ đến chỗ đó Cố Thừa Vọng nếu có hai cái dương vậy... Cảm thấy khô miệng khô lưỡi, toàn thân nóng bỏng, nhất định là uống nhiều bia quá, Diệp Ngôn Tích mượn cớ cho mình. Mông vẫn còn đang mơ hồ đau, nhưng phía dưới lại ướt chèm nhẹp, lần đầu tiên dưới tình huống này đưa ngón tay cắm vào nơi đó của mnhf, sau đó ra vào, tận lực không phát ra âm thanh, thật thoải mái... Diệp Ngôn Tích cắn chăn, đè thấp mình hô hấp, thấy Cố Thừa Vọng từ phòng tắm trở về, lại giống như bị kích thích cực tới, đẩy ngón tay vào sâu hơn.

Thật ra thì Cố Thừa Vọng trong phòng tắm căn bản không có đi tiểu, đều là do Diệp Ngôn Tích ban tặng, sau khi lên giường hai cái kia vẫn cứng như cũ, xem ra chỉ có thể tuốt bắn, Cố Thừa Vọng cầm phân thân của mình, trong đầu mắng Diệp Ngôn Tích.

Mà Diệp Ngôn Tích vào lúc cao trào, vẫn còn nghĩ hình ảnh Cố Thừa Vọng có hai cây dương vật, ngón tay tất nhiên nhỏ hơn cái kia quá nhiều, nhưng xử nam chưa từng yêu đương như Diệp Ngôn Tích, chẳng qua chỉ cắm ngón tay, là có thể đạt tới cao trào. Bởi vì gia đình và cơ thể đặc thù, lão đầu tử quản mình rất nghiêm, đến bây giờ cũng không cho cậu yêu đương, càng không cho cậu ra ngoài làm bậy, trước kia Diệp Ngôn Tích cảm thấy không sao cả, dù sao ham muốn của mình cũng không quá mạnh mẽ, càng không có hứng thú yêu đương, nhưng khoảng thời gian gần đây... luôn khiến cậu có chút bất an...

Chương 4: Hai cái dương vật cọ huyệt thật sự rất thoải mái, ai cho cậu chui vào!

Mấy ngày nay Diệp Ngôn Tích cũng đang trong tình trạng phát điên, chỉ có thể nói, lòng hiếu kỳ hại chết con mèo. Từ lần trước sờ chỗ đó của Cố Thừa Vọng, đến bây giờ mỗi đêm cậu đều không ngủ được, trong đầu là đủ loại suy đoán, qua càng lâu càng cảm thấy có lẽ mình nằm mơ, hơn nữa người trong cuộc vẫn không giải thích gì với mình, giống như căn bản không có chuyện này, chỉ là ảo giác của cậu thôi vậy, làm cậu càng không nhịn được nghĩ phải nghiệm chứng tính chân thực của nó. Nghĩ nếu như là thật, người này có thêm một điểm yếu nằm trong tay cậu, đến lúc đó chỉ cần nói cho những nữ sinh theo đuổi hắn, phỏng chừng tất cả đều bị hù chạy. Nghĩ tới đây, Diệp Ngôn Tích lần nữa hưng phấn mất ngủ.

"Cố Thừa Vọng..." Tối cuối tuần, lần nữa chỉ còn lại hai người, Diệp Ngôn Tích khẽ kêu một tiếng, không có trả lời, chắc là ngủ chết rồi, nhớ tới chai rượu vang mình "mời" hắn uống kia vẫn hữu dụng lắm. Diệp Ngôn Tích xoay người xuống giường.

Rón rén leo lên giường đối diện, nhìn Cố Thừa Vọng đã ngủ say, không khỏi không thừa nhận, người này vẫn rất đẹp trai, ngũ quan lập thể, vóc dáng to lớn, mùa hè chỉ mặc cái quần ngủ cụt ngủn, trên chân lông chân dày đặc to cứng lại hấp dẫn, trông có vẻ ham muốn rất mạnh, Diệp Ngôn Tích nuốt nước miếng một cái.

"To như vậy làm gì!" Còn chưa cương mà đã kiến quần lót căng phồng như vậy, Diệp Ngôn Tích trong lòng phỉ nhổ, lại có chút hâm mộ... không muốn thừa nhận, người đàn ông nào không hy vọng mình có dương vật lớn. Nghĩ đến mình sắp biết được bí mật kia, tim liền nhảy thình thịch không ngừng. Nếu như là thật... Người này chết với cậu!

Tay Diệp Ngôn Tích để bên mép quần lót của Cố Thừa Vọng, sau đó dần dần kéo xuống. Đập vào mi mắt trước tiên là đám lông rậm rạp, bao phủ một mảng lớn, đâm lòng bàn tay Diệp Ngôn Tích ngứa ngáy. Rồi chậm rãi đi xuống, thấy được một cây... Cố Thừa Vọng đột nhiên giật giật, Diệp Ngôn Tích hết hồn vội vàng thả lỏng tay, kinh hồn bạt vía. Giận dữ cắn răng, người này uống nhiều rượu như vậy chắc chắn sẽ không tỉnh, Diệp Ngôn Tích mày sợ cái gì!

Dứt khoát một không làm hai không nghỉ, Diệp Ngôn Tích trực tiếp kéo quần lót Cố Thừa Vọng xuống dưới, mắc trên túi tinh bên dưới.

Quả nhiên là như vậy! Hôm đó mình thật sự không có sờ lộn... Ở chung ký túc xá hai năm, còn chưa có ai biết cơ thể Cố Thừa Vọng là như vậy, tất nhiên, cũng không ai biết bí mật của Diệp Ngôn Tích. Dù sao họ vừa không có sở thích một lời không hợp liền cởi quần, hơn nữa nhớ ra Cố Thừa Vọng quả thật cũng ít đi nhà vệ sinh công cộng giống mình, muốn bị người phát hiện cũng không dễ. Nghĩ nếu là hai người còn lại trong ký túc xá biết, chắc cũng ngất xỉu luôn.

Kia hai cây gậy thịt kia còn chưa cương cũng không có màu sắc xấu xí như trong tưởng tượng, có vẻ người này không phải loại ngựa giống lạm giao khắp nơi, Diệp Ngôn Tích oán thầm. Nhưng cũng đúng, người có hai cái dương vật, không dọa những cô gái kia chạy đã không tệ rồi, ai còn lên giường với hắn chứ. Nghĩ tới đây, Diệp Ngôn Tích liền muốn cười to ba tiếng.

Bị ông đây nắm thóp, xem cậu sau này bắt bẻ tôi thế nào.

Ký túc xá tối lửa tắt đèn, Diệp Ngôn Tích muốn chụp tấm hình, nhưng lại không dám bật đèn sáng. Vốn chỉ muốn đùa dai bóp một cái, lại không nghĩ tới kia hai cây gậy thị kia lại hướng về phía cậu bắt đầu "kính nể" dựng lên, hai cây gậy thịt dựng đứng càng lúc càng cao, "Má, lớn như vậy!"

Cán còn có màu da, cho nên không có cảm giác ghét bỏ, quy đầu vừa tròn vừa lớn, còn là hai cây, trên dưới dính cùng một chỗ, Diệp Ngôn Tích đột nhiên đỏ mặt. Lần đầu tiên cậu trừ mình trở ra, chân thật thấy phân thân của đàn ông, còn là hai cây cương cứng! Thật sự đổi mới thế giới quan nhân sinh quan tóm lại các loại quan mười mấy hai mươi năm của cậu! Giờ phút nguy hiểm đó, cậu càng ngày càng ướt.

Chuyện xảy ra sau đó khiến Diệp Ngôn Tích cảm thấy mình nhất định đã uống nhầm thuốc! Cậu lại quên mục đích của mình, cởi bỏ quần lót! Sau đó nắm hai cây của Cố Thừa Vọng, mặc dù căn bản không cầm được, cũng không để ý là nắm cái nào, trực tiếp ma sát nơi đó của mình.

"Ưm a... Ha... Ngứa quá!"

Quy đầu đầy đặn vô tình cạ lên âm đế, Diệp Ngôn Tích lập tức cao giọng rên rỉ, toàn thân như chạm điện, rất thoải mái! So với dùng ngón tay còn thoải mái hơn rất nhiều! Quy đầu thật nóng, xúc cảm chạm vào chỗ đó của mình vừa lớn vừa cứng, nhưng không có bất kỳ khó chịu gì, cây đằng dau khi thì chỉa vào hoa huyệt của mình khi thì chỉa vào lỗ đít, Diệp Ngôn Tích không ngồi xuống, cậu sẽ không cho thằng ngáo này cắm vào mình, chẳng qua chỉ mượn trym to của hắn chơi một chút mà thôi, chỉ một chút thôi...

"A... Hai cây cọ thật sướng... Lại cọ nữa! A a a... Huyệt của tôi lại ướt..."

Diệp Ngôn Tích cưỡi lên người Cố Thừa Vọng, mà hiển nhiên người đang trong mơ đã sớm cảm nhận được khoái cảm không tầm thường này, nhưng đầu quả thực quá nặng, làm thế nào cũng không tỉnh được, chỉ cho rằng mình đang xuân mộng, cái mông to nhiều nước nhiều đó không ngừng cạ vào mình, âm thần béo mập bên dưới sượt ngang cán của hắn, quy đầu giống như đụng phải một cái miệng nhỏ, nước không ngừng tưới xuống, Cố Thừa Vọng theo quán tính muốn chui vào trong.

