199 200
Chương 199: Trước kia xưng hô thân mật cỡ nào
Edit + Beta: Vịt
Chuyện hỗ trợ liên hệ chuyên gia, mời ông rời núi, đối với Cố Phong mà nói cũng không khó.
Hắn giao nhiệm vụ cho Anna hết sức tinh thông giao tiếp với người già, được xưng là báu vật hoàng hôn đỏ, lại chỉ điểm Tiểu Chu hỗ trợ, liền yên tâm ném chuyện này cho bọn họ, chuyên tâm chiếu cố Dư Bảo Nguyên.
Tối hôm đó, hắn nhận được tin nhắn Lộ Dương gửi tới, bày tỏ cảm tạ.
Hóa ra bọn Anna hiệu suất rất nhanh xử lý ổn thỏa chuyện này.
Cố Phong mang theo tán thưởng gật gật đầu, rep Lộ Dương một câu: Không cần cám ơn. Đừng quên, thói quen và sở thích của Bảo Nguyên, cậu phải list từng cái giao cho tôi.
Lộ Dương rep một câu: Tôi nói cả cậu ta thích mặc quần lót màu và nhãn hiệu gì cho anh biết, được không?
Cố Phong suy nghĩ một chút: Rất tốt.
Gửi tin nhắn xong, hắn để điện thoại xuống.
Dư Bảo Nguyên đang nằm trên giường bệnh trước mặt, trên đầu đeo tai nghe kiểu trùm đầu, hơi rung đùi, hiển nhiên đắm chìm trong âm nhạc.
Cố Phong thấy đến giờ đi ngủ rồi, liền bóp bóp tay Dư Bảo Nguyên, đẩy một bên tai nghe của cậu ra chút: "Ngoan, đến giờ ngủ rồi."
"Mới sớm lắm mà?" Dư Bảo Nguyên phiền muộn lấy tai nghe xuống, hồi lâu mới thấp giọng nói: "...... Biết rồi."
"Tối mai phải làm phẫu thuật, hôm nay ngủ sớm chút." Cố Phong giúp ém kĩ góc chăn, nghĩ tới ban đêm sẽ lạnh hơn, lại thêm một tấm thảm lông mềm như nhung cho cậu.
"Tôi sao cảm thấy," Dư Bảo Nguyên đưa lưng về phía Cố Phong, "Tôi nằm viện tới nay anh luôn trông chừng tôi, tôi giống động vật nuôi trong nhà vậy?"
Cố Phong sửng sốt, sau đó lộ ra nụ cười.
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nuôi trong nhà......
Những lời này của Dư Bảo Nguyên nói quá khiến hắn tâm ngứa.
Hắn không nhịn được đưa tay xoa xoa đầu Dư Bảo Nguyên, ghé tới, ôm cả thân thể ấm áp của cậu và chiếc chăn dày kia vào trong ngực.
"Được rồi," Dư Bảo Nguyên không nhịn được bĩu môi, "Anh cũng ngủ đi, mệt cả ngày rồi."
Cố Phong nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Hắn duỗi tay tắt đèn trần, trong phòng bệnh chỉ còn lại ánh sáng của trăng, chiếu vào trên mặt đất, giống như một lớp sương.
Cố Phong nhìn Dư Bảo Nguyên ở trên giường ngủ đàng hoàng, nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cậu, mới thở phào.
Nhưng mà hắn cũng không lập tức ngủ, mà nửa nằm trên sofa bên cạnh, nhẹ nhàng cầm lên một cái hộp.
Đây là Anna hôm nay vừa đưa cho hắn, có rất nhiều đồ Dư Bảo Nguyên từng tặng Cố Phong, lại bị Cố Phong không chút lưu tình ném đi.
Nương ánh trăng, Cố Phong có thể nhìn thấy, bên trong có bưu thiếp, kèm theo chữ viết tay, hẳn là lúc bọn họ vừa ở chung không lâu, Dư Bảo Nguyên đi du lịch gửi cho Cố Phong. Hắn cầm bưu thiếp trong tay, tỉ mỉ đọc chữ bên trên, lúc nhìn thấy hàng cuối cùng, ánh mắt hắn thay đổi trước xưng hô rất thân mật.
