Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#27

Zoe bước ra ngoài quán cà phê, không khí đêm dường như lạnh hơn thường lệ, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy ấm áp một cách lạ kỳ. Những suy nghĩ nặng nề, những ám ảnh về quá khứ và nỗi cô đơn trong lòng không còn đè nặng lên cô như trước. Cô quay lại nhìn vào quán café, thấy Mark vẫn ngồi đó, đôi mắt anh vẫn hướng về phía cô, như thể luôn sẵn sàng chờ đợi nếu cô cần. Cảm giác này khiến cô thấy nhẹ nhõm, như thể một phần gánh nặng trong lòng đã được gỡ bỏ.

Cô đi bộ về phía điểm hẹn với Anton và Vernon, trái tim cô có chút lạ lẫm, nhưng lại rất bình yên. Đêm nay, cô sẽ không nghĩ quá nhiều về những điều đã qua. Cô cần một chút thư giãn, một chút vui vẻ bên bạn bè để xóa đi những lo lắng, những khúc mắc trong lòng.

Cô vừa đến nơi gặp Anton và Vernon, hai người đã đứng sẵn đợi. Anton vẫy tay chào cô, nét mặt rạng rỡ như luôn vậy. Vernon cũng nhìn cô, nhưng có gì đó trong ánh mắt anh mà Zoe không thể đoán ra. Cảm giác như anh đang giấu điều gì đó, nhưng cô cũng không bận tâm. Họ cùng nhau đi dạo một vòng quanh khu phố, cười đùa về những câu chuyện vụn vặt, những điều thú vị trong cuộc sống.

Đêm càng khuya, không khí càng lạnh, nhưng bọn họ vẫn tiếp tục trò chuyện, không ngừng cười đùa. Lúc này, Zoe nhận ra rằng dù có những điều chưa thể giải quyết trong lòng, nhưng cô vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong những khoảnh khắc giản đơn bên cạnh những người bạn. Và có lẽ đó chính là điều quan trọng nhất mà cô cần ở thời điểm này.

Vernon đi bên cạnh Zoe, anh nhìn cô mà không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Mặc dù trong lòng anh vẫn còn nỗi buồn khi nhìn thấy Zoe vui vẻ bên Anton, nhưng anh hiểu rằng đôi khi yêu thương cũng là một phần của việc chấp nhận và để người mình yêu đi tìm hạnh phúc ở nơi khác. 

"Zoe," Vernon đột ngột lên tiếng, khiến cô ngừng lại, quay sang nhìn anh.

"Ừ?" Zoe đáp lại, cảm giác hơi bất ngờ.

Vernon nhìn cô một lúc rồi mới lên tiếng, giọng anh nhẹ nhàng. "Anh chỉ muốn nói... anh vui khi thấy em cười, dù có đôi lúc anh cảm thấy hơi... ghen tị."

Zoe mỉm cười, ánh mắt nhẹ nhàng. "Anh à, đừng lo. Em biết anh luôn quan tâm và lo lắng cho em. Nhưng em cũng cần phải tìm cách tự mình đứng vững."

Vernon khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh lại không thể dứt ra cảm giác buồn tủi. Anh đã yêu cô từ lâu, nhưng giờ đây, cô lại chỉ xem anh như một người bạn. Cảm giác này thật khó chịu, nhưng anh không thể làm gì hơn ngoài việc chấp nhận.

Cả ba người đi thêm một lúc nữa rồi quyết định dừng lại ở một quán ăn khuya, ngồi vào một góc nhỏ. Câu chuyện của họ tiếp tục diễn ra, mỗi người chia sẻ những cảm xúc, những điều mình đang suy nghĩ, và cũng là cách để họ giải tỏa phần nào những gánh nặng trong lòng.

Khi đêm dần khuya, Zoe cảm thấy mình cần trở về. Cô từ biệt Anton và Vernon, hứa hẹn sẽ gặp lại vào ngày mai. Bước ra khỏi quán, cô cảm nhận được sự thanh thản trong lòng, dù mọi chuyện chưa hoàn toàn được giải quyết. Cô biết, mọi thứ sẽ dần ổn thôi. Quan trọng là cô đã không phải một mình trong những khoảnh khắc khó khăn này. Cô có Anton, Vernon, và Mark - những người bạn, những người đồng hành trong cuộc sống này.

Về đến nhà, Zoe nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, một lần nữa suy nghĩ về những điều đã qua. Cô nhớ đến những người mình yêu thương, những người đã giúp cô vững vàng vượt qua mọi khó khăn. Và dù con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng Zoe biết rằng cô sẽ không còn đơn độc nữa.

