5. chasing the sun
Lời cảnh báo của ông Eom rằng hai kẻ bất thường yêu đương vào sẽ trở thành thành phần chắc chắn sẽ gây nguy hiểm cho xã hội, cả Seonghyeon lẫn Keonho đều quên mất. Buổi sáng Keonho vẫn ở trên công ty làm việc, buổi chiều lại mò tới nhà kho mà ban nhạc của Seonghyeon dùng để làm chỗ tập. Gọi là nhà kho, mà lần đầu tiên nhìn thấy Keonho đã phải rú lên xúc động bởi vì quá đẹp. Seonghyeon vừa mở cửa đi vào, Keonho đã ôm lấy cậu rồi lèo nhèo ở sau lưng:
"Anh chuyển công ty tới đây luôn được không? Được không?"
"Công ty em có một người duy nhất hay sao mà đòi chuyển đến đây?"
"Đã bảo phải gọi anh là anh rồi mà? Công ty hai mươi người thôi, đứa nào đứa nấy đều dặt dẹo ngồi la liệt trên mặt đất, bàn ghế sắm ra lại để cho đám mèo nằm ngủ."
"Nhìn chủ công ty là biết rồi."
Mấy bộ bàn ghế da rất cũ ở đó được bọc vải hoa, dàn âm thanh đều được vẽ màu lộn xộn. Rèm treo cửa chắp vá từ nhiều loại vải, đèn lại được treo thành chùm nhét trong chai rượu xỉn màu. Keonho tới bên dãy thùng phuy sơn đủ màu, lấy cho mình một chai bia trong đám chai lăn lóc. Seonghyeon chưa kịp đưa đồ khui bia tới, anh đã giật nắp chai bia bằng mép thùng rồi thản nhiên ngồi nhìn ngắm xung quanh. Nhìn người yêu có biểu hiện giang hồ như thế, Seonghyeon hài lòng ngoắc tay. Vài giây sau, một chai bia khác được giật nắp theo công thức tương đương được ném trả, cậu đưa tay lên chuẩn xác bắt lấy rồi nói chuyện:
"Thành quả của Sejin đấy. Nhìn cây bass của anh ta là đủ hiểu."
"Mẫu số chung của mấy ban nhạc nhỉ. Kiểu đứng trong đám đông chỉ toàn người bình thường thì không lẫn vào đâu được, nhưng đứng trong đám đông toàn là ban nhạc thì không nhận ra ai."
"Thì cũng giống mấy thằng bé trẻ trâu chạy motor ngoài đường, đứng một mình thì ngầu hết nấc, tới khi hòa vào với một chục người nữa lại thành một đám cào cào thích thể hiện với nhau thôi."
Keonho nhấc chai đi về phía Seonghyeon đang ngồi nghiên cứu hai chiếc dùi trống trên sofa, nghiêng cổ chai cụng vào chai bia cậu đang để dưới chân ghế rồi mới nói:
"Eom Seonghyeon, em vừa nói ai trẻ trâu thích thể hiện?"
"Tôi nói người yêu tôi, có liên quan đến anh không?"
Một câu người yêu tôi làm Keonho nhũn hết tim gan. Quẳng chai bia đã uống hết rồi ôm tim ngã ra sofa, Keonho nói ngắt quẵng:
"Eom Seonghyeon, mau hô hấp nhân tạo, anh không thở nổi nữa rồi!"
Seonghyeon giẫm qua thi thể đang hấp hối của Keonho để đi về phía bộ trống của mình, thẳng thừng đáp:
"Bị lừa cả một đống tiền mà còn thở được, em làm như thế cho ai xem?"
Keonho đau khổ nằm bẹp trên sofa rồi nhấc lấy chai bia vẫn còn hơn nửa của Seonghyeon mà uống, trong lòng rủa thầm Lee Sejin lẫn James vì đã tặng cho anh hai cú đá không ngóc đầu lên nổi.
Vừa nhắc đến Tào Tháo xong thì Tào Tháo liền xuất hiện. James vẫn bộ dạng nhởn nhơ như ngày hôm trước, vừa nhún nhảy vừa cho tay vào túi quần. Mấy người trong ban nhạc vào sau, không một ai ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Keonho ở đó. Thậm chí cả Woojin, kẻ còn giữ thẻ ngân hàng của Keonho, vẫn bình chân như vại huýt sáo đi vào.
Ban nhạc lo tập bài mới, Keonho cũng không làm phiền nữa. Anh lôi mấy phụ tùng motor ra nghiên cứu rồi thay thế vài cái, chỉ một lát sau đã cởi cả áo trong áo ngoài chỉ để lại một chiếc ba lỗ lấm lem dầu mỡ. Vừa làm vừa nhún nhảy theo nhạc, Keonho ngạc nhiên nhận ra nhạc cứ rối dần dần.
