Chương 6
⑥
Hôm nay tông chủ và phu nhân cãi nhau.
Nguyên nhân là... Tắc Lăng Tô thị vừa gửi đến một phong thư.
"Thư này... Tông chủ có biết chưa?"
"Tông chủ chưa biết, thư này là lặng lẽ đưa tới, nói là chỉ có ngài mới có thể xem."
"Lui ra đi."
May mắn là Lam Hi Thần không biết, nếu không bình dấm chua này không biết sẽ đổ bao nhiêu lần nữa.
Đối với Tô Thiệp, trong lòng Kim Quang Dao toàn là hổ thẹn, nên y đối với Tắc Lăng Tô thị cũng chiếu cố nhiều một chút, Kim Quang Dao tự mình chọn một người có thể tin được làm Tông chủ, trong bóng tối cũng âm thầm đề bạt, chiếu cố. Tô Thiệp... Y cảm động với lòng trung thành của hắn, không thể không cảm thán một tiếng.
Trong thư nói, sổ sách của Tô thị gần đây có sai, kế toán tiên sinh lại trùng hợp là trong nhà có việc, xin nghỉ về nhà. Tô thị nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không tính là nhỏ, loại chuyện như sổ sách cũng không phải trò đùa, xảy ra sai sót không chừng sẽ có chuyện.
Y cần đi xem.
Tô thị trung thành, nói không chừng... Sẽ trợ giúp Cô Tô Lam thị cùng Lan Lăng Kim thị.
Lại nói, năm đó Kim Quang Dao được bình dấm chua nhà mình cứu về, trong ba ngày ba đêm đó Tắc Lăng Tô thị đã ở bên ngoài bảo vệ, đã ra sức không ít.
Phải nói như thế nào đây...
Kim Quang Dao đỡ trán, nếu nói ra, người kia không biết sẽ nghĩ sao đây. Khả năng ăn dấm của Lam thị song bích chính là một kẻ so một kẻ mạnh, hống cả buổi mới hả giận đã là may mắn rồi.
Kỳ thật Kim Quang Dao cũng không sợ gì, nhưng mà... Mỗi lần nhìn thấy Lam Hi Thần nhíu mày đứng trước mặt y, một lời cũng không nói, y cảm thấy cực kỳ đau lòng. Lần trước y bất quá chỉ nhắc đến Tô thị, thì đã nằm liệt ở trên giường một ngày.
Nhưng nếu nói dối lừa hắn, sợ là lúc bị vạch trần y sẽ còn thảm hơn.
Tông chủ phu nhân cắn răng một cái, giậm chân một cái, vẫn quyết định nói thật.
"A Dao?"
Lam Hi Thần ngẩng đầu liền thấy người ở đầu quả tim mình đang cười ngọt ngào với hắn, còn đang cầm cái gì đó.
Lam Hi Thần bật cười, "Đứng đấy làm gì, mau vào đây."
Kim Quang Dao thuận theo ngồi xuống, nhíu nhíu mày, dáng vẻ nhìn như rất ủy khuất, "Ta biết ngươi không thích bị người khác quấy rầy ở thư phòng, nên mới cố ý không vào, không ngờ Hi Thần ca ca còn la ta, thật sự là oan ức."
Lam Hi Thần chọc chọc chóp mũi y, "A Dao cũng biết nói đùa sao."
"Ở đâu mà nói đùa, rõ ràng là nói thật, Nhị ca đừng có nói oan cho ta."
"Quậy phá."
"Vâng vâng vâng, đương hiên ta thể không đoan chính bằng Trạch Vu Quân ~"
Lam Hi Thần nói không lại y, thân mật nhích người ra trước một chút, hôn trán y, "A Dao càng ngày càng trẻ con."
Kim Quang Dao sau khi nghe xong gương mặt liền đỏ lên, mở to đôi mắt nhìn hắn chằm chằm, "Trạch Vu Quân thật là càng ngày càng biết dỗ người."
"Biết làm sao được, bất đắc dĩ là trong nhà có một đứa trẻ."
Kim Quang Dao giật bôi trán của hắn xuống, "Ngươi mới là trẻ con!"
Trêu ghẹo dùng một cái hôn ngọt ngào, không thể tốt hơn.
"A Dao có chuyện gì sao?"
"Có. Ngươi nhìn cái này."
Quả nhiên, y nhìn sắc mặt trầm xuống của Lam Hi Thần.
"Cái kia..."
"A Dao muốn đi?"
Kim Quang Dao ôm eo hắn, "Người ta đã viết thư nói rõ như vậy, không đi chẳng phải khiến người ta mất mặt sao?"
"Bất quá chỉ là kế toán thôi, tùy tiện chọn một người là được, chẳng lẽ đường đường Tông chủ phu nhân của Cô Tô Lam thị lại phải hạ mình đi làm kế toán cho Tắc Lăng Tô thị sao!"
Hắn phất tay áo, liền định cầm bút hồi âm.
Kim Quang Dao dở khóc dở cười, vội vàng kéo hắn, "Ây da, có ai mà tùy tiện ăn dấm như vậy, Tô thị..."
"A Dao."
"Hả?"
"Từ lúc ngươi bước vào thư phòng, đến bây giờ nửa câu cũng không rời Tô thị..."
Kim Quang Dao sững sờ, nhìn hắn, "Không phải..."
"A Dao, lúc ngươi vừa mới vào đã nói đùa với ta, có phải là để khiến ta vui vẻ..."
"Hi Thần..."
Y không phủ nhận.
"Quả nhiên là A Dao tốt của ta.. A."
Lam Hi thần cười khẽ, đẩy tay y ra, "Luận tâm cơ, ta vẫn là không thể sánh với ngươi..."
"Tâm cơ? Ngươi nói đây là tâm cơ?"
Kim Quang Dao không thể tin được, kinh ngạc nhìn hắn.
Lam Hi Thần không nói, mất hồn mất vía đi ra cửa.
"Lam Nhị ca ca, ngươi có phát hiện không, huynh trưởng bọn họ, hôm nay có chút không đúng."
"Đúng vậy."
"Bình thường tẩu tử vừa đến gần thì huynh trưởng liền ấm áp ôn nhu, che chở tẩu tử hệt như bảo bối, nhưng hôm nay hình như tẩu tử cố ý tiếp cận huynh trưởng... Thật kỳ quái."
"Hôm nay Tô thị gửi thư tới."
"Tô... Tô thị? Trách không được... Ha ha ha, Lam Trạm, ngươi cùng huynh trưởng thật là... Ha ha ha ha..."
Lam Vong Cơ nắm lấy hắn, "Đừng cười."
"Sao nào, đã ăn dấm mà còn không cho người ta nói?"
"Ngụy Anh, mỗi ngày."
"Đừng đừng đừng, Lam Nhị ca ca, ta đau thắt lưng ~"
Bây giờ đã là đêm khuya, Hàn thất lại đèn đuốc sáng trưng.
Kim Quang Dao thở dài, Lam Hi Thần quả thật đã giận y.
"Thật là một bình dấm chua!"
Nghe đệ tử đến báo, ban đêm Tông chủ chưa ăn gì, dâng trà cũng không uống.
Thật là, rõ ràng là tự ăn dấm bậy, lại muốn ta đến dỗ.
Kim Quang Dao khoác đại một kiện áo ngoài, thở dài một hơi, đi thư phòng tìm hắn.
Người kia cúi đầu xoa mi tâm, trên thư án đặt rất nhiều công văn, bộ dạng cực kỳ mệt mỏi.
"Hi Thần ~"
Lam Hi Thần giật mình, nhìn y không nói lời nào.
"Sao vậy, chỉ mới nửa ngày không gặp đã không nhận ra ta?"
"Ta chỉ..."
Lam Hi Thần đứng lên, nhất thời luống cuống.
"Hả, tưởng là ta không nói tiếng nào liền đi?"
"... Ân."
Kim Quang Dao đi lên, hôn hôn mi tâm hắn, "Thật là khờ, ngươi là phu quân của ta, muốn làm gì ta cũng sẽ nói với ngươi một tiếng."
"A Dao..."
Cả thân hình cao to của Lam Hi Thần chôn vào cổ y, có chút nũng nịu.
"Thật xin lỗi... Ta không phải cố ý nói..."
"Ta biết. Bình dấm chua nhà ta đã đổ, làm ngập cả Vân Thâm Bất Tri Xứ này. Lại nghe nói có vị Tông chủ nào đó nửa ngày không ăn không uống, ta thế không nỡ tức giận."
"Thật xin lỗi A Dao, thật xin lỗi..."
Lam Hi Thần ghé vào lỗ tai y nhỏ giọng thì thầm, hệt như một hài tử đang chịu ủy khuất.
"Giữa chúng ta không cần nói xin lỗi, ngươi biết ta không thích nghe."
"Hi Thần, ta không có giận. Thật sự là không có."
"Ta không nên... Tùy tiện nổi giận với ngươi."
Trong giọng nói của Lam Hi Thần toàn là hối hận.
"Vậy lần sau đừng như vậy nữa ~"
"Ân."
Kim Quang Dao hôn nhẹ lên môi hắn, "Vậy chúng ta về phòng được không?"
"Được."
Cuối cùng, nghe người của Tô thị nói, Lam thị Tông chủ và Tông chủ phu nhân đã cùng tới.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com