07;
Lật lại những trang sách ngọt ngào của miền ký ức. Ngày hè trôi qua thật chậm, nhưng cũng đủ để nhận thức những kỷ niệm thơ ấu đã dần phai mờ theo năm tháng. Là một người lính, chứng kiến bao cảnh sinh ly tử biệt, Đăng Dương hiểu rõ cuối cùng tuổi trưởng thành đã gõ cửa. Chênh vênh giữa sinh và tử, những cậu nhóc đôi mươi cũng chỉ mưu cầu chút ít ỏi dấu vết tinh tế của quãng đời non trẻ, muốn vay tạm một tấm vé để được sống lại ngày xưa cũ.
Đăng Dương biết mình là một người may mắn khi vẫn có thể trở về quê nhà. Thực chất, Đăng Dương chẳng sợ chết, anh chỉ sợ bản thân để lại những điều tiếc nuối, đầy dang dở.
Thoáng nghĩ tới dăm ba nỗi tâm tư, Đăng Dương thật bận lòng. Chuyện ngày hôm ấy, cả hai không một ai nói đến, phải chăng họ đều coi đó là một thoáng chốc của cơn say. Hay thật tình, nào có cơ hội mà nhắc lại, bởi Minh Hiếu đã lên tỉnh tham gia công tác một tuần nay chưa về. Bẵng cái từng giờ từng ngày dần trôi, cuộc sống Đăng Dương vẫn bình ổn, đều đều với công tác tuyên giáo hàng ngày.
Vẫn lại là một ngày bình thường, Đăng Dương trở về sau buổi giảng dạy. Theo thói quen, Dương luôn cố tình đi qua con đường có cây thị già quen thuộc, để níu kéo lại chút dư vị đẹp đẽ.
Trông về nơi mặt trời đang đặt lên mảnh đất này một "nụ hôn rực rỡ cuối cùng". Đắm say, cuống quýt rồi lại nhanh chóng lịm tàn. Chỗ bóng cây cổ thụ đổ ngược, Dương lờ mờ nhìn thấy dáng hình be bé đang bị vây quanh giữa bốn năm đứa trẻ khác. Từng đứa nhóc cao có, lùn có, đứa thì đứng chống nạnh, đứa thì lăm lăm cây gậy hoặc viên đá trên tay với vẻ hách dịch.
Chỉ cần liếc mắt thôi, Đăng Dương cũng nhận ra đây là một cuộc "tổng tiến công" của đám trẻ bắt nạt. Dương vừa bước lại, đã nghe thấy giọng phách lối của đứa nhóc lớn nhất.
"Mày điếc hả cái thằng không mẹ?"
Cậu bé đứng giữa mặt vẫn cúi gằm. Vì thân hình nó nhỏ thó, và bị che bởi đám nhóc loi nhoi phía trước nên Dương khó thể nhìn rõ được đó là con nhà nào. Anh chỉ biết có vẻ sự im lặng của nó đang khiến cho thằng nhóc mập mạp cầm đầu trở nên tức tối.
"Mày đã điếc mà lại còn câm nữa à?"
"Nói lằng nhằng với nó làm gì, Tí. Đập nó đi", một đứa đầu trọc lốc hếch mặt, huých vào tay đứa mập tên Tí.
Lời vừa dứt, thằng Tí nhào tới, định bụng ủi ngã đối phương. Cậu bé kia nhanh nhạy né được, thằng Tí mất đà, tự quàng lấy chân mà ngã chúi nhủi. Thằng nhóc trọc thấy vậy thì xông lên trợ lực. Nó vung chân, đạp cậu nhóc bật ngửa. Cậu bé ngã kềnh, song tay đã vốc nắm cát, bất ngờ tung vào mặt thằng nhóc trọc khiến nó la oai oái.
Đăng Dương đã gần đến mà cũng phải khựng lại. Anh đứng hình trước sự can đảm của cậu nhóc. Giờ đây, khi quan sát được khuôn mặt cùng giọng nói quen thuộc, Dương mới giật mình.
"Đừng có động vào bố mẹ tao"
Chẳng phải đó là cu Tũn hay sao. Chân Đăng Dương tăng tốc, lẹ làng rảo bước. Tuy vậy, cuộc chiến giữa đám trẻ vẫn chưa kết thúc, chúng chưa nhận thức tới sự tồn tại của Dương tại đây. Cả lũ đồng loạt ném những viên đá nhỏ về phía Tũn nhằm đánh lạc hướng.
