Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chưa đặt tiêu đề 52

chương 103

Cứ thế đấy

Hứa Vong Xuyên dĩ nhiên là gợi cảm, Tưởng Y Y ngày ngày quan sát, ánh mắt luôn bao bọc xung quanh anh —— đường nét như đao khắc, ánh mắt sâu thăm thẳm, cười thì môi dẩu và trầm xuống, cơ thể với vô vàn vết thương như chiến tích... Còn chưa nói đến sức chiến đấu phi thường, xã hội bây giờ bất kể nam hay nữ đều yêu cái mạnh, cô cũng chẳng phải là ngoại lệ. Đương nhiên khiến Tưởng Y Y động lòng nhất chính là thời điểm Hứa Vong Xuyên cứu mình ra khỏi địa ngục cưỡng hiếp không có điểm dừng.

Nhưng Tưởng Y Y chưa từng biết, hoá ra anh còn gợi cảm đến mức này.

Từ ánh mắt đến hơi thở, tất cả đều được hâm nóng, rõ ràng còn có người ngoài ở đây, sự chú ý chỉ dồn vào người trong ngực, Diệp Tịch Nhan... Người phụ nữ này cứ như trái tim của anh vậy.

Có cô, anh mới sống đúng nghĩa.

"Anh..."

Hứa Tinh Niên mặc đồ ngủ bước ra, trắng trắng mềm mềm, nhu nhược vô cùng, còn đang dụi mắt.

Diệp Tịch Nhan thu lại đôi tay nhỏ đang làm việc ác, phải giữ mặt mũi trước mặt con trẻ chứ.

Hứa Vong Xuyên cử động bả vai, tằng hắng một tiếng, bớt phóng túng lại, nhưng tay vẫn dùng sức, mạnh mẽ xoa bóp cái mông căng tròn của cô gái, bóp đến mức mặt Diệp Tịch Nhan đỏ phừng, tim cũng nóng theo,mắt đen sáng rực trừng anh, bờ môi mấp máy không ra tiếng mà dạy bảo anh: Muốn chết à?

Anh hôn cô một cái, hơi quay người về phía Hứa Tinh Niên, nhưng ánh mắt chưa rời cô nửa giây.

"Làm sao?"

"Vị tiểu thư này là ai?" Hứa Tinh Niên tập trung nhìn, hơi lắp bắp, đôi mắt loé sáng như sao, trái tim thảng thốt, "Thật đẹp..."

"Chị dâu cậu."

Hứa Tinh Niên đứng hình, nhìn về phía Tưởng Y Y một cách ngờ vực, người phụ nữ kia đúng lúc đang bày tỏ sự mất mát bối rối.

"Anh... Nhưng chị Y Y không phải là người phụ nữ anh yêu nhất sao? Vì chị ấy, anh còn xâm nhập địa bàn băng đảng, suýt thì chết ở đó, sao giờ lại thay đổi rồi?"

"Cái gì?"

Hứa Vong Xuyên nhíu mày.

Tưởng Y Y ngăn Hứa Tinh Niên lại, "Đừng quấy rầy anh trai và ... chị dâu nữa, Tinh Niên, nên đi nghỉ ngơi."

"Anh, đừng quên mỗi lần bị thương đều là chị Y Y chăm sóc cho anh!"

"Anh Triệu cậu còn tắm giúp anh đấy, có phải cũng muốn anh cưới cậu ta không?"

Hứa Tinh Niên co rúm.

Anh trai chưa từng quát cậu như vậy.

"Chậc." Diệp Tịch Nhan không nhịn được phải nói :" Đủ rồi, thật sự là đủ rồi! Hứa Vong Xuyên, anh đưa tôi về phòng đi, sau đó ngoan ngoãn cút ra, chưa được sự cho phép thì không được vào, nếu không tôi sẽ... một đao tự sát!"

A, mẹ nhà anh.

Thì ra là thế.

Chẳng trách cơ thể nát bét như chết rồi, quả nhiên vì người phụ nữ này.

Hứa Vong Xuyên cứng đờ, quai hàm căng chặt, không dừng chút nào, ngoan ngoãn đưa người đến gian phòng, nhưng không cút, giúp cô cởi đồ rồi đắp chăn cho cô sau đó trông ngóng nhìn qua.

