Xe cấp cứu
Có những điều thà không nói ra thì hai bên sẽ vờ như không biết nhưng một khi đã mở ra trước mắt, hai người họ không thể bình thường như trước. Sau bữa cơm hôm đó, Mạnh Quỳnh nhận ra cô càng mạnh mẽ cự tuyệt anh hơn trước dù vẫn cho phép anh gần gũi con gái. Trong lòng họ mãi mãi còn một vướng bận không ai có thể bước qua, anh biết rằng không đối mặt giải quyết thì dù không phải ông Phong, cũng sẽ có một ai đó nhắc đến và buộc họ phải đối diện. Mối quan hệ của họ bây giờ có chút khiến anh cảm thấy bực bội. Nhóm bác sĩ thực tập là người phải gánh chịu hậu quả này khi phải làm hùng hục cùng Mạnh Quỳnh suốt cả tuần qua. Mãi đến gần cuối tuần, y tá trưởng chịu không thấu với tình cảnh cả hội sinh viên năm 6 thất thần, mắt thâm quầng, phải lên tiếng nhắc khéo trưởng khoa:
- Này, không phải ai cũng là siêu nhân như cậu được đâu, hành hạ bọn trẻ ít thôi.
- Đó là em đang dạy cho họ còn gì. Làm gì có bài giảng nào tốt bằng kinh nghiệm thực tế thế này?
- Phải rồi, cậu cái gì cũng nói được. Dạy dỗ thế nào cũng được, nhưng chí ít cũng bao bọn trẻ ăn gì ngon ngon động viên, vả lại cũng còn sức mà theo chân cậu chứ. Họ tới đây thực tập cũng gần tháng rồi, chúng ta theo phép trưởng bối cũng nên mời một bữa ngon.
Đang ghi bệnh án, nghe một lời chí lý của y tá trưởng, Mạnh Quỳnh thoáng dừng tay suy nghĩ, gật gù tán thành:
- Chị nói quá đúng, quả là không ai có thể chu đáo bằng y tá trưởng. Chị giúp em dẫn bọn nhóc đi ăn, rồi mang bill về em thanh toán lại cho. Tuần này em bận lắm, không có thời gian mà ngủ đây.
- Cậu khi nào mà chả bận. Đi một chút thì chết người hả?
- Em không đi có khi bọn nhóc lại còn vui hơn ấy! - Mạnh Quỳnh cười nhạt, anh thừa hiểu mấy người trẻ kia, ngồi ăn uống với sếp kiểu nào cũng co rúm người không tự nhiên.
- Đi đi, tiện thể khoa mình tổ chức tiệc chia tay cho Hạnh, 2 tuần nữa cô ấy nghỉ thai sản rồi.
Y tá trưởng đã nói đến lý do này, Mạnh Quỳnh không có cách nào từ chối, phải miễn cưỡng đồng ý.
Lúc chạm mặt Phi Nhung ở hành lang Tân Hải Vân, trong lòng Mạnh Quỳnh có chút biết ơn câu chuyện bày vẽ ăn mừng này cùng nhau của y tá trưởng. Dạo này cô luôn kiếm cớ để không phải gặp Mạnh Quỳnh, nếu anh đến nhà đón con gái thì cô đều ở trong phòng làm việc hoặc sẽ nhờ thư ký đưa con xuống cho anh. Ánh mắt anh thể hiện rất rõ nét cười. Trái lại, Phi Nhung vẫn chăm chú xem điện thoại, có vẻ chưa nhận ra có người đang nhìn mình. Cô mặc bộ suit đen vừa đủ thể hiện sự uy nghiêm của một CEO, vừa đủ sự nữ tính để tôn lên những nét đẹp của mình. Đã nhìn thấy hình ảnh này nhiều lần nhưng mỗi lần nhìn thấy, anh đều không tránh khỏi xao xuyến. Trên lối đi, một anh phục vụ vội vã lao ngang qua họ với chiếc xe đẩy có nồi lẩu lớn, miệng không ngừng hô to "Nước sôi, nước sôi, cẩn thận" khiến Phi Nhung giật mình không kịp phản ứng. Cũng may, Mạnh Quỳnh nhanh nhẹn vòng tay ôm lấy Phi Nhung sát vào bở hành lang, vừa kịp để không bị đụng trúng bởi chiếc xe đẩy.
Lúc ở trong vòng tay anh, cô mới giật mình ngước nhìn. Bốn mắt họ nhìn nhau, một bên dịu dàng, một bên sửng sốt xen lẫn bối rối. Mạnh Quỳnh lưu luyến không muốn buông người đang ở trong vòng tay mình. Mùi rượu tây nồng nàn, chắc hẳn cô đã uống không ít. Nhưng không giống như anh, có lẽ đó chẳng phải là vấn đề với cô, ngoại trừ cái dạ dày.