Một kẻ ngoại đạo như Keonho còn nhận ra, đương nhiên ở phía ban nhạc không ai là không phát hiện. Sejin như thường lệ chỉ quan tâm đến phần của mình nên luôn luôn đúng nhịp, còn Yul thì đã lạc lối từ lâu. Woojin ở phía sau bao quát toàn bộ, đến lúc không chịu được nữa thì ra hiệu dừng. Không chỉnh đốn bất cứ ai trong ban nhạc, điều đầu tiên anh làm sau khi đặt cây guitar xuống là đi thẳng về phía Keonho lúc này đang lúi húi lau chùi mấy chiếc tăm xe đã sáng bóng:
"Ahn Keonho!"
"Sao?"
Keonho ngẩng đầu, quệt mấy giọt mồ hôi trên trán rồi mới trả lời Woojin. Woojin thở dài thườn thượt, biết như thế này thì cái ngày định mệnh gà bay chó nhảy đó anh đã không đề nghị anh ta ôm hoa vào bệnh viện:
"Mặc giùm tôi cái áo."
Keonho nhíu mày:
"Tôi có bạn trai rồi, không mặc áo giùm cậu được."
"Ý tôi là cậu mặc áo vào giùm!"
Keonho nhìn qua bắp tay của mình, nhìn xuống ngực rồi bụng. Sau khi chắc chắn rằng mình không vô tình cởi hết áo, anh kéo chiếc áo ba lỗ trên người ra như sợ Woojin hiểu lầm rằng mình đang mặc áo tàng hình:
"Tôi mặc áo đây mà?"
Woojin vò đầu bứt tai:
"Tôi xin cậu, cứ mặc vào đi, tay dummer của chúng tôi từ nãy đến giờ dẫn nhịp loạn cả lên hết rồi!"
Seonghyeon từ đầu tới cuối cứ nhìn Keonho không chớp, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác kia làm Woojin không biết diễn dịch là đang bực mình hay đang nghĩ đến chuyện gì đó xa hơn. Keonho ngoan ngoãn mặc áo vào, cho đến giữa buổi nhậu sau khi kết thúc buổi tập thì mới buột miệng nói với Seonghyeon:
"Vậy là sức chịu đựng của em hơi kém. Chừng nào đưa em đến hội motor, em có ngất ra đấy anh cũng chẳng ngạc nhiên."
Sejin chen vào:
"Hội motor của các cậu là một đám khoe thân như vậy sao?"
Keonho trừng mắt:
"Cái đó không phải là khoe mà là lẽ tự nhiên. Nóng quá thì cởi trần, chuyện có gì sai trái?"
Vô tư như thể chưa từng lượm đúng năm trăm đô trong thẻ ngân hàng của Keonho đi sắm một ít đồ cho ban nhạc, Woojin quay sang nói với Seonghyeon:
"Anh nghĩ cậu nên xem lại. Dù sao thì cặp đôi YulHyeon mà fan gán ghép vẫn có lẽ hợp lý hơn."
"Nói cái gì thế?"
Yul, Woojin và Keonho cùng lên tiếng một lúc. Seonghyeon thì lại gật gù:
"Cũng có tí hối hận rồi."
"Eom Seonghyeon!"
Một mình Keonho gọi lớn, hướng về phía cậu đưa ngón giữa. Seonghyeon cười cười lấy cho mình ít đồ nhắm, cụng chai với James:
"Đến bây giờ thì hối hận hẳn."
Xác định hai người nọ không thể ngồi cạnh trên bàn nhậu, nếu không nguy cơ chia tay sau một tháng hẹn hò là có thật, ban nhạc tách Keonho và Seonghyeon ra mỗi người một nơi. Ở một hướng, Keonho và James ngồi say sưa bàn chuyện motor, hướng còn lại Sejin ngồi kiên nhẫn nghe Seonghyeon nói chuyện dàn trống. Yul và Woojin không uống bia, đã chuyển qua luyện thanh với nhau mà những người còn lại không ai quan tâm gì.
James, như thường lệ, chỉ ngồi ăn hết thứ này đến thứ kia, thỉnh thoảng ngóc đầu lên góp vào với Yul và Woojin một tiếng.
Câu chuyện ở trong bàn rộn ràng theo cách khó hiểu.
"Ducati thì sao?" (*)"
"Premier có từ 1920 rồi, nhìn là mê ngay, anh không cần phải suy nghĩ gì nhiều khi chọn nó."
(**)"I'm your pilot everywhere..."
"Anh thích Harley Davidson hơn, Ducati với anh có hơi màu mè."
"Mà sao tự nhiên em lại quan tâm đến trống?"
"Nhưng mà có lẽ em hợp với Ducati. Vì chân em dài quá."
"Có phải tự nhiên đâu, em thích từ lâu lắm rồi mà."
"So now I come to you with open arms..."