Lợi dụng việc Tũn mất cảnh giác, một đứa nhóc từ phía sau văng cước đá vào mạn sườn Tũn một cái đau điếng. Tũn bổ nhào, chưa kịp gượng dậy thì đã bị thằng Tí dùng thân hình ục ịch đè xuống. Ánh mắt Tũn không còn vẻ vui vẻ, ngây thơ như thường ngày. Thay vào đó là một tầng lửa cháy hừng hực bao phủ, toát lên sự lì lợm. Tũn mím môi, nhất quyết không rơi một giọt nước mắt cho dù thằng Tí vẫn xa xả vừa vả vừa chửi, văng nước miếng tùm lum.
"Mày là cái đếch gì mà ra lệnh cho tao không được nói? Bố tao nói con mẹ mày là đĩ, còn thằng bố mày thì là nỗi ô nhục của làng. Sự thật là sự thật, mày còn chả treo cái chó gì?"
Tí giật ngược tóc Tũn ra đằng sau, mặt nó đã lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, tràn ngập sự chán ghét.
"Mày nhìn nữa là tao móc mắt mày đấy, thằng chó"
Trước lời đe dọa của Tí, Tũn vẫn không tỏ ra sợ hãi, nó mở miệng nhắm tới cánh tay ú thịt của thằng Tí cắn phập một phát. Do quá bất ngờ, Tí bật ngửa giãy đành đạch la ré, đưa tay quơ quào lung tung.
Thiếu thủ lĩnh như rắn mất đầu, lũ nhóc hơi chừn bước. Cũng một phần chúng nó thấy được sự cứng cỏi của Tũn. Tay chúng nắm chặt những viên đá, định bụng tiếp tục ném, chợt một tiếng quát vang lên.
"Đang làm cái gì thế?"
Chúng giật nảy, cùng lúc quay đầu lại nhìn Dương, lũ trẻ hốt hoảng dắt díu nhau chạy tán loạn như ong vỡ tổ. Đăng Dương nhanh tay tóm lấy cổ của thằng Tí vẫn đang lồm cồm bò dậy mà nạt.
"Làm cái gì ở đây hả? Đánh nhau, bắt nạt bạn à? Hả?"
"Con lạy chú chiến sĩ. Con xin lỗi chú chiến sĩ"
Đăng Dương chau mày, híp mắt nhìn thằng nhóc mập mạp đang ôm lấy đầu, mắt mũi nhắm tịt gào thét.
"Muốn làm phường giang hồ hả? Có phải không? Giang hồ thì tao gô cổ lên trại giáo dưỡng nhé?", Dương gằn giọng răn đe.
Nghe thấy ba từ "trại giáo dưỡng", thằng Tí xoắn hết cả người, nó thiếu điều ngả ngửa ra đất vì sợ. Tí khóc lóc càng tợn, xoa hai tay ú nu đến đỏ rộp để van xin.
"Chú ơi, con lạy chú. Con biết lỗi rồi. Con biết lỗi rồi."
"Con cái nhà nào?"
"Dạ nhà bố Hiệp mẹ Hường ạ"
Đăng Dương ngán ngẩm. Cái nhà ông Hiệp bợm đúng là dột từ cha đến con. Dương thả nó xuống, ấn đầu nó cúi rạp trước cu Tũn vẫn ngồi bệt trên mặt đất.
"Nói xin lỗi!"
"Tao xin lỗi", Thằng Tí mất mặt, lí nhí qua loa.
Đăng Dương không hài lòng, bàn tay đặt trên đầu thằng Tí hơi bóp nhẹ.
"Nói to lên"
Người thằng Tí bủn rủn, mềm oặt như cọng bún thiu, oa oa bật khóc, "Tao xin lỗi. Tao xin lỗi Tũn"
Nghe vậy, Dương mới thả tay ra, vẻ mặt anh đầy cảnh cáo.
"Nếu có lần sau thì đừng hỏi tại sao đi trại giáo dưỡng nghe chưa?"
Chẳng nói chằng rằng, thằng Tí ba chân bốn cẳng chạy đi. Mặt cắt không còn giọt máu, ánh mắt ngập nước đầy hậm hực.
Lúc này, Đăng Dương ngồi xổm xuống, chuyển sự chú ý sang Tũn. Người cu cậu bám đầy bụi bẩn, mặt có hơi sưng lên do ăn phải một vài cú vả. Cảm nhận được sự an toàn, Tũn chống tay, đẩy người đứng dậy, lật đật bước đến ôm lấy cổ Đăng Dương.
Vòng tay bé nhỏ bám chặt, khuôn mặt lem luốc vùi vào hõm cổ Dương. Anh cảm nhận được bên vai áo có dòng nước âm ấm. Dương biết Tũn tủi thân phát khóc nhưng cậu bé không phát ra bất kì âm thanh nào. Đăng Dương cũng chả vạch trần.
Khẽ cười khổ trong lòng, Dương thầm nghĩ, "Sao lại giống Minh Hiếu đến vậy nhỉ?"
Đăng Dương đứng thẳng người, bế thốc Tũn lên, và nhẹ giọng dỗ dành.
"Có muốn đi chơi với chú không?"
Tũn không trả lời, nhưng mái đầu ba chỏm có hơi động đậy mà gật gật. Dương bật cười, đưa bàn tay to lớn vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng nhỏ bé ra chiều an ủi.
***
Lúc ôm cu Tũn trở về thì nắng đã tắt, đêm dần buông. Dù mặt Tũn sưng tấy, và quần áo dây đầy bùn đất, nhưng trông Tũn đã vui vẻ hơn rất nhiều.
Rồi tiếng ồn ã truyền ra cùng tiếng con Giôn nhà Hiếu sủa inh ỏi. Cọt kẹt cánh cửa gỗ bật mở, đứng trước mặt Dương và Tũn là Minh Hiếu nhễ nhại mồ hôi, hớt hải như định đi đâu đó.
Chợt, Hiếu chựng lại. Đôi chân dừng bước, hai mắt dần đanh lại khi thấy Tũn ngồi trong lòng Dương, thản nhiên gặm ổi.
Tũn mừng quýnh sau những ngày xa bố. Nó reo lên.
"A, bố Hiếu-"
"Con đã đi đâu?", dẫu vậy sự hân hoan của Tũn chẳng được bao lâu, Hiếu đã lên tiếng, nhàn nhạt cắt ngang.
Qua tai Dương và Tũn, nó đã trở thành một âm điệu khác. Cả hai đứng chôn chân, nắm bắt được vẻ mặt này của Hiếu chỉ xuất hiện khi Hiếu cực kì giận.
"Mồm con đâu Tũn?"
"Bố-", Cu Tũn mếu máo, trong vòng tay Dương lẩy bẩy, vẫn ôm chặt cái bọc ổi trắng.
Niềm vui khi thấy bố trở về từ tỉnh chưa thấy đâu, mà Tũn đã thấy sợ đến cứng người. Đăng Dương đưa tay vuốt lưng nó trấn an, muốn lên tiếng nói đỡ. Minh Hiếu dường như chẳng thèm để ý, đón lấy bé Tũn từ tay Đăng Dương. Cậu ngắt lời.
"Dương không cần phải nói đỡ. Chuyện nhà tôi thì để tôi xử lý"
Một trận chua xót từ đâu dấy lên trong lòng, Đăng Dương gượng gạo nở một nụ cười nhẹ, bất lực phân bua.
"Dương biết. Nhưng lỗi là do Dương không báo mà đưa cháu về muộn nên anh Hiếu đừng mắng bé Tũn"
Minh Hiếu không đáp, khuôn mặt lạnh tanh. Cậu thẳng tay cầm cái bọc từ Tũn, dứt khoát nhét lại vào tay Đăng Dương.
"Con tôi, tôi dạy. Dương vui lòng về cho"
Bé Tũn trong vòng tay Hiếu đã quéo hết cả người, đôi mắt nhìn theo chiếc bọc đầy tiếc nuối. Tuy là vậy, nó vẫn sợ bố Hiếu lúc này hơn. Bố Hiếu của nó lành tính nhưng nó biết nếu đụng chuyện, bố nó khó tính lắm, khó đăm đăm. Tũn không biết làm gì hơn ngoài việc cố gắng làm nũng. Song, điều đó chẳng thể lay chuyển được Minh Hiếu. Cậu xốc Tũn ngồi thẳng, không cho nó dụi vào lồng ngực mình.
