Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

22.


Sau khi ôm ấp bày tỏ lòng mình, trong nhất thời hai người không biết nên dùng thái độ thế nào để đối xử với nhau. Phác Xán Liệt luôn muốn tốt với Biên Bá Hiền, lại lo lắng cậu sẽ có gánh nặng hoặc không chấp nhận. Biên Bá Hiền nghĩ nên bình tĩnh hòa nhã ở chung cùng Phác Xán Liệt, thế nhưng vẫn hơi chưa quen.

"Khụ." Phác Xán Liệt thử đánh vỡ bầu không khí khiến người ta ngột gạt đến đáng sợ, "Đói bụng không?" Dứt lời, khóe mắt thoáng nhìn cổ tay có vết hằn của Biên Bá Hiền, thò tay xoa nhẹ.

Vốn Biên Bá Hiền định rút về theo bản năng, nhưng nghĩ lại mình đã có ý muốn duy trì quan hệ tốt đẹp giữa cả hai, quyết định không nhúc nhích, bởi vậy dáng dấp hơi cứng ngắc.

Để hắn không nhận ra mình đang mất tự nhiên, Biên Bá Hiền làm bộ thu dọn đồ, đi tới bàn làm việc, "Có chút." Giọng nói rất nhỏ, tựa hồ còn mang theo điểm không tình nguyện. Sợ bản thân che giấu không hết lại bổ sung một câu, "Không biết tên Tần Huyên chạy đi đâu rồi."

Phác Xán Liệt làm gì rảnh để quản mấy điều này, hắn hiểu rõ Bá Hiền, sợ là hai người lúng ta lúng túng như thế này một quãng thời gian mới tiến triển thêm. Chỉ trách tính Biên Bá Hiền quá bướng bỉnh lại mạnh mẽ.

"Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn."

Biên Bá Hiền không trả lời, thế nhưng động tác thu dọn trở nên nhanh hơn.

Phác Xán Liệt đẩy cửa phòng làm việc, Biên Bá Hiền đi theo phía sau hắn chuẩn bị tắt đèn, quay lại liền thấy Phác Xán Liệt dừng chân không đi. Biên Bá Hiền hơi đẩy hắn, "Đừng cản trở tôi đóng cửa."

Phác Xán Liệt cúi người xuống cầm bao hộp cơm lên, đến lúc này, Biên Bá Hiền cũng thấy.

Hai người đồng thời nghĩ tới một việc, sắc mặt đều không tự nhiên.

Phác Xán Liệt không khống chế được tâm tình, cơn ghen cuồn cuộn trong lòng, thế nhưng quan hệ hai người bây giờ không thể nói gì. Nín nửa ngày cuối cùng vẫn nhịn không được, không mặn nhạt nói, "Cậu ấy đối xử với em thật tốt."

Biên Bá Hiền bước lên cầm lấy túi thức ăn từ tay Phác Xán Liệt, tránh nặng tìm nhẹ đáp, "Tôi là cấp trên, cậu ấy không đối tốt thì lương ở đâu?"

Em biết tôi không nói chuyện này. Phác Xán Liệt nhìn Biên Bá Hiền một chút, cuối cùng cũng không mở miệng.

"Nên thỉnh thoảng mua cho tôi." Biên Bá Hiền sờ sờ hộp cơm, "Nguội rồi. Văn phòng tôi không có lò vi sóng, chúng ta vẫn nên ra ngoài ăn đi, cái này để tôi mang về nhà."

Mặc dù biết Biên Bá Hiền không có ý tứ khác nhưng Phác Xán Liệt thầm thoải mái hơn một ít. Tối thiểu Biên Bá Hiền sẵn lòng cùng hắn đi ăn chứ không gượng ép. Tuy hắn không cho rằng Tần Huyên có thể trở thành đối thủ của mình, mà thỉnh thoảng anh ta cứ lượn qua mặt hắn đúng là chướng mắt. Lúc nghe thấy nửa câu sau của Biên Bá Hiền, tâm trạng Phác Xán Liệt lần nữa tuột dốc, còn muốn đem về ăn?