- Đủ rồi đó! - Thoáng ngỡ ngàng trôi qua, Phi Nhung nhảy khỏi vòng tay chồng cũ, nhăn mặt nói
Khi cô đang tính bỏ đi, anh vẫn đứng chôn chân tại chỗ, bình tĩnh nói:
- Uống ít thôi, dạ dày của em dễ bị xuất huyết. .. - anh ngừng lại rồi mau chóng bổ sung thêm - ... đó là lời khuyên từ bác sĩ chuyên nghiệp, được chứ?
Môi anh đánh cong một đường, vẽ ra nụ cười ấm áp dành riêng cho người ấy.
Lúc ở bên nhau, cô có tửu lượng tốt, việc uống rượu tiếp khách vốn không phải là thử thách lớn. Nhưng sức người dẫu gì cũng có hạn, cái gì nhiều quá cũng đều không tốt, dạ dày của cô dần trở nên nhạy cảm, dễ xuất huyết hoặc trào ngược hơn. Thế là có những lúc phải uống rượu tiếp khách, hôm sau Phi Nhung không thể ăn uống, chồng cũ cô không chỉ nấu canh giải rượu, dỗ dành, còn mời hai người bạn thân làm ở khoa Nội, khoa Tiêu hóa đến giảng bài cho cô cả tối.
Có lẽ cả đời này chỉ có Mạnh Quỳnh mới như thế với cô.
- Mạnh Quỳnh! Em không phải sinh viên thực tập của bọn anh, đừng có giảng bài cho em nữa mà!
- Tại em bướng, anh khuyên em có bao giờ để lời anh nói trong lòng.
- Có mà, em chắc chắn là có anh trong lòng!
Lời khẳng định và nụ hôn cầu hòa của cô năm ấy chợt như hiện ra rõ mồn một trước mắt Mạnh Quỳnh. Phi Nhung đang ở cùng một vị trí trên bản đồ với anh, trong cùng một múi giờ, một thành phố, chỉ giơ tay là chạm tới. Thế nhưng bây giờ, anh cách nào cũng không thể chạm tới để chữa lành vết thương trong cô.
Tiếng ồn ào náo động hai người họ. Đó là tiếng người la hét "Cứu người" ầm ĩ từ phòng của Phi Nhung. Rất nhanh, cả hai người đều đổ dồn vào cửa phòng cách đó năm bước chân. Khi cửa mở ra, một khung cảnh lộn xộn khiến người như Phi Nhung cũng có phần bối rối. Ông Minh Đức đang nằm sõng soài trên nền thảm của nhà hàng, xung quanh là khoảng 7, 8 người, ai cũng lúng túng, kêu nhau làm này làm kia.
- Chuyện gì?
- Không biết vì sao chú Đức đang bình thường bỗng ôm ngực nằm rà đó, chị Nhung! - Anthony mau chóng báo cáo tình hình với sếp.
- Anh ... - rất bình tĩnh, cô nhìn sang Mạnh Quỳnh - anh coi giúp được không?
Mạnh Quỳnh gật đầu, không do dự tiến đến, tách đám người đang đứng xung quanh ông Minh Đức. Nhìn thấy tín hiệu từ anh, cô nói vọng cho đám đông nhường chỗ:
- Mọi người đứng tránh ra một chút, anh ấy là trưởng khoa cấp cứu, để anh ấy xem cho chú Đức.
Đám đông toàn các chú bác của tập đoàn Minh Đức và Sen Xanh ban đầu còn có vẻ nghi ngờ người lạ, nghe được lời của Phi Nhung mới cảm thấy được trấn an hơn, nhường chỗ cho Mạnh Quỳnh.
- Thầy ... có chuyện gì ạ?
- Trưởng khoa ...
Đám người của Thân Dân và thực tập sinh có vẻ cũng nghe được từ việc nhờ vả của nhân viên nhà hàng cũng mau chóng tụ tập lại tại phòng của họ. Trông thấy bác sĩ trưởng khoa của mình đã xuất hiện từ khi nào, đã xắn tay áo chuẩn bị sẵn sàng cứu người, có chút ngạc nhiên đồng loạt hỏi.
- Còn hỏi nữa ... qua lấy giỏ xách giúp tôi. Chị Mẫn, Nhân, qua đây giúp tôi một tay. - Mạnh Quỳnh gắt ngang, rất nhanh truyền đi mệnh lệnh như trong phòng cấp cứu của mình - Đã ai gọi cấp cứu chưa? Phải đưa ông ấy đến bệnh viện càng sớm càng tốt.
- Em có gọi cấp cứu rồi. Ở bên dưới xe cũng sẵn sàng chở ông Đức đi. - Anthony nhanh nhẹn lên tiếng. Quả là người của Phi Nhung đào tạo có khác, lúc nguy cấp như thế này vẫn xử lý rất gọn gàng.
- Không được, tình hình của ông ấy phải có xe cấp cứu. Tú, dùng điện thoại tôi gọi về bệnh viện hối họ cử xe cấp cứu tới. Bệnh nhân có dấu hiệu nhồi máu cơ tim.