Zoe nhắm mắt lại, cảm nhận từng hơi thở nhẹ nhàng. Những suy nghĩ về Mark, về Vernon, về Anton... tất cả đều lướt qua trong tâm trí cô như những mảnh ghép chưa hoàn chỉnh. Nhưng cô biết một điều chắc chắn: cô không còn một mình nữa. Cô có những người bạn, những người đã sẵn sàng ở bên cạnh, dù cho tương lai có ra sao.

Trong đêm tĩnh lặng, cô cảm thấy lòng mình trở nên nhẹ nhõm hơn. Những cuộc gọi từ mẹ, những lời chỉ trích, tất cả như một cơn bão đã qua đi. Dù vẫn còn đó những ám ảnh về quá khứ, những nỗi đau chưa thể chữa lành, nhưng Zoe đã tìm ra một lối đi riêng, một lối đi mà cô không cần phải gồng mình lên để chịu đựng. Cô có thể đứng vững trên đôi chân của chính mình.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng mặt trời len lỏi qua cửa sổ, Zoe thức dậy với cảm giác nhẹ nhàng, bình yên. Cô vươn vai, kéo chiếc chăn ấm áp lên và ngồi dậy. Ngay khi cô vừa bước xuống giường, chiếc điện thoại trên bàn reo lên một hồi dài. Cô cầm lấy, nhìn thấy tên Mark xuất hiện trên màn hình. 

Một nụ cười khẽ nở trên môi Zoe khi nhận cuộc gọi. 

"Chào buổi sáng, Zoe!" Giọng Mark vang lên, đầy sự ấm áp và thân thiết.

"Chào anh," Zoe đáp, giọng cô tràn đầy sự nhẹ nhàng, như thể cả thế giới này bỗng chốc thu bé lại, chỉ còn lại hai người.

"Anh vừa kết thúc một buổi tập, và anh đang cảm thấy mệt mỏi lắm." Mark nói, nhưng có thể cảm nhận được sự vui vẻ trong giọng anh. "Em có bận gì không? Hay chúng ta có thể trò chuyện một chút?" 

Zoe ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ, nhìn ra ngoài, cảm nhận từng tia nắng chiếu xuống mặt đất. "Không bận gì cả. Anh muốn trò chuyện về gì?" 

"Về em, về những gì em đang làm." Mark nói, giọng anh có chút đùa vui, nhưng cũng không giấu được sự quan tâm. "Chắc là anh chưa bao giờ hỏi em rõ về những điều em thích. Em có thể kể cho anh nghe về những sở thích, những ước mơ của em không?"

Zoe suy nghĩ một lúc, rồi nhẹ nhàng đáp: "Em thích viết. Viết là cách em giải tỏa những suy nghĩ trong đầu, là cách em hiểu bản thân hơn. Em cũng thích đi du lịch, khám phá những nơi mới, gặp gỡ những người mới."

Mark nghe xong, cảm thấy như một phần của cô được mở ra. "Đó là những điều thật tuyệt vời. Anh nghĩ, em có thể làm gì đó lớn lao với niềm đam mê đó."

Zoe mỉm cười, cảm thấy ấm lòng trước sự động viên của anh. "Cảm ơn anh. Đó là điều em luôn mơ ước, mặc dù đôi khi em cảm thấy mình không đủ mạnh mẽ để theo đuổi nó."

Mark im lặng trong giây lát, như thể đang suy nghĩ về những gì Zoe vừa nói. Anh thở dài, giọng anh có chút nặng trĩu. "Zoe, anh biết rằng đôi khi em cảm thấy mình không đủ mạnh mẽ, nhưng anh tin em có thể làm được. Em không cần phải làm một mình. Nếu em cần bất kỳ điều gì, anh sẽ ở đây."

Zoe cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, và dù biết rằng giữa cô và Mark vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng, nhưng cô cũng cảm nhận được sự chân thành trong lời anh nói. "Cảm ơn anh, Mark. Cảm ơn anh rất nhiều."

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc nữa trước khi cả hai phải cúp máy vì công việc. Nhưng trong lòng Zoe, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn. Cô không còn cảm thấy cô đơn, không còn cảm thấy nỗi buồn đè nặng lên mình nữa. Cô có bạn bè, có những người sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ. Và quan trọng hơn, cô đã bắt đầu học cách yêu lấy bản thân mình.

Sau cuộc gọi, Zoe chuẩn bị cho một ngày mới, cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ. Dù con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng cô tin rằng mình sẽ không bao giờ quay lại những ngày tháng tối tăm đó nữa. Cô sẽ tiếp tục tiến về phía trước, không ngừng học hỏi, không ngừng trưởng thành.

Zoe đứng dậy khỏi ghế, cảm nhận lòng mình nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng. Cô dọn dẹp phòng mình, chuẩn bị cho ngày mới, nhưng trong đầu vẫn còn văng vẳng những lời động viên của Mark. Mỗi lần nghĩ đến anh, Zoe lại thấy một tia sáng nhỏ le lói trong bóng tối của chính mình. Đó là một ánh sáng mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ xuất hiện, và cô không thể phủ nhận rằng nó đã giúp cô vượt qua rất nhiều đêm dài đầy mệt mỏi và nghi ngờ.

