Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11.


Những chuyện xảy ra trong đêm nay bao gồm cả chiêu trò của Biên Nhược Trăn, Biên Bá Hiền đều dự đoán trước. Xét theo cá tính vị đại thiếu gia này, chắc chắn sẽ đến Hội Đồng Quản Trị bên kia náo loạn một trận yêu cầu kiên quyết lật đổ cậu, sau đó lừa bịp bắt cậu lui ra.

Biên Bá Hiền một đường đi khỏi phòng ăn, khóe miệng mang theo cười khẩy.

Người phục vụ chu đáo đẩy cửa ra, va vào trong mắt Biên Bá Hiền, là bóng lưng quen thuộc.

"Vị này chính là chồng chưa cưới của tôi."

"Phác tiên sinh chào anh chào anh," Một nữ sinh vội vàng tiến lên bắt tay với người đàn ông, "Tô Uyển cậu được lắm, tìm được người ưu tú như thế."

Hai nữ sinh cười trêu ghẹo nhau, người đàn ông bên cạnh cũng cười dịu dàng, "Trước tiên tôi đưa Uyển Uyển về đã." Giọng nói không tính là ngọt ngào, thế nhưng làm các nữ sinh say mê là chuyện nhỏ.

Bước chân Biên Bá Hiền dừng một chút, đôi ngươi thâm sâu, không ai biết được lúc này rốt cuộc cậu đang nghĩ gì.

Có thể là ánh mắt Biên Bá Hiền quá nóng cháy, Phác Xán Liệt đang đưa lưng về phía cậu cũng theo bản năng quay đầu, khi hắn nhìn thấy Biên Bá Hiền đứng ở cửa cười như không cười nhìn mình, trong lòng đột nhiên trống rỗng.

Tựa như bị giáng một cú đấm, tuy không thể biết rõ có đau hay không bất quá vẫn làm Phác Xán Liệt không thở được trong chốc lát.

Tầm nhìn Biên Bá Hiền không dừng lại mấy giây, thật ra chỉ là vội vã liếc qua, thế nhưng Phác Xán Liệt nghỡ như đã trôi qua rất lâu.

Mắt thấy cậu xoay người, cả người Phác Xán Liệt quýnh lên, hét lớn, "Bá Hiền!"

Nghe thấy tiếng gọi, Biên Bá Hiền ngưng lại, quay đầu, "Thật trùng hợp, Phác luật sư."

Khẩu khí xa lạ khiến Phác Xán Liệt nảy lên buồn bực, vô ý thức muốn giải thích với Biên Bá Hiền, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn nên giải thích cái gì. Những việc Biên Bá Hiền thấy là sự thật, hơn nữa với mối quan hệ giữa hai người hiện tại dường như không cần nói nguyên nhân.

"Xán Liệt?" Tô Uyển bước lên kéo cánh tay Phác Xán Liệt, "Vị này chính là?"

Biên Bá Hiền nhìn cô một chút, "Nếu Phác luật sư không có chuyện gì, tôi đi trước." Vừa dứt lời, Biên Bá Hiền dứt khoát rời đi.

Phác Xán Liệt lập tức sốt ruột, định cất bước đuổi theo cậu, lại bị Tô Uyển nắm chặt cánh tay.

Cô cười yếu ớt với hắn, ngược lại sức mạnh trên tay vẫn không giảm đi, "Xán Liệt, chúng ta về thôi."

Hắn hít sâu một hơi, một tay khác nhẹ gỡ bàn tay của Tô Uyển ra, mở cửa ghế phụ đợi cô lên xe sau đó vòng qua đầu xe ngồi ở ghế lái, hắn lại nhìn về hướng Biên Bá Hiền rời đi, bây giờ đã không còn thấy hình bóng.

Trong xe yên tĩnh dị thường, Tô Uyển nhìn sườn mặt Phác Xán Liệt, muốn hỏi nhưng do dự có nên hay không.

Hai người mất tập trung, trong lòng ai cũng có điều muốn nói thế mà không mở miệng, đều chờ đối phương lên tiếng trước.