"Muốn luyện bằng trống của anh không?"
"Nhưng em chưa có bằng xe máy."
"Mười chín tuổi rồi vẫn chưa có bằng?"
"Thôi không cần, con cưng của anh lỡ em làm hỏng thì bán mạng cũng không đền nổi."
"I know you haven't make your mind up yet..."
"Nên mới đi xe đạp thôi."
Sejin ngẩng đầu:
"Mọi người nói chung một thứ tiếng được không?"
Câu chuyện im ắng được chừng năm giây, sau đó lại tiếp tục:
"Xe chú mua bao lâu rồi?"
"Lần trước Ahn Keonho cũng làm hỏng mà bây giờ vẫn sống đấy thôi."
"I could make you happy and make your dream come true..."
"Ai chẳng biết tại vì là Ahn Keonho nên mới thế. Mà anh nói con anh tên gì em quên mất rồi?"
"Đây là chiếc thứ hai của em rồi. Chiếc đầu tiên mua năm mười tám tuổi. Mà bé cưng của em có tên đàng hoàng ấy. Em đặt tên cho nó là..."
"Lần đó là vì anh sơ suất nên không truy cứu thôi. Đến tên con gái anh mà cũng quên, anh nhắc lại một lần thôi, tên nó là..."
"To make you feel my love..."
"Lucy."
"Lucy."
Sejin lại ngẩng đầu:
"Mọi người bây giờ đang nói tiếng gì vậy."
Tiếng hát của Yul đã tạm im, mà bốn người nói chuyện nhạc cụ và xe cộ cũng nhìn nhau không chớp:
"Xe của em tên là Lucy?"
"Đã bảo không được gọi anh là em! Dàn trống của em cũng là Lucy sao?"
Sejin bỗng dưng gãi gãi lông mày:
"Hai người hãy giải thích ngắn gọn lý do đặt cái tên này trong vòng một câu đi."
Gần như cùng một lúc, cả Keonho lẫn Seonghyeon đồng thanh:
"I'm everywhere." (***)
Keonho nhào qua ôm chầm lấy Seonghyeon như anh em thất lạc lâu năm không gặp được nhau, suýt nữa đã thực hiện hô hấp nhân tạo trước sự chứng kiến của đủ cả ban nhạc. Sejin gật gù:
"Thôi không cần xem lại nữa. Riêng việc đặt tên cho xe hay cho trống đã là kì dị lắm rồi, mà hai người này lại còn có thể đặt trùng tên."
Xác suất để hai người như thế gặp nhau trên đời chắc chắn không lớn hơn tần suất James gội đầu hai ngày liên tiếp. Vậy mà chủ nhân của Lucy và bố của Lucy lúc này không chỉ ngồi cùng bàn nhậu mà còn yêu nhau, điều đó thôi thúc Sejin phải đi mua ngay mấy tờ vé số để thử vận may.
Lý do nâng cốc chuyển thành "mừng Lucy của anh" rồi lại "mừng Lucy của em", đến lúc Keonho bắt đầu hơi mơ màng rồi bỗng đột nhiên đứng hẳn dậy:
"Không được rồi Eom Seonghyeon."
"Cái gì không được?"
"Chúng ta không thể đặt tên con trùng nhau được."
"Vì sao?"
"Vì cưới nhau rồi thì sẽ là con chung, con chung không thể trùng tên. Em đổi tên con đi."
"Còn lâu."
Keonho mất hứng:
"Anh phải xem rất nhiều phim mới tìm ra được một cái tên phù hợp."
Seonghyeon liếc nhìn anh em trong ban nhạc của mình, nhẹ nhàng nói với Keonho:
"Ý tôi là còn lâu tôi mới cưới anh."
"Thì em suy nghĩ trước đi."
Còn lâu" chứ có phải là "không bao giờ" đâu."
Woojin lắc đầu. Rõ ràng Ahn Keonho là thiên tài trong việc cắt nghĩa sai những câu thông dụng. Seonghyeon vừa ngửa cổ uống bia vừa đưa ngón giữa, kết quả là Keonho dốc thẳng cả chai bia dựng đứng để toàn bộ số bia trong chai của Seonghyeon đổ tràn.
Seonghyeon vừa ho vừa thở, tới lúc gượng dậy nổi thì mặt đã đỏ bừng:
"Ahn Keonho!"
Ban nhạc hẹn nhau chuồn gấp khi trận cãi vã của Seonghyeon và Keonho đã chuyển đến giai đoạn vu vơ vô cùng. Cửa nhà kho vừa đóng lại sau khi Sejin chào tạm biệt cũng là lúc Seonghyeon gào lớn:
"Được rồi, vậy thì chia tay!"
