Chương 23
Sau khi Ngu phu nhân rời đi, Giang Phong Miên hạ lễ xin lỗi Kim Quang Thiện. Tuy rằng Thanh Đàm hội Thanh Hà lần trước tan rã trong không vui, nhưng Giang Phong Miên vẫn luôn cảm thấy mình ít nhiều cũng nên đi liếc mắt nhìn tiểu hài tử kia một chút. Cho dù hài tử kia có thể sẽ căm thù hắn, cho dù giữa bọn họ sớm đã không còn gì để nói...
Quay đầu nhìn lại quá khứ, thật là một bước đi sai, cả đời đều sai a! Hắn cúi đầu tự cười chế nhạo mình một cái, ngẩng đầu lên, lại là nho nhã ôn nhuận Vân Mộng Giang tông chủ.
Lam gia vì hiềm khích giữa hai gia tộc mà nhường lại nhã thất, nhưng dù sao cũng là hai đại gia chủ, đương nhiên vẫn sẽ an bài đệ tử đứng ở cửa chờ sai sử. Lúc Giang Phong Miên đưa ra yêu cầu muốn gặp đồ tôn của Bão Sơn Tán nhân, đệ tử nọ nhớ tới lời dặn của Lam lão tiên sinh, gật đầu dẫn đường cho hắn.
Kẻ mang theo tâm tư bất tử muốn ôm đùi Bão Sơn Tán nhân, Kim Quang Thiện, đuổi theo hắn. Không quá mười lăm phút, hai người họ bất ngờ gặp được Ngu Tử Diên mặt đầy sương lạnh và Giang Vãn Ngâm.
Bốn người phân phân hợp hợp chưa tới một canh giờ lại tiếp tục gặp nhau, trừ bỏ hừ lạnh một tiếng thì chẳng còn gì để nói, không khí đầy áp lực trầm mặc, đệ tử dẫn đường dọc đường đi vẫn luôn an an tĩnh tĩnh, làm bốn người phía sau an tâm thở phào nhẹ nhõm.
Trừ Nhị công tử Nhiếp gia ra, những người còn lại trong nội đường đều là tu vi cao cường, bọn họ sớm đã nghe được tiếng bước chân từ xa, liền ngừng câu chuyện, làm bộ như đang phẩm trà đàm đạo.
Sự thật đúng như dự liệu của Ngụy Vô Tiện, người tới đúng là Kim Quang Thiện và Giang thị phu thê.
Kim Quang Thiện và Giang Phong Miên vừa bước vào đã bị những người trong phòng dọa cho nhảy dựng, nhìn thấy Thanh Hành quân, Xích Phong tôn và Bão Sơn Tán nhân đồng thời cùng ở đây, bọn họ thấy có chút lo sợ.
Kim Quang Thiện tập trung suy nghĩ một chút, có Bão Sơn Tán nhân ở đây, ba thế lực này hợp lại tuyệt đối không thua kém Kỳ Sơn Ôn thị a, hắn phải vì lập trường của Lan Lăng Kim thị mà suy nghĩ kĩ chuyện này rồi.
Xích Phong tôn và Thanh Hành quân liếc nhau, Lan Lăng Kim thị phú khả địch quốc*, cho dù không thể kết minh cũng không thể đẩy vào tay Kỳ Sơn Ôn thị được, hai người vui vẻ mời Kim Quang Thiện ngồi xuống. Về phần Giang gia, thái độ của Bão Sơn Tán nhân vẫn thực rõ ràng, bọn họ cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi trong lòng với Giang Phong Miên thôi.
*Phú khả địch quốc: giàu tới mức có thể sánh với một nước.
Giang Phong Miên nhìn hai nhà Lam Nhiếp và Bão Sơn Tán nhân ngồi trong nội đường, ngay cả Kim Quang Thiện cũng được mời vào ngồi, hắn chỉ cảm thấy trong lòng nổi lên hàn ý, đôi tay giấu trong ống tay áo nắm chặc cố gắng trấn định. Bên tai hắn ầm âm run động, trước mặt sương mù mù mịt, hắn để tay lên ngực tự hỏi, tại sao Giang gia lại đến bước đường này?