"Cục cưng, sao lại tức giận?"

Vừa còn ngoan ngoãn cho sờ cho ôm, cho hôn cho bóp, còn tưởng rằng cô cũng nhớ anh, cũng muốn được anh đè lên giường chơi nhiệt tình.

Là ảo giác sao?

Cô không muốn anh? Không muốn chút nào?

Làm sao có thể!

Diệp Tịch Nhan tỏ thái độ rồi quay lưng đi, "Em muốn ngủ, thích quỳ đấy thì quỳ."

"Đây là phòng anh."

"... Hiện tại nó là của em."

"Nói chuyện tử tế nào Diệp Tịch Nhan."

"Em cứ thế đấy."

Hứa Vong Xuyên bị chọc giận gần chết, tức xong lại cười ngây ngô, cười ha ha thành tiếng, ầm ĩ khiến người bên ngoài cũng thấy phiền.

"Làm —— sao?"

"Lâu rồi chưa cãi nhau." Anh nằm vào đệm, kéo đầu Diệp Tịch Nhan ép phải xoay người và chui vào ngực mình, "Đừng nóng giận, người khác thích anh anh cũng chẳng thế nào bảo người ta đừng thích nữa, hơn nữa ai bảo chồng em đẹp trai cơ, có người thích cũng là bình thường?"

"Đẹp trai?"

"Không đẹp trai sao?" Lòng tự tin Hứa Vong Xuyên vất vả dựng lên có chút sụp đổ.

Trong khoảng thời gian Diệp Tịch Nhan không có ở đây, không chỉ Tưởng Y Y, có rất nhiều người khen anh đẹp trai, đàn ông cũng có, sao vậy, chẳng lẽ bọn họ hùn vào lừa anh sao? !

Diệp Tịch Nhan cười ha ha, "Em cảm thấy Giang Diễn đẹp trai hơn."

Giẫm mìn chỉ thấy thoải mái nhất thời, bỗng cằm bị bóp chặt.

"Đau đau đau... Buông tay, đừng bóp nữa, đau quá."

Hứa Vong Xuyên nắm chặt cằm cô, gằn từng chữ một :" Giang Diễn đẹp trai cái con cặc, em trợn tròn mắt nói lại lần nữa?"

"Giang Diễn đẹp trai cái con cặc."

Diệp Tịch Nhan vô cảm thuật lại.

Hứa Vong Xuyên thu tay lại, nhìn da thịt trắng tuyết hiện dấu tay màu hồng, non mịn kinh người, như con tiểu hồ ly mắt đen tròn ngấn lệ, linh động ngang bướng, không biết đang suy nghĩ ý xấu gì, thật sự càng nhìn càng mê, cúi đầu nhặt lọn tóc đen thơm ngát rủ xuống khuỷu tay đưa lên mũi ngửi, cơ thể liền ngứa râm ran, không ma sát chút chắc ngứa chết mất!

Cô xinh đẹp như vậy, dù sao cũng cục cưng của hắn, chơi tí chắc không sao đâu nhỉ.

"Cục cưng ~"

"...O O O... Khò Khò..."

"Đừng giả bộ, anh biết em chưa ngủ."

"...Cút."

"Muốn làm."

"Đừng mơ, em chết một lần rồi, quan hệ trai gái bạn bè tự động huỷ bỏ, cút đi ngủ với người khác đi."

"Cái gì mà huỷ bỏ? Trợn tròn mắt nói lời bịa đặt. Hiện tại anh có dị năng rồi còn không nịnh bợ? Trước kia em không ngốc như vậy, được rồi, hời cho cục cưng nhà em, chồng sẽ chủ động một chút." Anh liếm lỗ tai cô, bĩu môi, "Chim to cứng lắm rồi, trước kia cục cưng thích kẹp nó nhất mà, muốn sờ thử không."

"Không muốn..."

Hứa Vong Xuyên húc một cái, cây gật sắt bám dính lấy mông cô, sau đó chậm rãi tới gần hơn, khiến cho côn thịt có thể dán chặt ma sát với khe đùi.

Nhiệt độ cơ thể người đàn ông rất thấp.

Nhưng dương vật thì nóng rực, vừa cứng vừa bỏng, như cây côn sắt bị hơ lửa.

