13.
Edit: Ba Vạch.
Beta: Lăng.
Trong lòng Biên Bá Hiền có hơi khó chịu, sáng sớm lúc đi, dáng vẻ Phác Xán Liệt ân ái với cậu suýt nữa khiến cậu nhầm họ đúng là một cặp tình nhân, hiện tại nhìn hắn vì người khác mà bị thương, băng trắng trên đầu bị nhuộm đỏ vô cùng chói mắt, Biên Bá Hiền thật sự không thể ra vẻ mặt vui tươi được.
Lúc đó Quan Hân Vi nhận được điện thoại Biên Bá Hiền nhờ cô mua KFC đưa đến bệnh viện, cô có chút mơ màng hỏi Biên Bá Hiền, "Phác tổng thích ăn hamburger mà, hơn nữa đang bị thương phải ăn đồ nhẹ dễ tiêu hoá mới tốt chứ."
Biên Bá Hiền đen mặt nói, "Không phải cho hắn cho hắn, tôi ăn."
Quan Hân Vi định bảo cậu phải chiều theo ý Phác Xán Liệt nhưng nghĩ lại Biên Bá Hiền thật sự chịu đựng quá nhiều uỷ khuất, Phác Xán Liệt vì bạn trai cũ mà nằm viện, cuối cùng lại bắt Biên Bá Hiền đi chăm sóc.
Buổi trưa dì Liễu nhận được điện thoại Biên Bá Hiền, vội vàng làm cháo loãng cùng hai phần ăn sáng đưa tới bệnh viện.
Đem cháo đặt trên bàn ăn nhỏ ở giường bệnh, Biên Bá Hiền lại sang ngồi ở ghế gần đó ăn hamburger, dì Liễu nhìn hai người này lại đang giận dỗi, khuyên Biên Bá Hiền tới đó cùng ăn cháo, dì còn cố tình làm cháo thịt nạc Biên Bá Hiền thích ăn.
Biên Bá Hiền chỉ lắc đầu nói, cậu đang muốn ăn hamburger, mấy ngày sau cũng là món này.
Phác Xán Liệt ngẩng đầu nhìn Biên Bá Hiền, thấy cậu như bị ai ức hiếp, bị oan ức nên bản thân ăn cháo cũng không ngon miệng, hiện tại Biên Bá Hiền không muốn để ý Phác Xán Liệt, cúi đầu ngồi trên ghế một tay cầm đồ ăn, một tay cầm điện thoại chơi.
"Lại đây ăn chút cháo, ăn chút ít bánh đó sẽ không no."
Biên Bá Hiền giương mắt lên nhìn Phác Xán Liệt, hắn đang mang quần áo bệnh nhân ngồi trên giường, tay phải nắm cái muỗng, tay trái vỗ nhè nhẹ vị trí trống bên cạnh ý bảo cậu sang ngồi. Dì Liễu cũng thuận theo gọi cậu sang ăn, nếu lúc này còn từ chối có vẻ cậu không hiểu chuyện mấy.
Cuối cùng Biên Bá Hiền cùng Phác Xán Liệt dùng chung một thìa ăn bát cháo, Phác Xán Liệt hoàn toàn là quên mất dì Liễu mang đến hai bộ chén muỗng. Chờ hai người xử lý xong, hắn còn chọc Biên Bá Hiền rằng mình ăn cháo thịt nạc mà còn có mùi vị hamburger.
"Không phải anh tình nguyện sao?"
"Đúng vậy, là tôi tự nguyện."
Lần này Phác Xán Liệt không muốn nằm viện cũng khó, đau khổ nhất cũng là Biên Bá Hiền, trì hoãn lịch trình chăm sóc Phác Xán Liệt trong viện, cũng may là phòng VIP nên khá rộng rãi, trong phòng chỉ có duy nhất một cái giường, đến buổi tối Biên Bá Hiền kiên trì muốn ngủ trên sô pha.
"Lại đây, giường này chứa đủ hai người, em ngủ ở ghế sẽ không thoải mái."
"Không sao, tôi sợ đụng trúng đầu anh."
Phác Xán Liệt khuyên đến mỏi miệng mà Biên Bá Hiền vẫn không lung lay.
"Tôi ôm em, sẽ không chạm tới."
Biên Bá Hiền cũng chịu hết nổi không trả lời hắn, nằm xuống ghế khoác ái áo lên người để đắp. Phác Xán Liệt thấy cậu cứng đầu như thế, trực tiếp đi tới bế người lên.
Đột nhiên thân mình bay lên, Biên Bá Hiền sợ hãi đến
Đột nhiên thân mình bay lên, Biên Bá Hiền sợ hãi đến suýt chút nữa hét lên, theo bản năng ôm lấy cổ Phác Xán Liệt, mà đầu Phác Xán Liệt còn hơi choáng, ôm Biên Bá Hiền đứng dậy hơi mơ màng một hồi xém thả lỏng tay.
Biên Bá Hiền phát giác ra được vỗ nhẹ nhẹ lưng Phác Xán Liệt, cậu thật sự sợ Phác Xán Liệt không ôm nổi làm cậu ngã xuống.
"Anh làm gì?"
Phác Xán Liệt chỉ ôm chặt người hôn một cái lên trán Biên Bá Hiền an ủi, đem cậu đặt xuống giường nói, "Xin lỗi."
Gần đây số lần Phác Xán Liệt nói có hơi nhiều, chiêu này là điểm yếu lớn nhất của Biên Bá Hiền, một câu xin lỗi là có thể làm cậu lập tức đầu hàng, thu hồi toàn bộ oán giận, cũng may giường phòng VIP có thể chứa đủ hai người.
Dì Liễu tới gấp, quên đem đồ ngủ cho Biên Bá Hiền, chính cậu cũng cảm thấy bản thân không biết lo, đâu nghĩ đến việc buối tối ngủ sẽ mặc cái gì, lúc này quần bò ôm chặt lấy cậu thật không dễ chịu. Phác Xán Liệt thấy thể bảo cậu cứ cởi ra nhưng cậu nhất quyết nắm chặt đai lưng không cho Phác Xán Liệt chạm.
"Tôi sẽ không làm gì, ngoan đi."
"Lời này của anh có bao nhiêu chắc chắn, với cả bác sĩ đã nói mấy ngày nay anh không được vận động kịch liệt."
Biên Bá Hiền quyết tâm không nghe lời, Phác Xán Liệt không làm gì được cậu, dù sao hôm nay cũng là hắn có lỗi trước, vì Giản Thần bị thương, sau đó giày vò Biên Bá Hiền vì mình mà bận bịu cả ngày, trong lòng hắn cũng hổ thẹn. Nhìn Biên Bá Hiền vừa muốn ngủ trên sô pha vừa không có đồ ngủ để thay, hắn đau lòng không thôi, nhẹ nhàng đem người ôm vào trong ngực, "Ngủ ngon."
Biên Bá Hiền nắm lấy vạt áo của Phác Xán Liệt, thấp giọng nói, "Tôi cũng sẽ khổ sở."
"Lần sau sẽ không."
Phác Xán Liệt nhanh chóng trả lời, Biên Bá Hiền cũng đã sớm nhận thức chỉ có thể nghe chứ không thể tin tưởng hoàn toàn, người thương tâm, đơn độc ngoài cậu ra có ai sao?
.
Sáng ngày thứ hai Phạm Việt Lâm tới, công ty còn chưa thèm ngó tới đã trực tiếp vào bệnh viện, vào cửa thấy Phác Xán Liệt liền nói, "Lúc đi học, chúng ta đánh nhau với một đám côn đồ cũng không bị gì, bây giờ vì sao lại biến thành như vậy rồi."
Phác Xán Liệt không thương tiếc bảo Phạm Việt Lâm không có chuyện gì nghiêm trọng thì cút nhanh đi.
Biên Bá Hiền rót ly nước cho Phạm Việt Lâm còn mình thì ngồi ăn táo, Phạm Việt Lâm đã nghe Lục Mông nói qua, Phác Xán Liệt chắn một gậy vì Giản Thần, thời điểm Lục Mông tới Biên Bá Hiền khác xa với thường ngày, hoàn toàn không cho Phác Xán Liệt mặt mũi, cả một ngày đều mang theo vẻ mặt đen thui.