"A a!" Đột nhiên cảm giác được người kia muốn chui vào, Diệp Ngôn Tích kịp thời nhỏm dậy, đưa tay đánh lên ngực Cố Thừa Vọng, "Ai... A ha... Ai cho cậu chui vào! Chỉ dựa vào cậu cũng muốn chịch bản thiếu gia! Ưm a... Sướng quá!"

Sắc mặt Diệp Ngôn Tích đỏ ửng, từ cọ quy đầu Cố Thừa Vọng thành cọ cán dương vật của hắn, cắm giữa hai cây, một cây cọ hậu huyệt và háng mình, một cây cọ hoa thần và âm đế trước mặt.

Người dưới thân bị đánh một cái nên ngoan không ít, nhưng vẫn không tỉnh lại, Diệp Ngôn Tích càng ngày càng lớn gan, dù sao cũng không ai nghe thấy, cũng càng thêm phóng đãng.

"Ưm a... Hai cây dương vật... Thật lợi hại... A a! Chịch tôi... đâm âm đế của tôi... A!"

"A! Cố Thừa Vọng... Không ngờ người đáng ghét như cậu, mà trym cũng cũng không tệ cho lắm! A..." Diệp Ngôn Tích mặc kệ sự thật rõ ràng là cậu vẫn cứ trêu chọc Cố Thừa Vọng người ta, chỉ biết rằng bây giờ mình bị sướng muốn dục tiên dục tử, hoa huyệt liên tục co quắp, sắp cao trào tới nơi rồi.

Chương 5: Thật nhiều tinh dịch, tao huyệt bắn nước, cái mông ướt a a!

"A... Không được... Âm hộ ngứa quá thật sướng... A a a" Diệp Ngôn Tích bị ma sát phía dưới rất là rát, hai cây dương vật bực không ngừng ấn vào âm đế và miệng huyệt của mình, hai nơi đồng thời được phục vụ, quy đầu không đi vào mà chỉ cắm bên ngoài một chút xíu, cũng sướng đến mức muốn triều xuy. Mà người dưới thân theo bản năng đẩy hông, đâm bên ngoài bướm dâm và lỗ đít, cây xử nam của Cố Thừa Vọng cho tới bây giờ cũng chưa tiếp xúc tao huyệt ướt mềm súng thật đạn thật bao giờ, không khí nóng bỏng tựa hồ chỉ cần một tí mồi lửa có thể đốt không khí bốc lửa bừng bừng, toàn thân hai người đều là mồ hôi, mùi mồ hôi của Cố Thừa Vọng còn nồng hơn Diệp Ngôn Tích một ít, có dương cương của đàn ông, Diệp Ngôn Tích ngửi vào giống như là hít trúng tinh dầu kích tình vậy, não căng từng trânj, dưới thân cạ phân thân cứng như cột sắt, "A a! Hai cây đều đâm trúng tôi rồi... Mau phục vụ bản thiếu gia thoải mái... Cho phép cậu bắn tinh đó... A ha! Thật kích thích! Cắm chết tôi rồi!!"

Không biết là chất nhầy của Cố Thừa Vọng chảy ra hay là nước dâm của mình trào ra, hạ thể hai người đều lỏng bỏng nước, đầu gối quỳ bên giường của Diệp Ngôn Tích đã mài đỏ, nhưng không rảnh quan tâm, đột nhiên toàn thân co rút, tao huyệt căng mạnh, Diệp Ngôn Tích trợn trắng mắt, từng dòng âm tinh lãng dịch phun hết ra ngoài.

"A a a a ! Bắn! Tao huyệt bắn nước... A a a..."

Mà Cố Thừa Vọng giống bị kích thích vậy, hai phân thân lại đồng thời bắn tinh dịch, chất lỏng nóng bỏng đậm đặc phun lên hai miệng huyệt của Diệp Ngôn Tích, lại khiến cậu co quắp thêm một trận.

"A a a... Thật là nhiều tinh dịch... Sắp bắn chết tôi... A a!! Không thể bắn... Mông ướt quá a a a!"

Diệp Ngôn Tích ánh mắt trống rỗng, khóe môi còn dính nước miếng, khóe mắt cũng dính nước mắt, tóc ướt đẫm, cả người toàn là mồ hôi, hạ thân lại thê thảm không nỡ nhìn, nước dâm trào ra trộn lẫn với tinh thủy của Cố Thừa Vọng, khăn trải giường dưới thân cũng ướt rồi. Bết bát hơn chính là, tinh dịch của Cố Thừa Vọng cũng bắn vào miệng huyệt của cậu, hậu huyệt thì không có cái gì, chủ yếu là huyệt đằng trước, Diệp Ngôn Tích tỉnh táo lại vội vàng rút mấy tờ khăn giấy đầu giường Cố Thừa Vọng lau sạch bên dưới của mình, chẳng qua chỉ bắn ở bên ngoài, chắc sẽ không mang thai đâu ha...

Cậu biết mình có tử cung và buồng trứng hoàn chỉnh, nhưng chỉ cần không quan hệ với người khác, căn bản không ảnh hưởng tới cậu. Vừa rồi mình đã quá sơ suất! Trước giờ Diệp Ngôn Tích không ngờ tới mình sẽ mất khống chế đến nước này, mắng thầm mình, cẩn thận kéo quần lên cho Cố Thừa Vọng, sau đó nhẹ nhàng xuống cầu thang, chơi hăng quá, Diệp Ngôn Tích thiếu chút nữa mềm chân đứng không vững mà té lộn mèo.

Cố Thừa Vọng phát hiện, Diệp Ngôn Tích càng ghét mình hơn trước, cứ hở tí là cãi nhau làm khó hắn, đều ở trong cùng một ký túc xá, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, trước kia Diệp Ngôn Tích chưa từng cho mình sắc mặt đẹp cũng được đi, nhưng bây giờ thường xuyên nói xấu ngay mặt, hở tí là độc lưỡi khiêu khích. Cố Thừa Vọng rốt cuộc không nhịn được nữa.

"Diệp Ngôn Tích, tôi không có trêu chọc cậu chứ?!"

Rầm một cái ném dưa leo lên bàn, Cố Thừa Vọng mặt tức giận, trông có vẻ giận thật rồi.

Hôm nay chẳng qua hắn vẫn nấu cơm giống thường ngày, người này lại ở bên cạnh liên tục châm chọc, cái gì đàn ông đàn ang suốt ngày nấu ăn trong ký túc xá làm gì, bê đê chết. Cố Thừa Vọng càng nghe càng nổi giận, hóa ra đồ ăn lần trước cậu ăn không phải bố làm?! Cố Thừa Vọng thật sợ hôm nào không khống chế được sát khí mình sẽ lôi người này ra đánh một trận.

Thấy hai người lại sắp "chửi nhau", Dư Thư vội vàng đi tới khi giảng hòa, "Ấy ấy? Tôi bảo này hai vị oan gia đừng có cãi nhau nữa! Tiểu Ngôn, Thừa Vọng vẫn luôn nấu ăn ở chỗ của mình, cậu ấy cũng không làm phiền đến chúng ta, hơn nữa điện nước mỗi tháng cậu ấy đều sẽ trả thêm, cho nên cậu cũng đừng như vậy với cậu ấy được không..."

"Hừ."

Diệp Ngôn Tích cao lãnh phát ra một từ đơn từ trong lỗ mũi, sau đó quay đầu tiếp tục trồng đậu hà lan, chẳng lẽ cậu để ý chút tiền điện nước kia?

Lòng muốn đánh chết cậu Cố Thừa Vọng đều có rồi, rõ ràng cậu chọc tôi, cậu hừ con khỉ! Dư Thư thật ra cũng cảm thấy hai ngày nay Diệp Ngôn Tích có chút khác thường, hở tí là bắt bẻ Cố Thừa Vọng chỗ này chê Cố Thừa Vọng chỗ nọ, trước kia tuy nói hai người trong ký túc xá cũng không vui vẻ gì, nhưng không đến nỗi tia lửa bắn ra bốn phía, lúc nào cũng có thể làm nổ tung ký túc xá như bây giờ.

Dư Thư kéo kéo Cố Thừa Vọng, nhỏ giọng nói, "Có phải cậu lại đắc tội cậu ấy hay không?"

"Hả, cậu cảm thấy là cậu ta đắc tội tôi nhiều, hay là tôi đắc tội cậu ta nhiều? Tôi lại không chọc nổi vị đại thiếu gia này đâu." Khi Cố Thừa Vọng nói câu này giọng không nhỏ, hơn nữa tràn đầy mùi châm chọc, Diệp Ngôn Tích nghe rõ ràng, trong lòng có chút bốc lửa, nhưng bất ngờ không xoay lại cãi nhau với hắn nữa.

