Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4 - END

Và đó là lần thu âm cuối cùng của hôm nay rồi, nhưng mà công việc thật sự chỉ mới bắt đầu vời Hanbin thôi.

Duỗi người, cậu nhìn sang đồng hồ hiện trên màn hình điện thoại. Đúng mười giờ. Jinhwan đáng lẽ phải đến studio của cậu ít nhất ba lần một tuần. Hai người gọi đây là 'movie night'. Nhưng sự thật thì, hai người này lại tập trung vào đối phương mà bỏ rơi mấy bộ phim luôn. Cậu vừa định sẽ nhắn tin cho người cậu nhớ thương đây nhưng mà cậu giật mình khi thấy cánh tay choàng qua vai mình.

Jinhwan thích làm cậu giật mình lúc cậu không ngờ tới lắm. Dù bị anh lén lút nhảy bổ vào bao nhiêu lần thì Hanbin lần cũng giật mình hết trơn.

"Anh đem đồ ăn tới nè"

Hơi quay người lại để nhận đuợc cái ôm ấm áp từ anh, cậu mỉm cười khi Jinhwan cố ý ịn lên má cậu một nụ hôn đầy uớt át. "Anh tới khi nào đó?", cậu tựa lưng vào ngực anh, ngáp một cái thật dài, vuốt ve tay áo sweater của Jinhwan.

Jinhwan nhếch môi và hôn lên gò má còn lại của Hanbin. "Mười phút trước lận, mà em đang làm việc nên anh cũng không muốn làm phiền."

Quay nguời hoàn toàn khỏi máy tính, Hanbin để Jinhwan hôn lên cả môi mình nữa. Nghe tiếng cười đó và cả cái mỉm cười trêu chọc của anh chưa bao giờ khiến Hanbin thấy chán cả.

Hanbin thở dài. "Hmmm, em nhớ anh ghê. Lớp học nhảy như nào rồi?"

"Dài ngoằn luôn, nhưng mà anh cũng vuợt qua nhờ nghĩ đến em đó." Jinhwan bỏ rơi môi Hanbin với tiếng cười khúc khích còn môi Hanbin cứ đuổi theo môi anh. Hai người họ giả vờ vật lộn với nhau tới khi Hanbin bắt lấy tay Jinhwan và kéo anh ngồi vào lòng mình.

"Dừng lại!" Jinhwan chỉ biết cười, nhưng mà cuối cùng ngồi yên vị trên đùi cậu. "Người anh toàn mồ hôi, hôi lắm. Anh phải đi tắm còn em phải ăn tối đi kìa."

Ánh mắt bình thừơng của Hanbin loé lên vài tia nguy hiểm. "Anh đâu thể bắt em ngồi yên còn anh lại nói mấy câu như vậy với em chứ." Giữ chặt lấy hông Jinhwan, cậu cứ hôn lên cổ rồi cả quai hàm của Jinhwan nữa.

"Như nào chứ?" Jinhwan hỏi trong hơi thở khó nhọc, vờ như anh chưa từng rù quến cậu vậy đó, những ngón tay nhỏ xíu của anh luồn vào mái tóc của Hanbin.

Bobby vẫn luôn nói với Hanbin rằng Jinhwan với cậu đang trong giai đoạn mặn nồng (mới cưới), nhưng mà Hanbin không nghĩ vậy đâu. Làm sao mà mọi thứ Jinhwan nói vẫn cứ kích thích cậu như ngày đầu gặp gỡ vậy chứ? Cậu thậm chí còn thấy quen dần với mùi mồ hôi rồi cả mỗi khi chạm vào quần áo ẩm ướt của anh nữa. Sao lúc anh về nhà cùng cậu lại thấy đúng đắn đến thế nhỉ, thậm chí hai người còn chẳng sống cùng nhau? Khi mà những cuộc gọi không còn có thể thõa mãn cậu nữa, mỗi ngày cậu đều muốn được ôm anh?