Cuộc chiến giữa các vị gia chủ Ngụy Vô Tiện không có hứng thú, hắn gắt gao nhìn chằm chằm nữ nhân áo tím mang vẻ mặt mỉa mai đứng bên cạnh Giang Phong Miên, cực kì hài lòng. Quả hồng này hắn nhìn trúng không cứng không mềm vừa chín tới, cơ hội báo thù lập uy có một không hai, tốt lắm tốt lắm a!
Ngụy Vô Tiện nhẹ giọng mở miệng: "Sư tổ, chuyện a nương nhiều năm vô duyên vô cớ bị người vũ nhục, hôm nay nên tính toán rõ ràng."
Bão Sơn Tán nhân gật đầu đồng ý: "Nếu ta ra tay bọn họ sẽ nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ, A Anh ngươi đi, dạy dỗ nàng một chút cái gì có thể nói cái gì không!"
"Đệ tử nghe lệnh!" Ngụy Vô Tiện đứng lên khỏi ghế, kéo theo khí thế quanh thân tăng cao, đè ép về hướng Ngu Tử Diên.
"Ngu phu nhân, nghe nói chiếc nhẫn trên tay ngươi là tiên khí đại danh đỉnh đỉnh. Tại hẹ kiến thức thiển bạc*, muốn lĩnh giáo một phen, không biết ý Ngu phu nhân thế nào?"
*Thiển bạc: nông cạn
"Hừ, tiểu tử cuồng vọng!" Đôi mày liễu của Ngu Tử Diên nhíu lại, tức giận quát lớn. Nàng ngàn vạn lần không thể ngờ tới Ngụy Vô Tiện sẽ có dũng khí lớn như vậy. Nàng là tiên môn danh sĩ thành danh nhiều năm, Ngụy Vô Tiện này tu luyện được mấy năm?
"Nơi này không gian nhỏ hẹp, nếu đấu ở đây sợ là làm hỏng hết hoa thảo* của Vân Thâm Bất Tri Xứ, Lam lão tiên sinh nhất định sẽ đến tìm ta đòi bồi thường rồi. Thanh Hành quân, người nói xem, nơi nào mới thích hợp nhỉ?" Ngụy Vô Tiện lười so đo miệng lưỡi với nữ nhân khuê phòng oán phụ, hắn tỏ rõ thái độ cường thế áp bức người đối diện.
*Hoa thảo: hoa và thảo dược
"Không bằng đến giáo trường đi." Thanh Hành quân hai mắt lộ vẻ mong chờ, rất tò mò chiến cục của trận chiến này như thế nào. Đương nhiên, không phải xem ai thắng ai thua, mà là tò mò sắp sửa tới đây Ngu phu nhân sẽ ăn bao nhiêu thiệt thòi so với tiểu tử Vong Cơ nhà mình.
Đoàn người đồng loạt đứng dậy, dùng hành động cho thấy sự ủng hộ đối với Ngụy Vô Tiện. Ngu Tử Diên hồi phục tinh thần, rốt cuộc đã leo lên lưng hổ thì khó mà leo xuống, chỉ có thể mặt lạnh âm trầm đồng ý lời khiêu chiến của Ngụy Vô Tiện.
Mười lăm phút sau, Ngu Tử Diên sắc mặt xám trắng quỳ một gối, khóe miệng tràn ra máu tươi, tiên khí Tử Điện bị kinh hồng nhất kiếm của thiếu niên dập nát, đồng thời cũng dập nát luôn lòng cao ngạo tự trọng của nàng.
"Tại sao lại như vậy? Tại sao lại có thiên tài như hắn?" Nàng trong lòng tràn đầy chấn động, ngực hơi đau, lại phun ra một ngụm máu, sau đó ngã xuống đất.
