_ Ly dị đi- hắn nói _ Tại sao chứ - cô nói như sắp khóc_ Tôi chán cô rồi - hắn nói mà chả thèm nhìn cô_ Vì cô ta sao - cô nói rồi nhìn sang bên cạnh hắn_ Ừ _ Được ! Ly dị thì dị - cô cố nén nước mắt rồi quay bước đi---------------------------------------Tạm drop . Khi nào Hy viết xong CCBGTYE sẽ viết tiếp truyện nãy .Xin thứ lỗi…
Hoseok không nhận ra mình đã khóc khi nghe Shane nói, "Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là yêu nhiều nhất có thể và không sợ hãi khi được yêu", cho đến khi phát hiện Yoongi đang nắm chặt bàn tay cậu và đan lồng các ngón tay họ vào nhau."Cách duy nhất em có thể dập tắt sự khùng điên của anh là làm điều gì khiến em phát điên. Cảm ơn em. Anh yêu em. Anh nhận ra điều đó từ lúc gặp em. Xin lỗi em vì đến giờ anh mới nói ra điều đó", anh cất tiếng, rành mạch rõ ràng, giọng trầm ấm và đều đặn, "Em biết câu đó của ai không?""Pat nói với Tiffany?""Đúng vậy."Yoongi vừa nghịch các ngón tay vừa khít với nhau của họ như hai miếng ráp cuối cùng của bộ đồ chơi ghép hình vừa mỉm cười, nụ cười mang dư chấn của cơn say, "Ừ, anh là một kẻ điên. Anh chẳng có một mục đích chính đáng gì ngoài việc anh phải có mặt ở đây, bán những bản nhạc của mình để kiếm chút tiền còm. Nhưng anh gặp được em, đây là chuyện đàng hoàng nhất anh có trong tay sau cái ngày anh biết mình không thể bỏ âm nhạc. Hoseok, điều này nghe có vẻ quá hoang đường khi anh không thể giữ mình tuyệt đối tỉnh táo, và, thật lòng mà nói, anh yêu em."…
TRUYỆN ĐƯỢC REUP VÌ MỤC ĐÍCH RIÊNG! (chưa có sự cho phép của người dịch)Câu chuyện được trích trong tiểu thuyết: Chữa lành em, giết chết em. Những vụ án giết người của bác sĩ tâm lí thôi miên.Tác giả: Diệp Tiểu BạchDịch bởi blog: Con cá biết yêuhttps://www.facebook.com/concabietyeu/Nguồn: Zhihu @故事档案局https://www.zhihu.com/xen/market/remix/paid_column/1191076245314633728…
Vẫn là một ngày âm u như bao mọi ngày với cái rét -8 độ của New York. Nhưng dù có thế nào bạn vẫn sẽ phải đến chỗ làm của bạn, ai mà chả yêu tiền cơ chứ? Nhưng hiện tại bạn không ở chỗ làm, mà là một nơi chỉ có những tiếng vo ve của những bóng đèn hừng quanh cùng với giấy dán giềng ẩm mốc... rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra vậy?Thể loại: Kinh dị, giật gân, hài và lãng mạng Lưu ý: Tui không ghi H (Mẹ biết mẹ hết muốn nhận làm con >:0) (Bổ sung là nếu muốn tui sẽ ghi một quyển ngoại truyện gọi là special sau chương 3 để nói về những chuyện bên lề của mấy cặp đôi, và tui sẽ ghi H bên special nếu như tui thích >:))Có yếu tố bạo lực và lãng mạng nhé, dành cho lứa tuổi 13+ trở lên Tui viết chuyện như cái 💩 nên mọi người thông cảm 💐…
Lấy bối cảnh trong Jujutsu Kaisen, kể về một học sinh Cao trung năm nhất đang sống thoải mái như bao học sinh bình thường cho đến khi được người anh trai 'tuyệt vời' của mình nhờ đi 'công tác'____"Sao em muốn trở thành Chú thuật sư?""Thầy biết đấy, thà làm Chú thuật sư còn đỡ hơn phải vùi đầu vô đống giấy tờ như Nanamin"____"Tại sao ngươi vẫn như vậy? Chẳng phải ngươi là kẻ biết rõ nhất ngươi không thể thuộc về bất cứ đâu?"****Chỉ đăng tại WattpadTên cũ: Cuộc sống thư thả của một Chú thuật sưTôi không sở hữu các nhân vật trong Jujutsu KaisenĐây là bài viết bản nháp nên mong mọi người góp ýCác nhân vật có thể out of character đôi chút so với bản gốc…
Lưu ý to đùng :)))SẼ OOC!!!TÁC GIẢ KHÔNG TÀI NĂNG ĐẾN MỨC BÁM SÁT NHÂN VẬT TRONG CREEPYPASTA!!!--------------------Vào ngày X tháng XX năm XXXX,Một ác quỷ trong hình hài đứa trẻ ngây thơ ra đời,Vì một lý do nào đấy, hắn lại quên đi chính mình mà đem thân xác được cho là 'hèn mọn' phục vụ cho Slenderman-người đứng đầu dinh thự.Chém giết, làm tất cả những gì mà ngài ấy muốn. Và sự thật đằng sau kinh khủng đến mức nào? --------------------------------Tranh còm bởi Rin Hay Quênn…
Thanh Thanh một cô gái mạnh mẽ là tiểu thư thiên kim của gia tộc Phạm. Một lần đi chơi cùng hai cô bạn thân, cô đã vô tình gặp anh. Ấn tượng đầu của cô về anh không phải gương mặt soái ca mà cách anh mặt trạc như một đứa trẻ lên 6. Từ đó mở ra cuộc tình của họ.…
⚠️⚠️TRUYỆN NÀY KHÔNG PHẢI LÀ ĐAM MỸ ⚠️⚠️Vẽ Tranh: Xán XánTrợ Thủ: Dương Đà Kỵ SỹBiên Tập: 33 Là người thừa kế võ đường - Hướng Tiểu Mãn, vì theo đuổi nam thần nên quyết định rửa tay gác kiếm để thay đổi lam một cô gái yếu đuối. Mà không hề ngờ đến ngày đầu tiên bước chân vào trường học, chưa kịp theo đuổi nam thần, đã bị toàn bộ học sinh trong trường hiểu nhầm là nam thần bất lương. Rốt cuộc cô có thể tìm được người thương mến của chính mình không?TRUYỆN NÀY KHÔNG PHẢI ĐAM…
T antik bọn m akT ko sợ bọn m âuIbos thoải mái,ko tl đâu akBọn m ko đủ trình âu,đến tư cách muts ccac t còn ko có nửa!!!Nhg nếu là hot bii thì đc nge chưa, chụp ảnh ik, rồi a chichj e thoải mái ak!!E cũg xẽ mút cà a ak!!! Hij hị! T là hót gơn dêy!!!Phục tùg t ik!!Ahihihi!!!…
Tất cả chỉ xoay quanh công việc thả ngải.Thả đông thả tây thả nam thả bắc thả trước thả sau thả tới khi nào trúng ngải.Mà bao giờ anh mới trúng ngải vậy công chúa???…
Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành.Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì?Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm.Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: "Có rượu không mồi." Tiện tai bứt lá của tôi, ăn.Tôi nhịn.Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó nhổ lá của tôi, ăn.Tôi lại nhịn.Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn.Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! !Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! !Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?…