Chuyện đêm đó, Diệp Ngôn Tích làm thế nào cũng quăng ra khỏi đầu được, ban đầu mình thật tình chỉ muốn xác nhận thực hư sự việc thôi, nhưng kiểu gì cũng không nghĩ tới, mọi chuyện sau đó lại lệch hướng quỹ đạo ban đâu, vốn hứng thú bừng bừng muốn chỉnh người này, nhưng lại bẫy mình không nhẹ, mấy ngày nay Diệp Ngôn Tích thấy Cố Thừa Vọng liền nhớ lại chuyện ngày đó, nhớ lại chuyện ngày đó, liền không nhịn được nhìn hạ thể của hắn, sau đó nhớ tới hai cây dương vật, sắc mặt trở nên vô cùng tệ hại, giọng điệu nói chuyện với người kia càng kém hơn trước kia nhiều, hơn nữa thấy hắn làm cái gì cũng khó chịu. Nếu như không phải tại hắn, sao mình lại biến thành như vậy! Diệp Ngôn Tích đã hối hận xanh cả ruột rồi. Đã bảo nói chuyện này cho nữ sinh theo đuổi hắn rồi cơ mà?! Kết quả vì mình làm ra chuyện như vậy, bây giờ cậu căn bản không có can đảm đi nói cho người khác, chỉ còn chột dạ. Lại sợ Cố Thừa Vọng đã sớm nhìn thấu cậu.

Cố Thừa Vọng dùng dao đập mạnh dưa leo, trước kia Diệp Ngôn Tích đào góc tường, hại bạn gái chia tay mình, hắn đã không so đo với cậu ta rồi, bây giờ lại còn làm giọng kiểu đó. Lửa giận của Cố Thừa Vọng bây giờ cũng có hơi lớn, từ hôm đó bị cậu ta sợ, liên tục mấy đêm đều làm mộng xuân, nhất là từ hai ngày trước uống nhiều rượu, hắn trở nên càng nóng nảy (muốn tìm bất mãn).

Chương 6: Lại mượn hai phân thân của bạn cùng phòng chơi lần cuối

Trong đầu luôn mơ mơ hồ hồ nhớ tới giấc mơ tối hôm đó, nhưng xúc cảm cũng quá chân thật... Buổi sáng thức dậy nơi đó của mình đều là tinh dịch đã khô, Cố Thừa Vọng hiếm khi mộng tinh mà có thể bắn thành như vậy, hơn nữa cứ cảm thấy hình như thấy mặt Diệp Ngôn Tích. Rầm một cái đập nát dưa leo trong tay. Sắc mặt Cố Thừa Vọng cũng biến thành càng kỳ quái.

Có lẽ thật sự là vì chưa ăn mặn cho nên quá đói khát, Cố Thừa Vọng thở dài, tới bao giờ mới có bạn gái nữa đây.

"Ê! Thấy không, người đứng ở cổng, chính là cô gái gần đây vẫn theo đuổi Cố Thừa Vọng, nghe nói là khoa Triết học."

Diệp Ngôn Tích không hiểu sao, nghe thấy tên người kia liền phản xạ có điều kiện nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên có nữ sinh đứng ở đó. Chờ tới lúc tan học, Diệp Ngôn Tích còn thấy Cố Thừa Vọng đạp xe chở nữ sinh kia, nhất thời liếc xéo tới thiếu chút nữa đã bay lên trời.

Tốc độ quen bạn gái, nhanh như đi tên lửa ấy. Khó chịu trong lòng Diệp Ngôn Tích càng lúc càng lớn, đúng là mê gái, vừa bị bỏ rơi đã quen bạn gái mới. Hơn nữa cô gái kia, xấu như vậy mà cũng ăn cho được. Diệp Ngôn Tích mặt mày chê bai.

Tắm xong mặc bộ đồ ngủ thoải mái, bên trong cũng không có mặc quần lót, Diệp Ngôn Tích liền đi lang thang ra ngoài, lúc này Cố Thừa Vọng cũng vừa trở về ký túc xá.

"Còn tưởng rằng tối nay bạn học Cố không về ký túc xá chứ, gần đây đói bụng ăn quàng quá chừng mà."

"Diệp Ngôn Tích." Cố Thừa Vọng đột nhiên cười lạnh, "Cậu ghen tị tôi có bạn gái chứ gì?"

"Ai mẹ nó thèm ghen tị cậu, chẳng lẽ bố không có người theo đuổi?!"

"Nếu có người theo đuổi, vậy cậu bớt xem vào chuyện của tôi, bớt tiếp xúc bạn gái của tôi, tôi cảnh cáo cậu, lần sau cậu còn dám giở trò quỷ sau lưng tôi, thì đừng có trách tôi." Cố Thừa Vọng nói xong, không để ý Diệp Ngôn Tích nữa, cầm quần áo vào phòng tắm. Lúc này Dư Thư cũng cơm nước xong quay lại, mở cửa liền thấy Diệp Ngôn Tích mặt mày âm trầm.

"Sao vậy Tiểu Ngôn?"

"Không sao."

Ha, bản thiếu gia mà có thể bị cậu uy hiếp? Càng thấy người kia lộ vẻ tức giận, trong lòng Diệp Ngôn Tích lại càng thoải mái. Cậu không cho tôi tiếp cận, tôi càng muốn tiếp cậu, cậu cũng muốn nhìn xem, người kia có thể làm gì cậu.

Dạo này Cố Thừa Vọng quen bạn gái mới, về ký túc xá cũng trễ hơn bình thường, Dư Thư có lúc sẽ còn nhạo báng hắn mấy câu. Diệp Ngôn Tích vừa chơi game vừa gõ bàn phím cành cạch, bây giờ cậu chỉ cảm thấy giận ngứa răng.

Nhớ tới hai ngày trước, Diệp thiếu gia chúng ta tin tưởng không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được cũng giống trước, mua cái iPad mới tặng cho nữ sinh kia, vốn tưởng cô ta rất nhanh sẽ đá đồ nghèo rớt mồng tơi như Thừa Vọng đến tìm cậu, kết quả người ta chẳng qua chỉ trả đồ lại cho cậu, sau đó nói cho cậu bây giờ cô ta đã có bạn trai, hơn nữa tình cảm rất tốt, xin lỗi, không thể tiếp nhận tâm ý của cậu.

Ai mẹ nó có tâm ý với cô? Diệp Ngôn Tích trực tiếp ném iPad vào thùng rác. Trở về giận hết mấy ngày. Không nghĩ tới tên kia lại có người chung thủy với cậu ta đến thế?! Dĩ nhiên Diệp Ngôn Tích cuối cùng vẫn không có nói ra bí mật của Cố Thừa Vọng, cậu cũng không biết rốt cuộc mình nghĩ gì nữa.

Hơn nữa... Cậu luôn được người chiều trên trời, từ nhỏ đến lớn mặc kệ làm chuyện thất đức bao nhiêu cũng còn có thể bày mặt vô tội, lại còn không hề thấy tội lỗi. Cô gái trước cũng chỉ là kẻ thấy tiền sáng mắt, hiếm lắm mới gặp một người không bị tiền bạc cám dỗ, mặc dù không thích Cố Thừa Vọng đi nữa, nhưng nếu như hắn thật tìm được chân ái, Diệp Ngôn Tích cũng không muốn hẹp hòi đến mức một câu chúc mừng cũng không muốn nói.

Giường của Diệp Ngôn Tích và Cố Thừa Vọng đều dựa vào cửa, Cố Thừa Vọng vào ký túc xá liền thấy Diệp Ngôn Tích đang chơi game, không biết đang suy nghĩ gì, cuối cùng vẫn không nói một câu. Ngồi vào chỗ của mình mở máy vi tính.

Thật ra thì Cố Thừa Vọng có yêu đương hay không quả thật không liên quan đến cậu, nhưng dạo này Diệp Ngôn Tích lại phát hiện... Ham muốn của mình hình như lại tới rồi... Hư không lăn qua lăn lại không ngủ được, từ lần trước trộm chơi một lần xong, mặc dù rất hối hận, nhưng Diệp Ngôn Tích lại nếm được khoái cảm trước giờ chưa từng có, hơn nữa sau lần thỏa mãn đó, đã rất lâu cậu chưa tự an ủi rồi. Còn tưởng rốt cuộc cũng bình thường trở lại, nào ngờ sau khi ăn uống no đủ tiêu hóa xong xuôi, cảm nhận đổi lấy còn đau khổ hơn là chưa ăn. Mình tự chơi, căn bản không có cảm giác đó.

Gần đây Cố Thừa Vọng đều xoay quanh cô bạn gái kia của hắn, ngay cả khi Diệp Ngôn Tích cố ý kiếm chuyện, người kia vẫn ra vẻ sao cũng được, trong ký túc xá hai người ngay cả đấu võ mồm cũng thèm, trông giống như đã khôi phục quan hệ lạnh nhạt trước kia, nhưng lại có chút giống như chiến tranh lạnh. Diệp Ngôn Tích càng nghĩ càng thấy bất công, mình giúp người kia che giấu bí mật như vậy, mà hắn lại suốt ngày ở bên ngoài khanh khanh ta ta như đúng rồi, dựa vào cái gì cậu không được tí lợi ích nào, còn phải chịu đựng dục vọng của mình, trước giờ cậu đều không người chấp nhận thiệt thòi. Dù sao nhìn bộ dạng người kia cũng chưa ra ngoài thuê phòng với bạn gái, cô gái đó chắc còn chưa biết, nhớ tới hình dáng hai phân thân sau khi cương đó, cơ thể Diệp Ngôn Tích càng nóng. Nếu không lại mượn chơi thêm lần nữa đi. Lần cuối thôi.

Vất vả lắm mới chờ tới ngày ký túc xá chỉ còn lại hai người, Diệp Ngôn Tích đã có chút gấp gáp rồi. Buổi tối tắm xong, cầm rượu vang mình đã chuẩn bị sẵn, đến chỗ ngồi của Cố Thừa Vọng.