Đăng Dương chạm ánh mắt buồn tủi của Tũn, nó như đang cầu xin sự cứu cánh từ anh. Nhìn Tũn, Dương cũng hơi sót ruột. Đôi mắt Dương thăm thẳm, dịu dàng, đưa cái bọc lên cho Tũn ôm lấy.
"Anh Hiếu, cứ để Tũn cầm"
Ấy vậy, Minh Hiếu chỉ thờ ờ gạt tay.
"Xin Dương về cho"
Rồi như chẳng buồn tranh cãi, Hiếu quay người, đóng luôn cánh cửa gỗ ngay trước mặt Dương, mặc kệ tiếng thút thít của Tũn.
Buông thõng đôi bàn tay, lộp bộp những tiếng rơi. Đăng Dương âm trầm quét đôi mắt buồn xuống những trái ổi lăn lóc dưới nền đất. Anh khẽ thở dài, trong lòng nặng trĩu, ngồi thụp nhặt lên từng trái.
Sợi liên kết vô hình đã mờ nhạt, nay càng trở nên mỏng manh như sắp đứt. Đầu sợi dây không thể dứt mà còn cắm sâu, lan rộng theo thời gian khiến vết nứt càng thêm đớn lòng. Đăng Dương cụp đôi mắt, rời đi. Anh không biết rằng ẩn hiện đâu đây một cặp mắt đang chăm chăm quan sát vào hai dấu bàn tay bé xíu in hằn sau lưng áo.
***
Rơi vào một khoảng không vô định lúc màn đêm chạm ô cửa, những đốt ngón tay thuôn dài sẽ sàng vân vê vành chén, Dương ngửa cổ uống cạn chén rượu giữa trời đêm dịu mát.
Nếm được vị cay nồng, thấm vào từng tế bào nơi đầu lưỡi, Đăng Dương nuốt vào dòng chảy nóng gắt cùng sự tê dại thống khổ.
Trăng trôi ra, rồi lại dạt vào cứ thế xa dần, để lại thứ ánh sáng le lói, yếu ớt. Trăng phiêu dạt, để lại đây một hình bóng leo lắt, cô đơn.
Bản thân Đăng Dương cũng thấy mình hôm nay thật lạ. Mảnh đất tâm hồn anh ngày càng xác xơ, cằn cỗi. Dương càng cố níu kéo chút nắng, chút mưa thì mặt đất lại càng thêm nứt nẻ. Dương muốn xua đi sự trống rỗng mơ hồ, muốn bắt đầu một cuộc sống cùng niềm hy vọng mới. Nhưng trong thoáng chốc, Dương lại tự mình sảy chân, buông thả bản thân rơi tự do xuống hố đen mang tên chấp niệm. Để mặc nó nuốt chửng, bóp vụn cả cơ thể Đăng Dương. Anh tự nguyện chết chìm.
Tầm nhìn Dương nhập nhoè, đếm một rồi hai rồi năm rồi bảy, chẳng biết bao chai. Không phải người nghiện rượu, nhưng hôm nay Dương muốn say bét nhè. Chỉ đáng ghét một chỗ, càng uống càng tỉnh. Tỉnh đến nỗi nghe được tiếng dép loẹt xoẹt bước tới, tỉnh đến nỗi còn nhìn thấy Minh Hiếu đang đứng ngay tại đây.
Đăng Dương lắc nhẹ cái đầu đau như búa bổ, ý cười trên môi nhàn nhạt tự giễu, "Đã uống đến độ này rồi cơ à?"
"Dương ơi?"
Minh Hiếu nghiêng đầu nhìn người còn ngẩn ngơ, tiến gần lại bên phản mà xem xét. Hiếu ngồi đối diện, nhẹ giọng lên tiếng, âm điệu truyền đến mềm mượt như gãi nhẹ vào tai Đăng Dương.
"Tôi thấy cổng nhà không đóng. Tôi gọi mãi không thấy Dương trả lời nên tôi..."
