Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3.


Từ lúc Biên Bá Hiền không thèm quản danh dự của hiệu lãnh đạo nhà trường, có thể nói bây giờ toàn trường đều biết đến cậu.

Thỉnh thoảng Phác Xán Liệt có thể nghe thấy Biên Bá Hiền qua lời đồn, tỷ như không mang thẻ học sinh bị sao đỏ bắt được, gia đình còn chưa kịp bồi thường tiền lại dọa đánh một bạn, lại tỷ như đi học muộn còn quang minh chính đại chơi điện thoại bị nhà trường gọi phụ huynh, kết quả ba cậu chẳng hề quan tâm.

Mọi việc liên quan đến Biên Bá Hiền cứ như thế được lưu truyền ở mỗi lớp. Hội đồng kỷ luật cùng hiệu trưởng đã thảo luận không ít lần về vấn đề này, nhưng ba cậu chẳng khác gì mạch máu của tài chính nhà trường, làm sao có thể dễ dàng động vào.

"Tớ nói này, ông bà có câu đừng xem mặt mà bắt hình dong thật là đúng. Ngày nhập trường, nhìn Biên Bá Hiền nho nhỏ gầy đến đáng thương tớ xót không chịu được. Nhà giàu là gì? Chính là có bản lĩnh một tay che trời. . ."

Bạn học trước bàn nói vậy khiến Phác Xán Liệt bất giác nghĩ đến năm đó mình dẫn Biên Bá Hiền chơi với các bạn nhỏ khác ở sân dưới lầu, bị người ta bắt nạt chỉ biết nắm lấy tay hắn trốn ra phía sau, dùng đôi mắt lóng lánh nước mà cầu cứu. Bản thân hắn cũng hơi sợ nhưng đều vì cậu mà hết lần này đến lần khác đá chọi với đối phương.

Không cho thời gian Phác Xán Liệt biết rõ hoàn toàn chiến sự của Biên Bá Hiền, người gây ra họa đã chủ động đến cửa, khiêu khích trước mặt Phác Xán Liệt.

Buổi trưa, như thường lệ sau khi tiếng chuông tan học reo học sinh đều thi nhau đổ vào căn tin, chỉ trong chớp mắt đã đông như mắc cửi.

Phác Xán Liệt bàn bạc với tổ kỷ luật xong thì đi đến căn tin, bởi vì lúc này cách thời gian kết thúc buổi học vài phút nên khi hắn hắn đến chỉ thưa thớt vài học sinh.

"Phúc lợi lớn nhất của ban kỷ luật chính là có thể chậm rãi ăn cơm trưa." Vài tổ viên vừa ăn vừa cảm thán.

Thời điểm bọn hắn cầm khay cơm ngồi xuống bàn, cảnh tượng chen chúc kinh hoàng mới xảy ra.

Phác Xán Liệt cùng hai đứa bạn cùng khối ngồi xuống bàn dài, vị trí của hắn vừa vặn đối diện với cửa nhà ăn.

Chưa để hắn ăn mấy muỗng đã thấy Biên Bá Hiền một đường tiến thẳng vào căn tin. Bởi vị ngược hướng ánh sáng, khuôn mặt Biên Bá Hiền có hơi mơ hồ, thế nhưng đối với bóng dáng kia Phác Xán Liệt chỉ liếc một chút đã có thể nhận ra.

Chỉ thấy Biên Bá Hiền đi với hai nam sinh, ba người không coi ai ra gì bước vào nhà ăn, nhận ra bàn trống bên cạnh Phác Xán Liệt đang trống liền quăng cặp lên ghế ngồi đánh dấu chủ quyền, tiếp theo lại rung đùi đi lấy cơm.

Cùng lúc đó, có hai học sinh lớp 11 cũng vừa bưng cơm nước đến bàn kia. Biên Bá Hiền mới bước đi hai bước quay đầu lại nhìn hai người.

