Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

“Sâu quá mà… hức… không… chậm chút…”

Người đàn ông húc hông với mưu toan cạy mở bé bướm. Chính Quốc khép hờ đôi mắt, tình nồng say mê, tiếng sóng vỗ bên tai dần dần hóa lặng, chỉ còn tiếng thở dốc mê người của Thái Hanh.

Chìm đắm dưới ánh mặt trời, hai người cùng vận động sơ khai trên hòn đảo hoang dã.

Hai chân Chính Quốc không có thời cơ khép lại, cơ thể bị nện cho nhích lên không ngừng, khiến Thái Hanh phải liên tục đè cậu lại, hôn môi cậu, mút lưỡi cậu, mơn trớn khắp toàn thân thể cậu một cách thỏa thê và không thể kiềm chế, chẳng bình tĩnh được như khi ở nhà.

“Đừng thúc… đừng chọc vào đó… hưm… A Hanh!”

Không biết đã qua bao lâu, vị trí vốn được bóng râm che phủ nay đã bị mặt trời chiếu thẳng vào, nắng bắt đầu trở nên gay gắt.

Thái Hanh không ngừng động tác, bắn xong rồi hắn không những không chịu rút ra mà còn lấp kín tinh dịch bên trong, rồi giã tiếp.

“Đừng… a… ra ngoài… A Hanh… ghét… hức…”

Do Thái Hanh không rút ra phát nào, thế nên dâm thủy của Chính Quốc cũng bị chặn cứng bên trong không lối thoát, chỉ được rỉ ra từng tí một qua những lần đưa đẩy. Thành ra mỗi lần thụt rửa đều vang lên những tiếng nhóp nhép, òm ọp, Chính Quốc nghe mà vừa ngượng vừa tức, giá mà có thể bịt kín tai hai người, không nghe sẽ không ngại.

Thái Hanh thì chẳng thấy tiếng động này có vấn đề gì cả, trái lại còn cực thích nghe. Bướm nhỏ chảy nhiều nước, cảm xúc khi nhồi thịt vào không từ ngữ nào hình dung ra được. Bánh bao ấm áp bọc lấy xúc xích, mỗi giọt nước sốt nhỏ ra đều đượm mùi kích dục, quả thực là một loại trải nghiêm vô cùng cám dỗ. Muốn ngừng mà không được, khó lòng kiềm chế, càng chơi càng nghiện.

“A Hanh… đủ rồi… đừng thêm nữa… đừng làm nữa mà…”

Chính Quốc đỏ hồng đôi mắt, khuôn mặt xinh đẹp khóc cũng mê người.

Thái Hanh vừa dịu dàng vuốt tóc cậu, vừa nhìn chằm chằm đôi gò má hồng hào trên làn da trắng nõn.

Một người con trai có làn da cực đẹp, không biết rốt cuộc đã được chăm sóc tỉ mỉ thế nào, có da có thịt, bóp sướng tay, đã vậy còn là mặt trái xoan, không sờ thử một cái thì cũng không biết khuôn mặt chỉ lớn chừng một bàn tay này lại núng nính ghê vậy.

Rõ ràng là hắn rất xót Chính Quốc, ấy vậy mà động tác giã tỏi dưới thân lại rất chi là tàn bạo, chẳng kiêng nể thứ gì, chịch khóc con nhà người ta còn chưa đủ, nện cho người ta vừa khóc vừa xin tha cũng không buông, nhất định phải dần một trận cho người ta vừa khóc vừa gọi chồng vừa xin tha mới tạm thỏa mãn mà ngừng lại đôi chút.

Vất vả mãi mới ngừng thì hắn lại đè người ta ra mà hôn hít một hồi, sau đó bế lên thuyền hôn tiếp.

Chính Quốc nằm vắt lên thuyền, mệt lử, dấu hôn chi chít toàn thân, chẳng khác nào búp bê vải bị nghịch hỏng. Hôm nay Thái Hanh chơi ác dữ, ác đến độ cậu đã phát run rồi mà vẫn không thể ngăn được hắn.

Lúc kéo lưới Chính Quốc cố tình xụ mặt không giúp đỡ Thái Hanh, muốn chờ Thái Hanh qua gọi cậu. Ai ngờ một mình Thái Hanh kéo thoắt cái là xong, thành ra cậu lại bắt đầu lúng túng.

Đệt! Ra khơi một chuyến, không giúp được việc gì, chỉ giúp được mỗi vụ giải quyết vấn đề sinh lý cho Thái Hanh?!

Chính Quốc về đến nhà vẫn dỗi, cái miệng liến thoắng không ngừng ngày xưa giờ nín bặt, cứ như tự dưng trong nhà lại mọc ra thêm một người câm nữa vậy.

Về nhà xong lại thấy Thái An ghé đến. Dạo này Thái An đến rất thường xuyên, trước kia chuyên môn hạnh họe với Chính Quốc, bây giờ chuyển qua bám đuôi Chính Quốc, hễ mở miệng là anh A Quốc, nghe vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.