Xe chậm rãi dừng ở tiểu khu Tô Uyển, Phác Xán Liệt cởi đai an toàn, nhưng không xuống xe, hắn biết Tô Uyển có chuyện cần hỏi.

Nhìn nhau một hồi, Tô Uyển từ từ gỡ dây an toàn, nghiêng người sang Phác Xán Liệt, "Xán Liệt. . ." Cách lúc lâu, mới nói tiếp, "Người kia. . . Là bạn anh sao?"

Phác Xán Liệt cau mày, hắn biết Tô Uyển sẽ hỏi thế, kỳ thật trước lúc lên xe hắn đã dự tính sẽ giải thích chuyện vừa rồi.

Thế nhưng hắn không nói.

"Cậu ấy. . . Là bạn học trước đây của tôi."

Cô cười nhạt, hàng lông mày đẹp đẽ hơi nhíu, khác hẳn với nhu hòa và ý cười như ngày thường, bây giờ trong mắt cô mang theo vài phần ảm đạm, "Cậu. . ."

"Bây giờ cậu ấy là đối tượng hợp tác." Như sợ cái gì, Phác Xán Liệt vội vàng cắt đứt lời cô.

"Ra vậy." Tô Uyển rũ mắt, nụ cười bên khóe miệng cũng biến mất.

Tuy đây là lần đầu cô thấy Biên Bá Hiền, hai người bọn họ chỉ vội vã nói hai câu, thế nhưng ánh mắt bọn họ dành cho nhau, rõ ràng không ai có thể chen chân vào.

Có lẽ là giác quan thứ sáu phụ nữ gây hại, loại hoảng loạn như sắp thay thế cho vẻ yên lặng của cô, câu trả lời của Phác Xán Liệt không cho cô bất kỳ cảm giác yên tâm nào.

Tô Uyển biết tâm tình mình bây giờ nhất định sẽ cố tình gây sự, cô đã cố gắng tự kiềm chế thế nhưng chuyện này không làm rõ thật sự làm cô bất an.

Tới hôm nay cô mới phát hiện, hóa ra là mình động tâm trước.

"Em đi đây." Tô Uyển nhẹ giọng nói.

Phác Xán Liệt không mở miệng, hắn nhìn Tô Uyển đóng cửa lại, chậm rãi biến mất ở chỗ rẽ.

Như được đại xá, Phác Xán Liệt thở một hơi nhẹ nhõm tựa lưng vào ghế. Đáy lòng trào lên một cảm giác tội lỗi không thể giải thích được, vừa rồi hắn trả lời Tô Uyển là điều chính xác, nhưng để tay lên ngực tự hỏi, đối với Biên Bá Hiền mà nói, Phác Xán Liệt hắn là sự tồn tại thế nào.

Vấn đề này qua nhiều năm như vậy hắn chưa bao giờ tự hỏi chính mình, trước sau gì hắn cũng không hiểu vì sao Biên Bá Hiền có thể đơn giản gieo xuống lòng hắn một hạt giống, cắm rễ vững vàng. Hạt mầm này nảy lên là điều xấu hay tốt, Phác Xán Liệt không dám tìm hiểu kĩ càng.

Dọc đường về, trong đầu Phác Xán Liệt tràn ngập ánh mắt Biên Bá Hiền nhìn mình, khóe miệng cười nhạt, còn bóng lưng rời đi, hắn như bị tảng đả lớn đè nặng, ép bản thân đến thở không nổi. Vội vàng mở cửa xe, gió lạnh lập tức thổi vào, thế này mới giúp hắn thoải mải một ít.

Ngẩn ngơ vào nhà, tắm xong, tóc Phác Xán Liệt cũng không thèm lâu, ngồi bên giường nhìn chằm chằm số điện thoại Biên Bá Hiền trên di động.

Trong lòng chất một chồng điều muốn nói với Biên Bá Hiền, nhưng làm sao mở miệng? Đối với tình huống ở nhà ăn, Phác Xán Liệt ý thức được mình hối hận bao nhiêu khi không kéo Biên Bá Hiền lại, cơ mà cho dù có kéo, hắn sẽ làm được gì? Giải thích sao? Giải thích cái gì?