"Nương!! Ngươi không sao chứ? A cha! Mau mau đến xem nương đi!" Giang Vãn Ngâm lo lắng mẫu thân của mình, hắn ở trong đám người tụ tập bao vây giáo trường trợn mắt há mồn chứng kiến tất cả, hắn vọt vào giáo trường, ôm lấy thân thể xụi lơ của Ngu phu nhân.
Chưa tới mười chiêu! Ngu Tử Diên bị đánh bại! Tiên khí bị hủy! Giang Phong Miên biểu tình phức tạp tiến đến bế Ngu phu nhân lên, xem mạch, nói: "Thân thể nương ngươi căn bản không có thương tổn lớn, tu dưỡng cẩn thận vẫn có thể khôi phục."
"Ngụy... Ngụy công tử, đa tạ ngươi hạ thủ lưu tình." Hắn xoay người hành lẽ với Ngụy Vô Tiện, "Còn có... Thực xin lỗi... Ta nợ ngươi một câu xin lỗi..."
"Giang tông chủ, oan có đầu nợ có chủ. Ân oán hai nhà ngươi và ta hôm nay xem như kết thúc, chỉ là ta hi vọng ngươi có thể quản tốt cái miệng của phu nhân nhà ngươi, đừng để nàng ở trước mặt ta làm trò cười* nữa."
*Nguyên văn là "nhảy đát", "đát" có nghĩa là "chê cười", "nhảy" là "nhảy thôi :)) gộp lại ta có "trò cười" ಠ◡ಠ
"Còn có, chuyện nhà Giang gia các ngươi thì người Giang gia các ngươi giải quyết, đừng kéo ta vào vũng nước đục nhà ngươi." Ngụy Vô Tiện nhìn lướt qua Giang Vãn Ngâm hai mắt phẫn hận, nhàn nhạt nói.
"Được." Giang Phong Miên gian nan mở miệng, "A Trừng, chúng ta về nhà."
Tiểu kịch trường:
"Cái gọi là giết gà dọa khỉ, chúng ta vẫn còn thiếu con gà!" Ngụy Vô Tiện trong lòng lẩm bẩm tự nói, nhìn ngoài cửa, khóe môi chợt nổi lên ý cười.
Lam Vong Cơ nhịn không được quay sang nhìn Ngụy Vô Tiện, bị khóe môi tươi cười của hắn làm cho nóng cả mặt chỉ có thể cúi đầu.
Nhiếp Hoài Tang trong lúc lơ đãng bỗng nhiên chú ý tới thần thái thẹn thùng của người nào đó hư hư thực thực làm hắn hơi lảo đảo, phải lấy quạt che mặt, Lam Hi Thần cũng vừa vặn trùng hợp với hắn mà phát hiện biểu cảm của đệ đệ nhà mình.
Nhiếp Hoài Tang theo phản xạ có điều kiện, hai tay nắm lấy quạt cố gắng che mặt, hắn phản ứng lại thì nhanh chóng bỏ cây quạt xuống, xấu hổ cười cười, Trạch Vu quân luôn luôn ôn nhã sao có thể để ý chút thất thố của hắn chứ, y nghiêm trang cười với hắn, lắc lắc đầu.
Y đây là có ý gì? Y biết? Nhiếp Hoài Tang nổi một thân da gà, hắn yên lặng chạy tới phía sau đại ca rụt người, cảm thấy mình giống như con cừu con vừa đột nhập trà trộn vào bầy sói, chỉ có đại ca mới mang tới cảm giác an toàn cho hắn.
Ngụy huynh a! Không biết tới chừng nào ngươi mới có thể có nhận thức giống ta rằng chúng ta là những con cừu non bạch bạch nộn nộn a! Thật sự bi thương* mà!
*Gốc chỉ có hai chữ "Duẫn bi", "duẫn" là xứng đáng, là thành thật, "bi" là đáng thương ---> toi ghép bậy vào ╮(╯_╰)╭
Mây: I'm back!!!! Được một bữa rảnh rỗi liền đánh chữ edit cho mọi người nè :)) có thấy toi tốt ghê hong ಥ◡ಥ mau khen bảo bối đi (≧▽≦)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com