Nhưng ấn tượng ban đầu về một Thái An đanh đá đã cắm rễ quá sâu trong lòng Chính Quốc, giờ Thái An thành ra như vậy chỉ làm cho Chính Quốc cảm thấy kỳ ba.

Chủ yếu là vì cậu biết Thái Hanh không thích Thái An, người mà A Hanh không thích thì nhất định không phải là người tốt.

“Được rồi, khuya rồi”, Chính Quốc khoát khoát tay với vẻ mất kiên nhẫn rồi dúi cho Thái An một quả táo, “Về nhà đi.”

Thái An lại như không hiểu được sự mất kiên nhẫn của Chính Quốc, cầm quả táo như cầm báu vật, “Vậy hẹn mai gặp lại nha anh A Quốc!”

Chính Quốc liếc nhìn Thái Hanh đang lúi húi làm gì không rõ đằng kia, thầm nghĩ tốt nhất là khỏi gặp đi.

Thái Hanh không biết cách dỗ dành người khác, cũng không biết mình chọc giận Chính Quốc khi nào mà đến tận lúc ngủ Chính Quốc vẫn không thèm nói một lời với hắn.

Hắn cảm thấy rất bối rối, lên giường xong chỉ dám nằm thẳng đơ như người gỗ bên cạnh Chính Quốc, không dám táy máy tay chân làm người ta thêm bực bội.

Không ngờ hắn không chọc Chính Quốc, Chính Quốc lại vừa thở phì phò vừa leo lên người hắn, sau đó cậu nhìn xuống hắn từ trên cao bằng ánh nhìn sắc bén: “Làm sao! Chẳng lẽ anh còn giận?!”

Thái Hanh: ???

Hắn bị kỹ năng phản công của Chính Quốc làm cho ngây người.

Hắn lắc đầu chắc nịch: Nào có!

Chính Quốc nhìn chằm chằm hắn mấy giây, thấy hắn không giống nói dối, thế là lại dỗi: “Thế sao anh không dỗ em, anh không thấy em không vui à.”

Thấy thì thấy được, nhưng mà dỗ người cũng là một loại nghệ thuật. Trong khi Thái Hanh chưa dỗ ai bao giờ mà cũng chưa từng được dỗ, nên đấy thực sự là một lĩnh vực mông lung với hắn.

Thái Hanh thở dài, ôm Chính Quốc vào lòng và nhẹ nhàng vỗ lưng cho cậu. Nếu hắn biết nói thì những lúc thế này hắn còn có thể hỏi sao  lại không vui, nhưng hắn không nói được, hắn chẳng thể hỏi han dù chỉ là một câu đơn giản.

Chính Quốc vốn chỉ cảm thấy tính dục của Thái Hanh quá mạnh làm thân thể cậu không chịu nổi, cậu đã nức nở cầu xin rồi mà hắn vẫn không chịu ngừng, đáng đánh đòn ghê gớm. Nhưng hiện giờ cảm xúc ấy cũng nguôi ngoai, nhớ lại còn hơi mlem một chút, nên thực chất cậu đã hết giận từ lâu, chẳng qua là cần cơ hội làm hòa. Mà Thái Hanh thì cứng nhắc quá, không biết tạo thời cơ cho cậu gì cả.

Tuy nhiên nghĩ lại, dù Thái Hanh nhạy cảm trong việc nhận biết tâm trạng người khác nhưng hắn quả thực không phải người biết dỗ dành ai, thấy Chính Quốc giận cũng chỉ biết luống cuống mà thôi.

Giao tiếp kiểu này nhìn chung khá bí bách, để trò chuyện với hắn thì Chính Quốc phải đoán là chủ yếu, chưa kể còn không biết có đoán đúng hay không, bất tiện vô cùng.

Hay là… dạy A Hanh học chữ? A Hanh không hoàn toàn mù chữ, vẫn có chút nền móng, không đến nỗi không biết bắt đầu từ đâu.

Còn chuyện bị câm nghe nói là do ngã xuống nước, phát sốt một trận, rồi khi tỉnh lại thì không nói được nữa. Nhưng rốt cuộc là vấn đề ở đâu, có thể nói lại được không, thì về sau vẫn phải đến bệnh viện thăm khám.

Chính Quốc nằm trên người Thái Hanh, cọ cọ lên người hắn, sao ngày xưa cậu không biết mình có mệnh yêu vào là lao tâm khổ trí cơ chứ.

Mà vừa cọ cái thì hay rồi, cọ luôn ra lửa. Thái Hanh lập tức cương, cái loại cương mà không thể cứ nhẫn là trị được ấy.

Chính Quốc tự dưng thấy mình bị chọc, thế là toát mồ hôi hột mà bò vội xuống khỏi người hắn: “Ngủ!”

Giờ Thái Hanh còn ngủ làm sao, hắn ôm eo Chính Quốc từ phía sau, tiếp đó trở mình đè cậu.

Ngại quá, ban nãy cọ anh hai cái, giờ anh muốn bắn hai nháy.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, chớp mắt đã đến tiết thu phân.

Suốt một tháng vừa rồi, cuộc sống thường ngày của Chính Quốc vừa đủ đầy vừa… khụ, phình trướng.

Nông thôn nhà ai cũng có sân to, mà sân nhà Thái Hanh còn to hơn bình thường, vườn rau chiếm hết nửa sân, trong vườn trồng đầy đủ rau củ trái cây, thời này chưa chuộng phun thuốc trừ sâu, cũng không có thuốc diệt cỏ, mà không diệt thì trông cỏ còn cao hơn rau củ.

Chính Quốc chưa quen với việc phải ra biển hàng ngày, Thái Hanh cũng thật sự không cần Chính Quốc giúp đỡ, thế nên mấy hôm nay Chính Quốc toàn ở nhà sờ mó đống rau trong vườn. Hiện giờ nhà đã có giếng, có thể trực tiếp tưới rau, khiến cho khu vườn nom bừng bừng sức sống.

Ngày xưa làm thiếu gia cậu chẳng hề muốn động vào mấy chuyện đồng áng vườn tược, nhà ông cậu có một vườn rau nhỏ, lần nào gọi cậu đi hái rau cùng cậu cũng lỉnh rõ xa. Giờ xuyên đến nơi này tự dưng cậu lại hứng thú.

Chờ buổi chiều Thái Hanh trở về thì cậu sẽ dạy hắn viết chữ. Tuy bây giờ chưa viết được nhiều, nhưng hai người không gặp khó khăn gì khi cậu dạy Thái Hanh học viết.

Mà, kể cả có không viết được đi chăng nữa thì cũng đã có pinyin.

Chính Quốc chưa từng che giấu chuyện cậu không phải là Chính Quốc”, cậu đang đợi Thái Hanh hỏi mình, nhưng Thái Hanh cứ như không hề nhận thấy, không cảm thấy khác lạ chút nào.

Vì sao “Chính Quốc”, một cậu thanh niên chưa từng rời đảo, chưa học được mấy chữ lại biết nhiều chữ như vậy, chẳng lẽ Thái Hanh không thấy là lạ chỗ nào sao?

Chính Quốc vừa hái rau vừa nhíu mày, quả thực là nghĩ mãi không thông.

Nghĩ không thông thì thôi không nghĩ nữa.

Nếu trước kia có người nói với cậu rằng bản thân đến từ tương lai, thì chỉ e cậu đã chế giễu người đó đọc ít truyện thôi không biết bao nhiêu lần. Việc ảo diệu như xuyên không, nếu không tự mình trải qua thì có ma mới tin cho được.

Chờ Thái Hanh hỏi rồi hẵng nói vậy.

Sau khi đánh cá trở về Thái Hanh thấy Chính Quốc đang ngồi ngẩn người bên khung cửa, tay còn nắm bó rau chân vịt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Hắn lại gần và búng thẳng lên trán cậu.

Chính Quốc kêu một tiếng ái ui rồi nhảy bổ lên lưng Thái Hanh và ngoác mồm ngoạm cổ hắn.

Ngoạm xong lại phun phì phì, “Mặn chết, mau tắm đi anh.”

Thái Hanh cười khẽ, dúi tiền vào tay Chính Quốc như thường lệ, ôm hôn một hồi rồi mới vào phòng lấy quần áo chuẩn bị tắm rửa.

Chính Quốc nắm chặt tiền, hừ hừ tức giận: “Sao anh cứ như bóc bánh trả tiền em ấy.”

Thái Hanh nghe đến đây quay phắt đầu.

Chính Quốc giật mình lùi một bước: “Người ta đùa mà (..??.??..)”

Nhưng cũng giống bóc bánh trả tiền thật mà.

Khụ, nghĩ kỹ lại thì còn khá là kích thích theo một cách kỳ cục nào đó.

Chính Quốc cất tiền trong tủ khóa rồi lại quay về ngồi xuống chiếc ghế con để tiếp tục nhặt rau.

Hiện đã tiết kiệm được kha khá tiền, nhưng vẫn kém xa khoản tiền cần có để mở quán.

Mấy ngày trước Chính Quốc thử đi tìm hiểu về tiền thuê cửa hàng trên huyện, một tháng năm mươi đồng, nghĩa là một năm 600 đồng, hợp đồng ký hai năm.

Tiền trong nhà lúc này chỉ đủ tiền thuê, còn tiền sửa sang, bàn ghế, nồi niêu bát đũa và mấy thứ lặt vặt thì đều không có vốn.

Vẫn phải chờ, tầm hai tháng là ổn.

Chính Quốc không vội, Thái Hanh lại càng không. Mặc dù có mục tiêu mở quán, nhưng hai người cũng không tằn tiện chi tiêu trong nhà, cái gì cần ăn thì ăn, cần uống thì uống, sinh hoạt thường ngày trôi qua trong vui vẻ.

_______

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dy2hj