Cuối cùng, chiếc bụng rỗng của Jinhwan gào thét cũng ngăn được suy nghĩ đen tối lôi thẳng anh lên giường của Hanbin. "Aish"

Jinhwan thì thầm, bao nhiêu xấu hổ ập đến. Hanbin cười khi thấy tai anh ửng đỏ hết cả lên. "Thôi nè," cậu vừa nói vừa tiếc nuối mà dí mũi lên gò má của Jinhwan. "Mau ăn thôi không đồ ăn nguội hết."

Jinhwan gật đầu rồi nhảy xuống khỏi đùi cậu, hai người cùng bước đến chỗ nhà bếp đã sáng đèn.

"Ui, anh mang ttoekbokki tới nữa nè!" mắt Hanbin sáng rỡ ngay khi thấy hộp đựng thức ăn quen thuộc của Jinhwan.

"Aa!" Jinhwan đánh lên tay Hanbin, không cho cậu động tới món ttoekbokki. "Cái đó là đồ ăn chơi thôi hà. Em phải ăn cơm trước nè."

"Anh nấu cho em hả?" Hanbin không giấu được sự ngạc nhiên trong giọng nói, làm Jinhwan phải hơi cúi đầu chút ngay khi nghe thấy câu hỏi của cậu "...hông phải. Anh không có thời gian. Nhưng mà anh mua ở quán đó. Vẫn tốt hơn là đồ ăn nhanh nhỉ."

"Anh ơi," Hanbin đưa tay nâng cằm Jinhwan lên. "Hông sao mà, anh mua gì em cũng ăn hết."

"Anh--" Jinhwan hơi ngập ngừng một chút, ánh nhìn cũng chỉ dừng lại ở thức ăn trên bàn thôi. "Lần sau nha, anh nhất định sẽ nấu cho em. Mẹ ăn có nhắn mấy công thức rồi nè."

Anh nói hơi ngượng ngùng. Hanbin chỉ lắc đầu, nhắc tới việc nấu nướng với Jinhwan thật sự đáng yêu quá đi. "Anh không phải ép mình quá đâu. Đáng lẽ em phải là người nấu ăn cho anh mới đúng, đúng hong Jinan- hyung?"

Jinhwan lấy giọng, kéo ghế ngồi xuống, chẳng trả lời câu hỏi của cậu. "Sao dạo này em cứ hyung này hyung nọ vậy hả? Cứ phải nhắc bản thân là anh già hơn em sao?" Jinhwan hỏi cộc lốc.

Giúp Jinhwan bày thức ăn ra đĩa, Hanbin cười với vẻ mặt khó chịu của Jinhwan. "Không phải mà, lúc đầu em cũng bất ngờ lắm đó, tại anh nhỏ tẹo hà, nhưng mà em thích vậy mà. Đó là một phần của sức hấp dẫn của anh đó."

Jinhwan nhìn cậu với miệng đầy thức ăn. "Gì đó? Khen hay xỉ nhục vậy?"

Hanbin ăn một muỗng cơm chiên, tay kia lại quệt đi hạt cơm trên môi Jinhwan, bỏ vào miệng ăn luôn. "Khen mà. Không cần suy nghĩ em cũng nói vậy luôn đó. Giống nickname em đặt cho anh vậy mà."

Jinhwan chớp mắt một lần.

"À." Anh chỉ à một tiếng, và rồi hai người họ im lặng ăn hết bữa cơm. Anh có vẻ cố không thể hiện ra, nhưng mà Hanbin hiểu hết, cứ nhìn khóe môi hơi cong của anh đã đủ khiến cậu thấy vui rồi.

Thì ra đây chính là cảm giác của hạnh phúc. Hanbin nghĩ, chỉ cần nhìn Jinhwan ăn, cậu cũng thấy no rồi. Tim cậu chưa gì đã cảm thấy đong đầy đến mức chẳng thể chứa thêm gì khác nữa.

"Jinan hyung ơi."

"Hửm?"

"Tối nay ở lại với em nha."

Jinhwan muốn sặc luôn cơm trước khi kịp đặt muỗng với tô xuống. "Nè ông, tụi mình đã hứa sẽ để mọi chuyện thật chậm rãi mã, phải đợi tới lúc dọn vào ở chung hay gì đó chứ."

"Nhưng mà em không có chịu được nữa." Hanbin đáp lời anh với hết thảy chân thành. Cậu nắm lấy tay Jinhwan, dịu dàng vuốt ve trên làn da mịn màn của Jinhwan.

Jinhwan nhìn cậu chằm chẳm như thể Hanbin vừa cầu hôn anh vậy đó. "Anh...anh không biết phải như nào nữa."

Hanbin lại cười anh rồi, nhưng mà hối hận ngay tức thì khi thấy Jinhwan chuyển sang liếc cậu. "Sao nào? Em chỉ hỏi tối nay thôi hà."

Jinhwan lắc đầu. "Không phải. Em... em đặt nickname cho anh nè, em ăn cơm vụn trên mép anh nữa, còn muốn chạm vào người anh dù người anh đầy mồ hôi. Kì lạ quá."

"Jinan ơi." Tựa cằm lên tay, Hanbin đang cố hiểu vấn đề của anh là gì. Jinhwan hành xử lạ quá và cậu muốn biết lý do tại sao.

Hai người họ đâu phải kiểu mới biết yêu chứ, dù cậu với mấy thứ lãng mạn còn khá ngây thơ, Hanbin không nghĩ mình là kiểu bạn trai gấp rúc hối thúc đối phương đâu. "Cái đó là một phần của mối quan hệ này mà."

"Anh chưa từng trải qua những thứ này? Lúc nào cũng đi thẳng lên giường và anh không ở lại với họ. Anh luôn... ăn vận đẹp đẽ chỉ để cởi bỏ chúng trên giường. Em khiến anh -"

Hanbin hôn lên tay anh. "Thế nào? Nói em biết đi."

Jinhwan rùng mình và Hanbin cảm nhận được điều đó qua cái nắm tay giữa hai người. "Anh sợ mọi thứ không giữ được lâu."

Lời nói như soi sáng Hanbin, cậu đến và ôm lấy anh. "Ah, Jinan của em."

"Em cũng sợ mà. Nhưng mà em không bao giờ muốn ép anh làm gì anh thấy không thoải mái hết. Tụi mình có thể xem phim rồi em lại đưa anh về."

Jinhwan vùi mặt lên ngực Hanbin, và cả hai cứ giữ như vậy. Hanbin rất muốn hôn lên tóc Jinhwan, nhưng mà cậu biết anh đang cần thời gian để suy nghĩ. Cậu cứ vậy im lặng mà ôm lấy Jinhwan, vuốt ve cổ anh.

Một lúc sau, giọng anh hơi thấp, Jinhwan hỏi, "Vậy để anh tắm trước nha?"

Môi Hanbin khép hờ. "Anh ở lại đây luôn hả?"

"Anh không chuyển vào ở chung đâu. À là chưa chuyển vào đâu."

"Vậy thì..."

Jinhwan ngước nhìn cậu, gần thế này, Hanbin có thể thấy chút nâu hổ phách ánh lên trong đôi mắt anh. "Chỉ tối nay thôi, anh sẽ cho em thấy cảm giác đó là như thế nào."

Hanbin hơi nghiêng đầu khó hiểu.

"Tim anh. Giờ cảm giác như sắp nổ tung vì hạnh phúc rồi." Jinhwan thêm vào, với nụ cười mà Hanbinchưa từng thấy trước đây. Nụ cười chân thực, không một mải mai một chút trêu đùa hay giả dối nào.

Nỗi sợ của hai người họ về mối quan hệ này sẽ đi đến đâu vẫn còn ở đó. Vừa nhẹ nhàng lại rắc rối như tình cảm này vậy, dù vậy Hanbin vẫn thấy mừng vì chính những thứ đó đã dẫn lối cho hai người tìm đến nhau. Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Jinhwan, cậu biết rằng Jinhwan cũng cảm nhận y như cậu vậy.

Hanbin cúi đầu và hôn anh với bao nhiêu khát khao và niềm vui cứ dâng trào khi được ở bên cạnh Jinhwan. Khi Jinhwan nhìn cậu, đáp lại cậu bằng đôi mắt lấp lánh của anh, Hanbin bắt được nhịp thở của anh và biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của sự trường tồn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com