Hai tên phía sau Biên Bá Hiền phối hợp đi về, trực tiếp ngồi thụp xuống bàn, những chiếc cặp cũng chiếm hết toàn bộ.

Bọn họ nhìn vào thẻ học sinh biết mình lớn hơn một khối, vẻ mặt bất mãn nhìn ba người.

"Bạn học, các cậu chỉ đi ba người, cớ gì chiếm hết sáu chỗ?"

Biên Bá Hiền bĩu môi một cái, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu, nhưng lời nói ra lại khiến Phác Xán Liệt nhíu mày, "Bàn này chúng tôi đi trước chúng tôi chiếm, phiền các cậu đi tìm bàn khác thôi." Dứt lời liền hất cằm với hai đứa bạn, ra hiệu việc này để mình xử lý còn hai người thì mau lấy cơm.

"Này, bàn này không quy định thuộc về ai, cho dù thân hình các cậu lớn đến mấy cũng không thể ngồi hai ghế. Hơn nữa nhìn cậu gầy như vậy, bọn lớp mười bây giờ đều vô giáo dục thế sao. . ." Một tên lớp 11 nói, hắn dùng sức để khay cơm của mình lên bàn, "Hôm nay tôi ngồi ở đây, cái bàn này không phải của cậu, cậu không có quyền quản!"

Vốn là Biên Bá Hiền cũng chỉ nhướng mi với hai người, mà khi đối phương nói "vô giáo dục" ánh mắt cậu lập tức thay đổi.

"Cậu lặp lại lần nữa xem!" Biên Bá Hiền vỗ bàn một cái đứng lên, thông qua người đối diện, cậu vừa vặn đối mặt với đôi mắt của Phác Xán Liệt, người kia cau mày, dùng mấy phần căm ghét mà nhìn cậu.

Trái tim trong lòng như bị ai bóp chặt, Biên Bá Hiền nhớ lại năm đó mình đi theo sau Phác Xán Liệt, chỉ cần cậu gọi một tiếng anh Xán Liệt, hắn nhất định sẽ dừng cước bộ rồi xoay người, mỉm cười dịu dàng nhìn cậu.

Phác Xán Liệt không ngờ mình sẽ chạm mặt Biên Bá Hiền. Thế nhưng hắn hoàn toàn không nhìn ra trong ánh mắt đó chợt lóe cảm giác đau lòng.

"Cậu nói ai không giáo dục?" Lời kia như một đấm vào mặt cậu, chọc Biên Bá Hiền thật sự nổi giận.

Một câu này bị cậu gằn giọng hỏi, bộ dạng cậu đột nhiên hung dữ khiến đối phương không thích ứng kịp. Trong lòng lộp bộp né câu hỏi của cậu, nhanh chóng trừng cậu một chút mới sang ngồi chỗ khác.

Biên Bá Hiền hét xong một câu như trút hết khí lực trong người, cậu ngồi phịch xuống ghế, cúi đầu. Tóc mái dài che đi khuôn mặt, không một ai có thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu.

Không lâu sau, hai người kia cầm ba khay cơm về. Dư quang Biên Bá Hiền thoáng nhìn bên đó, lén lút hít sâu một hơi. Cậu đứng lên, vẫn là một bộ dạng đừng chọc vào tôi.

"Tôi đổi vị trí với cậu, tôi không muốn thấy người không muốn tôi ăn cơm." Biên Bá Hiền ngẩng đầu nhìn phía trước, cũng chỉ là nhìn thằng bạn đối diện, phía sau cậu mới là Phác Xán Liệt.

Người kia tuy không hiểu lắm, nhưng vẫn không hỏi nhiều đổi chỗ với Biên Bá Hiền.