"Cũng không thể vứt đi mà." Như đoán được hắn đang nghĩ gì, Biên Bá Hiền tắt đèn, khóa cửa phòng.

Quên đi. Phác Xán Liệt đi theo phía sau Biên Bá Hiền, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm bao thức ăn, dồn ép cậu quá gấp thì không hay. Nói Biên Bá Hiền không nhận ra hắn đang nghĩ gì? Đánh chết Phác Xán Liệt cũng không tin. Vẫn nên từ từ bước, đợi trong lòng hắn ổn định lại rồi tính tiếp.

Nói là đi ra ngoài, hai người lại không tìm được phòng ăn tốt, tiệm nhỏ ở gần công ty nấu không tệ lắm, đành đến đó ăn một bữa đơn giản.

Cả hai đều lái xe, sau khi ra ngoài dĩ nhiên là mỗi người đi một ngả. Phác Xán Liệt nhìn Biên Bá Hiền đã lên ga, gõ gõ cửa sổ xe cậu.

Biên Bá Hiền hạ kính xuống nhìn Phác Xán Liệt, hắn đưa tay chỉ chỉ, "Dây an toàn."

Biên Bá Hiền bĩu môi gài dây an toàn. Không phải cậu quên, chẳng qua là bị Phác Xán Liệt nhìn chằm chằm thành ra không nhớ rõ.

"Đi đây." Biên Bá Hiền phất tay một cái rồi đóng cửa sổ,. Phác Xán Liệt mới lui về hai bước xe đã phóng đi mất.

Hắn còn chưa kịp nói "chú ý an toàn" mà. Phác Xán Liệt vô cùng bất mãn với đầu óc dễ mất lí trí của mình.

Nhìn hướng Biên Bá Hiền đi, hắn thở dài. Chầm chậm bước, trước khi lời ra khỏi miệng, mình còn rất nhiều chuyện phải xử lý.

Lên xe, Phác Xán Liệt không chạy về nhà riêng, mà là về Phác gia.

Nói đến Tần Huyên, sau khi rời công ty hồn bay phách lạc đến trạm xe thường lui tới. Anh cứ như vậy ngồi ngơ ngác, xe bus đến, dừng lại mở cửa, thấy anh bất động, lại đóng cửa lái đi.

Đã trôi qua ba chuyến, Tần Huyên như không quan tâm cảnh vật trước mặt. Trong đầu không ngừng nhớ lại lúc cùng ăn với Biên Bá Hiền, vành mắt không tự chủ được, đỏ ửng lên.

Lúc đứng bên ngoài văn phòng nghe thấy, có thể nói tia hy vọng cuối cùng của anh đã bị cắt bỏ, nhưng cho dù như vậy, anh cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ tranh giành. Anh biết người cậu thích như thế nào, lúc đối mặt với Phác luật sư, có lẽ Biên Bá Hiền không biết cậu đã thể hiện sự tùy ý và ỷ lại hắn ra sao. Những điều này cậu chưa từng bộc lộ trước ai. Tuy không nhìn thấy, thế nhưng anh co thể tưởng tượng giám đốc tựa vào lồng ngực Phác luật sư đem gánh nặng trong lòng toàn tâm trút ra. Giám đốc chịu đựng một mình nhiều năm như vậy rất mệt, có Phác luật sư để cậu dựa vào, sẽ nhận được nhiều hạnh phúc hơn.

Tần Huyên ngước đầu muốn đem nước mắt nuốt trở về, rõ ràng đã nghĩ thông suốt, rõ ràng đã lý giải xong, tại sao vẫn khó chịu như thế này.

Ngẫm lại ngày mai còn phải đi làm, còn phải gặp giám đốc, anh không nghĩ với tình trạng hiện tại của mình còn chống đỡ được một ngày.

Nhấc tay lấy ống tay áo lau nước mắt, Tần Huyên lấy điện thoại gửi một tin nhắn cho Biên Bá Hiền: [Giám đốc, tôi bị cảm nhẹ, xin lỗi cho phép tôi ngày mai nghỉ.]

Tần Huyên đúng là bị cảm, trong lòng bị cảm, luôn cảm thấy khó chịu, khó thở vô cùng. Hắn không có sức cân nhắc từng chữ từng câu, ấn gửi tin nhắn đi liền khóa màn hình. Nếu là lúc trước, cho dù đổ bệnh nặng anh cũng không dễ mở miệng xin nghỉ, thế nhưng bây giờ anh thật sự không biết nên đối mặt thế nào.

Ngơ ngác nhìn con đường phía trước, điện thoại trong tay hơi rung lên, là Biên Bá Hiền hồi âm lại: [Nghỉ ngơi thật tốt đi, thứ hai rồi đến làm việc. Sẽ không trừ lương cậu.]

Nhìn thấy tin nhắn Biên Bá Hiền, nước mắt vất vả mới nhịn xuống được lại rơi tí tách. Anh cảm thấy Biên Bá Hiền chắc chắn đã biết rõ, hôm nay là thứ năm, cậu cho anh nghỉ ba ngày để điều chỉnh tốt cảm tình, khiến anh không suy nghĩ nhiều nữa. Thứ hai trở về, một lần nữa làm việc cho giỏi.

Mình đã bị sự dịu dàng của giám đốc hấp dẫn như vậy, mà đồng thời đây cũng là điều hại người.

"Tần Huyên sao mày quái đản như thế..." Tần Huyên nhỏ giọng, mang theo nức nở mắng bản thân.

"Cậu tên là Tần Huyên à, người bạn nhỏ, cậu đã khóc lâu lắm rồi." Một thanh âm đột ngột vang lên bên cạnh, Tần Huyên bị dọa đến run rẩy.

Mà Từ Cố bên cạnh cũng sợ hết hồn, phì cười hỏi, "Không thể nào, tôi đã ngồi ở đây bao lâu rồi cậu cũng không biết? Nhìn cậu sợ đến mức nào kìa."

Tần Huyên chật vật lau sạch nước mắt, "Anh không nói lời nào làm sao tôi biết có người chứ?"

Tốt lắm, oán giận còn mang theo khóc thút thít. Từ Cố bất đắc dĩ nhìn anh, "Là do cậu không để ý thôi. Đại nam nhân ngòi bên ven đường khóc lóc hệt tiểu cô nương, làm sao vậy, thất tình?"

Có tính là thất tình không? Từ Cố nhắc đến, Tần Huyên lại xót mũi, "Không liên quan đến anh."

Đối với giọng nói như hét của Tần Huyên, Từ Cố không so đo, "Cậu đúng là đơn thuần, trong lòng nghĩ cái gì đều viết hết trên mặt. Chậc, cậu biết gần đây có khách sạn nào không, tôi lạc đường."

Người này đột nhiên đổi đề tài, làm Tần Huyên không phản ứng kịp, "Anh nói cái gì?"

Từ Cố kiên nhẫn lặp lại câu hỏi lần nữa.

"À, biết, cậu sống ở đó luôn không?" Tần Huyên được hỏi liền phân tâm, rất nhanh đã quên đi chuyện mình mới bị "thất tình".

"Nơi tốt một chút, tôi mới tới A thị không quen đường phố, tìm chỗ phục vụ tốt là được."

Tần Huyên gật đầu, "Gần chỗ tôi ở có khách sạn năm sao, tiện đường tôi đưa anh đến đó."

Từ Cố vỗ vỗ vai Tần Huyên, "Vậy thì cám ơn người bạn nhỏ."

"Tôi không nhỏ, đừng gọi tôi là người bạn nhỏ."