Phác Xán Liệt không muốn thừa nhận mình sợ hãi cỡ nào khi Biên Bá Hiền biết hắn có vợ sắp cưới.

Đối với Tô Uyển, tình cảm của hắn rất phức tạp. Nếu nói là yêu, quá xa vời.

Hắn và Tô Uyển được người nhà giới thiệu. Mặc dù điều kiện Phác Xán Liệt tốt, hoàn toàn có thể xưng tụng gọi là người đàn ông độc thân hoàng kim, thế nhưng đã 26 còn chưa mang bạn gái về nhà, ba mẹ Phác sốt ruột là hiển nhiên, liền thay nhau tìm cho hắn người xứng đôi.

Mới bắt đầu đã gần như là kết thân.

Tô Uyển là sinh viên tài cao, học thiết kế cảnh quan, so với Phác Xán Liệt nhỏ hơn một tuổi. Không phải không ai theo đuổi cô, chỉ là người nhà thấy cô không vừa mắt người nào, cấp tốc cho cô gặp mặt Phác Xán Liệt.

Tuy học lực Tô Uyển cao, nhưng không phải là người phụ nữ mạnh mẽ, ngược lại cá tính rất yên tĩnh. Biết tiến thoái, Phác Xán Liệt cùng cô sống chung có lẽ cũng không xấu. Chẳng qua với tình cảm Tô Uyển lựa chọn thuận theo tự nhiên, hai người mới xem mắt, cô mở lời trước, nói rằng ở chung với Phác Xán Liệt thử xem theo ý người nhà, cuối cùng mới quyết định duyên phận.

Lúc bắt đầu Phác Xán Liệt tiếp xúc với Tô Uyển mặc dù là theo sắp xếp, thế nhưng đối phương để lại ấn tượng không tồi cho hắn. Đến vì người nhà, thứ hai, hắn không muốn vẫn bị khúc mắc trói chặt liền đồng ý Tô Uyển, quyết định chung sống thử xem.

Cái ở chung này, đã là hai năm.

Tính nết và bối cảnh Tô Uyển không thể xoi mói, nhưng cũng vì quá ôn hòa vì thế thiếu đi nhiệt độ. Hai người nếu nói là người yêu chi bằng bảo giống bạn thân hơn, chí ít là trước chuyện tối hôm nay, cả hai đều co như vậy.

Nửa năm trước hai người đính hôn, không phô trương lớn, chỉ ăn cơm với hai nhà. Khi đó, Phác Xán Liệt không nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Biên Bá Hiền, cũng không nghĩ tới sẽ có tình huống bây giờ. Hiện tại chuyện này không thể nói rõ đúng là khiến hắn khó chịu, hắn đâu làm sai đúng không? Cho dù là Biên Bá Hiền có thua thiệt, cũng có liên lụy gì đến mình đâu.

Phác Xán Liệt cảm thấy ảo não vô cùng, hắn ôm chặt đầu, cuộn tròn mình. Hắn chưa từng nghĩ, những năm nay vì sao mình không có một người bạn chân chính nào. Bên cạnh hắn không ít người theo đuổi, dù sao ai cũng có điều kiện tốt, nhưng từ đầu đến đuôi hắn không cảm thấy hứng thú chút nào.

Nhắm mắt lại, Phác Xán Liệt bỗng nhiên nhớ tới buổi tối đính hôn hôm đó, hắn lật lịch, phát hiện mình đã 29. Mười năm tâm đeo xiềng xích, người cầm chìa khóa chưa xuất hiện bao giờ. So với cô đơn đến cuối đời, chi bằng đem giấu nó không để ai thấy, sau đó bước lên phía trước.

Đến khi mở mắt, Phác Xán Liệt chán nản phát hiện, hắn tự cho bước lên phía trước, nhưng nhưng quay đầu lại, một dầu dây xích chung thủy nằm trong tay Biên Bá Hiền, bản thân vẫn luôn dậm chân tại chỗ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com