Phác Xán Liệt cảm thấy bữa cơm này vị như nhai sáp, không hiểu vì sao, nhìn bóng lưng nhỏ gầy của cậu, bởi vì xúc cơm nên ống tay áo trượt xuống để lộ khuỷu tay trẵng nõn. Ánh mắt lúc nãy Biên Bá Hiền nhìn hắn vẫn một mực loanh quanh trong đầu hắn không tan, trong lòng có chút ê ẩm.

Thế nhưng lý trí không ngừng nói với Phác Xán Liệt, hành động củ Biên Bá Hiền đúng là thiếu đạo đức, ích kỷ lại vô lễ. Tuy nam sinh đó nói cũng quá đáng nhưng không phải không có lý.

Trong lúc suy nghĩ miên man, Phác Xán Liệt đã ăn xong. Lúc cầm khay cơm lướt qua người Biên Bá Hiền, dư quang nhìn thấy phần ăn của cậu, tựa như chưa từng động tới món nào.

Sao lại ăn ít như vậy?

Phác Xán Liệt theo bản năng mà nghĩ, nhưng lập tức phản ứng, hơi kinh ngạc vì bản thân quan tâm đến điều này.

Em ấy không phải đứa bé hiểu chuyện như trước rồi. Phác Xán Liệt tự nhủ.

Biên Bá Hiền nhìn bóng dáng Phác Xán Liệt khuất sau cửa căn tin, ăn qua loa cho xong rồi rửa tay. Mỗi một động tác cậu đều làm thật cẩn thận. Cách đám người ầm ĩ, cậu có thể nghe thoáng tiếng nước chảy Phác Xán Liệt đang rửa.

Cậu lén lút nhìn bàn tay hắn, so với mình lỡn hơn rõ ràng. Rất nhiều năm trước chính là bàn tay đó dắt mình đến hoa viên nhỏ, lên nhà trẻ cho mình sữa bò. Thế nhưng sau đó không còn nữa. Năm đó ôn nhu kiên trì bảo vệ mình, bây giờ cách nhìn còn không bằng người xa lạ.

Kỳ thực lúc trước Phác Xán Liệt vì sao đột nhiên xa lánh mình, cậu đã sớm có đáp án trong lòng nhưng một mực không thừa nhận. Đến tận khi Phác Xán Liệt đứng trước mặt mình, dùng ánh mắt khác thường nhìn mình, cậu cảm giác thấy toàn bộ thế giới phút chốc chìm vào đen tối. Không dám đứng trước mặt hắn nữa, bởi cậu biết mình đã trở nên bướng bỉnh quấy rối, không như trước đây hắn sẽ giải quyết giúp. Không có ai cưng chìu, không có tư cách làm càn.

Sau ngày đó, Phác Xán Liệt vẫn nghe tin đồn về Biên Bá Hiền như thường lệ. Thi thoảng vào lúc nhàn rỗi, hắn lại hồi tưởng ánh mắt cậu nhìn hắn trong nhà ăn, tuy bướng bỉnh nhưng hắn luôn cảm thấy sau lớp đó có khổ sở cùng oan ức, tựa như khi bé bị người khác giành kẹo, ngước đầu nước mắt lưng tròng nhìn hắn.

Mà Biên Bá Hiền cũng sầu não mấy ngày liên tiếp, ánh mắt Phác Xán Liệt bám dính lấy đầu cậu, bao nhiêu lần cậu trốn trong chăn chật vật. Cậu không hiểu, tại sao mình không được ai yên mế.

Mẹ không cần, ba mặc kệ, mẹ kế và người em cùng ba khác mẹ cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Ngay cả Phác Xán Liệt, luôn lạnh lùng nhìn cậu.

Tại sao, đến anh ấy cũng không thích mình?

===

Tôi lại sắp đào thêm một hố, bộ này là của cattle (có lẽ sẽ có nhiều bạn biết tác giả này nhỉ =))), thể loại thầy trò nhé =))) Sẽ đưa em này lên sàn sớm thôi, mong mấy nàng ủng hộ QwQ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com