Hàng cuối cùng, Dư Bảo Nguyên viết một câu: Chờ em về, mang cho ông xã nhà em trà Thanh Đỉnh chính tông nhất!
Mắt Cố Phong nhìn lâu trên bốn chữ "Ông xã nhà em".
Dư Bảo Nguyên ở trước mặt hắn, nếu như lược đi những danh từ chửi hắn, tới giờ đều gọi hắn là Cố Phong.
Nhưng Dư Bảo Nguyên thỉnh thoảng cũng sẽ ở trong tấm bưu thiếp nhỏ, mang theo tình ý nóng bỏng, viết lên bốn chữ "Ông xã nhà em" vô cùng thân mật.
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tình yêu của cậu cho tới bây giờ đều là tỉ mỉ mà dài lâu, tỉ mỉ bao lấy cả người Cố Phong.
Nhưng Cố Phong lại một mực không hề phát hiện, đến tận khoảng thời gian này, hắn mới triệt để phát giác.
Cố Phong dùng tay vuốt ve bốn chữ hơi phai màu, hồi lâu, hắn duỗi tay ở trong hộp lục một lát, quả nhiên tìm được một hộp trà Thanh Đỉnh ngay cả tem cũng chưa mở.
Những cái này là tình yêu của Bảo Nguyên đối với hắn, Cố Phong nghĩ, vẫn may, vẫn may, chưa biến mất.
Tất cả vẫn còn chỗ trống cứu vãn.
(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)
Lúc Cố Phong ở trong phòng bệnh, bên ngoài phòng bệnh đang đứng hai người đàn ông lén lút.
Bọn họ mặc cũng không tầm thường, chỉ là bộ dáng thi thoảng đến cửa sổ thủy tinh nhỏ trên cửa nhìn một cái, luôn cảm thấy rất khiến người ta nghi ngờ.
"Người anh em, được rồi được rồi," Lý Kha đã sắp muốn khóc lên, kéo chặt tay áo Tưởng Hạo, nổi cáu nói, "Mày nhìn lâu lắm rồi, bọn mình nếu còn không đi, người khác sẽ tưởng hai bọn mình âm mưu làm chuyện xấu!
Tưởng Hạo kéo tay Lý Kha ra, lại nhìn vào bên trong.
Đèn đã sớm tắt, chỉ có chút ánh trăng thấm vào bên trong.
Chút ánh sáng bé nhỏ này, cơ hồ cũng không thể nhìn thấy gì, Tưởng Hạo hít sâu một hơi, nhưng anh biết, Bảo Nguyên nằm ngủ bên trong, Cố Phong ở bên cạnh Bảo Nguyên.
===================
Từ chương sau chúng ta sẽ chuyển sang Story khác nhé ^^ thím nào dùng web có thể ấn vào link cuối chap (ấn vào dòng "Liên kết bên ngoài" nhé nhé), còn nếu không có thể vào profile của tui để tìm
Chương 200: Ông đây là anh em tốt của mày
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Người anh em tao van mày được không," Đôi mắt kinh hãi của Lý Kha cơ hồ sắp rơi lệ ròng ròng, rất giống Mạnh Khương Nữ đầu thai, "Mình đi thôi, hôm nào quay lại nhìn, được không? Tao còn tiếp tục đứng đây, thực sự bị bảo vệ bệnh viện giữ lại đấy, Tưởng Hạo! Anh Hạo! Tưởng nhị! Tưởng thiếu gia ......Bố à!" Tưởng Hạo rốt cục không nghe nổi nữa, xoay người đạp Lý Kha một cái.
Lý Kha là anh em lâu năm của anh, người lớn lên dạng chó hình người, đụng phải chuyện gì gan lại rất sợ.
Ví dụ cụ thể, chính là Lý Kha một khi đụng phải người cường thế, hắn không thể không cúi đầu liền thích gọi đối phương là "Bố" để xin tha.
Cũng không biết học được thói xấu ở đâu.
Tưởng Hạo kéo kéo cổ áo: "Được rồi được rồi, giờ đi thôi."
"Đi mau lên," Lý Kha kéo tay Tưởng Hạo dưới chân như giẫm Phong Hỏa Luân tiến vào trong thang máy, "Kéo tao đi rình người ta, như kẻ trộm.
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mày nghe xem, mày nghe nhịp tim tao này, thịch thịch thịch như trống Ngư Dương!" Tưởng Hạo đưa tay đập hắn một cái, Lý Kha bị đau nhăn nhó khuôn mặt.
"Đừng nhao nhao nữa," Tay Tưởng Hạo đút túi quần, nhắm mắt lại, còn soái hơn cả model nam tạo hình cool trên tạp trí, "Tối nay uống rượu với tao."
"Uống rượu? Mày lại uống rượu? Nếu để dì biết tao lại uống rượu với mày, tao sẽ xong đời tao ......"
Tưởng Hạo đưa tay bịt mồm Lý Kha: "Gia coi như thất tình, không uống rượu còn có thể làm gì?" Lý Kha tránh thoát tay Tưởng Hạo, suy nghĩ chút: "Còn có rất nhiều chuyện để làm mà, tỷ như, mày có thể hóa bi phẫn làm động lực, mở tài liệu luận văn toán cấp cao từ lâu ra, làm phong phú bản thân, cố gắng phấn đấu, thực hiện ......"
Miệng lưỡi Lý Kha còn chưa trơn xong, Tưởng Hạo đã đá mông hắn một cái.
Lý Kha trốn một bên, xoa mông mình, vẻ mặt tủi thân như cô vợ nhỏ: "Mẹ sư, con mẹ mày chỉ biết bắt nạt tao!" "Cùng tao, uống rượu."
Tưởng Hạo lại lặp lại lần nữa, đợi lúc cửa thang máy mở ra, xách Lý Kha ra khỏi bệnh viện, ngồi lên xe, lái như bay đến một quán bar.
Đợi đến lúc hai người từ quán bar đi ra, Tưởng Hạo đã say đến nói mê sảng.
May mà Lý Kha vẫn nhìn xa trông rộng, Tưởng Hạo nuốt từng chén rượu mạnh, Lý Kha cả quá trình dùng Nutri Express vị dứa tiếp khách.
Cho dù Tưởng Hạo nói hắn không uống rượu, sợ, hắn cũng kệ.
Chính là thích Nutri Express vị dứa, có ý kiến?
****Nutri Express vị dứa: 
Lý Kha đỡ Tưởng Hạo say khướt ngồi về trong xe, mệt mỏi ra mồ hôi đầy người.
Hắn nhìn Tưởng Hạo trên ghế phụ, chửi một tiếng.
Bộ dạng sa sút tinh thần của Tưởng Hạo hiện tại, nếu đưa về Tưởng gia, vậy nhất định sẽ náo loạn.
Lý Kha thở dài, vẫn là tìm khách sạn cho Tưởng Hạo đi.
Hắn lái xe tìm được một khách sạn, đỡ Tưởng Hạo đi vào một gian phòng, nhét người mùi rượu đầy người lên giường.
"Mẹ nó tao thật sự rất thích cậu ấy ......"
Tưởng Hạo không có chút ý thức lẩm bẩm, "Thật sự thích ......"
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Lý Kha chậc chậc một tiếng: "Còn giả bộ tình thánh với tao, mày thích cậu ấy sao không dùng sức theo đuổi? Gãi không đúng chỗ ngứa như vậy, quan hệ của tao với dì quét dọn nhà tao còn thân mật hơn cả quan hệ của mày với Dư ......Dư ......Dư Nguyên Bảo kia!" "Cậu ấy căn bản không thích tao, từ đầu tới cuối tao chỉ là một ......người bạn rất bình thường của cậu ấy," Tưởng Hạo say rượu buồn rầu nói, "Lý Kha, mày thấy chứ? Bọn họ lại quay lại rồi."
Lý Kha che mắt: "Đừng hỏi tao, tao chả biết gì hết."
"Bọn họ lại quay lại rồi, Bảo Nguyên dọn về đại trạch Cố gia, Cố Phong ngủ cùng Dư Bảo Nguyên, hắn hôn Bảo Nguyên.
Tao thấy hắn ngày nào cũng ôm Bảo Nguyên, hắn sắp được tha thứ rồi," Tưởng Hạo che mắt, "Nhưng mẹ nó tao ngay cả cơ hội ở bên Bảo Nguyên cũng không có."
