Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9.


"Có thể nói tôi và Bá Hiền cùng nhau lớn lên, lớn hơn cậu ấy nửa tuổi, thế nhưng sau khi thi đại học xong liền cắt đứt liên hệ." Phác Xán Liệt uống một hớp cà phê, nhớ tới chuyện cấp ba, hắn chỉ cảm thấy ly cà phê này dù đã bỏ thêm mấy muỗng đường vẫn thấy đắng.

"Này. . . Rõ ràng là quen biết từ nhỏ, thân thiết như thế vì sao lại cắt liên lạc? Cho dù không học chung một trường nhưng cũng phải thăm hỏi nhau vài câu chứ?" Trong lòng suy nghĩ cái gì, Tần Huyên nói thẳng hết ra. Thế nhưng vừa hỏi xong liền thấy mình quản quá nhiều việc. Suy cho cùng đây là sự tình riêng của Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền, nhất thời nghĩ không thông. Anh đúng là toàn gây ấn tượng bát quái cho hai người này.

Tần Huyên thẳng thừng như vậy quả thật trực tiếp đâm vào Phác Xán Liệt, hắn siết lấy chiếc cốc trên tay, vẻ mặt lạnh mấy phần.

Thứ đẹp nhất ở Phác Xán Liệt, có lẽ là đôi mắt đào hoa kia, ngày thường tràn ngập ôn hoa khiến người ta nhìn vào liền thoải mái. Chỉ khi nào tâm tình tuột dốc, trên khóe mắt lóe ra một cảm giác lạnh lẽo không nói nên lời.

Mặc dù Tần Huyên không đối diện với ánh mắt của hắn bất quá bầu không khí trong chớp mắt trùng xuống làm anh không dám nói gì thêm.

Điện thoại đặt trên bàn của Phác Xán Liệt đột nhiên rung lên, tuy hơi đường đột nhưng giờ khắc này đối với âm thanh này Tần Huyên cứ ngỡ là tiếng gọi từ thiên đường. Nếu lúc này di động hắn không ai gọi, chỉ sợ anh không có cách nào kết thúc ngượng ngạo.

Phác Xán Liệt liếc nhìn màn hình, ngón tay lơ lửng ở nút nhận rồi mới ấn xuống.

"Alo?"

"Không có chuyện gì."

"Ở chỗ nào?"

"Được, tôi sẽ đến đón."

Nói bốn câu liền kết thúc, Phác Xán Liệt cúp điện thoại. Hắn đem tư liệu bỏ vào túi, đứng lên, "Tôi có việc đi trước, hôm nay để tôi thanh toán." Dứt lời không để Tần Huyên phản ứng lại đã tới quầy tính tiền.

Tần Huyên ngồi ở ghế nhìn Phác Xán Liệt trả tiền xong lập tức vội vàng rời quán sau đó lên xe nhanh chóng lái đi, trong lòng cảm thấy hiếu kì với người đầu dây bên kia.

Nhìn qua Phác Xán Liệt làm việc rất tốt, không phải là loại người có tâm trạng thấy thường thế nhưng chi tiết nhỏ lúc nãy khi nghe điện thoại Tần Huyên có thể nhìn ra, đối với cuộc gọi này tâm tình Phác Xán Liệt khá phức tạp.

Lúc nghe điện, thỉnh thoảng Phác Xán Liệt nhìn anh một cái, hơn nữa còn cố ý nói ra từ gì đó.

"Chậc, mình quản chuyện người khác làm gì?" Tần Huyên vò rối tóc mình.

Rời khỏi quán cà phê đã là sáu giờ, trên đường cũng nhiều xe hơn. Tần Huyên nhìn đồng hồ đeo tay, dự đoán lúc này chắc Biên Bá Hiền còn ở công ty. Theo tính cách củ cụ, nhất định sẽ dính chặt lấy bàn làm việc không đi ăn.

Tần Huyên mua hai hộp cơm ở nơi gần công ty, lúc tiến vào đại sảnh nhân viên đã về gần hết.

Anh cầm theo đồ ăn lên tầng cao nhất, cửa thang máy mở ra. vì các văn phòng đã tắt đèn nên hơi tối. Chỉ còn lại phòng phía cuối dãy phát ra ánh sáng, thông qua rèm kéo, Tần Huyên thấp thoáng nhìn thấy dáng vẻ Biên Bá Hiền đang dựa vào bàn.

Tần Huyên nhẹ nhàng gõ cửa, nghe thấy giọng nói ôn hòa bên trong cho phép liền đẩy cửa vào.

Biên Bá Hiền ngẩng đầu thấy đối phương là Tần Huyên thì hơi kinh ngạc. Trước khi bảo anh và Phác Xán Liệt gặp mặt đã nói có thể tan tầm không cần về công ty. Kết quả hiện tại Tần Huyên xuất hiện ở đây, trên tay còn mang vài túi thức ăn ngoài.

"Không phải đã nói cậu có thể tan ca sớm sao?" Biên Bá Hiền cười, để bút xuống.

Anh ngại ngùng đáp, "Giám đốc còn chưa tan ca, phận trợ lý tôi cũng không tiện về sớm."

Biên Bá Hiền nhìn thời gian trên máy tính, "Bây giờ đã qua lúc tan làm, cậu để thức ăn ở đó đi, tôi cho phép cậu về nhà." Cậu đứng dậy bước tới máy nước rót một ly nước nóng. Cả buổi chiều bận bịu làm liên tục không kịp uống một giọt nước nào. Nếu không phải lúc này Tần Huyên đến, chỉ sợ mình cũng không nhận ra đã tan ca.

Để hộp cơm lên bàn, Tần Huyên tỉ mỉ đem phân phần của mình với của cậu ra, nói, "Sau khi kết thúc tôi còn chưa ăn, giám đốc du di cho tôi ăn một bữa ở đây đi." Dứt lời liền ngồi xuống ăn.

"Khắp thiên hạ chắc chỉ có cậu là trợ lý dám thong thả ngồi trong phòng giám đốc."

Biên Bá Hiền nói như thế làm Tần Huyên đỏ mặt lần nữa, cúi đầu không dám nhìn cậu.

Cậu đặt cốc nước ngồi đối diện anh, nhìn trước mặt bốn món một canh, những món mặn đều mua ở quán cậu hay đến, canh là thạch hộc hầm gà ác*.

*Canh này bổ lắm luôn, uchuchu thương TH.

"Bữa này sẽ không trả tiền cho cậu, đã quá giờ làm rồi." Biên Bá Hiền trêu một câu, bưng chén canh húp mấy ngụm. Dược liệu bỏ vừa đủ, gà được hầm rất tốt, mùi vị đậm đà cứ tan dần trong đầu lưỡi.

Hai người ngồi đối diện cùng ăn, đôi lúc Tần Huyên lén giương mắt nhìn Biên Bá Hiền.

Anh theo Biên Bá Hiền tham gia không ít tiệc nhưng số lần ăn cơm riêng chắc có thể đếm trên ngón tay.

Thấy Biên Bá Hiền hơi khom người, hai cùi tay chống trên đầu gối, ống tay sơ mi được kéo lên cao, lộ ra cánh tay nhỏ thon dài.

Cậu ăn rất yên tĩnh, hầu như là không nói chuyện, đôi mắt rũ xuống mất đi dáng vẻ kiên quyết khi đối đầu với các công ty khác, chỉ còn lại thiếu niên nhã nhặn đẹp đẽ.

Tần Huyên say sưa ngắm Biên Bá Hiền, động tác đang ăn cũng dừng lại.

Dường như cảm thấy ánh mắt anh đang đặt trên người mình, cậu ngẩng đầu nhìn Tần Huyên ngồi đờ ra, "Làm sao vậy?"

"Không, không có chuyện gì." Tần Huyên khôi phục tinh thần dồn sức lắc đầu mấy lần, sau đó không dám nhìn đến cậu nữa.

Qua hồi lâu, cậu mới mở miệng, thảo luận cùng anh hôm nay gặp Phác Xán Liệt như thế nào.

Biên Bá Hiền gật đầu, "Được, có vấn đề gì khác có thể gọi cho tôi."

"Cái này, giám đốc. . . Hôm nay bàn luận rất nhanh, Phác luật sư nghe điện thoại xong liền vội vã rời đi. À. . . Ý của tôi là, tiếp xúc một hồi cảm thấy Phác luật sư là người rất đáng tin nhưng khi nhận cuộc gọi đó liền vội vàng đi khỏi dường như rất bận. . ." Giọng nói Tần Huyên ngày càng nhỏ, sau đó có chút ảo não xoa mặt.

Kỳ thật anh không biết vì sao mình lại nói những lời này cho Biên Bá Hiền nghe, bản thân muốn bày tỏ cái gì chính anh cũng không rõ.

"Hả?" Cậu khó hiểu nhìn anh, điều này làm Tần Huyên mơ hồ hơn nữa.

"Ha ha." Tần Huyên lúng túng gãi đầu, "Tôi, tôi muốn nói là, chắc Phác luật sư đã có bạn gái, nếu không vì sao một người bình tình như Phác luật sư lại gấp gáp thế, ha ha. Ừm. . . Giám đốc luôn lấy công tác đặt hàng đầu vì sao không tìm một người bên cạnh giúp đỡ?" Câu cuối cùng Tần Huyên nói nhỏ như muỗi kêu, bây giờ anh hận không thể đào hố chui xuống.

Hàng lông mi Biên Bá Hiền khẽ run rẩy, mí mắt buông xuống không thấy rõ tâm tình, cậu cười nhạt, giọng nói nhẹ tựa lông tơ, "Thuận theo tự nhiên đi." Thở ra một hơi, Biên Bá Hiền thu lại tâm tình, giọng nói khôi phục dịu dàng như thường ngày, "Sao cậu lại hiếu kỳ như thế?"

Tuy Biên Bá Hiền không nặng giọng nhưng Tần Huyên tự giác biết mình nói nhiều. Biên Bá Hiền không như những giám đốc khác chèn ép nhân viên, nhưng nói cho cùng vẫn là ông chủ của mình, cho dù chính anh không muốn giữa hai người có mối quan hệ này. Tính tình Biên Bá Hiền điềm đạm là không sai, bất quá trên thương trường hệt một thương gia lão luyện, có lúc giả bộ hồ đồ cũng tốt.

Không phải Tần Huyên chưa ra ám chỉ gì với cậu nhưng trước sau Biên Bá Hiền đều từng chút gạt đi, không lần nào đáp lại.

Vẫn nên giả vờ lơ mơ đi, ít nhất là chừa cho mình chút hi vọng.

Tần Huyên chậm chạp dọn bàn, trong lòng nghĩ như vậy, viền mắt chua xót cả lên.

Giám đốc tốt như vậy, tương lai ai là người khiến cậu dốc hết tất cả ôn nhu?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com