[ Bangtan Boys ] Just One Day
Đây là truyện đầu tay của Su ! Mong mọi người giúp đỡ thêm >°<…
Đây là truyện đầu tay của Su ! Mong mọi người giúp đỡ thêm >°<…
truyện ngắn, truyện dài, kinh dị…
The last of sun . The end of life…
Sen tàn, máu nhỏ nhuộm mơ,Tân lang thế mạng mở bờ u linh.Tơ hồng se giữa lệ sinh,Một dòng máu đổ - nàng nhìn thấy chăng?Nốt rơi nuốt trọn hồn phăng,Nghiệp xưa trả đủ, ai bằng trách ai?Gương đồng giữ bóng lâu đài,Kẻ giải lời chú cũng hoài nguyền ta.Ai trong chúng ta cũng có một linh hồn đang quan sát mình từng ngày.Có thể là vì yêu, vì hận, hay vì một mối dây dưa chưa từng gọi thành tên.Dù là gì, họ vẫn ở đó - bên cạnh bạn, lặng lẽ như gió đêm lướt qua gáy mà chẳng ai hay.Trần Diệu An từng là một người không tin vào những câu chuyện kỳ quái, dù bạn của cô ấy là người béng duyên với tâm linh từ lâu. Cho đến một ngày, một nhành sen trắng xuất hiện trong căn phòng khóa kín.Từ khoảnh khắc ấy, thế giới quang của An bắt đầu rạn nứt:Những giấc mơ không thể thức dậy,Những nghi lễ không ai dạy mà vẫn biết,Những món đồ cô chẳng nên chạm vào, lại tự tìm đến tay cô.Có ai đó đang đi cùng cô, dõi theo cô từng ngày.Một giọng nói, một hơi thở, một linh hồn cô không thể gọi tên.Và mỗi bước chân cô tiến về phía sự thật, lại có một phần nào đó trong cô bị kéo về nơi tối tăm nhất của kiếp người.Đây là một khúc nguyện cầu cho những kẻ lạc đường giữa nhân quả, nghiệp duyên, và những linh hồn không thể yên nghỉ.…
Mình biết là dở, mọi người cho mình xin ý kiến thật lòng nha…
Một chút này,Một chút kia,Một chút buồn.…
" sao cậu lại hôn tôi , mình là kẻ thù mà"_Eom Seonghyeon _…
Là ai quy định không được phép chạy trốn hiện thực? Là ai quy định một cô gái hai mươi tuổi trẻ măng như tôi phải thật mạnh mẽ đối mặt với cái thế giới đầy nguy hiểm này? Dù sao hai mươi năm nay tôi đã sống hèn nhát như thế và vẫn bình an vô sự, chẳng phải rất tốt đó sao.Bởi vậy khi người đó lấy hết can đảm đứng trước mặt tôi thổ lộ, tôi đã chạy trốn một cách hèn nhát nhất.Em là cô gái nhỏ, mong manh, nhạy cảm. Tôi biết điều đó chứ. Bản thân dù không muốn em phải gặp thêm nhiều đau khổ nhưng hết lần này tới lần khác tôi đều khiến em phải rơi lệ. Tôi biết bản thân là một con người ích kỷ, tồi tệ, không đáng có được tình yêu của em. "Chị! Em thích con gái. Hình như em yêu chị rồi."Từ lúc em nói câu này tôi đã biết chúng ta mãi mãi sẽ không có được một cái kết tốt đẹp.…
Nói chung cũng tùm lum lắm. Đọc nhiều truyện có ý không muốn tui sẽ viết lại theo kiểu 18+ . Cũng là lần đầu mong mọi người góp ý…
Tôi không biết nói gì hơn ngoài" Hãy đọc nó "Love.…
Ánh sáng có phải là hy vọng? Sự chết chóc sẽ dấn lối cho Trương Thương đi đến đâu. Là bờ vực của sự đau khổ hay là sự hy vọng mục nát?…
nhũng câu truyện ngọt ngào về tình yêu hheheh…
Một con sư tử được con của một thương gia nhận về nuôicòn phần gì tiếp theo vào truyện rồi biết…
truyện rất hay đa số khiến người đọc phải ? rất nhìu :)))…
Vào đọc thì biết :*…
cái fic này đc tạo ra chỉ để cho tui nói chuyện tào lao hết :))…