Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

27.


Biên Bá Hiền và Phác Xán Liệt một trước một sau rời văn phòng, đến phòng khách gặp đoàn Từ Cố.

Thấy hai người cùng đi vào, ánh mắt Từ Cố không khỏi xẹt qua vài tia xảo quyệt. Trong lúc nói chuyện với nhau, Từ Cố lén lút quan sát quan hệ của hai người, anh phát hiện Phác Xán Liệt vẫn còn địch ý với mình, nhưng rõ ràng không còn mãnh liệt như hôm qua, hẳn là Biên Bá Hiền đã nói rõ ràng cho Phác Xán Liệt. Nghĩ tới đây, Từ Cố càng ngày càng cảm thấy hai người đẹp đôi, đồng thời đối với khả năng dự đoán của mình vô cùng tự hào.

Anh chợt nhớ đến "người bạn nhỏ" ngày đó gặp phải, không ngờ là trợ lý của Biên Bá Hiền, không khỏi cảm thán hai từ duyên phận đúng là thần kỳ. Chẳng qua việc Tần Huyên hơi tránh né Biên Bá Hiền, lại vài lần vụng trộm nhìn cậu đều được Từ Cố thu vào mắt, dáng vẻ hồn bay phách lạc vào lần đầu gặp Tần Huyên ùa về, Từ Cố đã hiểu rõ. Hóa ra tiểu trợ lý một mực đơn phương yêu giám đốc của mình, hiện tại chính quy đã trở về, đương nhiên sẽ biến thành thất tình.

Thảo luận hạng mục rất thuận lợi, song phương ký kết hợp đồng, bắt đầu hợp tác.

Biên Bá Hiền tiễn người của công ty đối tác đến cửa công ty, Từ Cố tiến đến gần người Biên Bá Hiền nói, "Chờ lát nữa tôi gọi điện thoại, nhớ bắt máy." Không chờ Biên Bá Hiền phản ứng, anh đã lên xe nghênh ngang rời đi.

Xoay người liền thấy Phác Xán Liệt đứng một bên trừng mắt nhìn bóng xe xa xa, Biên Bá Hiền vỗ vỗ hắn, "Được rồi đi thôi."

"Hắn ta lại nói gì với em... Cần gì phải dựa gần em như vậy chứ..." Đương nhiên những lời này hắn không trực tiếp nói thẳng với Biên Bá Hiền, chẳng qua là đi theo sau cậu nhỏ giọng lẩm bẩm.

Từ Cố khiến Biên Bá Hiền không rõ nguyên nhân, vì sao bàn giao xong còn cố ý gọi điện thoại cho mình, còn nhắc rằng khi nghe máy không được có ai bên cạnh. Dùng khóe mắt liếc nhìn Phác Xán Liệt phía sau, Biên Bá Hiền hơi buồn rầu ấn huyệt thái dương, nếu Phác Xán Liệt biết chuyện không biết sẽ khó chịu bao nhiêu.

Chờ chút, sao mình lại nghĩ về điều này? Biên Bá Hiền mất tập trung, buồn bực đi về văn phòng, Phác Xán Liệt định vào cùng lại bị Biên Bá Hiền chặn ở cửa.

"Tôi có điện thoại hội nghị..." Tìm đại một cớ, tuy trông mặt chữ quá mức lạnh lùng và cứng rắn, nhưng thật ra Biên Bá Hiền không biết nên nói gì tiếp theo để giọng của mình trở nên hòa nhã hơn.

Thấy Biên Bá Hiền có hơi phiền não, Phác Xán Liệt bỗng phúc chí tâm linh*, hắn nhận ra trong lòng Biên Bá Hiền lung lay, không khỏi thầm nhảy nhót, "Em bận thì không sao, không còn gì thì luật sư tôi về trước."

*Phúc chí tâm linh: Khi vận may đến, thì người ta linh hoạt khôn ngoan hơn.

Biên Bá Hiền gật đầu, há miệng muốn nói "Gặp lại." nhưng cảm thấy quá kỳ lạ, cuối cùng không hề nói gì, chỉ nhìn chằm Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt cảm thấy Biên Bá Hiền khó chịu thật sự rất đáng yêu, không nhịn được liền giơ tay xoa đầu cậu, không để cậu hết khiếp sợ đã rời đi.