"Vậy cậu mấy tuổi?"

"24."

"Vẫn là người bạn nhỏ. Tôi đã 30 rồi."

Là do anh già! Tần Huyên định thốt lên, nghĩ được lại Biên Bá Hiền, giám đốc cũng 29 rồi. Không thể nói như vậy, "Hừ."

"Cho tôi Wechat đi người bạn nhỏ, tôi mới đến, cậu lại tốt như vậy, gặp vấn đề gì tôi còn có người hỏi." Từ Cố lấy điện thoại ra.

Tần Huyên nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, Từ Cố không thể làm gì hơn là tự giới thiệu mình, "Tôi tên Từ Cố, mới công tác từ nước M về, sau này phải ở lại A thị một thời gian ngắn. Ngay cả thẻ điện thoại cũng là mới mua, chưa có số nào trong danh bạ này."

Tần Huyên nhìn chằm chằm Từ Cố một hồi lâu, thấy đối phương không lộ ra mưu đồ bất chính, liền lấy di động thêm Từ Cố vào.

Nhìn tờ giấy được đưa ra trước mặt, Từ Cố cười nói, "Người bạn nhỏ này, cậu không đề phòng gì vậy. Ngộ nhỡ tôi cố ý lừa cậu viện một đống lời giải thích thì sao?"

Từ Cố vừa nói thế, phút chốc Tần Huyên trợn to mắt.

"Ai nha, được rồi, tôi nói vui thôi." Từ Cố cười ha ha, thầm nghĩ đứa nhỏ này sao dễ mắc lừa như thế.

"Rốt cuộc anh nói câu nào là thật câu nào là giả!" Tần Huyên bị hắn chọc tức, đứng phắt dậy, thẹn quá thành giận.

"Bây giờ tôi nói thật, không lừa cậu. Hơn nữa lừa cậu tôi được gì chứ." Từ Cố không đứng đắn cười như không cười, "Được rồi không đùa cậu nữa, cảm ơn cậu đã giúp tôi."

"Hừ."

Hai người một đùa một bị đùa, cùng đi đến khách sạn 5 sao Tần Huyên nói.

"Chính là chỗ này." Tần Huyên dừng bước.

Từ Cố gật gù, "Đã làm phiền cậu, hai ngày nữa tôi mời cậu ăn cơm, lúc đó sẽ nhắn địa điểm qua WeChat."

Tần Huyên đồng ý, nhưng đến cùng không coi đây là chuyện to tát. Bọn họ xem như là bèo nước gặp nhau, thêm Wechat phỏng chừng chỉ cho có, nói vài câu khách sáo là hết.

Rời khỏi quán ăn Phác Xán Liệt liền lái xe về nhà ba mẹ.

Thời điểm nay Phác gia đã chuẩn bị nghỉ ngơi, mẹ Phác vào nhà bếp rót nước, lại nghe thấy có tiếng mở cửa liền đi ra.

"Con trai về?" Ba Phác tắt TV định về phòng, nghe tiếng động liền hỏi mẹ Phác.

Cửa được mở ra, Phác Xán Liệt đi vào.

"Xán Liệt? Sao giờ này lại về?" Mẹ Phác bỏ ly nước xuống vội vàng nghênh đón. Ba Phác không về phòng, chỉ ngồi xuống lại sô pha nhìn Phác Xán Liệt.

"Ba, mẹ."

Phác Xán Liệt đi vào phòng khách, đỡ mẹ Phác ngồi bên cạnh ba Phác.

"Con trai, sao thế?" Mẹ Phác cảm giác không đúng, lo lắng nhìn hắn.

Có thể nói trực giác của phụ nữ có lúc chính xác đến đáng sợ, đặc biệt là chuyện của con trai mình.

Không chờ ba mẹ hỏi nhiều, Phác Xán Liệt trước ba mẹ, ngay tại Phác gia quỳ thẳng xuống, "Ba mẹ, con thích đàn ông."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com