Câu chuyện của tôi và cậu....
Tuy đọc giả thôi..... thích thì theo dõi xem tập tiếp theo nhé!!!!!…
Tuy đọc giả thôi..... thích thì theo dõi xem tập tiếp theo nhé!!!!!…
ko phải đamsủng ngược bất thường ship Vkook~Sumin…
Viết theo cảm hứngNói ra là tản vănKo có theo một chủ đề nhất địnhDô đọc thử đi cả nhà❤️…
ể..........hello you…
Mẹ ơi, con xin mãi là con của mẹ…
top 11 có các top 29 làm cameo (có thể).textfic, bẩn bựa, ngôn từ có thể không phù hợp với một số khán giả.…
- Quang Anh làm gì đó?...- Sao hỏi không trả lời?...- Cậu khinh thường tôi sao? ...- Này ( đẩy vào vai )."Gì""Không thấy đang đeo tai nghe à""Phiền"Quang Anh 18 tuổi là sinh viên năm hai của ECAL - ngôi trường nghệ thuật danh giá nằm giữa lòng Lausanne thanh bình. Cậu thường ngồi bên khung cửa sổ tầng ba của xưởng vẽ, nơi nắng sớm xuyên qua từng lớp kính trong, đọng lại trên mi mắt và mái tóc nâu mềm như sương mờ tháng Ba.Người ta hay bảo Quang Anh giống như một nét cọ lướt nhẹ không ồn ào, không sắc sảo, nhưng cứ thế len lỏi vào tâm trí người khác. Trong lớp học đầy tiếng nói chuyện sôi nổi, cậu vẫn luôn là người ngồi lặng lẽ, phác họa từng chi tiết nhỏ nhất trên tờ giấy trắng, tựa như đang lắng nghe một bản nhạc chỉ mình cậu nghe thấy.Có lần, giảng viên hỏi: 'Vì sao em chọn theo nghệ thuật?'Cậu đáp nhỏ, mắt vẫn không rời nét chì: 'Vì em muốn giữ lại mọi khoảnh khắc đẹp đẽ, trước khi chúng trôi đi như tuyết tan trên mái nhà tháng Tư._Người ta bảo St. Moritz là nơi dành cho những kẻ có tiền hoặc có ước mơ. Đức Duy không có cả hai.Cậu từng học Kỹ thuật tại một trường đại học lớn nơi mà mọi giấc mơ bay xa được vẽ nên bằng lý thuyết và những con số. Nhưng rồi một ngày đầu đông, cậu lặng lẽ rút hồ sơ, mua vé tàu đêm về phía Graubünden, mang theo duy nhất một chiếc vali và một email xác nhận làm việc tạm thời tại trường đua ngựa White Turf.White Turf không giống bất kỳ nơi nào cậu từng biết. Băng tuyết trắng xóa trải dài, ngựa đua phi băng băng qua mặt hồ đóng băng, và những bước chân người lạ.…
Vào một ngày Rin Kagamine đã bất ngờ gặp Len và cứ thế chuyện tình của Rin Len bắt đầu.…
Để khi lớn lên rồi nhìn lại vẫn thấy hoài niệm…
Nàng tên Mộ Hương Dung , con có lúc về già của Thái Thái Thượng Hoàng , vậy nên Hoàng Thượng hiện tại phải kêu nàng một tiếng Cô Cô , Thái Tử , Hoàng Tử , Công Chúa đều phải kêu nàng một tiếng Bà Cô , nghe thì già chứ nàng mới 22 tuổi thôi , ở cổ đại tuổi nàng như vậy đã thuộc hàng lỡ của lỡ thì rồi , nhưng mà không sao cả ai biểu chức nàng lớn , nên cũng chẳng ai dám nói nàng ,mà cho dù có nói nàng cũng không quan tâm tới họ , bởi tâm trí của nàng hiện giờ toàn bộ đều đặt trên người chàng . Kiếp này của nàng không sợ trời , không sợ đất, chỉ nguyện sợ chàng.Nam chính lúc ở với nữ chính thì bán cả một trời manh , nhìn rất chi yếu đuối , nhưng mà không có nữ chính bên cạnh bản chất của ổng sẽ xuất hiện .Nữ Chính: Mộ Dung Hương.Nam Chính: Trần Hạo.…
"có hôm nào a1 với a2 đéo var nhau k?" "sao dạo này a1 với a2 hay đi chung thế""vailon, thằng bảo 12a1 ăn cháo lưỡi với thằng giang 11a2 ở sân sau kìa"lowercase, text, văn xuôi, ooc, badwords…
Câu chuyện nhạt nhòa của một cô gái không hiểu tại sao lại quá yếu ớt để theo đuổi một người.…
HE, ngọt sủng, txvt…
Tên truyện: Khúc Hoa Cúc DạiThể loại: Tiểu thuyết dài kỳ, chiến tranh - tình cảm - bi kịch - tâm lý - trưởng thànhNgôi kể: Ngôi thứ nhất từ góc nhìn nữ chính (Ngọc Như Phương), đan xen ngôi thứ ba để mở rộng không gian truyệnBối cảnh: Giai đoạn kháng chiến chống Mỹ (1953-1975), vùng quê nghèo miền Trung Việt NamĐộ dài: Dự kiến 80 chươngMô tả ngắn gọn:Khúc Hoa Cúc Dại là bản tình ca u buồn giữa chiến tranh và nghèo khổ, kể về cuộc đời nữ chính Ngọc Như Phương - một cô bé sinh ra trong định kiến và đau thương, lớn lên giữa nghèo đói, chiến tranh và sự dằn vặt của quá khứ.Khi số phận đưa đẩy cô gặp một người lính lạ mặt - Khải Minh - mang thương tích nặng và thân phận bí ẩn, cuộc sống cô dần thay đổi. Tình yêu thầm lặng, sâu sắc, nảy mầm từ lòng biết ơn, từ những khoảnh khắc lặng thinh bên nhau, từ chiếc khăn thêu hoa cúc dại...Nhưng chiến tranh không buông tha ai. Tình yêu ấy buộc phải chọn giữa yên bình và nghĩa vụ. Một người ở lại, một người ra đi - mang theo kỷ vật định tình và những lời chưa kịp thốt.Cuốn tiểu thuyết là hành trình trưởng thành, vỡ vụn và hồi sinh của một cô gái nông thôn, là khúc hát về tình yêu không trọn vẹn, nhưng thủy chung đến tận cùng.…