Sau khi ăn sáng nhanh chóng, Zoe quyết định ra ngoài. Hôm nay là một ngày tuyệt vời để đi dạo quanh khu phố, để làm dịu đi tâm trí đang rối bời của mình. Cô khoác lên người chiếc áo khoác dày, buộc lại tóc gọn gàng rồi bước ra khỏi cửa. Không khí lạnh của mùa thu se lạnh nhưng dễ chịu, khiến cô cảm thấy mọi thứ xung quanh như đang dừng lại, hòa mình vào sự yên tĩnh hiếm hoi này.

Cô không cần phải vội vã, không cần phải suy nghĩ quá nhiều về những gì sắp tới. Đôi khi, chỉ cần bước đi, hít thở và cảm nhận từng khoảnh khắc là đủ. Lòng Zoe thoải mái hơn bao giờ hết khi cô bước qua những con phố quen thuộc. Những hàng cây lá vàng rơi lả tả dưới chân, tạo nên một bức tranh thiên nhiên đẹp như trong tranh vẽ. Cô mỉm cười, nghĩ rằng có lẽ cuộc sống không tệ như mình từng nghĩ. 

Cô dừng lại trước một quán cà phê nhỏ quen thuộc. Từ ngoài nhìn vào, quán cà phê có một không gian ấm cúng, với những chiếc bàn gỗ mộc mạc, những chiếc đèn lồng treo trên trần tạo nên một cảm giác thư giãn. Zoe bước vào, đẩy cửa và bước vào trong. Không gian ấm áp của quán khiến cô cảm thấy như ở nhà. 

Cô gọi một ly cappuccino và ngồi xuống bàn gần cửa sổ, để ánh sáng nhẹ chiếu lên mặt mình. Ngồi một mình trong quán cà phê, Zoe không cảm thấy cô đơn. Thực ra, cảm giác này thật bình yên, dễ chịu. Đây là khoảnh khắc cô có thể tạm gác lại mọi lo lắng, những câu hỏi chưa có lời đáp và chỉ tập trung vào những điều nhỏ nhặt xung quanh.

Từ góc nhìn của Zoe, những người đi qua lại trên phố đều trông như những nhân vật trong một cuốn sách. Mỗi người đều có câu chuyện riêng, mỗi câu chuyện đều có những bí mật và niềm vui riêng. Cô nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến quá khứ đã qua, và những người mà cô đã gặp. Một cảm giác thanh thản ùa về trong cô.

Đột nhiên, điện thoại cô rung lên. Zoe nhìn xuống, và là một tin nhắn từ Vernon. Cô mỉm cười, tự hỏi liệu anh đang làm gì, những câu hỏi tưởng chừng như đơn giản nhưng lại khiến cô cảm thấy một chút sự ấm áp trong lòng.

Vernon: "Em ổn không? Mọi thứ tốt chứ? Nhớ anh không?" 

Zoe đọc xong, không khỏi cười một cách nhẹ nhàng. Cô trả lời lại: "Ổn mà, nhớ anh đấy!" rồi lại nhâm nhi ly cà phê.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại lại rung lên một lần nữa. Nhưng lần này là một cuộc gọi đến từ Mark. Zoe ngạc nhiên, nhưng cũng nhấc máy ngay.

"Zoe. Không bận gì chứ?" Giọng Mark vang lên từ đầu dây bên kia, với một chút nhẹ nhõm và vui vẻ. 

Zoe không giấu được nụ cười khi nghe giọng anh. "Không bận lắm đâu. Anh sao rồi? Mọi thứ ổn chứ?" 

"Ổn. Chỉ là hơi bận thôi. Nhưng anh nghĩ đến em." Mark thở dài nhẹ nhàng, như thể một phần công việc đã được hoàn thành. "Em ổn chứ? Mọi chuyện ổn không?"

Zoe nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá đang bay theo gió. Cô mỉm cười và cảm nhận được sự ấm áp trong lời nói của anh. "Ổn, tốt. Cảm ơn anh."

Một khoảng lặng nhỏ giữa hai người, nhưng không hề ngượng ngùng. Cảm giác như cả hai đều hiểu rằng chỉ cần có nhau, những lời nói không cần phải quá nhiều. 

Mark lại lên tiếng: "Vậy thì tốt. Nhớ chăm sóc bản thân nhé. Đừng để mình bị quá tải."

Zoe cười khẽ, cảm thấy lòng mình dâng lên một cảm giác lạ. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một người sẽ quan tâm mình đến vậy. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn, như thể không còn phải lo lắng về những điều tồi tệ trong quá khứ.

