Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

31.


Phác Xán Liệt biết rõ Biên Bá Hiền phát tiết cái gì, hắn không nói nữa, chỉ dỗ dành như bé nhỏ, ôm cậu vào lòng xoa xoa lưng, chờ cậu bình tĩnh lại.

Nhiều năm qua một mình đối mặt tất cả oan ức, bây giờ trút ra toàn bộ, nước mắt Biên Bá Hiền thấm ướt trước ngực Phác Xán Liệt, mà Phác Xán Liệt vẫn một mực vỗ lưng cậu, bàn tay khác nhẹ nhàng ấn sau gáy Biên Bá Hiền.

Đến khi Biên Bá Hiền chậm rãi hồi phục, Phác Xán Liệt thấp giọng hỏi, "Bá Hiền, chúng ta đến bệnh viện kiểm tra được không? Tôi cam đoan sẽ đi cùng em, được không? Tôi rất lo lắng."

Phác Xán Liệt đúng là bị Biên Bá Hiền dọa sợ, trước lúc ngủ rất an lành đột nhiên đau trở lại, lúc này Phác Xán Liệt cũng không dám để Biên Bá Hiền tùy hứng không chịu đi bệnh viện.

Nhỏ nhẹ dỗ cậu rất lâu, cuối cùng Biên Bá Hiền cũng chịu đồng ý.

"Ngoan." Phác Xán Liệt xoa xoa mặt Biên Bá Hiền, cúi đầu hôn lên mái tóc cậu.

Sau khi mặc áo ấm cho Biên Bá Hiền, hắn liền ôm cậu chuẩn bị ra ngoài.

"Đợt chút." Biên Bá Hiền kéo góc áo Phác Xán Liệt, "Mang áo khoác vào đi."

Áo khoác Phác Xán Liệt đã bị cậu làm dơ, bây giờ trời đang lạnh, mặc phong phanh thế này chắc chắn sẽ đổ bệnh.

Biên Bá Hiền lấy áo khoác dài đưa cho Phác Xán Liệt, "Đừng để bị lạnh."

Phác Xán Liệt nhận lấy nhanh chóng mặc vào, ra vẻ muốn bế Biên Bá Hiền.

Bởi vì lúc nãy thần trí mơ hồ, hiện tại đã khôi phục như cũ, Biên Bá Hiền hơi đỏ mặt khe khẽ đẩy Phác Xán Liệt ra, "Tự tôi đi được rồi, đừng bế."

Phác Xán Liệt nào dám để Biên Bá Hiền một mình, tuy cậu đã khôi phục nhưng mặt lại trắng bệch, bước chân cũng loạng choạng.

Hắn dắt tay Biên Bá Hiền đến trước người mình, khom xuống bế cậu lên, "Nghe lời." Vào lúc này không thể phóng túng, nhất định phải cứng rắn.

Có thể thấy Phác Xán Liệt thật sự lo lắng Biên Bá Hiền, quãng đường lái xe tới bệnh viện chốc chốc Phác Xán Liệt lại quay sang nhìn Biên Bá Hiền bên ghế phụ, sợ cậu đau nhưng nhẫn nhịn.

"Anh lái xe cẩn thận, tôi không sao." Biên Bá Hiền nhỏ giọng nói.

"Vậy em đồng ý với tôi, nếu không khỏe đừng chịu đựng một mình." Phác Xán Liệt cau mày, giọng nói rất nghiêm túc.

"Được." Biên Bá Hiền biết rõ Phác Xán Liệt vì lo cho mình, vỗ vỗ bàn tay đang cầm lái của Phác Xán Liệt.

Đêm đã khuya, trong bệnh viện không nhiều người, sợ quấy rầy bệnh nhân và nhân viên, ai cũng cố gắng hạ thấp tiếng động.

"Dạ dày co giật, đồ ăn không quen, niêm mạc dạ dày bị thương nhẹ." Bác sĩ cao tuổi lấy kính xuống xoa xoa mắt, "Thanh niên trẻ tuổi các cậu, bệnh dạ dày xuất hiện ngày càng nhiều, nhớ ăn đầy đủ, đừng thức đêm."

Phác Xán Liệt lo lắng hỏi, "Trước đây em ấy bị viêm dạ dày cấp tính, có ảnh hưởng không?"

"Ảnh hưởng tất nhiên là có, niêm mạc dạ dày bị thương nên chú ý thói quen hàng ngày. Người bệnh có hút thuốc không?"

Phác Xán Liệt lắc đầu.

Bác sĩ gật đầu, nét mặt dịu xuống, "Như tình huống trên không nên ăn đồ nguội và đồ cay, không nên hút thuốc lá, tận lực uống ít rượu, nước chè và cà phê cũng đừng động tới. Bệnh này cũng liên quan tới tâm lý, như là áp lực chất chứa trong thời gian dài cùng với tinh thần căng thẳng cao độ cũng dễ dàng tạo thành co giật dạ dày."

Hỏi thăm thêm ít việc, Phác Xán Liệt mới rời khỏi phòng bác sĩ, trở về phòng bệnh Biên Bá Hiền nằm.

Biên Bá Hiền nhìn thấy sắc mặt Phác Xán Liệt kém đi, trong lòng bỗng dưng rụt rè.

Phác Xán Liệt kéo ghế ngồi xuống bên giường, "Em đó —" Đối với việc Biên Bá Hiền không biết quý trọng thân thể hắn rất tức giận, nhưng nhìn Biên Bá Hiền phờ phạc ngồi tựa trên giường truyền nước biển, không nỡ lớn tiếng với cậu, cuối cùng đành thở dài, nắm lấy bàn tay cậu.

"Xin lỗi." Biên Bá Hiền cũng siết chặt tay Phác Xán Liệt.

"Sao lại nói xin lỗi với tôi, em đếm xem hôm nay đã xin lỗi với tôi bao nhiêu lần rồi." Phác Xán Liệt nhéo chóp mũi mềm mại của Biên Bá Hiền.

"Hôm nay là đông chí, lại để anh bôn ba qua lại nhiều lần như vậy."

"Không phải có em bên cạnh tôi à?" Phác Xán Liệt cười, xoa lung tung tóc Biên Bá Hiền.

Biên Bá Hiền nở nụ cười, cậu biết Phác Xán Liệt đang an ủi mình, thế nhưng rốt cuộc là ai bên cạnh ai người có mắt đều nhìn ra.

Phác Xán Liệt vuốt ve mặt Biên Bá Hiền, vùi mặt mình vào tay cậu, một lát sau mới ngẩng đầu lên, "Đồng ý tôi, đừng không trân trọng cơ thể mình như thế nữa, phải chăm sóc bản thân thật tốt. Bác sĩ nói niêm mạc dạ dày em bị thương, nên chú ý thức ăn, đừng xem thường bệnh này, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn."

"Ừ." Biên Bá Hiền ngoan ngoãn gật đầu, dáng vẻ dịu ngoan nào giống Biên tổng sấm rền gió cuốn như ngày thường.

"Nằm xuống ngủ một hồi đi, sắp ba giờ rồi." Phác Xán Liệt hạ lưng giường xuống, thay Biên Bá Hiền đắp chân thật kĩ.

Nằm nghiêng trên giường, Biên Bá Hiền nhìn Phác Xán Liệt đang ngắm mình, ánh mắt tràn đầy cưng chiều, đột nhiên mũi đau xót, nước mắt lại muốn chảy ra.

Phác Xán Liệt dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa khóe mắt Biên Bá Hiền, ôn nhu hôn lên mắt cậu. Bàn tay ấm áp đặt lên đôi ngươi xinh đẹp, "Đừng suy nghĩ lung tung, ngủ đi."

Suốt đêm không nói chuyện.

Ngày hôm sau Biên Bá Hiền mở mắt ra trời đã sáng choang, cậu giật giật, Phác Xán Liệt cả đêm trông non cậu lập tức mở mắt ra, "Tỉnh rồi, ngủ có ngon không?"

Nhìn thấy đáy mắt Phác Xán Liệt đen sì, cằm cũng lún phún râu, Biên Bá Hiền hơi đau lòng, "Tôi không sao, lát nữa xuất viện là tốt rồi, anh đã trông một đêm, về nghỉ trước đi."

Biên Bá Hiền ngủ một đêm sắc mặt đã tốt hơn hôm qua, môi cũng đã có máu, chẳng qua giọng nói còn yếu ớt. Phác Xán Liệt vò rối tóc cậu, "Em đừng nghĩ về một mình, tôi đã đồng ý không để em tự xuất viện."

Hai người đơn giản rửa mặt một phen, sau đó Phác Xán Liệt làm thủ tục xuất viện cho Biên Bá Hiền.

Ban đầu Phác Xán Liệt định lái xe về, nhưng Biên Bá Hiền kiên trì không cho hắn lên.

"Anh đã không ngủ cả đêm, để tôi đưa về, anh tranh thủ ngủ trên xe đi."

Thấy Biên Bá Hiền đã khôi phục tinh thần, Phác Xán Liệt cũng không chống cự nữa. Nhìn Biên Bá Hiền vì hắn mà lo lắng, Phác Xán Liệt vô cùng vui vẻ. Hắn dựa vào lưng ghế, không nỡ dời mắt khỏi Biên Bá Hiền.

"Đói không?" Thừa dịp đèn đỏ, Phác Xán Liệt hỏi.

Biên Bá Hiền gật đầu.

Phác Xán Liệt sờ sờ mái tóc cậu, "Về rồi tôi nấu cháo thịt nạc cho em, hôm qua tôi thấy trong tủ lạnh còn thịt."

Phút chốc, Biên Bá Hiền có loại ảo giác, hai người đã sống chung với nhau đã lâu.

"Em tắm trước đi, tôi nấu cháo cho." Về đến nhà, Phác Xán Liệt cởi áo khoác vén tay áo lên vào nhà bếp. Biên Bá Hiền còn muốn nói thêm đã bị Phác Xán Liệt đẩy ra khỏi phòng, "Mau đi đi."

Biên Bá Hiền bất đắc dĩ nghe hắn tắm rửa. Nghĩ tới hôm qua Phác Xán Liệt cũng không tắm, cậu liền tăng nhanh động tác.

Rất nhanh, Biên Bá Hiền đã một thân hơi nước đi vào phòng ngủ rồi tới nhà bếp, "Tôi tắm xong rồi, anh đi đi."

Quay đầu lại liền thấy Biên Bá Hiền tắm sạch sành sanh, còn thay áo quần ở nhà, giọng nói mềm mại, không khác gì tiểu Bạch nho nhỏ trước kia. Phác Xán Liệt mềm lòng đến rối tinh rối mù, hận không thể đem người ôm vào ngực nặn nặn. Chẳng qua toàn thân hắn đều bẩn, đành phải nhịn xuống, ấn ấn chóp mũi Biên Bá Hiền rồi đi vào phòng tắm.

"Cái này..." Biên Bá Hiền kéo kéo vạt áo Phác Xán Liệt, "Tôi chuẩn bị khăn tắm và đồ cho anh rồi, đặt ở giá treo trong phòng đó."

"Ừ, thật ngoan." Phác Xán Liệt thấy Biên Bá Hiền như vậy, không nhịn được trêu cậu.

Vành tai Biên Bá Hiền nhanh chóng đỏ lên, hừ một tiếng đẩy Phác Xán Liệt ra.

Lúc Phác Xán Liệt tắm sạch xong Biên Bá Hiền đã bưng hai tô cháo nóng hổi lên bàn, đang ngồi trên ghế ngoan ngoãn chờ hắn.

Thấy thế, trong lòng Phác Xán Liệt như tràn ngập mật ngọt, "Đói bụng thì ăn trước đi, tôi làm thêm vài món cho em." Ngoài miệng thì nói không cần chờ, mà khóe môi nở nụ cười dịu dàng đã để lộ tâm tình.

Phác Xán Liệt không bỏ nhiều muối, hương cháo thịt nạc tuy nhẹ nhưng rất thơm. Không khác khẩu vị Biên Bá Hiền bao nhiêu, cậu nhanh chóng ăn xong một tô lớn, cải xanh cũng vơi đi nửa.

"Trước mắt nghỉ một lát, ăn quá nhiều tôi sợ dạ dày em không chịu được. Cả một nồi này đều dành cho em." Phác Xán Liệt dọn chén đũa vào phòng bếp, thấy mắt Biên Bá Hiền còn dán chặt vào tô cháo, không yên tâm căn dặn.

Dù chưa ăn no, nhưng Biên Bá Hiền vẫn nghe lời thả muỗng xuống.

Phác Xán Liệt cúi đầu rửa chén, Biên Bá Hiền như đuôi nhỏ lượn lờ xung quanh anh, đáng yêu cực kỳ, khiến Phác Xán Liệt cười toe toét.

Nhà bếp tuy rộng nhưng hai người ở rất gần, thậm chí Phác Xán Liệt còn ngửi thấy hương sữa tắm của Biên Bá Hiền giống mùi trên người hắn.

Trong lòng như được kẹo bông mềm mại quấn lấy, Phác Xán Liệt nhanh chóng lau khô tay, xoay người ôm eo Biên Bá Hiền, thân mật hôn một cái lên đỉnh đầu cầu.

Biên Bá Hiền dừng một chút, nhưng lập tức thả lỏng dựa vào ngực Phác Xán Liệt, vòng tay ôm lại hắn.

"Cảm ơn." Biên Bá Hiền cọ cọ Phác Xán Liệt, thanh âm rất nhỏ.

"Đứa ngốc, không cần cảm ơn." Phác Xán Liệt hôn một cái lên tai cậu, sau đó dịu dàng ghé vào cậu nói, "Bá Hiền, chúng ta đừng xa nhau nữa, được không."

Biên Bá Hiền trốn trong lồng ngực Phác Xán Liệt, khiến hắn không thể nhìn thấy khóe mắt đã ửng hồng của cậu.

Cậu gật đầu. Không xa nhau nữa.

Phác Xán Liệt yêu thương nâng mặt Biên Bá Hiền, cười đến ôn nhu, sau đó nhẹ nhàng hôn cậu, nhẹ nhàng chạm lên đôi môi hồng nhuận của Biên Bá Hiền.

Ngoài trời mùa đông lạnh giá, trong phòng ấm áp như xuân, ánh nắng vắng lặng xuyên qua cửa kính ôn hòa ôm lấy hai người đang hôn nhau, tựa hồ muốn lưu giữ thời khắc dịu dàng này mãi mãi.

-

Tác giả bảo định hoàn ngay chương này nhưng sợ mọi người chê ngọt chưa đủ nên vẫn viết tiếp =))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com