Thấy Diệp Ngôn Tích đột nhiên lại cầm chai rượu vang tới, nói muốn uống rượu với mình, đối với Diệp Ngôn Tích trước giờ luôn làm việc không lý do, Cố Thừa Vọng cũng quen rồi, nếu không thuận theo ý vị đại thiếu gia này, chắc mình lại ăn mặt lạnh mấy bữa. Nhớ tới lần trước người này tự dưng chạy tới đòi uống rượu với mình, khi đó không phòng bị, kết quả uống say khướt, rất may giường ký túc xá đổi kiểu mới, cầu thang không cần leo lên, mà là bậc thang bình thường, nếu không chắc đến lên giường hắn cũng lên không được. Hôm sau thức dậy còn nhức đầu, còn giấc mộng xuân đêm đó, theo bản năng khiến Cố Thừa Vọng sinh ra kháng cự với rượu s, hơn nữa... Cố Thừa Vọng còn thoáng cảm thấy có chỗ nào sai sai.

Cho nên lần này hắn cũng không uống say, chẳng qua trải qua lần trước, Diệp Ngôn Tích đoán tửu lượng của hắn chỉ đến đó, cho nên thấy hắn uống một chút liền "say" cũng không nghi ngờ gì.

Lúc Cố Thừa Vọng lên giường, mơ màng sắp ngủ dường như cảm thấy có người leo lên, không có lập tức mở mắt ra, chẳng qua đầu lập tức tỉnh táo. Cảnh giác dựng tai, cơ hồ mỗi một động tĩnh đều nghe rất rõ.

Chương 7: Ăn vụng bị tên ngốc đâm (Phân thân phía trước đâm rách màng trinh của bạn cùng phòng không nghe lời! H tới)

Diệp Ngôn Tích như lần trước leo lên giường Cố Thừa Vọng, còn khẽ kêu một tiếng, thấy người kia không có phản ứng gì, cho rằng hắn lại ngủ như chết rồi. Bộ dáng lén lút khiến cậu không khỏi khinh bỉ chính mình trong lòng, Diệp Ngôn Tích cậu lại luân lạc thành thế này, nhưng lại không dừng được động tác trong tay.

Dù sao cũng là lần cuối, sau này mình nhất định sẽ không làm mấy chuyện ngu ngốc này nữa. Diệp Ngôn Tích nghĩ như vậy, cảm thấy gan lớn hơn nhiều, chút xấu hổ còn lại cũng bị áp chế. Lần trước thuần túy là muốn đùa dai, lần này lại mang mục đích như vậy, khiến Diệp Ngôn Tích không khẩn trương cũng không được.

Lúc ngủ Cố Thừa Vọng có thói quen chỉ mặc một cái quần lót, Diệp Ngôn Tích bật máy điều hòa trong ký túc xá máy lên, không có nóng như lần trước nữa, vẫn giống lần trước kéo quần lót Cố Thừa Vọng xuống một chút, đây là lần thứ hai Diệp Ngôn Tích thấy chỗ đó của hắn, hình dáng và màu sắc vẫn rất đẹp, chẳng qua trong ký túc xá tối quá, cũng không thấy rõ quá, chỉ cảm thấy mình xoa nắn mấy cái hai phân thân sức nặng không nhỏ kia đã bắt đầu cứng lên. Cố Thừa Vọng cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình, lúc này còn phải giả vờ ngủ quả thực không dễ dàng chút nào. Thật ra thì khi cảm nhận được Diệp Ngôn Tích bò lên người, hắn đã muốn mở mắt ra hỏi cậu ta lên giường mình làm cái gì, ai ngờ người kia đột nhiên lột quần hắn, Cố Thừa Vọng đột nhiên ý thức được có chỗ sai sai, dứt khoát không vạch trần, bầu không khí quỷ dị này khiến Cố Thừa Vọng cũng có mấy phần tò mò, vị đại thiếu gia này rốt cuộc muốn làm cái gì, cho dù ghét mình cũng không đến nỗi thừa dịp trời đen gió lớn mà giết người diệt khẩu chứ. Cố Thừa Vọng thắp ngọn nên vì sự ảo tưởng của mình.

Khi tay Diệp Ngôn Tích sờ lên hai phân thân của mình, xử nam chưa bị người ngoài kích thích bao giờ lập tức cứng rắn, hơn nữa còn là hai phân thân đồng thời vểnh lên độ cao cao nhất, Diệp Ngôn Tích ngón tay thon dài, xương cốt xinh đẹp, hơn nữa cũng rất trắng, thật ra nhiều lần Cố Thừa Vọng cũng không nhịn được nhìn tay cậu, sau đó lại không nhịn được than thở bàn tay như thế lại mọc trên kiểu người như vậy đúng là phí của trời. Có điều... Chỉ là tưởng tượng hai cự vật của mình bị vật xinh đẹp như thế sờ, Cố Thừa Vọng cũng có thể lập tức cứng như trụ sắt. Chỉ cảm thấy tim mình hung hăng đập mạnh, không thể nào tin, còn có cảm giác vi diệu. Bởi vì đang chuyên chú trên phân thân của Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích cũng không chú ý Cố Thừa Vọng có vấn đề quá nhiều.

Hư không mấy ngày nay đã khiến bên dưới của cậu tự động chảy nước, Diệp Ngôn Tích cởi quần ngủ của mình ra, bên trên đã ẩm ướt một mảnh rồi, sợ đánh thức Cố Thừa Vọng, lần này Diệp Ngôn Tích cũng không có nhiều do dự, trực tiếp đẩy thịt huyệt của mình ra, sau đó ngồi lên người Cố Thừa Vọng, cắm giữa hai cự vật, bắt đầu ma sát.

"A... Nóng quá... Cứng như vậy... A a sướng quá! Dương vật thật cứng, thích ghê!" Vừa bị hai cây thô nóng kia chạm phải, Diệp Ngôn Tích liền hận không thể liều mạng uốn éo mông phát tao, trong miệng lại khắc chế không nổi kêu lên đủ loại dâm ngôn lãng ngữ.

Cố Thừa Vọng chỉ cảm thấy có từng dòng nước ấm áp phun xuống, rơi lên gậy lớn của mình cự, ngay lập tức trong không khí đều là mùi dâm đãng. Đã không còn tỉnh táo để suy nghĩ vì sao Diệp Ngôn Tích lại ngồi trên người mình làm chuyện như vậy, hơn nữa nhìn bộ dạng lúc này của cậu cũng không phải lần đầu chơi hai phân thân của mình, Cố Thừa Vọng chỉ cảm thấy mình bối rối ba giây, sau đó lại cảm nhận được bên dưới người này hình như không giống người bình thường cho lắm... Thịt non mềm mại không ngừng ma sát trên phân thân của mình, giống như là hai cánh môi đang hút liếm mình, bởi vì ngậm chặt quá, lúc rời đi còn có phát ra một tiếng 'Bặt', khi sượt qua kéo theo cả đống nước dâm, giả vờ vô thức đắm chìm trong khoái cảm, Cố Thừa Vọng khẽ đẩy hông, rõ ràng cảm thấy bên dưới người này trừ phân thân đằng trước và lỗ đít đằng sau, ở đáy chậu còn có một thứ mở ra, ướt mềm ấm áp, Diệp Ngôn Tích còn không ngừng dùng chỗ đó ma sát phân thân của hắn, rồi kêu sướng quá, mặc dù chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, cũng biết cái bộ vị đó không nằm trên người đàn ông.

"A... Lại đâm trúng âm đế của tôi rồi... Quy đầu lớn quá! Làm chết tôi a a!"

Lúc nghe thấy Diệp Ngôn Tích kêu lên âm đế, Cố Thừa Vọng chỉ cảm thấy gậy thịt của mình lại sưng phồng lên mấy phần! Người này lại có bộ phận của nữ giới, trước kia khi tra vấn đề sinh lý của mình từng thấy tin tức liên quan đến người song tính, không nghĩ tới Diệp Ngôn Tích lại là... Hơn nữa càng không khiến hắn bất ngờ đó là, người này đang cầm hai gậy thịt của mình chơi thật high! Mơ hồ khiến Cố Thừa Vọng nghĩ tới giấc xuân mộng đợt trước, xúc cảm thật sự quá mức quen thuộc, chẳng lẽ lần trước mình bị chuốc say, người này đã leo lên giường mình làm như vậy? Càng nghĩ Cố Thừa Vọng lại càng chắc chắn, khó trách buổi sáng mình dậy lại phát hiện bắn nhiều như vậy, ha, Diệp Ngôn Tích, nếu cậu hy vọng bị tôi làm chết như vậy, thế thì tôi vui lòng ra sức.

"A a! Đâm tôi... Bướm dâm thật nhiều nước... Dương vật bự dâm bản thiếu gia ướt đẫm... A a a a... Dùng sức... Nóng quá! A..." Cho dù không cắm vào, Diệp Ngôn Tích cũng sướng đến mức không ngừng co quắp, liều mạng siết hoa huyệt của mình, nơi không thật sự bị đâm vào đang không ngừng buộc chặt, nước vẫn không ngăn nổi chảy xuống, sâu trog bướm dâm rất ngứa rất hư không, rất muốn, nhưng Diệp Ngôn Tích khắc chế không cắm vào, tuyệt đối không thể. Chỉ có thể càng khép chặt huyệt của mình hơn, hai gậy thịt từ phần đầu đến phần gốc thậm chí đến túi tinh cũng ướt. Hai chân Diệp Ngôn Tích đang quỳ cũng không yên, không ngừng run rẩy, tựa hồ không cẩn thận sẽ ngồi thụm xuống, sau đó đè mạnh lên hai gậy thịt kia, xỏ xuyên mình.

"A ha... Dương vật bự đâm lỗ đít của tôi... Sướng quá! A a! Hai dương vật thật thoải mái! Sắp chịch bay rồi... Hu hu...!"

Bây giờ Diệp Ngôn Tích đâu còn dáng vẻ xem thường hắn, luôn muốn đối nghịch với hắn như bình thường nữa, Cố Thừa Vọng mở mắt ra thấy người ngồi ngược ánh trăng không sáng cho lắm, cơ thể da trắng như tuyết nhẵn nhụi, nhắm mắt ngước đầu, khóe miệng chảy nước miếng thành chỉ bạc, môi đỏ như anh đào không ngừng phun ra lời nói dâm uế và tiếng thở dốc, trên mặt còn có nước mắt, trông không hề phòng bị, cơ thể hoàn toàn mở rộng hướng về mình, eo thon khiến người ta có xung động giữ chặt. Cố Thừa Vọng lập tức có chút ngơ ngác. Nhưng cũng chỉ một giây, liền bị khoái cảm cường lực và lời nói dâm đãng của Diệp Ngôn Tích tách rời lý trí. Bởi vì vẫn cố nén tình dục trán Cố Thừa Vọng đã nổi gân xanh, hơn nữa Diệp Ngôn Tích tương phản với trước kia quá lớn, khiến Cố Thừa Vọng càng có xung động lăng ngược cậu. Vì vậy trực tiếp thúc mạnh hông mình mấy cái.

"A a a... Đâm chết tôi! Bướm dâm sắp bị chịch hư rồi a a ha!" Còn chưa làm cậu ta đã kêu dâm đãng vậy rồi, trong đầu Cố Thừa Vọng lập tức có nghìn vạn cảm giác nổ tung, rượu đêm nay mặc dù không uống nhiều, nhưng vẫn phát huy tác dụng của cồn.

"Con mẹ nó, đồ dâm đãng! Dâm như vậy, có phải cậu đã sớm bị người ta chịch hư rồi không?!" Nghĩ tới mấy bạn nhậu của cậu ta, Cố Thừa Vọng khó chịu tới cực điểm, cũng biết người này là rich kid suốt ngày rượu chè be bét, nhất định là lên giường nhiều mới dâm đến như vậy. Cố Thừa Vọng cảm thấy ngọn lửa của mình đốt cháy từ trong lòng lên tới não, dùng sức đè Diệp Ngôn Tích xuóng, căn bản không cho đối phương cơ hội tránh né, sau đó dùng cây đằng trước đặt ở miệng huyệt không ngừng ra nước của Diệp Ngôn Tích, "Chẳng qua chỉ ở bên ngoài không cắm vào cũng khó chịu nhỉ, nếu không tôi giúp cậu nhé." Cố Thừa Vọng cười nói, sau đó đè eo Diệp Ngôn Tích, định cắm vào trong.

Diệp Ngôn Tích nghe giọng của hắn lập tức mở mắt ra, thấy hắn tỉnh lại rồi bỗng ngẩn ra. Vừa rồi người dưới thân đột nhiên cử động, cậu tưởng giống như lần trước chỉ là vô thức, nhưng không nghĩ tới... Hơn nữa động tác của Cố Thừa Vọng, khiến Diệp Ngôn Tích theo bản năng cảm thấy nguy hiểm.

"A! Tại sao cậu lại tỉnh??! ! Cút ra ngoài! Đừng cắm vào! Cố Thừa Vọng cậu là thằng khốn nạn! Buông tôi ra, chưa được bản thiếu gia cho phép mà cậu dám chạm vào tôi?! Cậu mẹ nó tưởng cậu là ai, xứng hả... A!" Diệp Ngôn Tích bắt đầu luống cuống, mượn dương vật của hăn chơi là một chuyện, nhưng trước giờ chưa từng muốn bị phá thân!

"Nói tôi khốn nạn? Vừa rồi là ai vừa chơi gậy thịt của tôi vừa kêu dâm đãng?" Cố Thừa Vọng nổi giận, để coi mình có dám hay không chạm vào cậu ta không! Hai tay đè eo Diệp Ngôn Tích, trực tiếp cần phân thân phía trước của mình nhắm ngay hoa huyệt của cậu, quy đầu banh âm thần béo múp, sau đó thọc vào.

"A a a a! Con mẹ cậu!! Đau quá!" Nước mắt Diệp Ngôn Tích tuôn ra ngoài, dưới tình huống chưa kịp phản ứng gì, người kia, dùng thứ to như cây gậy của mình, thọc vào vùng trinh trắng mà trước giờ chưa có ai chạm vào của cậu.

Cố Thừa Vọng cắm vào chỉ cảm thấy chặt tới đau, sau đó một thứ âm ấm ập lên quy đầu mình, khi rút ra một chút Cố Thừa Vọng đưa tay sờ thủ, mùi máu tanh chui vào lỗ mũi.

"Lại còn có máu, chỗ đó?" Cố Thừa Vọng nhìn nơi hai người kết hợp có vết máu, có chút kinh ngạc.

Mà lúc này đầu óc Diệp Ngôn Tích đã trống rỗng, cậu lại... bị tên ngốc này... đâm rồi...

Chương 8: A a ai mẹ nó cho cậu cắm vào tử cung của tôi!! (Kích H phá xử, oan gia làm tình đến mức có thể đánh nhau)

Cố Thừa Vọng cũng có chút khó tin, không nghĩ tới người này lại còn trinh, có điều sau đó chẳng những không cảm thấy một chút áy náy, mà nhìn cái người suốt ngày đối nghịch với mình ngồi trên người mình bị dương vật của mình xỏ lỗ, ngay cả màng trinh cũng đâm rách, lại thấy hả hê lòng người, dục vọng lập tức sâu hơn. Thật giống như dùng cách này để giáo huấn bạn cùng phòng không nghe lời còn hữu dụng hơn là gây gổ.

"Đi ra ngoài! Đừng chạm vào bố... A a a! Đừng sâu thêm nữa! Sắp rách rồi!" Phân thân phía trước trước đâm cơ thể thể mình. Cây phía sau gắt gao đè lỗ đít và đáy chậu của mình, uy hiếp của Diệp Ngôn Tích đối với Cố Thừa Vọng chẳng xi nhê gì, người kia không ngừng thọc vào cơ thể mình, lần đầu tiên bị phá xử Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy vừa đau vừa trướng, phân thân nhỏ vừa rồi được thoải mái đến cương cũng mềm nhũn.

Thấy Cố Thừa Vọng còn muốn cắm sâu hơn, Diệp Ngôn Tích bắt đầu sợ, âm thanh cũng nghẹn ngào theo, "Xin cậu, đau lắm, đừng cắm nữa... Hu hu... Sắp bị giết chết rồi..."

"Sẽ không chết, sao, lần đầu tiên bị dương vật đàn ông đâm rất thoải mái nhỉ! Đồ dâm đãng, tôi thấy cậu muốn bị xoạc lâu lắm rồi này?!"

"Cút! Địt mẹ cậu Cố Thừa Vọng!" Diệp Ngôn Tích đột nhiên đậy vẻ giận dữ đánh lên người Cố Thừa Vọng, thậm chí còn đấm mấy cái lên mặt, trong lòng vừa phẫn hận vừa tủi thân, sao cậu lại bị tên ngáo ngơ đó xoạc chứ??!

"Đừng có địt mẹ tôi, bây giờ tôi muốn địt cậu nè." Cố Thừa Vọng bị cậu đánh cũng có hơi bực, nhưng đồng thời cũng càng kích phát thú tính của hắn, ác độc thúc lên người Diệp Ngôn Tích, "Tôi nói cho cậu biết Diệp Ngôn Tích, đừng tưởng tôi không biết lần trước cậu đi tìm bạn gái tôi, tôi đã bảo nếu cậu dám giở trò quỷ, thì cậu chết với tôi!"

Nói rồi, Cố Thừa Vọng dùng phân thân to lớn nóng bỏng của mình thúc sâu một cái, bởi vì có hai cái, thật ra cũng khó mà đâm lút cán, thật may Cố Thừa Vọng đủ dài, cây phía sau bị chèn có hơi đau, nhưng lại có khoái cảm dạng khác, chỉ khiến hắn càng cứng hơn nữa. Cảm giác phía trước giống như chạm vào một cái miệng mềm mại, Cố Thừa Vọng càng không lưu tình muốn dùng quy đầu xỏ xuyên nơi đó.

"A a a a! Con mẹ cậu! Dừng lại!!! A a a a! Sắp bị làm chết rồi!! Đừng thọc nơi đó! Hu hu hu!" Đột nhiên bị thọc vào một nơi kỳ quái, Diệp Ngôn Tích thiếu chút nữa đã nôn ra ngoài, sau đó càng khóc hăng hơn, cậu không sợ trời không sợ bây giờ cũng không khỏi không nhận thua, thật sự quá sợ hãi, phía dưới có một nơi giống như bị đâm thủng, nhưng mỗi một lần chạm tới, trừ đau đớn, vẫn có khoái cảm quỷ dị, cảm giác đau sướng khiến mặt trước của cậu lần nữa cứng rắn, nước trong thịt huyệt không ngừng phun ra từ cái miệng bị xoạc.

