Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2. Mít Ướt

Người ta thường chỉ nhìn thấy phần tôi muốn họ thấy.

Một đứa hiểu chuyện.
Một đứa giỏi giang.
Một đứa lúc nào cũng ổn.

Nhưng chẳng ai hỏi xem tôi có thật sự ổn không.

Bởi vì khi tôi còn chưa kịp trả lời, nước mắt đã nói thay tôi rồi.

Và từ lúc đó, tôi có thêm một cái tên mới.

Mít ướt.
__________

Tôi ghét nước mắt của mình.

Nó phản bội tôi.

Tôi đã tập cách nói "không sao".
Tập cách cười khi bị mắng.
Tập cách cúi đầu khi bị hiểu lầm.

Nhưng chỉ cần một câu nói vô tình, một ánh nhìn lạnh nhạt, hoặc đơn giản là một lời trách nhẹ thôi... mắt tôi lại cay.

-Trời ơi, mít ướt quá vậy.

-Hở tí là khóc.

-Có nhiêu đó cũng khóc được.

Họ cười. Không ác ý. Chỉ là đùa thôi.

Nhưng cái tên ấy dính vào tôi từ lúc nào không hay.

Mít ướt.

Nghe như một tính cách trẻ con. Như một đứa yếu đuối. Như một người không đủ cứng cỏi để đứng vững.

Tôi không muốn như vậy.

Tôi muốn mình mạnh mẽ. Muốn là đứa có thể gánh vác, có thể mạnh mẽ, có thể khiến người khác yên tâm. Nhưng cơ thể tôi lại không nghe lời. Nước mắt tôi không biết nói dối.

Có lần tôi tự nhủ: "Lần này không được khóc."

Tôi cố gắng gồng mình. Tôi ngẩng mặt lên cao. Tôi hít sâu. Tôi siết chặt tay mình đến run rẩy.

Và rồi... tôi vẫn khóc.

Tôi ghét cảm giác đó. Ghét việc người khác nhìn thấy mình yếu đuối. Ghét việc bị gắn nhãn chỉ vì mình không giỏi giấu cảm xúc.

Nhưng điều khiến tôi mệt nhất không phải là bị gọi là "mít ướt".

Mà là việc tôi phải giả vờ rằng cái tên đó không làm mình tổn thương.

Họ không biết rằng tôi đã cố gắng bao nhiêu để không khóc. Không biết rằng mỗi giọt nước mắt đều là thứ tôi cố giữ lại đến tận cùng.

Họ chỉ thấy một đứa con gái mau nước mắt.

Còn tôi, tôi thấy một người đã chịu đựng quá lâu.

Có lẽ tôi không phải mít ướt.

Có lẽ tôi chỉ là người không còn đủ sức để gồng nữa.
_______
Nhưng có lẽ điều làm tôi sợ nhất không phải là nước mắt.

Mà là khoảnh khắc trước khi nó rơi xuống.

Khoảnh khắc tim tôi thắt lại.
Khoảnh khắc cổ họng nghẹn cứng.
Khoảnh khắc tôi biết mình sắp không giữ nổi nữa.

Tôi ghét cảm giác đó. Ghét việc phải quay mặt đi chỉ để không ai thấy mắt mình đỏ lên. Ghét việc phải cúi xuống giả vờ mình cúi gằm mặt xuống, chỉ để lau vội những giọt nước không nghe lời.

Tôi đã từng tự hỏi, tại sao người khác có thể mạnh mẽ đến thế?
Tại sao họ có thể nghe một lời trách mà vẫn bình thản?
Tại sao họ có thể bị hiểu lầm mà không rơi một giọt nước mắt?

Còn tôi thì không.

Chỉ cần một câu nói hơi nặng hơn bình thường thôi, tôi đã thấy lòng mình chùng xuống. Chỉ cần một ánh mắt thất vọng, tôi đã cảm thấy mình như vừa làm sai điều gì rất lớn.

Có người bảo tôi nhạy cảm quá.

Có lẽ đúng.

Tôi nhạy cảm với giọng nói thay đổi.
Nhạy cảm với những khoảng lặng bất thường.
Nhạy cảm với từng cái thở dài vô tình.

Tôi đọc được cảm xúc của người khác quá rõ, nhưng lại không biết cách bảo vệ cảm xúc của chính mình.

Và rồi tôi nhận ra, tôi khóc không phải vì yếu đuối.

Tôi khóc vì tôi cảm nhận quá nhiều.

Tôi giữ trong lòng quá nhiều điều không nói ra. Tôi nuốt xuống những lần tủi thân, những lần hụt hẫng, những lần cảm thấy mình không đủ. Nước mắt chỉ là thứ cuối cùng còn sót lại sau khi tôi đã cố gắng mạnh mẽ hết mức.

Có những lần tôi ước mình có thể vô tâm hơn một chút. Ít nghĩ lại. Ít để ý hơn. Ít đặt nặng lời nói của người khác.

Nhưng nếu tôi vô tâm, liệu tôi có còn là tôi không?

Có lẽ "mít ướt" không phải là một cái tên xấu.

Chỉ là tôi chưa từng học được cách chấp nhận rằng mình mềm yếu.

Vì từ nhỏ, tôi đã quen với việc mình phải mạnh mẽ.

Tôi có thể gồng mình trước áp lực.
Tôi có thể cố gắng để không phụ lòng ai.
Tôi có thể chỉ thờ dài khi quá mệt mỏi.

Nhưng tôi không thể ngăn nước mắt khi lòng mình đau.

Và có lẽ... đó không phải là lỗi.

Chỉ là tôi đã mệt rồi.
_________
Nỗi đau thứ hai mang tên "Mít Ướt".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #truyentamly