1.1-Edit
..
[ Tiết Tống ABO]《 Ác Duyên 》
《 Ma đạo tổ sư 》 đồng nghiệp văn.
Nhân vật thuộc về nguyên tác, OOC thuộc về ta.
-1.
Tiết Dương được phóng thích ra khỏi tù ngục đã là chuyện một năm sau, Kim Quang Thiện sớm bàn tính mọi chuyện, vội vã sửa lại lời khai của Thường Bình. Hắn một thân kim tinh tuyết lãng một lần nữa tái xuất dưới ánh mặt trời, nhưng đã không còn bộ dạng thiếu niên không lo dáng dấp. Một năm trong lao ngục khiến tâm hắn trầm lặng, tính cách lưu manh ẩn thêm sự tàn nhẫn.
Kim Quang Dao bày tiệc rượu, cũng chỉ có hai người bọn hắn, khó có lúc được ăn uống đầy đủ, chợt nghe tiếng Kim Quang Dao ngoài sáng ngầm nói:
"Hiểu Tinh Trần còn đang ở bên ngoài vân du săn đêm, hắn cùng hảo bằng hữu thật ra trở về lập Bạch Tuyết Quan."
"Lăng Sương Ngạo Tuyết Tống Tử Sâm, phía sau còn có một cái đạo quan, cũng không phải danh môn gì đó, chỉ đơn giản thu dưỡng những cô nhi."
Tiết Dương nheo mắt lại, nhìn trời bên ngoài, cầm đũa gắp miếng thịt nhét vào trong miệng, lại uống thêm chén rượu mạnh, âm điệu khinh thường nói:
"Chuyện sớm muộn xảy ra, nói khiến người khác đố kị quá mức."
Ngày thứ hai lúc Kim Quang Dao tỉnh lại tiểu lưu manh kia đã lên đường, cũng không biết là người nào đó vội vã yêu cầu dẫn theo hung thi khiến Bạch Tuyết Quan biến thành địa ngục trần gian.
Ngồi đợi bên ngoài ba ngày, Tiết Dương nhìn thấy tên Tống đạo trưởng ra cửa, nghe được rõ tiếng nói ngày mai liền phải trở về, đã bắt đầu muốn chuẩn bị làm vài chuyện. Hắn còn đang nghĩ vòng vo một chuyến thì Tống Lam cách đó vài chục trượng phát hiện hắn, bốn mắt trực diện nhìn nhau thấy rõ ràng.
Tiết Dương: "..."
Đại khái tình hình đảo ngược không cần phải nói nữa.
Tống Lam tiến lên vài bước, gầm một tiếng "Tiết Dương!", rút ra Phất Tuyết lấn người xông lên. Yđã biết tin tức hắn ra tù, đang định hạ sơn truyền tin cho Hiểu Tinh Trần, chỉ là đột nhiên không khỏe buộc phải trở lại liền trực tiếp gặp được Tiết Dương.
Y vừa mới bước vào kỳ phát tình.
Bản thân Tống Lam là Địa Khôn, ngày trước vân du bên ngoài phần nhiều là dựa vào linh lực cùng thuốc chống đỡ, bất đắc dĩ phải như thế, ngoại trừ vài sư phụ ở Bạch Tuyết Quan, ngay cả Hiểu Tinh Trần cũng không biết thân phận Địa Khôn của y.
Mấy ngày nay đều rất bận rộn khiến y hầu như quên kỳ phát tình, nếu có cảm giác khác thường thì sẽ quay trở lại việc uống thuốc, nhưng hết lần này tới lần khác ở phụ cận trực tiếp đụng phải Tiết Dương, không biết mục đích hắn ở đây làm gì, cũng biết nhất định không phải ý tốt, càng miễn bàn y làm sao từ bên giám sát của hắn thoát thân, chỉ còn cầu lần này dùng khí lực cuối cùng đem ép hắn rời khỏi.
Tiết Dương rút kiếm tấn công, lực đạo của đối phương khiến hắn liên tiếp lùi về phía sau, nhưng thực ra hắn đã ngửi thấy được mùi hương trên thân người đối diện. Trước mặc dù phản ứng kịp, nhưng Tống Lam đã tiếp tục nhấc kiếm đuổi theo, hai bên liên tục giao đấu khiến Tiết Dương hầu như không thở nổi trong không khí nồng nặc khí tức.
Không phải loại khí tức hung liệt* như Càn Nguyên chỉ có Địa Khôn, Tiết Dương không kìm được khí tức sẽ khiến người kia triệt để bị động rơi vào kỳ động dục, dục vọng thắng lý trí sẽ khiến Địa Khôn mất kiểm soát ngay cả người ngay thẳng nhất, một khắc kế tiếp giống như trái tim đặt dưới mũi kiếm.
Nhưng Tống Lam thế tiến công càng lúc càng phát ra mạnh, y dùng lực như liều mạng khiến Tiết Dương buộc phải tạo ra chút khoảng cách. Tiết Dương không chịu đào tẩu, tuy phải lùi về sau một đoạn, nếu Tống Lam đuổi đến hắn tiếp tục lùi lại. Hai người một lùi một truy ra khỏi nơi ban đầu ước chừng một dặm, Tống Lam mới phát giác có chuyện không ổn.
Tình dục tới bùng phát mãnh liệt, bên dưới hạ thân khó nhịn xông thẳng lên đại não làm khóe mắt Tống Lam phiếm hồng, hô hấp suy nhuyễn liên tục, thân thể không thể đứng vững, hai chân như nhũn xuống cầu khát thứ cứng rắn đâm đầu vào hạ thân khiến y mê loạn cả ba hồn bảy phách.
Tống Lam dùng kiếm trụ lên mặt đất gập thân thở gấp, nâng mắt nhìn Tiết Dương đứng cách đó không xa, tên lưu manh đó như đã tính trước, hiện vẻ mặt tươi cười -- y đã dính bẫy.
"Vô sỉ." Tống Lam cắn răng nghiến lợi nói, đột nhiên cảm thấy hối hận, Tiết Dương là Thiên Càn chuyện ai cũng biết, y trái lại đã đến kỳ động dục còn giao đấu, rõ ràng tự tìm chết.
Tống Lam cắn răng đứng dậy, chậm rãi lui về phía sau, khóe mắt đỏ ửng giống như đang bán đứng tình trạng hiện tại của y, Tiết Dương làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt này, nâng kiếm liền đâm tới.
"Họ Tống kia, không tiếp tục hửm?"
*hung liệt: hung hãn và bạo liệt
Tống Lam muốn thoái lui, cả người chịu bức áp không làm được cái gì. Tiết Dương dùng kiếm gạt Phất Tuyết trong tay y, kiếm thứ hai - không cần kiếm thứ hai, Tống Lam đã bị ngoại lực ép lấy, không đứng vững được, chân mềm nhũn xuống, gần như tê liệt, cơ thể căng thẳng.
Y hoàn hồn nhìn xuống thấy chính mình lôi kéo y phục trên người Tiết Dương, nửa người đã ngã vào lòng hắn, trong đầu gần như thiên hoàn địa chuyển. Tống Lam hoảng hốt ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt trêu chọc của hắn, cả người như bị thiêu đốt khô nóng đứng lên.
Vì không có kiếm, Tống Lam dùng phất trần hướng hắn quật.
Hắn vẫn cười, nói: "Tống đạo trưởng thích dùng đạo cụ này, đợi lát nữa sẽ cho ngươi nếm thử trước."
"Đăng đồ tử!"* Tống Lam bị lời nói thô tục chọc gương mặt đỏ ửng lên, lăng nhục nói, trở thân mình đánh hắn. Tiết Dương một tay ôm thắt lưng y, tay kia cầm lấy phất trần đỡ đòn, hạ một chưởng xuống phần hông Tống Lam.
Tống Lam ngã xuống đất, trúng chưởng mơ hồ làm đau, cách quần áo và đồ dùng hàng ngày ma sát trên mặt đất đá vụn, đau đớn cùng tình dục mãnh, y nhiều lần đều là dựa vào dược ức chế, nhiều năm kỳ động dục đều bạo phát lên tại đây một lỗ hổng lên dường như, thân thể khô nóng khó nhịn, vừa tê dại vừa đau nhức, đất mềm cuộn thành một đoàn, cũng không giảm bớt được cảm giác tình dục đốt người.
Người khởi xướng kia ôm bụng cười đến thở không nổi, đi tới, dùng đầu ngón chân đá đá y. Tống Lam chán ghét đến cực điểm người nọ cùng mũi giày bụi bặm, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng xê dịch thân thể, không làm được nhiều.
Tiết dương gập cong thân người, ngón tay xen vào tóc lôi y đứng lên. Tống Lam bị đau, kêu một tiếng liền cắn chặt răng ngẩng đầu nhìn chằm chằm. Trong đầu y chỉ muốn đem người trước mặt giết chết, không bận tâm đến kỳ phát tình chính mình, hai tròng mắt hàm vụ, khóe mắt ửng đỏ, đối với Càn Nguyên quá đủ kích thích.
Tiết Dương vốn muốn chờ Tống Lam rời khỏi đạo quán để giết sạch toàn bộ, khi y trở về sẽ chỉ trông thấy cảnh địa ngục trần gian. Nhưng lúc này tình thế phát triển sang hướng khác, bị tin tức tố y làm bí bách, hạ thân hắn đã khô nóng từ lâu, lại bị đôi mắt mềm nhũn kia trừng mắt nhìn. Quả nhiên phải đè y xuống xử lý sạch sẽ.
"Không muốn tình dục lại đụng phải một Địa Khôn."
Tiết dương cười nói, giọng nói ngọt ngào đến chán ghét đắc nổi lên vài phần tàn nhẫn, Tống Lam nghe đến ngẩn người. Không đợi chờ lâu, Tiết Dương đã trực tiếp dùng hai tay dò xét trên y phục muốn mở ra, Tống Lam đâu chịu đáp ứng, hai tay bám chặt cổ tay hắn, hai người dây dưa vài lần, Tiết Dương trực tiếp rút cổ tay lấy ra chủy thủ, đặt ở trên cổ y bức y nằm xuống lần nữa.
Tống lam không ý thức dời ra sau một chút, nhưng lập tức phản ứng lại, nếu là chịu đựng bị làm nhục còn không bằng chết đi, tay liền hướng xuống thân mình, Tiết Dương phản ứng chậm một bước, khi hắn kịp nhìn lại thì Tống Lam đã cầm lấy chủy thủ, trên tay đạo nhân xuất hiện vết cắt dài khiến máu chảy dầm dề.
Tiết dương thấy máu liền tàn nhẫn, con mắt hiện lên hung quang, gào một tiếng "Ngươi cũng chỉ là một Địa Khôn" liền xoay người, một tay bóp cổ y, một tay trực tiếp đánh xuống hông của Tống Lam, kéo y phục ra quá mạnh khiến trên người Tống Lam xuất hiện vài đạo vết thương.
"Ngô..." Yết hầu bị người siết, hô hấp bị chặn, Tống Lam liên tục ho khan, trước mắt hiện lên một tầng hơi nước, thân thể giãy sịa dùng hai tay đẩy Tiết Dương ra, nhìn thấy rõ hai mắt hắn hiện lên một tia sắc lạnh, chủy thủ vung lên, thẳng xuống tay phải y trên mặt đất.
"A a a a!" Cảm giác đau mãnh liệt khiến Tống Lam thanh tỉnh không ít, trên tay gần như co giật, Tiết Dương bị y tránh khỏi kiềm chế, Tống Lam vội vã xoay người gạt chủy thủ.
Tiết dương âm lãnh thương hại cười, tay ấn bả vai y, cúi người xuống phía dưới hôn môi y, Tống Lam hừ nhẹ một tiếng, nghiến răng nghiến lợi nghiêng đầu né tránh, muốn tránh cũng không được, liền trực tiếp há miệng cắn hắn, tiểu lưu manh kia chịu đau, cũng không tránh né, trái lại cắn trở về.
Hai người dây dưa cùng một chỗ hôn đến ý loạn tình mê, khi rời ra thì giữa răng môi gần như huyết nhục không rõ.
"Nhưng thật ra thà chết không chịu nhục." Tiết Dương hùng hổ lau miệng, ngón tay cái hướng lên môi lau một cái, tất cả đều là máu, nghiêng đầu liếm môi trong miệng toàn mùi máu tươi.
Tống lam gặp người chậm thế tiến công, xoay người đoạt chủy thủ, tay phải đau đến cơ hồ không nhấc nổi lên, năm ngón tay siết chặt lại, dưới đất huyết sắc nhuộm đỏ, chỉ có thể dùng tay trái cầm chủy thủ. Thân thể run rẩy trừng mắt nhìn Tiết Dương, rốt cuộc ngày hôm nay muốn tránh cũng không được, vậy thì nhất định cũng phải tước da thịt Tiết Dương xuống.
Tiết Dương mang vẻ đùa cợt đảo ánh mắt nhìn cánh tay đang run của Tống Lam, cúi đầu xuống, hai ba cái trực tiếp cởi sạch sẽ y phục, trên da màu mặt ong có vài vết thương cũ, theo động tác nổi lên tầng mồ hôi mỏng, phản chiếu thân thể càng lộ vẻ tình sắc.
Tống Lam bị ép đến mức quả thực muốn chết, cắn răng giơ chân đá hai ba cái, bứt ra lui về phía sau, lại bị người trên nắm mắt cá chân kéo lại, giơ tay lên muốn đâm, bị nắm chặt lại ở gân cổ tay, giãy dụa vài lần chủy thủ tuột tay rơi xuống đất.
"Tống đạo trưởng, ngươi học không ngoan, ta không thể bảo đảm lần sau đâm xuống tới cái gì." Tiết Dương chế trụ một Địa Khôn đang ở kỳ động dục, như một người không có kinh nghiệm gì, dường như lười biếng giễu cợt nói, một tay nắm cổ áo Tống Lam, một tay ném y phục xuống đất.
Tống Lam đã cắn nát môi dưới, mắt thấy Tiết Dương vứt y phục xuống đất, thân thể khó có thể động đậy một lần nữa bị tình dục vây hạ, gương mặt càng thêm ửng đỏ, thân thể bủn rủn khó nhịn, cánh tay miễn cưỡng dựa vào tay Tiết Dương mới không ngã xuống.
Nhận thức được điều ấy khiến mặt y đỏ gần như tích ra máu, Tiết Dương đẩy y xuống lớp y phục trên mặt đất, chắc chắn đạo bào đã dùng trải xuống dưới. Hắn một tay niết người trong ngực, một tay trượt dọc theo cột sống xuống phía dưới, nơi xương cùng được vuốt phẳng nhiều lần. Nơi phía sau khó nói truyền đến cảm xúc vừa ngứa vừa chua xót, Tiết Dương động tác rất chậm, cũng miễn cưỡng cho là ôn nhu. Tống lam bị ép bất đắc dĩ không thể động đậy chỉ ngồi ở tại chỗ, bị Tiết Dương dùng tư thế nửa ôm nửa vòng vào trong ngực, thân thể bị căng cứng, gương mặt vặn vẹo thống khổ.
Y tuyệt đối là ý thức được, nếu như súc sinh kia vừa mới bắt đầu đã khiêu khích, y sợ là khí lực giãy dụa cũng sẽ không có.
Tính trong lúc đó áp chế cũng đủ tuyệt vọng đến hiện tại.
Giống bây giờ, hầu như dùng toàn tài lực nén tiếng than dưới yết hầu, càng miễn bàn tới bên dưới, sợ là đã lầy lội một mảnh. Tống Lam khó nhịn né tránh, thủy dâm đã thấm ướt cả lớp y phục bên dưới.
"Thoải mái sao, Tống Lam?" Thanh âm Tiết Dương trầm thấp, như ở tận đáy vực sâu, đôi môi dán chặt bên tai y, thậm chí còn nghe không rõ ngôn ngữ của hắn chỉ có cảm giác khí tức ấm áp.
Ngón tay Tiết Dương bắt đầu tiến vào hậu huyệt, khuấy đảo bên trong một mảnh ấm áp, thân thể Tống Lam chưa trải nghiệm qua sự tình này bao giờ, vô ý thức thắt chặt hậu huyệt, cảm thụ được ngón tay Tiết Dương cắm ở huyệt đạo trừ oạt.
"Ô. . . A... !" Tống Lam gần như tuyệt vọng kêu rên ngâm một tiếng, thân thể run lên, trước mắt thấy không rõ cái gì, một lát phục hồi tinh thần lại, trên người hai người đều dính vào bạch dịch nóng hổi.
Không nghĩ tới thân thể y đã mẫn cảm đến mức vừa mới bắt đầu cũng đã kết thúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com