Mạnh Quỳnh rút điện thoại từ túi quần, dứt khoát đưa cho cậu học trò có vóc dáng thấp người rồi quay lại với việc sơ cứu. Cậu học trò máy móc nhận điện thoại nhưng lúng túng vì không biết phải làm tiếp như thế nào, rõ ràng là thầy mình không hề đọc mật khẩu. Phi Nhung đứng ngay cạnh bọn họ, quan sát tất cả câu chuyện. Tình hình lúc này đang rất căng thẳng nhung trong lòng lại muốn phì cười một cái. Cô không nói không rằng lấy lại điện thoại từ tay học trò của anh, rất nhanh mở được điện thoại và tìm đến danh bạ sau đó mới trả lại cho cậu. Khỏi phải nói, không chỉ Tú mà tất cả người xung quanh, bao gồm cả người của bệnh viện lẫn các chú bác đều mắt tròn mắt dẹt không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Cậu học trò năm 6 bị hành động của chị gái xinh đẹp kế bên làm cho cứng người nhưng lại khiếp vía khi nghĩ tới ông thầy nên không chậm một giây, vội vàng làm theo anh yêu cầu.
Cũng may có Mạnh Quỳnh và nhóm người Thân Dân, mọi việc trở nên ổn định hơn rất nhiều. Xe cấp cứu cũng đến ngày sau đó. Mạnh Quỳnh chủ động xin đi theo xe vì hôm nay cũng không có người nhà của ông Đức và anh cũng là người hiếm hoi còn tỉnh táo và có chuyên môn. Dù bận rộn với việc cứu người, anh vẫn không rời mắt khỏi một người. Suốt thời gian xảy ra chuyện, cô chỉ lẳng lặng đi theo anh, giúp đỡ mà không hề lên tiếng nào. Chỉ khi nào cần trấn an những người khác của Minh Đức, cô mới thay anh đứng ra chống đỡ.
- Em không phải lo. Anh là bác sĩ, anh sẽ không để cho đối tác của em có chuyện gì. Ông ta phải khỏe mạnh trở lại để còn kí hợp đồng cho em chứ! Em về nghỉ sớm đi, nhớ uống nước ấm trước khi ngủ.
Nhìn thấy Phi Nhung tần ngần đứng trước cửa xe cấp cứu mãi không nói câu nói nhưng ánh mắt không giấu được sự lo lắng tột độ, Mạnh Quỳnh mỉm cười trấn an. Câu nói và ánh mắt sâu hút nhưng ấm áp của anh không rõ thế nào lại khiến cô an lòng hơn. Thật ra, Phi Nhung muốn nói lời cám ơn anh nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào. Sợ mình cản trở làm ảnh hưởng họ đi bệnh viện, cô giục anh lên xe, nói một câu qua loa:
- Có gì đến bệnh viện, tình hình thế nào nhắn tôi một tiếng. Anthony đã gọi báo cho con trai chú ấy, họ đang chờ ở bệnh viện. - Phi Nhung chợt nghĩ ra điều gì, hít một hơi thật sâu rồi tiếp lời - Nếu họ có khó dễ gì anh ... gọi cho tôi.
- Em yên tâm, anh lo được.
Rất nhanh, anh nắm chặt tay cô và cũng rất nhanh, nhảy lên xe cấp cứu. Chiếc xe lao vun vút giữa màn đêm đen kịt, lấp lánh những ngọn đè xanh đỏ của con phố nổi tiếng hàng quán Nguyễn Trãi.
Hơi ấm từ đôi bàn tay anh vừa lướt qua và dường như ở lại rất lâu khiến cho cô ngẩn người mãi không di chuyển.
Phi Nhung đứng chôn chân. Trong cô lúc này rất nhiều cảm xúc phức tạp khó tả, nhiều câu hỏi mơ hồ lởn vởn trong đầu, cùng lúc đó vị đắng của những ly rượu tây sộc thẳng lên dạ dày. Lần đầu tiên sau bao năm, cô thấy say.
Anh cứu người là vì bản năng, là trách nhiệm. Có phải cũng giống như năm đó anh chọn cứu hắn ta?
Không, hắn ta không xứng đáng được cứu! Hắn ta phải chết, phải mãi mãi đau đớn.
Năm đó nếu anh làm theo cô bảo, có phải anh cũng sẽ dằn vặt đau đớn? Vừa nãy khi cứu người, ánh mắt anh vô cùng tâm huyết, tập trung.
Không, hắn ta không giống như ông Minh Đức, hắn ta đã hại chết chị ấy. Con người như vậy chết đi 10 lần cũng chưa hết tội.
Một giọt nóng hổi rơi nhẹ đậu trên chiếc áo đen, rất nhanh tạo thành một điểm sẫm màu.
Tại sao ông trời lại chọn anh và cô để trêu đùa?
Tại sao ngày ấy lại để anh xuất hiện và ở lại mãi trong lòng cô?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com