Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Khi Hoàng Nhân Tuấn đến công ty, cậu nhìn thấy một hộp bưu kiện chuyển phát nhanh đặt trên bàn mình.

Hóa đơn đã bị xé ra, trên mặt hộp có viết dòng chữ "Máy massage eo".

La Tại Dân - người đến công ty sớm nhất đang cố gắng thu người lại nép sát vào bàn làm việc của mình, lén lút quan sát phản ứng của Hoàng Nhân Tuấn.

A, cậu ấy cau mày thắc mắc.

Aa, cậu ấy mở hộp ra rồi, hồi hộp quá không biết cậu ấy sẽ cảm thấy thế nào đây.

Aaa, cười!

Nhân Tuấn của chúng ta đã cười!

La Tại Dân nhìn Hoàng Nhân Tuấn nhấc điện thoại di động lên, mãn nguyện tự đắc mong chờ cuộc điện thoại cảm ơn của cậu.

Một lúc lâu sau, lời cảm ơn chờ mãi vẫn chưa nghe được nhưng anh lại thấy Lý Khải Xán thừng thững bước xuống lầu.

Sáng sớm chưa có ai đi làm cho nên La Tại Dân có thể nghe rõ cuộc trò chuyện giữa hai người dù ở khoảng cách khá xa.

Lý Khải Xán: "Kêu baba cậu xuống làm gì đấy?."

Hoàng Nhân Tuấn: "Con trai lớn rồi biết hiếu kính baba, baba rất vui luôn đó nha ~"

Lý Khải Xán: "Cậu đang nói gì vậy?"

Hoàng Nhân Tuấn: "Ui cha cha con trai ngoan đừng xấu hổ ~ vừa nói với con là baba đau eo, không nghĩ đến con trai lại để tâm đến vậy."

Lý Khải Xán: "... Cậu điên rồi à?"

Hoàng Nhân Tuấn: "Ôi đừng giả vờ nữa, trưa nay con yêu muốn ăn gì... ..."

"TỚ MỚI LÀ NGƯỜI MUA NÓ CHO CẬU!"

La Tại Dân không thể nghe thêm được nữa, nhảy ra ngoài vô cùng tủi thân kêu lên, giải thoát cho Lý Khải Xán đang ngơ ngác nhìn Hoàng Nhân Tuấn diễn phụ từ tử hiếu.

Lúc này cả thế giới như chuyển động chậm lại.

La Tại Dân thấy nụ cười trên mặt Hoàng Nhân Tuấn dần biến mất.

Sau đó anh nghe thấy người kia nói như anh mong muốn: "Cảm ơn."

.. Cái kịch bản này sao lại khác với lúc Lý Khải Xán đóng vai diễn viên chính quá vậy..

La Tại Dân nhìn Hoàng Nhân Tuấn tiễn Lý Khải Xán lên lầu, nhưng anh vẫn không đợi được câu "Tại Dân, trưa nay muốn ăn gì".

Thật sự hết, thật sự không có thêm bất cứ câu nói dư thừa nào nữa..

La Tại Dân đau lòng, ngồi xuống gửi tin nhắn cho trúc mã.

"NJM: Hôm nay rảnh không?"

"NooooooJam: Không."

"NJM: Tan làm xong đi uống vài ly ở quán Cotton Candy lúc 9 giờ tối."

"NooooooJam: Tớ muốn về nhà ngủ khò khò khò ô kê?"

"NJM: Vậy thì 9 giờ tối chúng ta hãy đến nhà cậu uống vài ly nhé."

"NooooooJam: ... Đậu má cậu!"

Buổi tối trước khi tan sở, Lý Đế Nỗ cam chịu đợi trúc mã ở cổng công ty, hai người đi siêu thị mua vài chai rượu rồi trở về nhà. La Tại Dân toàn thân chua xót lòng tan nát tự khui cho mình một chai:

"Tớ có chuyện này rất khó xử không biết nên nói hay không."

Lý Đế Nỗ cúi đầu nghịch điện thoại di động: "Không nên nói đâu, cậu im đi."

"Có người tỏ tình với tớ vào tháng trước."

"Tháng nào mà chả có người tỏ tình với cậu... không phải cậu cũng đã từ chối rồi sao?"

La Tại Dân kinh ngạc:

"Làm sao cậu biết?"

Lý Đế Nỗ không thèm ngước mặt lên:

"Hồi trước cùng thực tập vào mùa hè tụi tớ có lập một group chat dùng để đi nhiều chuyện, đến bây giờ vẫn nói chuyện rôm rả lắm."

"... Hoàng Nhân Tuấn cũng ở trong đó?"

"Nhân Tuấn không nói mấy chuyện bát quái đó đâu, Lý Khải Xán nói."

La Tại Dân khiếp sợ dần dần bĩnh tĩnh :

"A, vậy thì các cậu cũng quá vô tâm vô phế rồi."

"Hả?" Lý Đế Nỗ chơi xong một ván game, nhìn La Tại Dân thở dài, hắn không chút xấu hổ bắt đầu bấm chơi thêm một ván nữa, "Cái gì ? Mắc gì mà vô tâm vô phế ?"

"Những thứ như vậy cũng có thể chia sẻ" La Tại Dân lại thở dài.

Lý Đế Nỗ lúng túng: "Sao lại không thể chia sẻ..?"

"Vậy còn một điều phiền lòng nữa mà tớ không biết có nên nói ra không." La Tại Dân quay đầu về chủ đề cũ.

"Nếu tớ nói không nên thì cậu sẽ không nói ?"

La Tại Dân đặt chai rượu xuống, vẻ mặt buồn bực:

"Tớ nói cho cậu biết, tớ hiện tại hối hận đã từ chối lời tỏ tình của cậu ấy. Mấy ngày nay cậu ấy không thèm để ý tới tớ. Tớ cảm thấy ...rất không thoải mái."

Lý Đế Nỗ rốt cục cũng quan tâm:

"Ồ, ngài đây đang xuân tâm rung động? Hay là sau khi mất đi mới hiểu được trân quý?"

La Tại Dân thở dài.

"Haizz, tớ nghĩ nếu như tớ với Nhân Tuấn quen nhau có vẻ như ..."

Lý Đế Nỗ hét lên: "Chờ một chút!"

Chai rượu trong tay La Tại Dân suýt chút nữa đập xuống đất.

Lý Đế Nỗ trợn to mắt: "Cậu nói người tỏ tình với cậu là Nhân Tuấn?"

La Tại Dân mắt to hơn hắn: "Ủa vậy cậu nãy giờ đang nói ai?"

"Lục Nhân Giai !!"

"... A, tớ quên mất còn người này nữa."

Lý Đế Nỗ vẫn còn đắm chìm trong cú sốc, đến nỗi hắn không lèm bèm về độ cặn bã của La Tại Dân.

La Tại Dân cũng cảm thấy xấu hổ không biết mở lời tiếp thế nào, trong lòng tự nhủ nếu không lần này coi như xong, kết quả Lý Đế Nỗ đập bàn nói: "Tuyệt vời!"

..Hình như trúc mã của mình có vấn đề về đầu óc. La Tại Dân nghĩ.

Sau khi nghe tiền căn hậu quả của La Tại Dân và Hoàng Nhân Tuấn, Lý Đế Nỗ lại thở dài: "Tuyệt vời!"

"Cậu có thể nói những câu mang tính xây dựng và ý nghĩa một chút được không."

"Nghiêm túc mà nói, hiện tại trong đầu tớ chỉ có hai chữ này."

La Tại Dân tức giận không phản bác được: "Tại sao tớ lại có một người anh em không biết nói chuyện như thế chứ ."

"Cậu đừng vội, để tớ suy luận theo logic cái đã." Lý Đế Nỗ nhắm mắt lại não hắn bắt đầu quay với tốc độ cao.

"Cậu và Nhân Tuấn đã là bạn tốt của nhau được bốn năm."

"Chính xác."

"Cậu rất trân trọng tình bạn này."

"Chính xác."

"Một thời gian trước Nhân Tuấn nói rằng cậu ấy thích cậu."

"Chính xác."

"Cậu đã từ chối rồi phát cho cậu ấy thẻ bạn tốt."

"Chính xác."

"Nhưng Nhân Tuấn trước mắt đã từ chối thẻ bạn tốt của cậu."

"......Chính xác."

"Hiện tại cậu cảm thấy rất khó chịu và muốn quay lại làm bạn tốt với Nhân Tuấn."

"..."

Lý Đế Nỗ đợi thật lâu, cũng không đợi được "Chính xác" của La Tại Dân, bối rối hỏi:

"Câu hỏi này khó trả lời lắm hả ?"

La Tại Dân cáu kỉnh gõ gõ ngón tay lên bàn: "Nửa câu đầu thì đúng. Nhưng nửa câu sau thì tớ không chắc."

"Hiện tại cậu cảm thấy rất khó chịu phải không?"

"Chính xác."

"Vậy thì...... nói cho cùng cậu có muốn tiếp tục phát thẻ bạn tốt cho Nhân Tuấn không ?"

"... Tớ không biết. Tớ không biết. Tớ không biết. Tớ không biết" La Tại Dân lặp lại vài lần, gãi đầu.

Lý Đế Nỗ vẻ mặt nghiêm túc: "Thực tế một chút đi, trong lòng cậu biết rất rõ."

"Tớ biết rõ cái gì cơ."

"Trong trường hợp này, nếu cậu không muốn tiếp tục làm bạn tốt."

"..."

"Thì điều đang xoắn xuýt đơn giản chỉ là là liệu cậu có thích Nhân Tuấn hay không thôi."

La Tại Dân nhắm mắt lại: "Lúc này cậu thật giống người có chỉ số thông minh cao đó."

"Nếu cậu nói lại điều này thêm một lần, thì tớ với cậu không làm bạn bè được nữa đâu nhé .^^"

La Tại Dân tựa đầu vào lưng ghế, cười nói: "Vậy tớ đi thắp nhang cầu nguyện."

Một lúc sau, Lý Đế Nỗ nghi ngờ hỏi: "Cậu không phải là loại người lo lắng về cái nhìn của xã hội. Đến cùng là cậu đang lo lắng cái gì?"

La Tại Dân mở to mắt: "Tớ lo lắng..."

Nếu như không bắt đầu, thì sẽ không mất đi có đúng không?

Chúng ta cùng nhau nhớ đến dáng vẻ tốt đẹp nhất của đối phương, chẳng phải tốt hơn sao?

Ngày hôm sau, anh lái xe của Lý Đế Nỗ đến công ty. Sau khi lên lầu, theo thói quen liếc nhìn vị trí của Hoàng Nhân Tuấn, vẫn là mịt mù trong sương khói.

Cảm thấy trong lòng bình tĩnh và thoải mái hơn, La Tại Dân cởi áo khoác, vừa định cất túi vào tủ liền nhìn thấy trên bàn làm việc có thêm một hộp quà.

Máy chơi game Switch đời mới nhất kèm theo một tấm thiệp để trong hộp.

Anh cầm lên và mở nó ra.

"Cảm ơn cậu rất nhiều, hy vọng cậu sẽ thích món quà đáp lễ này."

Chữ ký là Hoàng Nhân Tuấn, còn vẽ lên con hà mã béo mà cậu ấy thích.

La Tại Dân đau lòng một hồi.

.

.

Hết chương 5 ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com