Đây giống như một dạng nhật kí cũng có thể gọi là tản văn gom nhặt những cảm xúc về cuộc sống muôn màu muôn vẻ xung quanh tôi.Đây cũng là những dòng văn mang ý kiến chủ quan khá nhiều. Tôi không đòi hỏi mọi người phải đồng tình nhưng ít nhất hãy tôn trọng ý kiến trong đây.Cuối cùng là nếu có hứng thú hãy đọc nó và góp ý cho tôi nhé!!…
Nôm na là viết mấy trường đoạn nhỏ dành cho 33 anh tài trong chương trình ATVNCG. Có thể là non-cp hoặc cp. Đu Soobin là chính 💖 Utipi Kay Trần x Soobin. Duy Khánh x Bàm Công Nui =)))))) Hông thích đi ra kia chơi.…
-chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup, nói lời khiếm nhãCouple gốc:MewgulfChapter:author:@ I2601Unguồn:https://www.wattpad.com/story/314453314?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_reading&wp_page=reading_list_detailsCouple ver:soobtyunBản gốc✓Star:30/10/2024End:?_________✓ không cmt tục tĩu khiếm nhã nhé, tôn trọng các nhân vật mà tớ đã chuyển✓ có sai sót cmt tớ sửa và dấu câu nhé…
bác sĩ phẫu thuật kiêm trợ lí trưởng khoa ngoại bang × trưởng khoa ngoại lee.shortfic smut, abo, lăn giường ở bệnh viện.‼️chỉ là delulu, tất cả đều do au bịa ra, không liên quan đến y tế, only the role. có thể gây khó chịu, cân nhắc trước khi đọc.…
"The sun doesn't shine for everyone; some of us are born to walk in the rain."(Mặt trời không chiếu sáng cho tất cả mọi người; có những kẻ sinh ra đã định sẵn phải đi dưới mưa.)__________"Một đứa con hoang như cậu thì có quyền lên tiếng sao?"…
Ngô Tà nhận được từ tay Hắc Nhãn Kính một lọ độc dược gây ảo giác, thực chất đó là một đoạn pheromone nọc rắn, bên trong chứa thông tin về người từng bị nó cắn. Người đó có liên quan tới Muộn Du Bình.Ngô Tà tìm tới một nơi yên tĩnh, nhỏ nọc rắn vào mũi và chìm vào ảo giác, cậu thấy mình đang ở trên bè, xung quanh vách đá dựng đứng cheo leo, trên bè đông người, có nam có nữ, có cả người dân tộc, phần lớn lại là người có ngón tay trỏ rất dài. Muộn Du Bình cũng ở trên bè, ngồi phía đối diện với Ngô Tà. Người ta gọi anh ấy là Đại Trương Ca, còn gọi Ngô Tà là Xà Tổ.Đại Trương Ca kia theo đoàn người đi vào trong một rào trại người dân tộc Di, không biết họ muốn đi tới nơi nào sau đó, nhưng chuyện bắt đầu phát sinh từ lúc bước qua rào trại, có người mất tích, có người lâm nguy, có người phát hiện ra bí mật...Truyện viết qua con mắt và hành động của một người từng là bằng hữu của Đại Trương Ca nhưng lại dùng suy nghĩ của Ngô Tà. Qua đoạn ký ức này cậu đã phần nào hiểu hơn được về con người Muộn Du Bình trước kia.…
Tác phẩm: Vừa thấy nàng liền mặt đỏTác giả: Nhuyễn Cốt HoaPhi v chương chương đều điểm đánh số: Tổng số bình luận: 1455 Số lần bị cất chứa cho đến nay: 8549 Số lần nhận dinh dưỡng dịch: 2788 Văn chương tích phân: 143,543,616Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ thụPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngHệ liệt tương ứng: Kết thúc nhưng dùng ănTiến độ truyện: Kết thúcSố lượng từ toàn truyện: 237830 tựĐã xuất bản chưa: Chưa xuất bản (Liên hệ xuất bản)Trạng thái hợp đồng: Đã ký hợp đồngNhận xét tác phẩm: Thượng không có bất luận cái gì nhận xét tác phẩmTag: Cường cường Nhân duyên tình cờ gặp gỡ Giới giải trí Ngọt vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Cố Nguyên ┃ vai phụ: ┃ cái khác: 《 lại đụng đến ta liền hôn 》 cầu dự thu…
Fic đầu tay có sai sót gì mong bỏ qua!!{Nó chỉ đơn giản là 12 chòm sao} Nhảm-----------------------------------------------------------------Bắt đầu: 19/05/2019Kết thúc: 03/06/2020 ( 32 Chap) Bìa truyện: @MaiMary2508#Miia…
Thể loại: Hiện đại, lạnh lùng công với ôn nhu thụ, bình thản ấm áp, HE.Truyện Hôn Nhân Tạm Được của tác giả Huỳnh Dạ là câu chuyện tình yêu bắt đầu từ một cuộc hôn nhân liên kết của hai gia tộc. Hắn là con thứ hai trong một gia đình bậc trung, bỗng một ngày hắn bị cha mẹ bắt kết hôn. Mà người hắn phải kết hôn là nam nhân của gia tộc có quyền thế, vấn đề quan trọng ở đây là hắn không thích đàn ông. Rồi hắn phải sống ra sao đây mời các bạn đón xem.…
' à ơi hoa bay lên trời, cây chi ở lại? à ơi, hoa cải lên trời rau răm ở lại chịu lời đắng cay...'à ơi phương đi lấy chồng, hương vẫn một mình à ơi táo rụng sân đình, thương phương một mình..một mình nhớ hương !…