Một năm, Diệp Tịch Nhan sắp quên mất tên khốn nạn này trâu bò đến mức nào rồi.

chương 104

Động đực

"Thật không muốn sao?" Người đàn ông bắt chéo rồi giữ chặt mười ngón tay nhỏ đang lộn xộn, ôm mái tóc rối tung lên ngửi lấy ngửi để, sau đó hôn vào mặt cô, hôn tới tấp khắp nơi, vừa dính vừa ướt, mãi không thấy đủ, hơi lạnh từ môi áp sát lại khiến đại não tê dại, còn cố ý hít thở thật lẳng lơ, "Cục cưng... kẹp anh...dùng huyệt nhỏ của em... kẹp dương vật lớn mà em yêu nhất đi..."

Diệp Tịch Nhan híp mắt như mèo, nhưng bất động như núi.

Không chủ động.

Không từ chối.

Không chịu trách nhiệm.

Anh động đực mặc anh, nhìn xem anh có thể phát tình đến khi nào!

"Diệp Tịch Nhan, em không chịu liếc mắt nhìn anh một cái, vậy là định không tiếp tục gặp anh nữa sao?"

Hứa Vong Xuyên hết sức tức giận, kéo mái tóc trắng rồi thấp giọng hỏi.

Xe lửa phi như bay giữa màn đêm đen ngòm.

Ngoài cửa sổ, bóng cây lắc lư.

Máy móc lộp cộp rầm rập, như thể đang nghiền nát xương thịt ai đó.

Thưa thớt vài con lăn xay lúa phủ bụi lướt qua.

Hễ có thứ gì gặp phải đoàn tàu số phận đều biến dạng.

Diệp Tịch Nhan rút tay rồi xoè ra, ngữ điệu xem thường, "Anh thay đổi, em cũng thay đổi, tuyệt đối sẽ chẳng thể trở về như lúc ban đầu. Hứa Vong Xuyên, kỳ thật anh rất thông minh, người thông minh nói chuyện thoải mái với nhau chút đi."

Cô nói :" Em không có anh, sống không tệ. Anh không có em, vẫn sống bình thường."

Hứa Vong Xuyên trầm mặc.

Không nói đồng ý, mà là khổ sở, anh chỉ chưa chết được thôi, sao có thể tính là sống.

Cô tiếp tục: "Em không phải cục cưng của anh, chỉ là đồng bọn hợp tác."

Diệp Tịch Nhan gỡ những chiếc đinh màu bạc trên xương quai xanh chàng trai, dùng mẩu thừa sắc nhọn đó không chút do dự đâm vào tay mình. Máu tươi chảy ra, nhỏ lên mặt Hứa Vong Xuyên, đồng tử anh co rút, một giây sau, vết thương khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, đồng tử rung động, mắt ngập tràn sự bối rối và đau lòng vô hạn rồi biến thành một vết rách.

Vết rách này như tách rời cô và anh.

"Dị năng giả chữa trị."

Hứa Vong Xuyên thì thào nói nhỏ.

Có lẽ anh là dị năng công kích khủng bố, nhưng tuyệt đối không phải không thể thay thế, nhưng cô thì... Diệp Tịch Nhan, quả thật là chúa cứu thế duy nhất trên thế gian.

Chẳng trách phía bắc tung tin như vậy, hoá ra lời đồn là có căn cứ, chỉ là thủ đô lợi dụng một chút thôi.

Hoá ra hoá ra...

Cô không đến tìm anh.

Chẳng phải chỉ vì anh quá ngu đần không bảo vệ được cô, mà là còn có nguyên nhân thực tế hơn, tương lai của Diệp Tịch Nhan, không cần Hứa Vong Xuyên.

Không cần nên chả muốn gặp lại.

Đừng nói tới những chữ "không tha thứ" và "hận", chẳng quan trọng nữa, tất cả chỉ là chó mèo vớ vẩn.

Diệp Tịch Nhan cười phá lên, liếm sạch đầu ngón tay dính máu, "Em không cần nịnh bợ anh nữa, lão nương búng tay là toàn thế giới phải đến nịnh bợ... Bệnh của em trai anh cũng cần em, mấy chỗ thiếu hụt trong cơ thể anh cũng cần em chữa trị đó, hiểu chưa?"

"Hiểu... Cục cưng..."

"Hửm? Gọi lại."