"Bá Hiền, nếu mệt rồi thì về nhà nghỉ trước đi, Xán Liệt để tôi chăm cho."
Cậu biết Phác Xán Liệt muốn cậu ở đây với hắn, dù sao cũng đã nhờ dì Liễu đem khăn tắm và quần áo tới, huống hồ cậu còn trong giới nghệ sĩ, ở bệnh viện ra ra vào vào không bị đám chó săn xuyên tạc mới là lạ, tóm lại không bước chân ra khỏi bệnh viện là tốt nhất, "Không có gì, tôi cũng không cụt tay thiếu chân, thuận tiện chiếu cố."
Phạm Việt Lâm không nghĩ rằng cậu dám nói như thế trước mặt Phác Xán Liệt, điều làm anh càng ngạc nhiên hơn chính là Phác Xán Liệt không tức giận.
Thấy tình hình Phác Xán Liệt không còn nghiêm trọng, Phạm Việt Lâm chỉ nán lại một chút sau đó rời đi.
Bây giờ Biên Bá Hiền có hơi thắc mắc, cậu vốn tưởng khi nói xong lời kia Phác Xán Liệt sẽ mắng cậu cút nhanh, ai ngờ Phác Xán Liệt không hề đáp lại cái gì, nghĩ đi nghĩ lại cũng cảm thấy bản thân buồn cười, tức giận Phác Xán Liệt đâu có ích, chỉ làm mình càng không dễ chịu thôi.
Đến ngày thứ ba, Phác Xán Liệt miễn cưỡng muốn xuất viện, trước khi rời khỏi bệnh viện, ông nội Biên Bá Hiền gọi điện thoại cho cậu, bảo hai người đến sân bay đón ông về nhà ở mấy ngày.
Biên Bá Hiền không dám trực tiếp đồng ý, quay sang hỏi ý kiến Phác Xán Liệt, hắn lại không trả lời mà hỏi ngược lại cậu, Biên Bá Hiền không muốn bày tỏ thái độ gì với những chuyện thế này, nếu về nhà khẳng định lão gia sẽ tức chết Phác Xán Liệt, mặt khác ông ở tạm mấy ngày Phác Xán Liệt hỏi cậu thế nào, dù sao người có kết cục xấu cũng chính là hắn, cậu nói, "Có thể."
.
Ngồi trong nhà chăm sóc Phác Xán Liệt, Biên Bá Hiền không có việc gì làm liền bắt đầu luyện nghe tiếng Anh, cậu còn nhớ mình đã từng khoác lác hứa với Quan Hân Vi, lần này nhất định phải đạt trên cấp sáu vì thế một mình ở thư phòng Phác Xán Liệt mang tai nghe học.
Kiên trì vài ngày, khả năng nghe rõ ràng đã tiến bộ hơn, cậu vui mừng khoe cho dì Liễu biết, tuy dì không hiểu nhưng vẫn phấn chấn theo cậu.
Lúc Biên Bá Hiền đã sẵn sàng cho việc thi cử, đột nhiên phát hiện lỗ tai của chính mình của mình bắt đầu không nghe được âm thanh. Ban đầu cậu còn nghĩ tai nghe bị hỏng, tai trái nghe được bình thường thế nhưng tai phải lại lẫn lộn tạp âm ong ong.
Chạy xuống dưới lầu thay tai nghe tình huống này vẫn tiếp tục, Biên Bá Hiền bắt đầu luống cuống, khi Phác Xán Liệt đẩy cửa bước vào nhà Biên Bá Hiền còn đang đứng trước bàn đọc sách đấu tranh tư tưởng với tai nghe, liều mạng xoa tai phải muốn chứng minh là tai nghe có vấn đề.
"Bá Hiền, anh gọi em vì sao không đáp."
Biên Bá Hiền nghe giọng nói Phác Xán Liệt không chân thực, trong lòng sợ hãi tăng thêm một bậc, bàn tay run rẩy không cầm nổi iPad, nó liền cùng tai nghe đồng thời rơi xuống sàn nhà.
Phác Xán Liệt cũng hoảng, vội vàng chạy tới ôm người vào trong lòng, cuống cuồng hỏi cậu đã bị gì.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com