"Cảm ơn anh, Mark. Em sẽ nhớ." Zoe đáp, và cuộc trò chuyện kết thúc trong một nụ cười thoải mái. 

Cô đặt điện thoại xuống, lại tiếp tục nhìn ra ngoài. Cảm giác bình yên hôm nay đã giúp cô tìm lại được một phần của bản thân, phần mà cô đã đánh mất lâu nay. Và dù phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng Zoe biết rằng cô không còn phải đi một mình nữa.

Sau cuộc gọi với Zoe, Mark đặt điện thoại xuống, nhưng lòng anh vẫn không yên. Cảm giác dễ chịu khi nghe giọng cô vang lên lại khiến anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm có. Thật sự, những ngày gần đây, mọi thứ với anh đều trở nên mệt mỏi và căng thẳng. Các lịch trình dày đặc, áp lực comeback, và cả những khó khăn trong việc duy trì sự kết nối với các thành viên trong nhóm khiến anh đôi khi cảm thấy như bị lạc giữa một biển lớn, không biết đâu là điểm dừng.

Nhưng giọng nói của Zoe, sự ấm áp và yên bình trong cuộc trò chuyện đó, như một ngọn lửa nhỏ trong trái tim anh, làm mọi thứ bớt đi phần nặng nề. Anh không thể phủ nhận rằng trái tim mình luôn mong mỏi được nghe giọng cô, dù chỉ là một vài câu nói đơn giản. Những ngày qua, khi không thể gặp cô, anh vẫn nghĩ về Zoe rất nhiều.

Còn Zoe, sau khi kết thúc cuộc gọi, cô tựa người vào ghế, cảm giác một sự ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Những cuộc trò chuyện với anh, dù ngắn ngủi, lại làm cô cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết. Cô biết rằng cô không đơn độc trong những khoảnh khắc khó khăn, và có một người thật sự hiểu những gì cô đang trải qua. 

Nhưng khi trái tim cô thổn thức, một cảm giác mơ hồ lại vây quanh. Cô đã từng có cảm giác ấy trước đây, khi tình cảm dành cho một ai đó khiến tâm hồn cô không thể dứt ra được. Tuy nhiên, lần này có chút gì đó khác biệt. Mark không giống như những người khác trong quá khứ của cô. Anh dịu dàng, thấu hiểu và luôn khiến cô cảm thấy an toàn khi ở bên. Cô không thể phủ nhận rằng, dần dần, tình cảm dành cho anh đang lớn lên từng ngày. 

Cảm giác này khiến cô vừa ngọt ngào, lại vừa đầy lo âu. Zoe không muốn yêu đương vội vàng, không muốn để mình lại bị tổn thương thêm lần nữa. Nhưng liệu có thể giữ được trái tim mình xa cách anh mãi không?

Cô thở dài, tựa người vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Đường phố Hàn Quốc vào buổi tối không khác gì lúc cô lần đầu đặt chân đến đây, nhộn nhịp và tấp nập, nhưng giờ đây, một phần trái tim cô lại thuộc về một người ở nơi rất xa. Cô nghĩ về Mark, nghĩ về sự chân thành trong giọng nói của anh, và cảm nhận được sự lạc quan trong những cuộc trò chuyện ấy. 

Cùng lúc đó, Mark ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, chiếc laptop đang mở trước mặt, nhưng tâm trí anh lại không hề tập trung vào công việc. Anh cứ suy nghĩ về Zoe, về những cảm xúc mới mẻ anh chưa từng cảm nhận trước đây. Anh tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để đối diện với cảm xúc này hay không. Anh biết, dù có bao nhiêu khó khăn phía trước, anh sẽ vẫn muốn nhìn thấy cô hạnh phúc. Cảm giác này, dù mới mẻ và lạ lẫm, nhưng lại khiến trái tim anh rung động một cách mãnh liệt.

Cuộc sống tiếp tục, và những buổi trò chuyện, dù ngắn ngủi, lại trở thành những khoảnh khắc quý giá trong trái tim cả Mark và Zoe. Cả hai đều chưa nói ra những điều mình đang cảm nhận, nhưng với mỗi cuộc gọi, mỗi tin nhắn, tình cảm giữa họ lại trở nên gần gũi hơn, như thể có một sợi dây vô hình nối họ lại với nhau. 

Đêm hôm đó, khi Mark tắt đèn và chuẩn bị ngủ, anh không thể ngừng nghĩ về Zoe. Và Zoe, trong căn phòng của mình, lại cảm thấy trái tim mình lạc nhịp khi nhớ đến anh. Cảm giác của họ dành cho nhau, dù chưa rõ ràng, nhưng đã chớm nở và đang dần trở nên không thể thiếu trong cuộc sống của cả hai.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com