"Phác Xán Liệt!" Biên Bá Hiền trầm giọng gọi một tiếng, xúc cảm từ bàn tay to lớn của Phác Xán Liệt vẫn còn rõ ràng vô cùng. Cậu không biết, vành tai của mình đã ửng đỏ.

Quả nhiên nửa tiếng sau, Từ Cố gọi điện tới.

"Phác luật sư ở cạnh cậu sao?" Từ Cố vừa mở miệng đã làm Biên Bá Hiền phẫn nộ.

"Hiện tại chỉ có mình tôi, có việc cứ nói."

"Cậu không hiểu, trong mắt người ngoài, họ rất khó hiểu về quan hệ giữa cậu và Phác luật sư."

"Nhiều chuyện." Biên Bá Hiền chỉ muốn chửi anh.

"Người minh mẫn đều có thể nhìn ra, ánh mắt Phác Xán Liệt nhìn cậu tựa như thú hoang đề phòng người khác cướp con mồi của mình. Có lẽ cậu cũng không biết, ánh mắt của cậu ta nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống." Phỉ nhổ xong, Từ Cố lại hỏi, "Nói thật xem, Phác Xán Liệt có phải là người trong lòng của cậu?"

"Từ Cố, cậu biết mình đang nói gì không?" Biên Bá Hiền nhíu mày, cảm thấy Từ Cố quá xằng bậy.

"Bá Hiền, cậu đừng trốn vấn đề của tôi, tôi đang hỏi cậu một việc. Lúc trước tôi theo đuổi cậu rất khó khăn, vì cậu có khúc mắc. Nhưng sau đó lúc chúng ta cùng nhau hẹn hò tôi mới phát hiện cậu căn bản không phải có khúc mắc đơn giản, mà là, trong lòng có người."

"Trong lòng tôi có người hay không tự tôi biết cần cậu nói sao? Phác Xán Liệt chỉ là người tôi quen biết vào nhiều năm trước." Tốc độ nói của Biên Bá Hiền tăng nhanh lên.

Từ Cố nghe Biên Bá Hiền nói như vậy, không nhịn được giễu cợt ra tiếng, quả nhiên ngay cả bản thân cậu cũng không ý thức được, "Cậu không nghĩ rằng tôi đã theo đuổi cậu lâu như vậy, tại sao một tháng sau khi cậu đưa ra lời chia tay tôi liền từ bỏ?"

"Có mới nới cũ?"

"Biên Bá Hiền, bây giờ tôi thật sự muốn đánh chết cậu." Từ Cố bị Biên Bá Hiền chọc giận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể Biên Bá Hiền lập tức xuất hiện trước mặt bổ não cậu ra, xem trong đó rốt cuộc chứa cái gì, "Cậu ta có phải là người trong lòng cậu hay không đừng vội kết luận. Không phải tôi có châm ngôn là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường sao? Ban đầu tôi cho rằng vì quan hệ trong nhà nên cậu không muốn thân mật với người khác. Thế nhưng có lẽ cậu không nhớ rõ, lần đó hai ta hẹn hò, gặp phải một đứa bé bị một đám con nít bắt nạt, tiếp theo một bạn nhỏ cao to khác đến hét to đuổi đám đó đi, tiếp theo ôm lấy đứa bé kia an ủi. Cậu không biết, toàn bộ quá trình đó cậu nhìn đến sững sờ, hồn vía sau đó như lên mây."

*Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường: Kẻ trong cuộc thì mê, kẻ bàng quan thì tỉnh

"Cho nên? Không phải là cảm xúc thường xuất hiện trong xã hội sao?" Biên Bá Hiền hoàn toàn không nhớ đã xảy ra chuyện này, tại thời điểm đó cậu không ngờ mình đã phản ứng như vậy.

"Cậu cứ mạnh miệng, tôi còn chưa nói xong. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều như vậy, nhưng sau đó có lần cậu uống say tôi đến đón, cậu thần trí mơ hồ luôn miệng gọi "anh". Ban đầu tôi còn ngờ cậu uống say cuối cùng cũng tỉnh ngộ gọi tôi là "anh", kết quả tiếp theo cậu biết mình gọi gì không?"

Từ Cố thao thao bất tuyệt, hơn nữa ý tứ trong lời là bắt buộc Biên Bá Hiền thừa nhận Phác Xán Liệt có vị trí trong lòng cậu. Biên Bá Hiền nghe thấy không khỏi phiền lòng, đối với lần uống say này cậu mơ hồ không nhớ rõ, bản thân nói gì cậu chịu. Nhưng cậu láng máng đoán được mình gọi ai, ngày càng không muốn nghe Từ Cố nói tiếp.

