Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Vợ chồng một ngày tình nghĩa trăm năm là khi, buổi sáng hai người vừa ký xong thỏa thuận ly hôn còn chưa kịp ráo mực, khi nghe tin Lý Đế Nỗ bị tai nạn mà Hoàng Nhân Tuấn vẫn chạy như ngựa không ngừng vó đến bệnh viện.

Chuyện ly hôn hai người vẫn chưa nói cho trưởng bối đôi bên biết, hiển nhiên hiện tại cũng không phải thời điểm thích hợp. Lý Đế Nỗ vẫn còn hôn mê, bác sĩ nói chỉ là tác dụng của thuốc mê, còn tính mạng đã được cứu về nhưng não bộ đã bị tổn thương, bên trong có máu bầm đè ép dây thần kinh, rất có thể khi tỉnh lại sẽ mất trí nhớ. Hoàng Nhân Tuấn nghe xong, khuyên nhủ cha mẹ Lý Đế Nỗ đừng lo lắng, bản thân lại chạy đi lo thủ tục nằm viện.

Bệnh viện này cậu khá quen thuộc, trước đây khi bị cảm có đến khám vài lần. Cũng thật khéo, nếu không nhờ vậy, ngẫu nhiên nhìn thấy cảnh đó thì Hoàng Nhân Tuấn cảm giác rằng đoạn tình cảm mong manh này của bọn họ vẫn có thể kiên trì.

Cậu với Lý Đế Nỗ là cuộc hôn nhân do gia tộc sắp đặt. Nhà họ Lý vốn là dòng dõi thương gia, nay cần cấp bách tiến vào giới chính trị, dệt hoa trên gấm. Đương nhiên lựa chọn có một không hai là tiểu thiếu gia nhà họ Hoàng - Omega tướng mạo xuất chúng, gia thế hiển hách, là con chim hoàng yến người người yêu thích. Sau vài lần gặp gỡ, cả hai quyết định kết hôn.

Người ta nói AO là ông trời tác hợp se duyên cho, nhưng giữa hai người dường như luôn luôn tồn tại cái hố sâu không đáy, vĩnh viễn thiếu một thứ gì đó. Mãi về sau, Hoàng Nhân Tuấn trăm ngàn suy nghĩ, rốt cuộc cũng biết là thiếu cái gì.

Tình yêu.

Bọn họ nào có tình yêu.

Hai người giống như những người xa lạ sống chung dưới một mái nhà, Hoàng Nhân Tuấn vốn cho rằng hai người đều chẳng phải kiểu đem tình cảm thể hiện lộ liễu ra bên ngoài. Thẳng đến khi cậu trong bệnh viện nhìn thấy Lý Đế Nỗ cầm một bó hoa, đi theo sau gã bác sĩ, tiếp theo, bác sĩ nhận lấy bó hoa kia. Hoàng Nhân Tuấn đột nhiên nhớ ra, hôm đó là sinh nhật cậu.

Vận mệnh luôn luôn kỳ diệu mà trớ trêu như thế, cậu ở nhà trồng hoa hồng, thế nhưng Lý Đế Nỗ lại tặng hoa hồng cho người khác.

Nghe thấy âm thanh bên trong, Hoàng Nhân Tuấn đang đứng ở cửa, Lý Đế Nỗ đại khái đã tỉnh, nhìn qua cửa sổ thì thấy bác sĩ nọ cũng ở bên trong. Cậu chẳng biết mình có nên mở cửa hay không, ngay khi cậu chuẩn bị rời đi, mẹ của Lý Đế Nỗ bước ra.

"Tuấn Tuấn à, đứng ngoài đây làm gì, Lý Đế Nỗ cứ luôn miệng đòi gặp con, mau mau đi vào với mẹ."

Người nằm trên giường không còn vẻ trầm ổn như trước, Hoàng Nhân Tuấn vừa ngồi xuống, Lý Đế Nỗ ôm cậu vào lòng ngay lập tức, lực mạnh đến nỗi không có cảm giác đối phương là bệnh nhân vừa được cấp cứu, dạo chơi ở quỷ môn quan trở về.

"Vợ ơi, vợ đi đâu thế? Tớ còn tưởng rằng vợ không cần tớ nữa."

Đây là tình huống gì??

Hoàng Nhân Tuấn vô thức vỗ vỗ lưng hắn, mặt mũi tràn đầy thắc mắc. Ngay lúc này, vị bác sĩ quen biết Lý Đế Nỗ kia nói:

"Xin chào, lần đầu gặp mặt, tôi là... ừm, hàng xóm trước kia của Lý Đế Nỗ." Người nọ đơn giản giới thiệu, sau đó đem lời bác sĩ vừa rồi hội chẩn nói lại cho Hoàng Nhân Tuấn nghe một lượt.

Hoàng Nhân Tuấn không hiểu thuật ngữ chuyên ngành, nhưng cậu bắt được trọng điểm - Rối loạn ký ức.

Lý Đế Nỗ ngốc rồi.

Cho nên, trí não hắn bây giờ chỉ tương đương với một đứa bé?

"Vợ ơi, tớ không thích bệnh viện đâu, tớ muốn về nhà cơ." Người trong ngực đột nhiên mở miệng.

Trong lúc nhất thời Hoàng Nhân Tuấn lại không biết nên làm thế nào cho phải, run rẩy giơ hai ngón tay lên:

"Đế Nỗ, tôi hỏi anh đây là số mấy?"

"Là hai."

"Hai thêm hai là mấy?"

"Là bốn!"

"Bốn nhân tám?"

"Ba mươi hai, vợ! Tớ rất giỏi đó!"

Hoàng Nhân Tuấn ngây người nhìn tất cả, đây chả phải là mơ, chả phải là giả, Lý Đế Nỗ thật sự biến thành con nít rồi.

"Để tôi đi hỏi bác sĩ xem có thể còn cách khá---"

"Vợ ơi cậu đừng đi!! Cậu lại muốn trốn mất có phải không, tớ sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, vợ ơi cậu đừng đi."

"Nếu cậu muốn đi hỏi hắn chừng nào mới có thể trở lại bình thường, đáp án là rất khó nói, tình huống tốt nhất là ổ máu bầm trong não tự tan ra, hắn sẽ tự động khá hơn. Tình huống xấu nhất là như hiện tại, mới vừa nãy cậu chưa quay về, hắn cự tuyệt nói chuyện với tất cả mọi người, cũng không nhận ra cha mẹ. Chỉ đến khi gặp cậu hắn ta mới chịu mở miệng nói chuyện." Đối phương thở dài, "Cho nên, tôi cảm thấy cậu trong lòng hắn hẳn phải chiếm vị trí rất quan trọng đấy."

Hoàng Nhân Tuấn cười cười, không nói gì, chỉ là lau nước mắt trên mặt Lý Đế Nỗ đi.

"Nghe lời, tôi không đi đâu hết, anh ngoan ngoãn, trước hết ở lại bệnh viện quan sát vài ngày nhé, được không nào?"

"Ừa, tớ ngoan sẽ nghe lời, vợ phải ở bên cạnh tớ đó."

Hoàng Nhân Tuấn suy nghĩ người này rốt cuộc có ý gì đây. Kết hôn gần một năm, ở nhà hai người rất ít khi nói chuyện với nhau, đến kỳ phát tình cũng chỉ như làm nhiệm vụ. Trong tâm trí Lý Đế Nỗ, mình làm sao chiếm được góc nhỏ nào đó được? Có thể sẽ có. Nhưng vị trí kia, vị trí ngự trị nơi trái tim, cũng chẳng thuộc về mình. Về phần tình huống hiện tại của Lý Đế Nỗ, hẳn là vì rối loạn ký ức thôi.

Vị bác sĩ nọ chắc là khó chịu lắm.

Cậu từng thấy dáng vