8
Sau khi thu hết lưới quăng, Chính Quốc lau mồ hôi nhìn một núi cá tôm trên thuyền, cảm thấy chuyến đi này thật là mỹ mãn.
Chẳng qua mặt hứng nắng có hơi bỏng rát tí mà thôi.
Thể chất của cậu không dễ bị đen da nhưng lại dễ bị bỏng nắng. Trong khi đó, mặt trời ngoài biển lớn lạ thường làm đến mắt mà Chính Quốc còn không mở nổi nữa là lớp da mặt mỏng manh của cậu.
Thương nhân đến mua hàng đều chờ sẵn ven bờ, hôm nay Thái Hanh bán được nhiều hơn cả hôm qua. Bán mẻ cá lớn xong là hắn dẫn Chính Quốc đến trạm xá trên thị trấn ngay.
"Đừng sờ, để chị xem chút." Bác sĩ trong trạm xá nhìn kỹ khuôn mặt Chính Quốc, "Không quá nghiêm trọng, hơi đỏ tí thôi. Mấy ngày tới em đừng ra nắng, với lại nhớ dùng nước mát chườm mặt."
Chính Quốc gật đầu, cậu cũng cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng mà Thái Hanh cứ nằng nặc kéo cậu tới. Trên đường không có gương soi, do đó chỉ nhìn riêng thái độ Thái Hanh thôi thì cậu còn suýt tưởng mình đã bị bỏng đỏ hai má luôn rồi.
Bên ngoài trạm xá là chợ, chợ không lớn lắm, chủ yếu bán rau, thi thoảng bán thêm cả hoa quả. Chính Quốc vừa ra ngoài một cái là ngó tới ngó lui, chưa kịp thấy thích thú thứ gì thì đã thấy một người quen bước ra từ con hẻm bên cạnh.
Thái An mặc đồ thể thao màu đen, là loại chất lượng kém của những năm này. Cậu ta bị một tên đàn ông to cao ôm chặt vào lòng, sách vở trong cặp cậu ta rơi xuống đất nhưng tên đàn ông vẫn phớt lờ mà ôm Thái An bước tiếp.
Chính Quốc cau mày, cảm giác vẻ mặt Thái An hơi là lạ.
Thái Hanh cũng nhìn thấy, nhưng chỉ lạnh lùng liếc qua mà không hề dừng chân.
"Đợi đã," Chính Quốc có ghét Thái An đến đâu thì cũng không thể trơ mắt bỏ qua chuyện này thế được, vậy nên cậu kéo tay Thái Hanh, "Qua xem xem."
Cỏ dại mọc đầy con hẻm, rẽ sang một phía sẽ tiến vào ngõ cụt. Thái An tái mặt, sợ hãi nhìn tên đàn ông trước mắt.
Cơ thể mười lăm tuổi chưa trổ mã nên cậu ta không đủ sức mạnh đánh nhau với gã đàn ông trưởng thành đối diện, chưa kể lực tay của gã còn lớn hơn bình thường. Thái An vừa sợ vừa lo, thở cũng khó khăn nữa là tìm cơ hội trốn thoát.
Sách vở rơi tán loạn, áo bị phanh ra, để lộ bờ vai màu lúa mạch trơn nhẵn, tên đàn ông hướng ánh mắt tham lam kinh tởm về phía cậu ta, giây phút ấy Thái An chỉ muốn móc mắt gã xuống và liều chết với gã.
Gió lạnh vút qua, Chính Quốc chạy tới, "Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra, đệt con mẹ mày!"
Chính Quốc tung cước đạp thẳng vào lưng gã đàn ông hai phát, rồi lập tức túm cổ kéo gã giật ngửa ra sau, tiếp đó là một cú đá hông lưu loát khiến gã đàn ông rên lên và đau đớn ôm hông, thân mình đổ vật ra đất.
Thái Hanh nhìn động tác dữ dội của Chính Quốc mà đờ người tại chỗ, ngay cả Thái An cũng sững sờ.
Chính Quốc vốn định kéo gã đàn ông dậy đánh thêm một trận cho chừa, không ngờ mới bước một bước đã thấy mắt cá chân đau nhói, cậu nghiến răng quay đầu, mất hết hình tượng: "Đệt, không ổn không ổn, A Hanh dìu em với..."
Lúc này Thái Hanh mới vội hoàn hồn mà bước nhanh đến ôm cậu.
"Hình như em trẹo chân rồi..." Chính Quốc vừa nói nhỏ vừa liếc tên đàn ông nằm dưới đất, "Cần báo cảnh sát không, hay là tự đánh một trận luôn?"
"Không báo cảnh sát." Thái An cúi đầu đứng dậy, nhặt sách vở dưới đất nhét vào cặp, rồi dùng toàn lực đập thẳng xuống đầu gã đàn ông.
Ban đầu gã còn có sức mà rên đau, giờ ăn một cú đập thế này thì gã tức thì tắt tiếng, máu mũi chảy ròng ròng, thảm trạng của gã khiến người ta sảng khoái.
Thái An không nhìn gã thêm, cậu ta vẫn cúi đầu và nói giọng khàn khàn: "Đi được rồi chứ?"
Chính Quốc gật đầu. Sau đó Thái Hanh cõng cậu, hai người lại mò đến trạm xá lần nữa.
Bác sĩ ở trạm xá thấy hai người trở lại, còn mang theo vết thương mới thì cũng lấy làm lạ nhưng không hỏi nhiều. Cô bôi thuốc cho Chính Quốc xong rồi đưa hai túi nước lạnh cho cậu về chườm.