Mắt Dương chằm chặp, khó giấu đi vẻ nhu tình. Chút tia sáng len lỏi lay động chăm chú nhìn đến. Minh Hiếu bối rối, rồi tiếp tục.
"Tôi xin lỗi vì đã nặng lời. Tũn đã giải thích rõ cho tôi rồi. Thật lòng tôi rất cảm ơn Dương"
Vẫn với đôi cửa sổ lóng lánh, Minh Hiếu đăm đắm, lại cất tiếng.
"Dương?"
Dương không đáp.
Không gian lắng lại, lặng như tờ. Hồi lâu, mới có thể nghe tiếng Đăng Dương chặc lưỡi. Lời nói của Hiếu lướt qua tai Dương như tiếng đàn, chẳng phải là Balalaika trong trẻo, mà là đàn gảy tai trâu.
Bỏ ngoài tai câu chuyện tầm phào, nói đúng hơn thì Đăng Dương cho là vậy. Dương góp nhặt hết tâm tư ích kỷ, xấu xa nhất đang nhộn nhạo, quặn thắt trong ổ bụng mà trút ra. Trong men rượu, Dương vẫn biết rằng mình vô lý nhưng cảm giác uất nghẹn này anh nuốt không trôi nữa rồi.
Chẳng màng rằng mơ hay thật, Dương nghiêng ngả, gục đầu lên bóng hình phía trước. Hơi rượu đậm đà quẩn quanh, Dương thì thào u uất.
"Anh Hiếu, tại sao?"
Câu hỏi "tại sao" lấp lửng cũng đủ làm Hiếu thẫn thờ. Hiếu lặng thinh.
Đăng Dương chẳng bằng lòng. Tiếp tục bóp nghẹn Hiếu bằng từng câu chúa chát.
"Anh Hiếu. Minh Hiếu. Tại sao không đợi Dương?"
Nhìn về xa xăm, hàng mi rủ xuống khép hờ, ánh mắt Hiếu lãnh đạm. Minh Hiếu đáy lòng lạnh ngắt, tai ù đi nghe từng câu từng chữ, cũng không biết nên phản ứng ra sao.
Hiếu đưa tay muốn đẩy người tựa trên vai. Đôi môi khẽ giương lên nụ cười nhạt, trái tim dần dần ê ẩm.
Đăng Dương cử chỉ nặng nề, vẫn ghì chặt đôi vai gầy guộc, nỗi khát khao tư kỉ muốn giữ mãi không buông. Mặc cho người trong lòng giãy dụa, Đăng Dương siết lại vòng tay, như ấn Hiếu sâu vào trong lòng. Điều mà Dương đã luôn muốn làm từ rất lâu.
Men dọc theo một đường, kéo dài từ bờ vai đến vành tai thơm ngát, Dương rải đều từng nụ hôn phơn phớt mang theo sự nghẹn ngào, khát khao.
Cánh môi anh khô khốc, run rẩy lân la xuống nơi hõm cổ mượt mà. Khi dấu răng được in đậm, cũng vừa lúc tiếng "chát" giòn giã đanh vang.
Tròng mắt Dương co thắt bừng tỉnh, hơi men trong người chợt tan. Cái tát khiến bên mặt anh nóng rực, vậy mà mọi sự chú ý dường như chỉ tập trung vào người trước mắt. Đôi môi Hiếu mím lại đến mức bợt đi một mảng, ánh mắt nhiễu loạn phiếm hồng.
Chẳng phải là mơ.
Tỉnh rượu. Dương thầm nghĩ mình điên rồi. Đôi bàn tay e dè muốn nâng lên chạm vào gò má người thương. Minh Hiếu thẳng thừng gạt phăng, hơi thở nơi lồng ngực phập phồng hỗn loạn. Cậu đứng dậy quay người, đầu không ngoảnh lại. Chỉ để lại một câu khiến bàn tay Dương rơi xõng.
"Dương nghĩ Dương có tư cách để hỏi điều đấy sao?"
Dương sững người, đôi ngươi sâu thẳm, vẫn phảng phất men say, bất lực nhìn Minh Hiếu rời khỏi. Bỏ lại Đăng Dương với khoảng lặng tĩnh mịch, nỗi đau đớn bủa vây quật ngã sự níu giữ cuối cùng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com