"Bị thọc có sướng không? Đồ dâm đãng!!" Cố Thừa Vọng thấy cậu vừa kêu không muốn xoạc, nhưng lại ướt thành thế này, không khỏi cười lạnh.

"A ha!! Khó chịu! Ra ngoài cho tôi!!" Diệp Ngôn Tích mắt đỏ hồng, đã không biết bộ dáng bây giờ của mình ra sao rồi, tay của Cố Thừa Vọng bấu chặt eo cậu, hoàn toàn không giãy giụa được, giường ký túc xá giường bị hai người lắc vang cành cạnh, giống như lúc nào cũng có thể sụp xuống.

"Ồ? Vậy tôi chịch chết cậu là được rồi ha." Cố Thừa Vọng cũng là lần đầu tiên chân chính xách súng mần ăn, huyệt trước của Diệp Ngôn Tích bởi vì còn trinh, cho nên rất chặt, ban đầu Cố Thừa Vọng còn cảm thấy kẹp đau quá, nhưng chỉ một lát sau liền tiết nước dâm đầy mông, chọc vào vừa ướt vừa mềm, thật sự quá đỗi thoải mái, phân thân phía sau còn ma sát lỗ đít cũng ướt nhẹp, Cố Thừa Vọng vừa thở hổn hển, vừa bật động cơ thúc háng, chịch Diệp Ngôn Tích nảy lên liên tục, ngón chân cũng xoắn chặt, có thể tưởng tượng được có bao nhiêu sướng.

"Cố Thừa Vọng! Ưm a... Tôi... Tôi phải đem chuyện cậu có hai... hai cây xấu xí đáng ghét này nói cho bạn gái cậu! A a!"

"A, nếu là đem chuyện Diệp đại thiếu gia là một người song tính nói cho mọi người trong trường, cậu nói xem có phải toàn khoa đều tới chịch cậu không."

"Ưm a!! A a... Cậu dám!! Cậu mẹ nó còn uy hiếp nữa! A a a... Lại sắp đâm xuyên rồi! ... Còn uy hiếp tôi nữa... Ngày mai cậu sẽ phải cút ra khỏi trường..."

"Diệp Ngôn Tích, cậu vẫn nên nghĩ xem hôm nay cậu làm sao lăn xuống giường tôi thì hay hơn. Có thể ngày mai cậu đã bị tôi làm chết rồi."

Hai người một bên mắng nhiếc, lại xoạc đến củi khô bốc lửa. Có lúc Diệp Ngôn Tích vẫn không cam lòng đánh hắn mấy cái, Cố Thừa Vọng liền xoạc mạnh hơn, Diệp Ngôn Tích lập tức không có sức, ngồi phịch trên người hắn, đưa cự vật dưới thân vào sâu hơn.

"A a a a!! Đâm thủng rồi!!! Cái gì đây! Hu hu hu... Sắp chết rồi... Bướm dâm sắp nát rồi hu hu hu!"

Cố Thừa Vọng cũng đột nhiên chảy mồ hôi ròng ròng, lần nữa thọc mở nơi vừa rồi, còn ác hơn lúc trước. Khiến Diệp Ngôn Tích vừa khóc vừa kêu, còn không ngừng đánh hắn.

"Lui ra ngoài a!! Cậu tính chịch chết tôi thật sao!! Mẹ cậu! A a a!!"

Thấy cậu không thể tiếp nhận nữa, vừa rồi Cố Thừa Vọng mặc dù chịch mạnh, rất muốn làm chết cậu, nhưng cũng còn chút lý trí, biết Diệp thiếu gia không phải người hắn có thể chọc được. Hơi lui ra một tí, chỉ cảm thấy quy đầu của mình giống như đang rút ra từ trong phạm vi lực hút, sướng đến mức suýt bắn.

"A..." Diệp Ngôn Tích ngửa đầu rên rỉ, Cố Thừa Vọng không đâm sâu nữa, mỗi lần chạm trúng ngoài cửa cái chỗ tận cùng bên trong mình, thì sẽ rút ra, rồi nhấp nhẹ vào. Gậy thịt to cứng phía sau không ngừng ấn vào mình. Sượt qua sượt lại làm lỗ đít Diệp Ngôn Tích ngứa muốn chết, lại thiếu chút nữa muốn hắn đâm luôn cây còn lại vào, Diệp Ngôn Tích xấu hổ muốn cắn lưỡi tự vận cho rồi, sao cậu lại vô liêm sỉ đến như vậy.

Quy đầu lớn như trứng gà chui vào cái miệng bên trong mình, lại không cắm vào tiếp nữa, cứ làm như vậy, Diệp Ngôn Tích muốn đè nén tiếng rên rỉ, lại bị thúc đến mức không nén được. Hơn nữa Diệp Ngôn Tích vừa lĩnh hội khoái cảm chí cực dục tiên dục tử rồi, muốn bị đâm chết, lại cảm thấy không thỏa mãn.

"Cuối cùng cậu có biết chịch không! Sâu thêm chút nữa! A a a... Đâm chỗ đó! ! A! Má đừng có đi ra! !" Diệp Ngôn Tích lại đánh lên người Cố Thừa Vọng, bị trêu đến mức không thể nhịn được nữa, không biết bị đâm đến chỗ nào bây giờ đang khó chịu muốn chết, thật muốn bị cắm vào tiếp, xỏ xuyên mình, chịch chết cậu.

Nghe được cậu chửi mình không biết chịch, Cố Thừa Vọng không làm nữa. Vừa rồi còn đang lo mình có cắm chết cậu ta không, thấy Diệp Ngôn Tích thèm khát mình như vậy, biến thành chó cái dâm đãng rồi, Cố Thừa Vọng cũng không để ý tới nữa, nhắm cái miệng hồi nãy dùng sức thọc vào.

"A a a a! Dương vật bự chui vào rồi!! A a a! Bướm dâm bị xỏ xuyên rồi hu hu hu!! Lớn quá! Mau chịch tôi!" Đạt được thỏa mãn Diệp Ngôn Tích lập tức bị xoạc đến mức rối loạn, lại chủ động lắc eo trên người Cố Thừa Vọng.

"Chỗ này của cậu có lẽ là tử cung." Cố Thừa Vọng giọng nói khàn khàn, nơi cắm vào toàn là nước dịch ấm áp bao quanh, nơi vừa đâm xuyên, có lẽ là cổ tử cung.

Nghe hắn nói là tử cung, Diệp Ngôn Tích lập tức ngây dại, "A! Đệt! Ra ngoài cho tôi! A a a a a! Không muốn cắm! Ai mẹ nó cho cậu cắm vào tử cung của tôi! A ha trướng quá!"

"Cậu á." Cố Thừa Vọng thật sự tức tới bật cười, "Vừa rồi người kêu tôi chịch cậu ta mau lên, thọc vào bướm dâm của cậu ta đi, chẳng lẽ không phải là cậu."

Chương 9: Vậy thì nhìn xem "tính nô" tôi đây có cắm cậu lớn bụng không! (Bạn cùng phòng bị thao rớt nước mắt lại triều xuy còn ngạo kiều)

"A a a! Sâu quá! Nhẹ thôi hu hu! A a... Địt mẹ cậu!" Diệp Ngôn Tích dứt khoát khóc om sòm, cũng không nhịn nữa, cơ thể bị phá trinh dường như từ từ quen tốc độ rút cắm và kích thước bên trong, toàn thân tê dại như có dòng điện chạy qua, nhất là tử cung bị đâm mở, sướng đến mức cậu muốn trực tiếp phát run triều xuy. Nhưng Diệp Ngôn Tích nghĩ đến mình lại bị người này cắm đến triều xuy, lại càng khóc lớn tiếng hơn.

"Lại địt mẹ tôi, cậu có biết đổi từ mới không." Thấy cậu khóc thành như vậy, Cố Thừa Vọng lại thoáng mềm lòng, ai ngòa sau đó lại bị Diệp Ngôn Tích đánh một trận.

"A... Nhanh lên... Bướm dâm ngứa quá! A a a! Đừng có mẹ nó xuất thần... A a cắm tới rồi... Nhanh quá đi a a a!"

Đến thời điểm này rồi lại còn không quên dùng giọng ra lệnh nói chuyện với mình, Cố Thừa Vọng thật l muốn làm chết cậu, để tiểu thiếu gia này nhận rõ vị trí hiện tại của mình, cho nên dứt khoát xoay người, đè người kia dưới thân, tách hai chân cậu ra, hoa huyệt bên dưới bị mở rộng, Cố Thừa Vọng đi vào còn sâu hơn vừa rồi, gậy thịt phía sau thẳng tắp dán vào đáy chậu của cậu, mặc dù ánh sáng không tốt lắm, nhưng Cố Thừa Vọng vẫn lần đầu tiên tương đối thấy rõ hình dáng bên dưới của cậu. Đại khái Diệp Ngôn Tích ngoại hình không tệ, da đủ trắng, cho nên bên dưới cũng không khác biệt. Chẳng qua có thêm một cái thịt huyệt so với những bạn nam khác, mỗi lần mình rút ra đều kéo âm thần ra theo, lúc cắm vào âm thần cũng bị nhét vào, Diệp Ngôn Tích bị cắm toàn thân run run, gậy thịt mặt trước không ngừng run rẩy.

