11.
11.
Sau khi xe dừng lại, Chiêu Chiêu trực tiếp mở cửa nhảy xuống xe, đứng bên cạnh với đôi mắt đầy mong đợi. Tiểu Tán quay đầu nhìn lướt qua anh trai camera, nhận ra chính con người anh ta cũng như ống kính camera lạnh lùng vậy, có vẻ cũng sẽ chẳng giúp anh. Tiểu Tán thở dài bất đắc dĩ, đành lay lay tay người nào đó đang ngủ say tít: "Vương Nhất Bác? Đến nơi rồi." Dường như lão Vương rất mệt, mày cau lại, mặt quay về phía cửa kính ngủ mê mệt, nên tạm thời cậu cũng chẳng đáp lại. Tiểu Tán lại đành ghé sát hơn, cúi người nói vào tai cậu: "Vương Nhất Bác?" Không ngờ, người đang nghiêng mặt sang phía bên kia bỗng nhiên quay đầu sang.
Điều đầu tiên Bo thần nhìn thấy sau khi thức giấc là vẻ đẹp ở cự ly siêu siêu gần của tiểu Tán. Rồi tiếp đến là trong nháy mắt, đôi môi chạm vào làn da mềm mại ấm áp của ai kia.
Tiểu Tán thoáng cái lùi ra sau, vẻ mặt khiếp sợ trừng mắt nhìn cậu. Bo thần theo phản xạ có điều kiện thì sờ sờ môi một tẹo, sau đó lắp ba lắp bắp đánh đòn phủ đầu: "Làm gì thế? Do anh muốn hôn lén em trước mà!"
"Ai muốn hôn cậu chứ!" Tiểu Tán nhanh chóng kéo cửa nhảy xuống xe.
Biết điều gì đáng sợ nhất không? Người cắt nối biên tập cho chương trình tình yêu và hôn nhân là người nhà đó! Hậu kỳ cho "We got married" chính là cô gái vàng trong làng soi hint, soi cẩn thận từng chi tiết tương tác giữa hai người lúc ấy. Chuyện "hôn lén" nhầm lẫn này, bị tổ hậu kỳ cho chiếu đi chiếu lại 3 lần liền. Sau khi xuống xe, bỗng nhiên hai người không dám nhìn nhau, mỗi người nhìn về một hướng, cổ trông y hệt như bị sái. Đã vậy, tổ hậu kỳ còn phóng to biểu cảm của hai người nữa. Trên đạn mạc thì cũng điên luôn rồi ["Anh ấy cố ý cố ý cố ý cố ý! Anh ấy muốn hôn cậu đó!!"]
Còn chưa hết, khi mọi người đi đến trước cửa căn biệt thự Uuni thuê, bỗng Bo thần nhanh chân đi đến bên cạnh tiểu Tán. Cậu giơ tay lên hướng về phía anh. Hôm nay tiểu Tán đã nhận quá nhiều đả kích rồi, giống hệt một chú mèo căng thẳng đang dựng đứng lông phòng vệ. Anh trừng mắt như đang nhìn kẻ trộm, tay nắm chặt để trước ngực: "Làm gì thế?"
Sau đó, anh nghe thấy Vương Nhất Bác nói với giọng lạnh nhạt, nét mặt thì vô cùng nghiêm túc: "Anh yêu, nắm tay nào."
Tiểu Tán nghiêng đầu, dùng khẩu hình miệng hỏi cậu bị ma nhập đấy à!!!
Thế mà lão Vương lại nhíu mày nhìn sang camera bên cạnh, nhắc lại vô cùng kiên quyết: "Nắm tay nào." Rồi gượng gạo thêm một câu "Anh yêu" vào.
Không phải là diễn kịch sao? Thế thì hợp tác diễn thôi.
Chẳng phải anh đã nói thế sao, nên tiểu Tán cắn răng hợp tác với cậu. Anh đành đặt tay vào bàn tay to hơn tay mình kia của lão Vương.
Nhìn nét mặt Vương Nhất Bác thì khá dữ, nhưng lực lúc nắm tay thì rất dịu dàng. Cậu cụp mắt nhìn đôi tay đang nắm chặt lấy nhau của hai người, nhỏ giọng nói: "Đi nào."
Trong chốc lát, khi tay bị người khác nắm lấy, tiểu Tán không biết trong lòng mình đang nghĩ gì nữa. Ngày ấy Tần tiên sinh cũng động tay động chân với Tiêu Tán nhưng anh cũng chẳng trốn tránh gì cả, trong lòng chỉ xấu hổ chứ cũng chẳng rung động gì hết. Thậm chí anh còn muốn chơi vật tay với anh ta. Nhưng khi đối mặt với Vương Nhất Bác, anh lại luôn dễ đánh mất đi sự bình tĩnh của bản thân. Dù cho nhìn Bo thần giống như chỉ đang làm việc mà thôi. Vậy nhưng cái nắm tay này lại làm anh không thể không để ý, vô cùng trân trọng.
Tiểu Tán thờ dài một hơi, tiến gần đến lão Vương, vị đang đứng hình đờ người ra vì bỗng nhiên anh đến gần, nhỏ giọng nói: "Nắm tay thì nắm tay. Đừng có gọi anh yêu."
"Người ta gọi anh yêu thì yêu ơi là yêu. Còn cậu gọi anh yêu thì ghê ơi là ghê."
Cả nhóm Uuni lẫn nhân viên đều ở căn biệt thự độc đáo đầy chất Nhật này. Tiểu Tán có cảm giác, khi anh đẩy cửa vào thấy siêu siêu siêu nhiều người. Mà cũng có thể do họ ầm ĩ quá nên tạo cảm giác đông người. Anh đã từng gặp bốn thành viên còn lại cùng nhóm Bo thần một lần rồi. Những người này nhìn thấy hai người tay trong tay bước vào biệt thự liền bắt đầu trêu chọc điên cuồng. Lão Vương nhíu mày nói: "Đừng ầm ĩ nữa!" dọa đến tiểu Tán bây giờ.
"Vương Nhất Bác! Kết hôn cái khác ngay! Chúc mừng! Chúc mừng! Tiểu Tán, cậu ấy vừa kiêu ngạo lại vừa tự kỷ, vất vả cho cậu rồi."
Vương Nhất Bác giơ tay giả bộ định đánh anh ta: "Đừng có mà nói lung tung." Sau đó, cậu quay đầu lại với nụ cười nhe răng gượng gạo, nói với tiểu Tán: "Em không tự kỷ, em chỉ yêu anh thôi."
Gió lạnh từ bên ngoài chợt thổi qua. Căn phòng ồn ào ầm ĩ bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường. Sau khi đờ người ra một lúc, các thành viên trong nhóm bắt đầu tru lên.
Khóe môi tiểu Tán giật giật, anh không nhịn được đưa tay vỗ vỗ lão Vương: "Không cần phải thế! Không cần phải thế đâu anh Bác." Vì muốn kiếm tiền của chương trình hôn nhân giả mà làm đến bước này thì thà không kiếm còn hơn!
Tiểu Tán không hiểu tại sao Vương Nhất Bác phải nghiêm túc giới thiệu anh với mọi người. Từ trợ lý đến thợ trang điểm, rồi giáo viên dạy nhảy, thợ tạo hình, ai ai cũng giới thiệu. Ngoại trừ tình cờ gặp ở biệt thự, cậu còn mở phòng họp ra giới thiệu với mọi người. Đầu óc tiểu Tán choáng váng, muốn tiền đình đi theo chân cậu cúi đầu chào không biết bao nhiêu lần, cũng nghe được vô số câu chúc phúc "Đám cưới hạnh phúc". Anh nghe đến mức như kiểu bị tẩy não luôn. Vậy nên dáng vẻ tay nắm tay của anh với lão Vương càng ngày càng tự nhiên, thậm chí còn có cảm giác như bản thân cầm giấy chứng nhận kết hôn hợp pháp đi làm việc vậy.
Cứ như vậy một hồi, tiểu Tán cảm thấy mọi người diễn hơi sâu, lời chúc phúc nào cũng rất chân thành. Mà hai người họ được chúc phúc chân thành đến vậy, có phải chăng thật sự sẽ có kết thúc tốt đẹp đến thế.
Không nghĩ là phòng Bo thần bé đến vậy, nhưng cũng may có hai chiếc giường đơn. Tiểu Tán đeo balo vào, hỏi cậu: "Lúc đầu chỗ này còn có ai ở à?" Vương Nhất Bác đứng ngay sau lưng anh đáp: "Có mình em thôi. Phòng có lắp camera, thay quần áo thì vào nhà vệ sinh."
Tiểu Tán bỏ balo siêu to của mình xuống, ngoan ơi là ngoan trả lời: "Ừm."
Trong chốc lát, không ai lên tiếng. Ở một không gian chật hẹp, hơi thở của đối phương càng trở nên rõ ràng hơn, không thể không để ý đến được. Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm vào người con trai mà cậu ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng được gặp mặt: "Anh cứ nghỉ ngơi một chút đi. Ăn tối trên máy bay rồi à?"
Tiểu Tán không nhìn cậu, cúi đầu ngồi bên giường nhìn đôi tất của bản thân, gật đầu vô cùng lúng túng: "Ăn rồi". Thật ra là chưa ăn đâu.
"Thế anh nghỉ ngơi trước đi." Rõ ràng cậu con trai này kém anh mấy tuổi liền mà giọng điệu khi nói chuyện lại giống như ông bố già đang không biết nói gì với thằng con trai nhà mình. "Em đi tập đây."
Tiểu Tán đi tắm, gột rửa đi sự mệt mỏi của một quãng đường dài. Trong phòng vô cùng ấm áp, anh mặc áo phông trắng, tóc mềm mại rũ xuống, nhìn vô cùng trong sáng, vô hại. Anh kéo rèm, ngắm nhìn đất nước xa lạ nhưng lại không cảm thấy lạ lẫm. Thế giới nơi nào chả giống nhau chứ. Nếu phải nói khác thì có lẽ nơi họ ở không có nhiều nhà cao tầng nên bầu trời đêm rộng lớn hơn một chút. Khi anh đang ngồi ôm chân nhìn ra bên ngoài thì bỗng có tiếng đập cửa. Chiêu Chiêu mang sushi đến: "Bo thần bảo nếu anh đói thì ăn ạ. Nếu không đói thì cứ để đấy, đừng để bị đầy bụng."
Thật ra tiểu Tán đói đến mức da bụng dính vào lưng rồi. Anh cảm ơn, cầm đĩa sushi vẫn còn ấm.
"Anh ấy có ăn không?"
"Em chỉ biết là em đưa rồi. Nếu anh lo thì em sẽ quay về phòng kiểm tra nhá. Tiện thể tâm sự với anh đẹp trai luôn."
Vương Nhất Bác lắc đầu ngay lập tức. Em đừng có mà mơ đẹp thế!
Chợt Chiêu Chiêu nhớ ra: "Sao anh đổi giường đôi trong phòng thành hai giường đơn thế? Không thấy chật hả? Mà cưới cũng cưới rồi...."
Trong lòng Vương Nhất Bác biết rõ đây chỉ là hôn nhân giả mà thôi. Cậu có thể trêu anh, nhưng không muốn làm anh cảm thấy mất tự nhiên.
Và cậu cũng biết rõ, cảm giác chống cự không nói ra của tiểu Tán mỗi lần tiếp xúc là thật.
Có lẽ vẫn cứ để chú thỏ nhỏ này có một không gian an toàn đã, để cho anh thở. Có khi thi thoảng anh sẽ từ từ bước từng bước đi đến bên cạnh cậu.
Tiểu Tán bị tiếng nước chảy đánh thức. Đèn trong phòng chưa bật, anh chợt cảm thấy hơi sợ một chút, gọi với vào nhà vệ sinh: "Là cậu à, Vương Nhất Bác?"
Sau đó, tiếng nước chảy róc rách ngừng lại, tiếng lão Vương đáp lại ở bên trong: "Là em."
Ở trong chăn, tiểu Tán đang cứng đơ người mới thả lỏng. Không biết từ khi nào, ở trong hoàn cảnh xa lạ, Vương Nhất Bác lại có thể làm anh an tâm đến vậy.
Đợi đến khi cậu đi ra, tiểu Tán mới phát hiện ra nhà vệ sinh cũng tối om. Anh ngái ngủ hỏi: "Sao cậu không bật đèn?"
Lão Vương liền bật đèn trong phòng lên: "Lúc nãy sợ đánh thức anh."
"Cậu đỉnh đấy. Có thể mò mẫm tắm rửa mà không sợ trượt...."
Tiểu Tán ngẩng đầu lên thì bỗng nhiên tắt tiếng luôn. Anh vừa nhận ra Bo thần mới tắm xong chỉ mặc mỗi cái quần ở nhà rộng rãi thoải mái, thân trên để trần. Tiểu Tán nhanh chóng lướt mắt nhìn qua cơ ngực, cơ bụng của cậu, vèo một cái nghĩ đi tận đâu. Anh lắp bắp nói: "Trong phòng có nóng thì cũng không nên không mặc..."
Thế mà người kia lại ngay lập tức bước về phía anh. Cậu ngồi bên giường, quay lưng lại với anh. Căn bản tiểu Tán cũng chẳng dám nhìn, theo bản năng căng thẳng nhe răng thỏ bảo vệ bản thân: "Cậu! Cậu làm gì thế?!"
Người con trai ấy mệt mỏi như sắp ngất đến nơi. Cậu chống hai tay lên đùi, sau lưng hiện lên đường cong cơ bắp. Giọng cậu khàn khàn, nhuốm màu mỏi mệt: "Anh dán hộ em hai miếng thuốc cao với." Đến lúc này, tiểu Tán mới để ý đến chỗ thuốc cậu vừa đặt xuống. Anh nhíu mày, chân co lại, dịch dịch mông nhìn qua: "Dán cái gì cơ? Đau ở đâu?" Hình như rất nhiều idol đều rất hay bị thương, do cường độ luyện tập dày đặc quá. Giờ đã hơn 3 giờ sáng rồi, Vương Nhất Bác đi đón anh rồi luyện đến khuya như vậy. Cậu thanh niên mới 21 tuổi đáp: "Trên lưng. Dán trên lưng ấy."
Tiểu Tán dán vô cùng cẩn thận, dáng vẻ như kiểu đang xăm mình cho anh Vương nức tiếng giang hồ ấy. Anh vừa nhìn miếng cao vừa lẩm bẩm: "Sao mới tí tuổi mà eo đã không ổn rồi?"
Anh Vương:.................
"Eo, vẫn ổn mà."
Hế lô, lâu rùi không gặp nè mọi người~ Do cú sốc thi thể nên mình up chương muộn chứ không phải do mình lười đâuuuuuuuu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com