Thế nhưng Biên Bá Hiền không thể từ chối.

"Khi đó tôi đưa sát tai vào nghe, chính cậu gọi "anh Xán Liệt"."

Quả nhiên....

"Bá Hiền, đây chính là lí do tôi đồng ý chia tay. Tôi có kiên trì đi cùng cậu tháo gỡ khúc mắc, nhưng lòng cậu có người, sự tồn tại của tôi không còn ý nghĩa gì, cậu hiểu không?" Lời này Từ Cố nói rất ôn nhu, không phải như người yêu, mà là đối xử với em trai thương yêu.

Biên Bá Hiền trầm mặc một lúc lâu. Đối với Từ Cố, cậu á khẩu không trả lời được. Cậu không hoài nghi tính chính xác của lời Từ Cố, bởi anh không có nguyên nhân gì phải nói dối. Không phải cậu chưa từng nghĩ tới việc tại sao Từ Cố dứt khoát đồng ý chia tay, nhưng nói cho cùng cậu không quan tâm bao nhiêu, tất nhiên không nghiên cứu sâu hơn.

Từ Cố bỏ ra thời gian ba năm để đến gần mình, xác nhận quan hệ hơn một tháng rồi không chút do dự đáp ứng chia tay. Người bên ngoài có thể nghĩ Từ Cố đuổi tới tay liền mất đi hứng thú, nhưng sự thật ra sao Biên Bá Hiền nắm rõ.

"Cậu không thừa nhận, có thể vì cậu không nhận ra. Nhưng nếu trong lòng cậu biết mình muốn gì, đừng dừng lại và cố chấp giận dỗi. Học được buông tha bản thân, học được từ biệt quá khứ, khúc mắc mới có thể mở ra. Đời người hà cớ gì phải xoắn xuýt trôi qua trong không vui, cứ như thế sẽ trở thành khuyết điểm của người khác." Từ Cố hiếm khi trầm lắng một lúc, không khỏi tự khâm phục mình, "Đột nhiên đoan trang như vậy ngay cả tôi cũng sợ. Không nhiều lời với cậu nữa, tôi còn có hẹn." Nói xong, Từ Cố dứt khoát cúp điện thoại.

Không nghe thấy âm thanh gào to của Từ Cố, xung quanh yên tĩnh triệt để. Biên Bá Hiền như kiệt sức ngã nhào lên ghế, cậu không biết hóa ra mình vẫn để ý Phác Xán Liệt như vậy. Cho tới giờ, cậu đều nghĩ mình chỉ canh cánh việc năm đó, không ngờ rằng trong tiềm thức, Phác Xán Liệt đã chiếm giữ vị trí quan trọng trong lòng mình từ lâu.

Ban đầu cậu hiểu đại khái vì sao Phác Xán Liệt lại gần mình lần nữa, vì sao mình lần lượt toát ra mềm yếu trước mặt hắn, rồi sau đó sẽ hối hận và khó chịu. Thì ra chuyện mình để tâm không phải sự việc đó, mà là người kia.

Đã hiểu được nội tâm, trong nháy mắt Biên Bá Hiền trở nên hoảng hốt, áy náy thái độ mình đối xử với Phác Xán Liệt, cũng hối hận khi trước mình đẩy Phác Xán Liệt ra ngoài, từ chối hắn.

Cậu luống cuống đi lại trong văn phòng, đầu óc hỗn loạn thành một đóng. Quan hệ với Phác Xán Liệt, đối xử với Phác Xán Liệt, dường như phải suy nghĩ kĩ tất cả lại lần nữa?

Cậu vẫn tự lừa bản thân Phác Xán Liệt đã phản bội cậu, vứt bỏ cậu, vì thế không tín nhiệm dựa vào hắn lần nào nữa. Nhưng bây giờ tựa hồ toàn bộ đều thay đổi, hoặc là mình thật sự có thể thử, một lần nữa thành lập quan hệ cùng Phác Xán Liệt.

Từ Cố giống như đẩy ra lớp sương mù dày đặc bao lấy Biên Bá Hiền, để một tia sáng lọt vào nơi u ám lạnh lẽo đến mức đóng băng trong những năm nay của Biên Bá Hiền, chậm rãi tan ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com