Thái Ha b cõng cậu về nhà, Thái An lặng lẽ đi theo, lúc đầu không nói năng gì, sau không biết là do bình tĩnh lại hay sao mà tự dưng trở nên nhiều chuyện.
"Anh A Tuyết, mấy động tác ấy anh học được ở đâu thế ạ?"
Anh A Quốc? Đổi xưng hô nhanh đấy. Chính Quốc cười khẽ, ngón tay mân mê cổ áo Thái Hanh, cậu đáp giọng uể oải: "Ngày trước học tí Taekwondo, làm màu thôi, không cần sùng bái anh đây làm gì."
"Taekwondo..." Thái An âm thầm ghi nhớ.
Cảm xúc sợ hãi ban nãy đã tan đi, nhưng hình ảnh Chính Quốc như từ trời giáng xuống vẫn còn in trong đáy lòng cậu ta. Lòng hâm mộ của một cậu bé sinh sôi như dây leo, chớp mắt đã giăng kín trái tim Thái An.
Bỗng nhiên cậu ta không ghen tỵ với Chính Quốc nữa.
Thái An luôn biết mình là đứa ích kỷ, cậu ta muốn chiếm được toàn bộ tình cảm của người khác.
Hồi nhỏ tranh giành sự yêu chiều của bố với Thái Hanh nên cậu ta đã hết chế giễu Thái Hanh bị câm rồi lại đến ăn mảnh lộ liễu, tẩy chay âm thầm, còn không ít lần vu khống hắn. Họ đường đường là anh em cùng bố nhưng quan hệ lại chẳng bằng người xa lạ.
Sau đó thấy Thái Hanh kết hôn, cậu ta lại cảm giác Thái Hanh bị cướp đi nên muốn dùng cách thức tương tự để đoạt Thái Hanh về. Bất kể Thái Hanh có yêu quý gì mình hay không thì Thái Hann cũng không được quan tâm người khác.
Cậu ta là một kẻ ích kỷ trăm phần trăm.
Bây giờ cậu ta đổi mục tiêu rồi.
Về đến nhà, Chính Quốc chợt nhớ ra điều gì, bèn dặn dò Thái An, "Không biết gã kia biết có trả thù cậu không, nên là sau này đi học nhớ phải đi với bạn bè."
Thái An đáp vâng rồi đeo cặp rời đi, chẳng qua điệu bộ ngoan ngoãn của cậu ta làm Chính Quốc phải nổi da gà da vịt đầy mình.
Ở hải đảo mưa gió là chuyện thường thấy, hai người vừa vào nhà chưa được bao lâu trời đã âm u, gió rì rào, bóng cây lay động.
Bác sĩ nói ba ngày tới không được dùng sức nhiều lên chân, đồng nghĩa với việc ba ngày này Chính Quốc không thể ra biển với Thái Hanh. Chính Quốc buồn như đưa đám, đến tận lúc ngủ vẫn rầu rĩ không vui.
Cậu thấy mình kích động quá rồi, biết thế đã để Thái Hanh xông trận, Thái Hanh khỏe mạnh như vậy thì đá mấy phát chắc chắn sẽ không bị thương. Chẳng qua lúc ấy cậu thật sự chướng mắt tên biến thái, nên mới ngứa tay, muốn nhịn mà không nhịn được.
Bên ngoài mưa rơi rả rích, thi thoảng lại có sấm sét đùng đoàng. Chính Quốc vừa rúc mình trong chăn vừa nhìm chằm chằm ra ngoài cửa sổ, "A Hanh, mưa to thế này, mai anh còn ra biển hở?"
Thái Hanh lắc đầu: Chưa chắc.
"Thời tiết xấu thì đừng đi." Chính Quốc ngẫm nghĩ, có lẽ đợi qua mấy ngày này rồi cậu có thể lên thị trấn hoặc lên huyện tìm việc.
Sự việc của Thái An hôm nay nhắc cậu nhớ ra cậu cũng biết không ít thứ. Hồi bé cậu học đàn violon, piano, taekwondo, tán thủ vân vân mây mây, dù chỉ toàn là hời hợt mặt ngoài, nhưng để dạy cho học sinh chưa có căn bản thì vẫn được, ít nhất sẽ không dạy sai nền tảng.
Chính Quốc không giỏi giấu chuyện trong lòng, thế nên cũng lập tức kể cho Thái Hanh.
Thái Hanh không hỏi vì sao Chính Quốc lại biết nhiều thứ như vậy, hắn sợ có những chuyện sau khi được làm rõ, khoảng cách giữa hai người sẽ ngày một rộng, không thể trở về như ban đầu được nữa.
Hôm nay Chính Quốc đã mệt lử rồi, cậu rúc mình trong lòng Thái Hanh rồi cứ thế thiếp đi. Thái Hanh nhẹ nhàng xoa tóc cho cậu và hôn hôn môi cậu.
Thái Hanh có tư tâm, hắn không muốn Chính Quốc đi làm, không muốn Chính Quốc tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Sợ sau khi trở về cậu sẽ thấy một kẻ câm như hắn chán ngắt, không buồn nói chuyện với hắn dù chỉ một câu, càng sợ cậu lưu luyến đời sống phồn hoa, như mẹ hắn chợt tỉnh ngộ thế nào mới là tình yêu, rồi bỏ đi cùng người khác.
Hắn sợ hãi hết thảy, hắn cho rằng mình không giữ chân được Chính Quốc.
Bởi vì con người ai cũng sẽ đổi thay.
________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com