Chương 30 - Hành lý
#12 – Hành lý
"Lại đây, hôn mị một cái nào," Sakura nói.
Cô cúi về phía trước định hôn nhẹ lên đầu chú mèo màu cam đang nằm gọn trong vòng tay. Nhưng mèo ta liền nhảy ra ngoài ngay tức khắc.
"Này! Sao lại bỏ chạy thế hả?!"
Maru vọt ra khỏi phòng khách mà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Mèo ta đi thẳng vào phòng ngủ của hai cô gái, nơi Eunbi đang bận rộn sắp xếp quần áo vào vali.
"Maruchan, sao vậy?" cô dịu dàng hỏi.
"Này Miyawaki Kwon Maru cưng ở đâu rồi?!" tiếng Sakura từ phía ngoài vọng vào.
Eunbi bật cười và bế cục bông màu cam lên. Chú mèo ngay lập tức nằm ngoan ngoãn và gầm gừ thỏa mãn khi Eunbi xoa nhẹ vành tai.
"Này, không công bằng tí nào," Sakura nói. Cô đứng trước cửa, có vẻ bất bình.
"Sao Maru lại nghe lời chị mà lúc nào cũng bơ lác em vậy?" cô hỏi. Sakura bước lại gần vợ và ngồi xuống thảm cùng cô ấy.
Eunbi lờ Sakura đi và xoa bụng Maru. Nhóc mèo đột nhiên di chuyển lại gần mặt Eunbi, chạm mũi lên cằm của cô.
"Aww," Eunbi cúi xuống và hôn nhẹ lên miệng Maru.
Sakura nhìn một người một mèo trước mặt mà choáng váng.
"MARU CÒN CHO PHÉP CHỊ HÔN NỮA Ư?!"
"Đừng có la lên vậy, em làm Maruchan sợ bây giờ."
"Kh-không, chuyện này đã diễn ra bao lâu rồi? Cả hai đã lén hôn nhau sau lưng em bao lâu rồi hả?"
Eunbi cười lớn và thả Maru xuống sàn. Chú mèo màu cam lượn lờ quanh căn phòng, rồi nhảy lên giường, hít ngửi mùi ga giường mới thay.
"Thật không công bằng! Em mới là người mang Maruchan về! Em mới là người muốn nuôi mèo cơ mà!" Sakura tiếp tục.
"Well, nếu em chịu khó quan tâm đến Maruchan hơn là trò Apex Legends thì có khi nó cũng hôn em rồi đó."
Sakura trợn mắt, "Là vì chị mua trò Apex Legends cho em làm quà đấy chứ, giờ đừng có nói tới chuyện "vợ game thủ" nữa mà."
"Chị phải nói chứ. Em cứ lải nhải rằng cần mua thêm xu ngay khi vừa ngủ dậy và cả trước khi đi ngủ mới tệ chứ. Sakura, thậm chí trong mơ em còn lẩm bẩm về chuyện xu xèng," Eunbi đáp.
Sakura nhe răng cười. Cô nhích lại gần Eunbi và ngồi xuống cạnh cô ấy, tới khi đầu gối hai người chạm nhau.
"Chị thực sự phải yêu em nhiều lắm nhỉ?" cô nở nụ cười ranh mãnh.
Eunbi thở dài, "Chị nghe vợ người khác đòi tặng nhẫn kim cương với quần áo đắt tiền, còn vợ mình thì lại hỏi xin mua xu chơi game."
"Vâng, nhưng dù có như vậy thì chị vẫn yêu em nhỉ."
Eunbi quay sang nhìn Sakura, "Yêu là mù quáng mà."
Sakura khúc khích cười và đặt một tay lên eo vợ mình, kéo cô ấy lại gần hơn. Cô ấn môi mình lên môi cô ấy, và Eunbi đáp lại nụ hôn ngay lập tức. Eunbi đẩy ra trước khi Sakura trở nên cuồng nhiệt hơn.
"Được rồi, tới vậy thôi. Tối nay chúng ta cần phải sắp xếp đồ đạc cho xong. 9 giờ sáng mai bay rồi."
Sakura trề môi, "Nghỉ một chút được không? Nhanh thôi mà?"
Eunbi đẩy nhẹ vai Sakura, "Làm ơn kiềm chế hormones của em đi. Thay vào đó em có thể giúp chị sắp xếp quần áo để mang đi Seoul đấy."
"Nhưng em đã xếp xong trang phục mà em muốn mang đi rồi."
Cô gái lớn hơn liếc nhìn đống quần áo trên giường.
"Em thực sự muốn mang đi mười cái áo hoodie đấy à?"
"Ch-chúng ta sẽ ở đó 2 tuần cơ mà! Em cần nhiều quần áo một chút!"
"Không được, chọn lấy hai cái thôi. Không có nhiều chỗ trống đủ để nhét đống đó đâu. Với lại, chúng ta sẽ dự đám cưới của Irene, còn phải tham gia một số bữa tiệc nữa. Chị không cho phép em mặc quá đơn giản như vậy đâu."
Sakura thở dài và chọn lấy hai trong số mười cái áo trên giường.
"Lỡ em không có đủ đồ để mặc thì sao? Những hai tuần..."
"Chị sẽ mua quần áo mới cho em ở Seoul."
Sakura khịt mũi, "Ah, chị giải quyết mọi chuyện thật dễ dàng bằng tiền nhỉ? Giàu có thích thật."
Eunbi lườm vợ mình, Sakura liền nuốt khan.
"Sao em lại muốn gây chuyện với chị?"
"E-em không có. Em chỉ nói vậy-
"Em biết là chị không thích em nói về chuyện giàu có của gia đình mà."
"C-cưng à, em xin lỗi. Em chỉ đùa thôi mà."
Eunbi lắc đầu và tiếp tục sắp xếp quần áo. Sakura trèo xuống giường và ngồi xuống bên cạnh cô, không nói gì. Nhìn cô ấy có vẻ tội lỗi. Sakura giúp Eunbi gấp đồ để xếp vào vali.
"Sếp của em cho phép em nghỉ hai tuần rồi à?" cô hỏi Sakura, giải tỏa bầu không khí căng thẳng.
"Hmm, về chuyện đó."
"Sao vậy?"
"Em đã xin nghỉ phép nhưng ông ta không đồng ý. Ổng nói hai tuần là quá dài trong khi công ty đang vào thời kì bận rộn."
"Eh? Vậy rồi sao?"
"Vậy nên em bỏ việc rồi."
"Cái gì? Em bỏ việc?!"
Sakura gật đầu, "Chị à, chị đã bảo em bỏ việc và vào làm cho công ty của chị mà. Với lại, em không thể bỏ lỡ đám cưới của Irene được, em chắc chắn là mẹ chị cũng mong em có mặt. Đó là một sự kiện trọng đại của gia đình mà. Gia đình của chúng ta. Em không thể để lỡ được."
Eunbi nhìn vợ chằm chằm, câm nín.
"Sao thế chị?"
"Nghe em nói tự nhiên chị thấy em hấp dẫn quá, em đã hi sinh mọi thứ vì chị..." Eunbi nói, ánh mắt cô trở nên khác thường.
Sakura nuốt khan, "Unnie, chị luôn thấy hứng thú với em vào những thời điểm thật kì quặc. Lúc em nấu nướng, giặt giũ hay dọn chậu cát của Maru, có lần em đang nói tới bộ phim vừa xem và-
Đột nhiên Eunbi ôm lấy khuôn mặt Sakura và hôn cô gái thật sâu. Cô đẩy Sakura nằm lên đống quần áo, bàn tay lần mò lột áo của vợ mình ra.
Sakura bật cười, "Cái này không giống mong đợi của em lắm, nhưng em không có ý kiến gì đâu."
"Well, em nói là muốn làm nhanh mà," Eunbi nói thầm vào tai vợ mình.
Sakura cười khúc khích trong khi kéo chiếc quần thể thao của Eunbi xuống.
"Kwon Eunbi, nhiều lúc chị thật là ngẫu hứng quá."
Eunbi đang bận rộn vùi vào cổ Sakura thì đột nhiên cô dừng lại và nhìn quanh.
"Gì vậy? Sao chị lại dừng?"
"Ai mở cửa sổ vậy?"
"Cửa sổ? Oh, là em đó. Vừa nãy có hơi bí-
Eunbi cúi đầu nhìn vợ mình, nét mặt nghiêm trọng.
"Maruchan đâu rồi?"
Sakura nhận ra cô vừa mắc một sai lầm chết người.
Hai người bật dậy khỏi thảm và bắt đầu tìm kiếm chú mèo. Eunbi nhanh chóng đóng cửa sổ lại và ra khỏi phòng.
"Maruchan, Maruchan, lại đây nào," cô gọi. Eunbi bước vào phòng khách và tìm chú mèo màu cam phía sau bàn uống nước. Cô đi quanh nhà trong khi chỉ mặc đồ lót nhưng vì quá lo lắng nên chẳng còn thời gian mà chú ý tới áo quần nữa.
"Kkura em đã thấy Maruchan chưa?" Eunbi hỏi. Cô nhìn Sakura, rơm rớm nước mắt.
"Em chưa thấy, unnie. Em vẫn đang tìm. Đôi khi nhóc đó vẫn trốn đâu đó cho vui mà."
Eunbi nắm lấy cánh tay Sakura, "Lỡ Maruchan nhảy ra khỏi cửa sổ thì sao? Đây là tầng 15 đó..."
Sakura nuốt khan, cảm thấy tội lỗi cực độ vì đã mở cửa sổ.
"Chị đừng lo lắng, em đảm bảo nhóc Maru đang ở đâu đó quanh đây thôi."
Họ quay trở lại phòng ngủ, Eunbi bước tới cửa sổ và nhìn ra phía ngoài căn hộ.
"Maruchan~ lại đây nào, món cá ngừ yêu thích của cưng nè," Sakura cầm một lon đồ ăn mèo trên tay.
"Là cá ngừ hảo hạng ngâm sốt tôm hải sản đây ~"
"Được rồi Maru, cưng mà không bước ra thì má sẽ ăn hết đó..."
Bỗng nhiên đống quần áo trên thảm chuyển động. Có thứ gì đó nhiều lông và màu cam bước ra từ dưới cái áo hoodie màu vàng.
"Meo."
"MARUCHAN!" cặp đôi đồng thanh reo lên.
Eunbi bế Maru lên và hôn lên đỉnh đầu chú mèo. Sakura vòng tay ôm lấy cả Eunbi và Maru.
"Tưởng đã mất cưng rồi đó!"
"Lần sau má gọi phải meo một tiếng nghe chưa!"
Cả hai phủ lên chú mèo hàng đống nụ hôn tới khi mèo ta chịu không nổi. Maru nhảy khỏi vòng tay Eunbi và chạy vào bếp.
"Nhóc mèo hư. Chúng ta đang dở...chuyện!"
"Em không nên bất cẩn mở cửa sổ như vậy, Sakura. Đừng đổ lỗi cho Maruchan."
Sakura trợn mắt, "Chị lúc nào cũng về phe Maru."
Eunbi khoanh tay lại, "Well, vậy Maru tự mở cửa sổ chăng? Em mới là người-
Cô bị ngắt lời bởi một nụ hôn, kèm theo một vòng tay quanh eo thật chặt, kéo cô lại gần cho nụ hôn sâu hơn nữa. Eunbi bị đẩy vào tường, không còn đường thoát. Sakura dứt khỏi nụ hôn và nhìn vào mắt vợ mình.
"Hoàn thành việc chị bắt đầu đã."
"Nhưng mà em đã hứa cho Maru ăn cá ngừ rồi."
Sakura thở dài, "Oh, thôi mà."
"Cho nhóc Maru ăn cá đã."
"Được rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com