"A ha... Không... không cho nhìn! Cắm nhanh lên nữa!!" Bị nhìn chằm chằm chỗ đó, Diệp Ngôn Tích có thế nào đi nữa cũng cảm thấy vạn phần xấu hổ, hành lang thịt càng thắt chặt dương vật của Cố Thừa Vọng hơn, nước dâm bay loạn khắp nơi vì bị cắm, giường ký túc xá không ngừng đung đưa, dương vật thô to nóng bỏng phía sau mỗi lần cũng ấn vào theo động tác rút cắm của Cố Thừa Vọng, giống như đang làm hậu huyệt của mình vậy, chỗ đó cũng bắt đầu tiết ra dịch ruột nóng sền sệt. Cảm giác tê ngứa chạy khắp toàn thân.

"Diệp thiếu gia, sướng không."

Cố Thừa Vọng không ngừng thúc vào tử cung của cậu, Diệp Ngôn Tích không nhịn được khóc càng ngày càng hăng, mặc dù vừa rồi còn kêu hắn ra ngoài, không cho cắm vào tử cung mình, nhưng quả thật bị cắm sướng đến mức phải thắt lại, căn bản là hận không thể để hắn cắm lút cán. Hai chữ "thiếu gia" dưới tình huống này càng giống như là châm chọc, nhắc nhở mình bây giờ đang bị chịch bởi một tên ngáo ngơ mình luôn coi thường. Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy mọi thứ đều không còn nằm trong điều khiển của mình nữa, khi bị Cố Thừa Vọng đè dưới thân cậu còn cảm thấy hưng phấn, trong đầu chỉ có hai chữ, tiêu rồi.

"Má đồ dâm đãng, bướm dâm của cậu chảy nước dâm làm dơ giường tôi hết rồi." Hoa thần của Diệp Ngôn Tích bị cắm sưng lên đỏ bừng, nước dâm phun khắp nơi, vừa cắm vào tử cung là Diệp Ngôn Tích liền khóc không ngừng, làm Cố Thừa Vọng hận không thể ức hiếp chết cậu. Tất nhiên khi Diệp Ngôn Tích vừa mở miệng, lại khiến Cố Thừa Vọng thật sự đánh cũng không được mắng cũng không xong, chỉ có thể cắm.

"A a! Đừng nói nhảm! Mau làm tôi thoải mái ... Ha a! Ngày mai mua cái mới cho cậu! A a! Dùng sức hơn nữa... Sắp bị đâm chết a a a! Dương vật thật lớn, quy đầu phía sau ma sát lỗ đít a a a a thật là sướng!"

"Có muốn tôi chơi luôn lỗ đít cậu không? Chó cái dâm đãng."

"Cậu dám! A a a... Sắp hết nổi rồi! A a!" Trước giờ Diệp Ngôn Tích chưa từng bị làm nhục như vậy bao giờ, còn nói cậu là chó cái dâm đãng, nhưng bây giờ cậu lại không còn sức tức giận, cảm thấy toàn thân đều bởi vì tiếng xưng hô này mà nóng lên, hai chân duỗi thẳng, có cảm giác sắp cao trào.

"Nhanh như vậy đã muốn triều xuy? Diệp Ngôn Tích, nhớ, tối nay cậu bị tôi Cố Thừa Vọng, cắm bắn." Cố Thừa Vọng bắt đầu tăng nhanh tốc độ, thật ra hắn còn không có bắn sớm như vậy, cơ mà có thể cho Diệp Ngôn Tích thoải mái trước một lần, dù sao dương vật phía sau của mình cũng chưa được thoải mái.

Diệp Ngôn Tích vốn muốn nói ai bị đồ ngu như cậu cắm bắn!! Lại đột nhiên bị cắm thẳng tới nói sâu nhất trong tử cung, hạ thân giống như suối phun bắn như lũ lụt, Diệp Ngôn Tích toàn thân co quắp, lông mao to cứng của Cố Thừa Vọng cũng chạm trúng âm hạch đằng trước của mình, vốn là nơi nhạy cảm lại bị chạm trúng như vậy Diệp Ngôn Tích mất khống chế quát to lên, "A a a! Sắp tới rồi! Cao trào rồi... A ha... A a!"

Tao huyệt phía trước cắn chặt gậy thịt thật lớn bên trong, phun nước không ngừng tưới lên quy đầu của Cố Thừa Vọng, phân thân mặt trước cũng bắn theo, Diệp Ngôn Tích trong cơn cao trào toàn thân mở rộng co rút, đôi mắt không tìm được tiêu cự, mặc dù đang bật điều hòa, cả người vẫn giống như mới được vớt lên từ trong nước, đổ mồ hôi đầm đìa, Cố Thừa Vọng bị bộ dạng này của cậu kích thích suýt bắn, còn không chờ Diệp Ngôn Tích nghỉ ngơi, liền hung hăng đâm cậu.

"A a a! Dừng lại! Không được! Thật khó chịu... A a a a âm hộ tê quá... Hu hu..." Diệp Ngôn Tích cao trào xong hạ thể cực kỳ nhạy cảm, lúc này không chịu nổi một chút kích thích nào, lúc Cố Thừa Vọng dừng lại cho cậu cao trào còn được, bây giờ khuấy đảo bên trong liền cảm thấy một trận tê dại kéo tới, lúc triều xuy nước bắn lên người cả hai, xoạc như vậy rất dễ khiến cho cơ thể vừa cao trào còn yếu ớt lập tức tiến vào lần cao trào thứ hai. Ngay khi Diệp Ngôn Tích hô xong không muốn Cố Thừa Vọng đột nhiên rút dương vật mình ra, cứ tưởng hắn bỏ qua cho mình, ai ngờ Cố Thừa Vọng đột nhiên đổi sang cây phía sau cắm vào.

"Ư a!! Đệt! Lớn quá! A a a..." Cây phía sau của Cố Thừa Vọng lại còn lớn hơn cây phía trước, chỉ là cây phía trước hơi dài một chút, cây phía sau căng miệng huyệt của cậu không còn một khe hở, Diệp Ngôn Tích lập tức nắm chặt đầu gối, nước mắt vừa mới dừng lại tuôn ào ào.

"Diệp Ngôn Tích, cậu cũng không mất mát gì mà, hai phân thân này của tôi đều bị cậu phá trinh hết rồi."

Ai mẹ nó muốn phá trinh cậu!! Diệp Ngôn Tích lúc này ngay cả sức mắng ra cũng không có, liền bị cắm tới mức trong miệng không ngừng nhả ra tiếng rên rỉ vỡ vụn.

Cố Thừa Vọng cũng biết hôm nay người này vừa bị mình đâm thủng màng trinh, làm nhiều lần như thế là không tốt, nhưng căn bản là không nhịn được, Diệp Ngôn Tích nằm dưới thân bị mình chọc khóc quả thực quá mức mê người. Trong mơ hồ nhớ tới lúc tự thẩm luôn sẽ nghĩ tới gương mặt người này, bây giờ thật sự thấy rõ hình dáng cậu bị đàn ông làm rồi, khoái cảm trong lòng đã không còn cách nào miêu tả.

"A a... Dương vật thật lớn... Cắm chết tôi rồi... Cái phía trước cọ âm đế tôi rồi a a a a!" Phân thân phía sau của Cố Thừa Vọng cắm trong nữ huyệt của mình, phân thân phía trước mặt vẫn cọ âm đế của cậu, Diệp Ngôn Tích sướng đến trợn trắng mắt, quy đầu nóng bỏng còn cắm đến âm nang của cậu, có lúc chạm đến phần gốc dương vật của mình nữa, Diệp Ngôn Tích không ngừng rên rỉ.

"Diệp thiếu gia, cậu biết lúc cậu bị đàn ông chịch giống chó đực động dục lắm không."

"A ha! Cút! Cậu... A a —! Cậu mẹ nó mới giống... A... Chó đực động dục! Tính nô của bố! A a a!"

"Được, vậy thì nhìn xem 'tính nô' tôi đây có thể làm cậu toàn thân co quắp, không chịu nổi bắn tiểu, cắm thân xác tôn quý này của cậu to bụng hay không! Sau này cũng không thể rời xa hai phân thân khổng lồ này của tôi!"

Chương 10: "A a a sẽ mang thai, không cho bắn vào!!" (Hai phân thân thay phiên bắn trong tử cung, đêm đầu play hết)

"Ưm a! A a! Ai muốn bị cậu cắm... A a... to bụng a a a a! Đi chết đi cho bố!!"

"Chết rồi cậu đi đâu tìm nam nhân có hai cái dương vật? Diệp Ngôn Tích, chúng ta cũng được gọi là tuyệt phối rồi đấy, cậu có cái lỗ đàn ông không có, tôi có hai dương vật khổng lồ người khác không có, hơn nữa cậu còn hưởng thụ biết bao, đúng là quý báu."

"Cút! A a! Nhẹ thôi... Không muốn cắm tử cung nữa đâu hu hu... Cậu lớn quá căng muốn rách rồi a a a!"

"Chó cái dâm đãng! Kêu tôi đừng cắm lại cắn chặt như thế! Tử cung dâm đãng của cậu vừa bị thọc cậu liền sướng tới xả nước, còn không biết xấu hổ kêu tôi cắm." Cố Thừa Vọng gắt gao đâm mạnh vào trong, phân thân trước mặt cũng đã chọc mở âm thần sưng phù của Diệp Ngôn Tích, sượt đến âm đế đỏ bừng bên trong, vết máu hồi nãy đã sớm khô, mùi máu tanh trong không khí cũng bị mùi nước dâm Diệp Ngôn Tích lần lượt phun ra thay thế, trừ nhỏ trên giường hai người trong bóng tối đều không nhìn thấy từng mảng máu trinh.