Lý Kha ài một tiếng, ngồi bên cạnh Tưởng Hạo: "Được rồi, con người vốn là như vậy, cũng không phải mày muốn được cái gì là được cái đó.
Tao còn muốn nắm tay uống rượu với Băng Băng Tử Di kìa, mày xem tao đã được chưa? Thả lỏng nào, người anh em!" Lời chỉ đến vậy, hắn đứng dậy, cầm lấy đồ của mình muốn đi.
Ai biết Tưởng Hạo bỗng nhiên giống như phát điên nhào lên, dùng chiêu tóm địch giam người lại bên dưới.
"Mẹ mày, Tưởng Hạo mày buông tao ra, mày muốn bẻ đầu tao xuống chấm dấm ăn hả? Sư bố mày, ông đây hôm nay phải đẩy mày ra, tao chạy ngay đây ......"
Ma men thật đáng sợ.
Lý Kha cắn chặt răng, dùng sức bú sữa, hạ quyết tâm, lập tức chuồn! Một lát sau ......"Alo, mẹ à, là con đây ......"
Lý Kha khóc nói, "Con tối nay không về, vâng, đúng, chính là ngủ bên ngoài với bạn, là bạn nghiêm túc, không hít thuốc phiện.
Vâng, vâng, hiểu rồi, con sẽ chú ý an toàn, mẹ ngủ ngon!" Thu điện thoại lại, Lý Kha nhân lúc Tưởng Hạo không phòng bị, rốt cục tránh thoát được nửa người.
"Mẹ sư, mày sức trâu à, ở quân đội không phí công luyện tập ha, đầu tao suýt nữa bị mày vặn mở ục ục như nắp chai mày biết không?" Tưởng Hạo mắt say lờ đờ lơ mơ nhìn Lý Kha: "Đừng ......đi ......"
"Rồi rồi rồi," Lý Kha phiền vô cùng, "Tao biết rồi, mày thả lỏng tay cho tao."
Tưởng Hạo không thả lỏng.
"Bố mày đến lễ tân, mở thêm một phòng xép cho hai bọn mình, hiểu chưa? Bố à, xin bố buông tay được không, thật sự đau lắm đó ......"
Tưởng Hạo nhìn Lý Kha, suy nghĩ cũng không biết bay đến chỗ nào rồi, "Tao, từ lúc sinh ra, đã tùy ý ba mẹ tao quản lý khống chế."
"Nói nhảm," Lý Kha thổ tào nói, "Mày sinh ra không bị ba mẹ mày khống chế, tự mày có thể bú sữa?!" "Tao hơn 20 năm, đều dựa theo ý của bọn họ làm," Mắt Tưởng Hạo đỏ lên, rượu xông lên đầu, "Tao muốn học âm nhạc, bọn họ lạnh lùng cự tuyệt.
Tao muốn ra nước ngoài, bọn họ bảo tao đi lính, tao muốn ở chung với Bảo Nguyên, chẳng những Bảo Nguyên không đáp ứng, bọn họ cũng cự tuyệt, còn sắp xếp tao đi xem mắt.
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tao căn bản không thích phụ nữ! Tao tới giờ cũng chưa từng nhận được cái tao muốn, tao con mẹ nó còn có thể nhận được gì?" Lý Kha nhìn ánh mắt say xỉn khủng bố của Tưởng Hạo, co ro nói: "Mày nếu còn đến gần tao, mày còn có thể nhận được chưởng gió lốc sấm sét của tao."
"Ba mẹ tao xây cho tao quỹ đạo không thể phá vỡ để tao đi, nhưng mà ......"
Tưởng Hạo thở ra hơi rượu, "Ông đây muốn vượt rào."
"Nói thì nói vậy, chú Tưởng cũng không độc tài như vậy đâu, thật ra chú ấy ......"
Lời của Lý Kha còn chưa nói hết, Tưởng Hạo lại đột nhiên thò người ra, dùng môi mình chặn miệng Lý Kha.
Trong phòng lạnh lẽo một lát, sau đó vang lên tiếng hét dữ dội mơ hồ.
"Tưởng Hạo đmmmmmm! Bố mày là anh em tốt của mày đó!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com