"Diệp tiểu thư."

Diệp Tịch Nhan thoả mãn gật đầu, cảm giác ị trên đầu Hứa Vong Xuyên thực tốt, lúc trước đuổi theo anh chịu đủ oan ức, có cơ hội trả lại thật dễ chịu. Dị năng chữa trị không có tính công kích, một khi bại lỗ dễ dàng bị nuôi nhốt, để anh làm bảo kê mặc dù phải mạo hiểm bị cưỡng gian, nhưng với tình huống của cha mẹ thì cô không còn lựa chọn.

"Về sau, chúng ta hợp tác ngang hàng, em trị bệnh cho em trai anh, anh tìm cha mẹ cho em."

"Tìm được thì sao?"

"Rồi tính tiếp." Tận thế làm gì có kế hoạch, dù sao cuối cùng cũng chẳng đuổi kịp biến hoá.

Diệp Tịch Nhan vuốt ve cái đinh ở xương quai xanh, tìm tòi một lúc, nhổ nốt ra, chiếc lắc chân bị gãy này của cô rất có ý nghĩa, không thể để lại cho anh được.

"Làm gì thế?"

Hứa Vong Xuyên lạnh lùng đè tay cô lại.

"Đồ của em, em cầm về thôi."

"Cái gì của em, đây là đồ của anh!"

"A?"

"Diệp Tịch Nhan chết rồi, em không phải cô ấy, không phải bạn gái anh dựa vào cái gì mà cầm di vật của cô ấy?"

"A??"

Hứa Vong Xuyên cướp lấy những mảnh lắc chân mà cô đang ngắm nghía cắm lại xương quai xanh, liếc mắt nhìn một lát, chịu đựng nhất thời nhưng càng nghĩ càng giận, lui một bước càng thêm thiệt thòi, túm chặt cổ tay kia lại, đỏ mắt rồi trực tiếp đè lên.

Diệp Tịch Nhan bị ép thành cái bánh mì, gào to: "Anh làm gì thế, Hứa Vong Xuyên?!"

"Cưỡng hiếp."

"Anh dám."

"Sao anh lại không dám? Em nghĩ anh là ai? Cưỡng hiếp một người xa lạ cần lý do à? Chẳng lẽ giờ có cảnh sát bắt anh đi lao động cải tạo?"

Diệp Tịch Nhan: !

"Anh không sợ em cá chết lưới rách, không chữa cho em trai anh à?!"

"Em không sợ anh cá chết lưới rách, không tìm cha mẹ cho em à?!"

"Anh có tin em cắn lưỡi tự vẫn không?"

"Em có tin anh cưỡng gian thi thể nhiều lần không"

A a a a a!

A a a a a a !

A a a a a a a!

ヽ(●-'Д'-●)ノ

"Hứa Vong Xuyên, anh muốn chết à!" Diệp Tịch Nhan điên cuồng bất lực, một hồi động tác mạnh như hổ cũng dừng lại, ngay cả quần lót cũng không giữ nổi. Cô không ngừng đánh anh, càng đập Hứa Vong Xuyên càng thở gấp, răng mọc ra, đâm vào môi cô đau điếng, đầu lưỡi rất dài, vừa trơn vừa lạnh, chui vào tận cổ họng cô không bỏ sót chỗ nào.

Diệp Tịch Nhan ngọ nguậy như con giòi, có ý đồ thoát khỏi trói buộc, nhưng vừa duỗi chân chưa đá được thì bị anh vặn bung tách ra, bàn tay thô ráp men theo bẹn đùi non mềm, kích thích khiến cô run rẩy từng cơn, vừa thấy mọi chuyện không ổn, quả thực là không ổn — côn thịt thô cứng nóng rực như lửa nhân lúc cô mệt nhoài chặn ngay cửa huyệt mềm.

Cô run lên.

Mắt nai rưng rưng, đôi môi bị ngậm chặt tràn ra từng dòng nước bọt.

Một năm không uống thuốc, cơ thể coi như đã khoẻ mạnh, không dùng bao sẽ mang thai mất!

"Hứa Vong Xuyên, đừng — đừng mà — xin anh ít nhất cũng đeo bao vào đi –"

Diệp Tịch Nhan giãy dụa cầu khẩn, nước mắt như mưa, xinh đẹp không gì sánh được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com