"Chia tay? Chia tay đi, chắc em hối hận vì có người yêu như tôi lắm rồi chứ gì? Đúng vậy, tôi không được đẹp đẽ hiền hòa dịu dàng mẫu mực ngọt ngào sâu sắc đáng quý trưởng thành ấm áp và một trăm tính từ tốt đẹp khác như Yul đấy, muốn chia tay thì cứ việc chia tay!"
"Yul thì có liên quan gì ở đây?"
"Em tưởng tôi không tham gia vào fanclub của ban nhạc sao? Tôi tham gia đầy đủ, ở đó mỗi ngày có bao nhiêu câu chuyện về em với Yul, em có biết không?"
Keonho càng say lại càng ý thức được rằng mình là con người ngoài đẹp trai và có tiền ra thì thiếu thốn đủ đường, còn Yul đã đẹp trai và có tiền rồi mà điều gì cũng có. Kể từ mấy ngày theo đuôi ban nhạc anh đã để ý, Yul đúng là kiểu người có thể dựa vào. Đã vậy, hai bọn họ lại thân thiết hơn bình thường. Ngày mà chị gái Seonghyeon bị Keonho cướp người ngay trước mắt, Yul sau đó đã cắn răng đi cùng cô đến với buổi phá đám sinh nhật người yêu cũ đó, biểu hiện chắc chắn không tệ chút nào. Còn Keonho, hết nhận nhầm bố là bạn trai đến nhầm chị gái bạn trai là phú bà, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng thấy Yul bỏ xa Keonho cả vạn dặm.
Seonghyeon nửa bực mình vì Keonho suy nghĩ bậy bạ, nửa buồn cười vì câu chuyện đã bay xa không biết tới tận thiên hà nào. Dằn mạnh chai bia cuối cùng xuống bàn, cậu hỏi nghiêm túc:
"Bây giờ chia tay đúng không?"
Keonho ngẩng đầu định nói không, cuối cùng lại cúi đầu rầu rĩ:
"Nếu như em muốn."
"Lí do chia tay là vì Yul đúng không? Hay vì cái gì khác?"
Keonho vò đầu bứt tai mãi rồi ngẩng đầu lên:
"Không có lí do gì để chia tay cả."
Seonghyeon bật cười lớn:
"Không biết vì sao anh lại yêu em nữa."
"Đã bảo đừng gọi anh là em!"
Seonghyeon đứng dậy đóng cửa nhà kho lại, rồi lục tung mấy thùng giấy để ở bên góc lôi ra hai tấm chăn. Ném cho Keonho một tấm, Seonghyeon tắt đèn.
"Đi ngủ đi, sáng mai thức dậy chia tay."
"Vậy anh ra về, để chiều mai rồi mới thức dậy."
Chiếc sofa một mình Keonho nằm đã chật. Seonghyeon còn chưa biết làm thế nào, Keonho đứng dậy rồi chỉ bằng một cú đạp đã đẩy hai chiếc sofa ở đối diện nhau trở thành sát bên nhau. Kéo Seonghyeon ngã vào chiếc giường vừa mới tạo, Keonho vòng tay ôm chặt lấy không cho người kia nhúc nhích:
"Muốn giữ anh lại là có ý đồ gì không?"
Seonghyeon ngao ngán:
"Là có ý đồ tránh cho anh khỏi gây tai nạn trên đường."
"Còn có ý đồ gì khác không?"
"Không có."
"Có chắc không?"
"Chắc."
Keonho lật chăn ngồi dậy cởi áo ra, rồi để nửa người trần chui ngược vào chăn:
"Vậy thì anh yên tâm rồi."
Im lặng một lúc, Keonho lại hỏi:
"Yul có cơ bụng như anh không?"
Vừa nói cậu vừa bắt lấy tay Seonghyeon sờ vào mấy múi bụng mình:
"Có."
"Chia tay đi."
"..."
"Đừng sờ nữa. Chia tay đi."
"Bây giờ lý do chia tay là gì? Là do Yul có cơ bụng?"
"Cũng không hợp lí lắm. Đã bảo đừng sờ lung tung nữa mà!"
"Ai bắt em sờ trước mà bây giờ lại bảo đừng sờ nữa?"
"Eom Seonghyeon! Còn sờ nữa thì tới sáng mai không cần em nói anh cũng sẽ gọi em một tiếng anh thôi!"
Căn phòng im lặng thêm một chút.
"Eom Seonghyeon, có muốn sờ nữa không?"
"..."
—————————————————
(*) Ducati, Harley Davidson: Hãng xe PKL.
(**) Premiere: Hãng trống Jazz nổi tiếng của Anh.
(***) I'm everywhere: Là câu cuối của Lucy trong phim cùng tên, kể về 1 người có thể khai phóng 100% trí não.
em Lúm bướng lắm, cứ thích xưng anh nên mọi người đọc cũng thấy việc xưng hô của hai đứa khá là tuỳ hứng và loạn xạ =))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com