"A a! Cắm tử cung tôi sẽ cao trào... Không được nữa rồi... A a a bướm dâm muốn phun nước!"

Từ trong huyệt phun ra nước dâm không ngừng cọ rửa quy đầu bự của Cố Thừa Vọng, lần này Cố Thừa Vọng không dừng lại để cậu cao trào, mà càng tăng nhanh tốc độ rút cắm, thời điểm mẫn cảm nhất bị đột nhiên tăng tốc độ, Diệp Ngôn Tích không chịu nổi liều mạng giãy giụa.

"Buông tôi ra! ! A a a... Đừng cắm nữa! ! Tử cung xót quá, lại bị đâm thủng rồi a a a! Muốn bắn!!" Âm đế bị trụ thị cứng như gậy sắt bị đốt nóng không ngừng thúc tới, Diệp Ngôn Tích vừa phun nước một lần, âm đế lại cùng cao trào một lần nữa, lúc cao trào còn bị cắm vào tử cung, thế là sung sướng liên tiếp lại bắn. Phân thân mặt trước cũng không ngừng bắn tinh.

Cố Thừa Vọng túm chặt eo cậu, Diệp Ngôn Tích bị cắm đến nỗi muốn chạy trốn, nhưng ửa cũng không giãy ra dù chỉ phân nửa, ngược lại không ngừng giãy giụa còn tăng lên khoái cảm của hai người, chỉ có thể vừa triều xuy vừa bị làm chết, nước mắt làm ướt gối bên dưới, không khí giống như bị rút đi vậy, Diệp Ngôn Tích há miệng liều mạng thở dốc nhưng vẫn có ảo giác sắp hít thở không thông, trước mắt liên tục biến thành màu đen, thịt huyệt không được rung động.

Bình thường cao trào chỉ có ngắn ngủi mấy chục giây, lần này, Diệp Ngôn Tích kéo dài chừng năm phút.

Ngay cả khi cao trào xong rồi Diệp Ngôn Tích vẫn không ngừng khóc to, thật sự quá mức kích thích, chưa bao giờ hưởng thụ khoái cảm ngập đầu như vậy, mà Cố Thừa Vọng cũng đã mồ hôi đầy đầu, há môi không nói gì, chẳng qua là động tác dưới thân không hề ngừng nghỉ.

Từ trực giác của đàn ông, Diệp Ngôn Tích biết hắn sắp bắn tinh rồi.

"Ưm a! Cố Thừa Vọng... Cậu... Đừng bắn bên trong... A ha..."

"Cậu đã cao trào nhiều lần vậy rồi, sao lại không tôi bắn bên trong." Cố Thừa Vọng có chút bất mãn, nghiền mạnh tử cung Diệp Ngôn Tích, đúng như dự đoán người dưới thân liền cao giọng rên rỉ, rõ ràng sướng muốn chết, còn mẹ nó đòi giả bộ.

"A... Cơ thể bố mà loại người như cậu có thể bắn vào á?! A a đi ra ngoài!"

"Diệp thiếu gia, cậu nói cho rõ, loại người như tôi là loại người gì." Bây giờ đã là niên đại nào rồi còn có người mắt chó coi thường người khác. Mặc dù Diệp Ngôn Tích kỳ thật đều dùng thái độ nay với hắn, nhưng lần này Cố Thừa Vọng không hiểu sao, vô cùng tức giận, vừa rồi còn bị hai phân thân của mình chơi dục tiên dục tử, chớp mắt thoải mái xong rồi lại kêu hắn cút ra ngoài?

Diệp Ngôn Tích căn bản không biết mình đang nói gì, chẳng qua một chút tự ái sau cùng khiến cậu không có cách nào tiếp nhận mình đã làm chuyện thân mật nhất với người mình ghét cay ghét đắng, cuối cùng còn muốn bắn vào cơ thể mình. Tất nhiên, điều Diệp Ngôn Tích lo lắng nhất, vẫn là...

Cố Thừa Vọng đột nhiên nhanh chóng chịch mạnh, gậy thịt cũng ở trong cơ thể mình sưng cứng đến đáng sợ, Diệp Ngôn Tích lập tức luống cuống.

"A a a! Không cho bắn vào! Cút ra ngoài!!! Cố Thừa Vọng xin cậu... Không thể bắn... Hu hu hu."

"Tại sao không thể bắn." Cố Thừa Vọng cười có chút đáng sợ, giống như là ác ma hút máu, khiến cho Diệp Ngôn Tích thấy sợ hãi.

"Sẽ mang thai! Không thể bắn... Đi ra ngoài! A a a..." Diệp Ngôn Tích cũng mặc kệ tự ái, vừa khóc vừa kêu. Đây mới là vấn đề cậu sợ nhất, người này bắn vào, cậu rất có thể sẽ mang thai.

"Ồ? Vậy càng tốt. Nhận hết cho bố, bắn toàn bộ vào tử cung cậu!" Nghe thấy cậu nói mình thật sự có thể mang thai, Cố Thừa Vọng không hiểu sao đột nhiên hưng phấn gậy thịt phồng lớn mấy vòng. Bắn cho cái người luôn ỷ mình thanh cao này mang thai, mỗi ngày không thể không ôm bụng bự, lòng tự ái mạnh như vậy, phỏng chừng ngay cả người cũng không dám gặp nhỉ, thật hắn mẹ sung sướng.

Âm thanh bộp bộp vang vọng trong ký túc xá chỉ có hai người, Diệp Ngôn Tích cảm thấy phân thân người này cắm trong cơ thể mình trở nên lớn hơn cứng hơn, hơn nữa hở tí là đảo lộn cắm vào tử cung mình, cũng biết người này thật sự muốn bắn trong cơ thể mình.

"Nếu cậu dám bắn vào thật! Ngày mai tôi liền giết chết cậu!! A a! Cố Thừa Vọng! Đồ rác rưỡi!"

"Cũng đã chịch thành như vậy còn có sức mắng người, chậc chậc. Tôi dám bắn vào đấy thì sao nào. Để coi cậu mang thai rồi còn dám giành học bổng với tôi nữa không."

WTF?? Tại sao lúc này rồi người này lại còn nghĩ tới học bổng?!

"Cố Thừa Vọng cậu mẹ nó bị bệnh hả! Rút ra đi! ! A ha... Không phải chỉ mấy ngàn đồng thôi sao... Bố cho cậu... Nhẹ thôi mà a a a!"

"Vấn đề không phải là tiền. Hôm nay tôi nhất định phải bắn vào." Giọng của Cố Thừa Vọng trầm xuống hết mấy độ, mang nét hấp dẫn của đàn ông, thậm chí còn cúi đầu xuống liếm liếm tai Diệp Ngôn Tích, động tác mang ý trêu đùa này khiến Diệp Ngôn Tích hoàn toàn thua trận.

Vừa khóc vừa cảm nhận người kia đột nhiên siết chặt eo mình, quy đầu to lớn run mấy cái, một lần cắm mạnh, khiến tử cung Diệp Ngôn Tích tê dại cả lên, thặt còn chặt hơn vừa rồi, Cố Thừa Vọng lập tức tinh quan mở toang, dục vọng nhẫn nại đã lâu cũng không khắc chế được nữa, tinh dịch trắng ngà chen lấn phun vào tử cung Diệp Ngôn Tích. Lần đầu tiên chân chính bắn tinh trong cơ thể người khác, Cố Thừa Vọng thấp giọng thở hổn hển, thoải mái than thở, bình thường đều là hai phân thân đồng thời bắn tinh, giống như là có tâm điện cảm ứng vậy, nhưng lần này Cố Thừa Vọng chặn linh khẩu cái phía trước của mình, một cây bắn đầy tinh dịch rồi, một cây vẫn còn đang ở giới hạn sắp bắn.

"A ha... Thật nhiều... Đừng bắn nữa... A a a a! Trướng quá a a..." Diệp Ngôn Tích bị tinh dịch nóng bỏng bắn vào không ngờ lại run rẩy cao trào thêm một lần nữa, đầu giống như bị hồ đặc nhét vào, cái gì cũng không suy nghĩ được gì, chỉ biết là hắn đã bắn vào rồi, cái gì đã trễ, hơn nữa còn bắn mình tới cao trào.

Vất vả lắm mới chờ một cây của Cố Thừa Vọng bắn xong rồi, khi rút ra mắt thì lại cắm cây còn lại vào, thọc mấy cái cũng bắn tinh theo.

"Cậu mẹ nó đừng có bắn cả hai cây! A a a... Nhiều quá nóng quá! !" Bị hai phân thân bắn đầy tinh dịch vừa nhiều vừa nồng, bụng Diệp Ngôn Tích cũng lồi lên, bị bắn tới không ngừng khóc sụt sùi, cánh mũi xinh xắn liên tục co thắt, thịt huyệt bên dưới cũng co thắt theo. Cố Thừa Vọng bị mút thoải mái không thôi. Tính cách chẳng ra sao, âm hộ lại không tệ. Chỉ một hồi sau, phân thân ăn ngon quen mùi của mình lại cương cứng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #××