Chương 19
"Shindou, cậu đã tính toán trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp?" Ogata thấy Shindou sau khi nói xong liền biểu hiện bộ dáng bất an, cũng không có tiếp tục đề tài vừa rồi, chờ đem người đưa đến cửa, mới nhớ tới việc hỏi cậu đáp ứng Danh nhân Touya, "Là năm nay tham gia kỳ thi?"
Hikaru nguyên bản cảm thấy như vậy là quá nhanh, nhưng mà suy nghĩ lại, nếu chính mình lại không nhanh một chút đứng ở vị trí cao, Sai nên làm cái gì bây giờ? Hôm nay cùng Danh nhân Touya đánh cờ làm cậu suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện, cậu nói: "Đúng vậy, năm nay."
Ogata nhìn Hikaru, "Tôi không biết cậu vì cái gì lại muốn che dấu thực lực chân chính của mình, nhưng tôi hy vọng, cậu đặt quân cờ xuống chính là toàn bộ thực lực của cậu, mà không phải là dấu diếm. Cậu biết đến, kỳ sĩ trong khi đánh cờ mà dấu diếm thực lực, là vũ nhục đối thủ."
"Em không biết điều gì làm ngài hiểu lầm, nhưng mỗi quân cờ em đặt xuống đều đại biểu cho chính mình." Hikaru không nghĩ làm Ogata tiếp tục làm Sai thương tâm, Sai hiện tại thật vất vả mới trở lại bên cạnh mình, nếu làm anh lại một lần nữa rời đi......
Hikaru cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.
"Cậu hiểu là được." Ogata nhìn nhìn sắc trời phương xa, "Đã khuya, cậu trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi."
=====
Buổi tối hôm nay, không khí trong nhà Shindou nặng nề.
Hikaru sau khi tắm rửa xong, liền yên lặng mà bò lên trên giường nghỉ ngơi, nhưng Sai tựa hồ không muốn để Hikaru nghỉ ngơi sớm như vậy, "Hikaru...... nếu hôm nay là em đánh cờ, nhất định có thể đánh ra bước cờ càng tuyệt diệu phải không?" Một đám bọn họ đều chờ mong cùng Hikaru đánh cờ, mà chính anh......
Sai là một người thực tự tin về thực lực của chính mình đối với cờ vây, nếu không cũng không chấp nhất ngàn năm lâu như vậy.
Nhưng là hiện tại....... Hikaru trầm mặc ngẩng đầu, qua thật lâu cậu mới tìm được thanh âm của mình, "Sai, bước cờ của anh, chính em cũng không suy nghĩ đến, cho nên, không cần thiết quá để ý đến lời của bọn họ nói."
Sai: "......" Bỗng nhiên cảm thấy thực không cam lòng.
Hikaru có thể cảm nhận được tâm tình của Sai, cậu an tĩnh cuộn tròn trong chăn, chính cậu đã trải qua rất nhiều đời, đã tưởng rằng sẽ không chơi cờ, cho nên cả đời này toàn bộ ván cờ đều giao cho Sai.
Khiến cho Sai đánh cờ!
=====
"Không nghĩ tới bạn học Shindou cũng sẽ chơi cờ vây, đột nhiên nói ra muốn tham gia kỳ thi kỳ thủ chuyên nghiệp, thật là làm tôi giật mình." Chủ nhiệm lớp Hikaru nhìn Shindou Mitsuko ngồi đối diện, toát ra biểu tình vui sướng, so sánh với Mitsuko đối diện làm đối lập.
Chủ nhiệm lớp: "Trường học của chúng tôi, tân sinh năm nhất ghi danh chức nghiệp cờ vây trừ bỏ Touya Akira chính là Shindou-kun. Nghe đồn Touya-kun coi Shindou-kun là đối thủ có kỳ lực tương đương, xem ra là thật sự. Ngài xem qua....... Không cao hứng sao?"
Shindou Mitsuko nghe nói qua câu lạc bộ cờ vây trung học Kaio rất nổi tiếng, nhưng lại không hề nghĩ tới cờ vây thế nhưng có thể cùng con trai của mình có quan hệ với nhau, hơn nữa nghe thầy giáo đánh giá, thực lực của con trai mình còn không thấp?
"Không...... Không có không cao hứng." Mitsuko chạy nhanh phủ nhận nghi vấn của thầy giáo, "Chỉ là đột nhiên biết được tin tức này, còn không kịp phản ứng thôi."
Chủ nhiệm lớp, "Shindou-kun làm ơn ta báo cho ngài việc này, nguyên lai là có dụng ý, thỉnh ngài đi theo tôi."
Mitsuko không biết thầy giáo muốn mang bà đi nơi nào, thời điểm đi qua một dãy phòng học, nàng còn thấy được bộ dáng nghiêm túc học tập của con trai mình. Chủ nhiệm lớp cười cười, sau đó chỉ vào một phòng học, "Ở bên này."
"Câu lạc bộ cờ vây?" Mitsuko nhìn thoáng qua bảng tên phòng học, sau đó lại nhìn vào bên trong, thế nhưng tất cả đều là những đứa nhỏ ở bên trong chơi cờ. Bộ dáng một đám nhỏ nghiêm túc làm nàng ngạc nhiên, "Những đứa nhỏ này như vậy...... Gia trưởng sẽ không lo lắng cho vấn đề việc học sao?"
Chủ nhiệm lớp lắc đầu, "Bọn họ tuy rằng yêu thích cờ vây, nhưng là việc học cũng là rất tốt."
Nói đến cũng phải, đây chính là trung học Kaio! Shindou Mitsuko hơi xấu hổ che mặt.
Chủ nhiệm lớp: "Chỉ là...... những đứa nhỏ này nỗ lực như thế nào, ở phương diện cờ vây đều không bằng Touya-kun cùng Shindou-kun, cho nên bọn họ hiện tại liền vô pháp tham gia kỳ thi chuyên nghiệp."
"Kỳ thi đó rất khó khan sao?" Mitsuko không hiểu cờ vây, hiện tại nghe được thầy giáo nói nhiều người như vậy cũng không thể tham gia kỳ thi, liền ẩn ẩn vì con trai của mình lo lắng lên.
"Ha ha......." Chủ nhiệm lớp bị phản ứng của Mitsuko chọc cười, "Mẹ của bạn học Shindou, hy vọng ngài đừng khẩn trương như vậy, đây đều là con đường mà bọn họ tha thiết ước mơ, mặc kệ có bao nhiêu gian nan khó khăn đều lựa chọn bước lên con đường này. Tôi tin tưởng lựa chọn của Shindou-kun, cậu ấy nhất định sẽ không làm bản thân lâm vào hoàn cảnh gian nan."
"Tôi biết." Mitsuko cũng biết con trai mình đã trở nên trầm ổn, có ý nghĩ của chính mình, đã không phải đứa nhỏ nghịch ngợm tùy hứng lúc trước.
Chủ nhiệm lớp cái gì đều không nói, mang Mitsuko tham quan câu lạc bộ cờ vây, lại đi tham quan những chỗ khác. Cơ hồ những người nhận thức Shindou Hikaru đều đối với người này ấn tượng rất sâu, nghe được mọi người đối với con trai mình đánh giá tốt như vậy, Mitsuko cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Đáng tiếc hôm nay Touya-kun không ở." Chủ nhiệm lớp nguyên bản muốn mang Shindou Mitsuko cùng mẹ của Touya gặp mặt, hai người nếu gặp mặt nói chuyện phiếm, khẳng định có rất nhiều đề tài cộng đồng.
Mitsuko nghi hoặc nhìn về phía thầy giáo, "A? ........ A!" Bà nghĩ đến, một đứa nhỏ mấy hôm trước tới trong nhà làm khách, gọi là "Touya Akira" là con trai Danh nhân Touya, cũng là học sinh trung học Kaio, là một tiểu kỳ sĩ. Ngay lúc đó bà nghe con trai mình giới thiệu, chỉ là hơi chút lưu ý, không nghĩ tới bọn họ ở trường học còn có liên hệ như vậy.
=====
Sai nhìn thấy mẹ Hikaru đi ngang qua cửa phòng học, lập tức liền chỉ về hướng đó, "Hikaru, mẹ vừa mới đi ngang qua đó!"
"Em biết." Hikaru trong lòng trả lời Sai, thuận tay nhớ kỹ trọng điểm thầy giáo nói, tuy rằng những điểm này cậu đã thuộc lầu lầu.
Sai an an tĩnh tĩnh nhìn Hikaru, cuối cùng mới hỏi: "Hikaru em thực sự muốn tham gia kỳ thi kỳ thủ chuyên nghiệp sao?"
"Sau khi đủ tư cách tham gia kỳ thi, Sai liền có thể cùng rất nhiều kỳ sĩ mạnh đánh cờ." Hikaru muốn mượn Sai lấy lại danh hiệu Bản nhân phường, "Anh không nghĩ lấy về danh hiệu Bản nhân phường sao?"
"Bản nhân phường......" Sai nghe ba chữ như vậy, bỗng nhiên phản ứng có chút trở tay không kịp.
"Anh cũng nghĩ Shusaku phải không?" Khoảng thời gian trước lúc Sai nhắc tới Shusaku, bộ dáng tràn đầy hoài niệm làm cậu rất là hâm mộ, "Qua một đoạn thời gian, chúng ta liền đi xem Shusaku cùng đi nhìn quê cũ của anh đi."
"A?" Sai hoàn toàn ngốc.
=====
Trước cuộc thi cờ vây quốc tế nghiệp dư, Waya đột nhiên bị thầy của mình bắt bản thân cùng một người nước ngoài đánh cờ, cậu đau đầu nhìn người trước mắt, người chung quanh đều đang nghị luận SAI là ai, cố tình cậu chỉ có thể ở chỗ này bồi kỳ sĩ nghiệp dư đánh cờ.
Thật là, cậu cũng rất muốn biết SAI là ai!
Hôm nay Ogata cũng tới hội trường cuộc thi quốc tế nghiệp dư, nguyên bản anh muốn mang theo Akira cùng Shindou cùng nhau lại đây mở rộng tầm mắt, không nghĩ tới hai đứa nhỏ thế nhưng đã hẹn sẵn muốn đi mộ Shusaku...... Cuối cùng anh chỉ có thể một mình tới đây.
Nghĩ đến nụ cười có chút giống hồ ly của Shindou Hikaru, Ogata đột nhiên...... có chút tịch mịch.
Lúc đi tới hội trường, bỗng nhiên phát hiện có chút ầm ỹ, "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Ogata tiên sinh, đã lâu không gặp." Kurata thấy người tới là Ogata, lập tức đứng lên cùng anh chào hỏi.
Morishita thực mờ mịt, "Như thế nào? Cậu nhận thức Ogata?"
Nhưng mà người trả lời vấn đề của Morishita lại là Ogata, "Kurata trước kia thường tham gia hội nghiên cứu cờ vây của Danh nhân." Ngụ ý, bọn họ chính là nhận thức như vậy, sau đó Ogata mặc kệ Morishita đối đãi với anh như thế nào, tiếp tục nói: "Ta là tới cấp mọi người cỗ vũ, lại nói...... Hội trường giống như có điểm ầm ỹ?"
"Trên mạng giống như có một cao thủ rất lợi hại." Kurata có chút bối rối, cậu ta gãi gãi ót, cùng Ogata nói.
Ogata có chút cảm thấy hứng thú, "Cao thủ?" Cái gì cao thủ so với Shindou còn có ý tứ?
Morishita bỗng nhiên nghĩ đến đệ tử của mình vừa rồi cũng nhắc đến trên mạng xuất hiện một người rất là lợi hại, ông đối với Ogata nói: "Đúng rồi, Waya có nói......."
Nhưng Morishita còn không có nói xong đã bị một tuyển thủ đánh gãy, "Tôi là Lý Lâm Tân người Trung Quốc, tôi từng cùng anh ta đánh cờ, giữa ván cờ nhận thua."
"Ồ?" Ogata chính mình cũng sẽ ngẫu nhiên lên mạng đánh cờ vây, ngẫu nhiên thắng một kỳ sĩ nghiệp dư không xem như là việc gì lạ, "Chẳng lẽ người kia không phải kỳ thủ chuyên nghiệp?"
"Hẳn là không phải, SAI thường xuyên xuất hiện, không chọn đối thủ, kỳ thủ chuyên nghiệp có nhiều thời gian như vậy sao?" Lý Lâm Tân trả lời rất là khẳng định.
Ogata đột nhiên nghe được tên "SAI" này, mơ hồ cảm thấy dạ dày đau.
"Tôi là đại biểu Hàn Quốc, tôi họ Kim, tôi không quen biết SAI......" Một vị thiếu niên mang kính mắt lại đây gia nhập bọn họ giao lưu, "Nhưng là trước khi bay qua Nhật Bản một ngày, tôi nhận được điện thoại của bạn bè. Bạn tôi là kỳ thủ chuyên nghiệp thất đoạn Hàn Quốc, cậu ấy nói 'Tôi vừa cùng SAI đánh cờ, cậu đi Nhật Bản, giúp tôi hỏi một chút chuyện có quan hệ với anh ta'."
Kim: "Cậu ấy nói SAI tuyệt đối là kỳ sĩ đứng đầu Nhật Bản."
Ogata: "......" Thất đoạn không tính là gì, cậu ta liền Danh nhân đều thắng......
Lý Lâm Tân: "Không đúng, tôi vừa rồi cũng nói qua, anh ta không phải kỳ thủ chuyên nghiệp."
Kim: "Nếu không phải kỳ thủ chuyên nghiệp, như vậy, anh ta từng thua trên tay ai?"
Ogata tán thành gật đầu, "Xác thật không có thấy qua cậu ta bại trên tay ai."
Lời Ogata vừa nói ra, mọi người đều kích động lên, "Ogata tiên sinh biết SAI?!"
Ogata bị phản ứng quá kích của những người này dọa đến, anh còn không có nói cái gì, đột nhiên một thiếu niên chạy đến hô lên: "Mọi người là đang thảo luận về SAI sao?"
Có Waya vào đội ngũ liền hận không thể đem những việc mình biết nói hết ra, "SAI không phải kỳ thủ chuyên nghiệp, bởi vì anh ta......"
Morishita kịp thời cản lại Waya, "Thầy đã nghe em nói qua, em từng cùng anh ta đánh cờ đúng không? Anh ta là người như thế nào?"
Ogata nguyên bản tưởng cùng mọi người nói, đứa nhỏ sử dụng tài khoản id SAI này thực nhanh sẽ là kỳ thủ chuyên nghiệp, cảm ơn mọi người chiếu cố. Hảo hảo khoe ra một chút kỳ lực siêu cao của đứa nhỏ nhà mình, lại không nghĩ đến bị người khác đánh gãy, anh cao lãnh hướng người bên cạnh hỏi, "Cậu ta là ai?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com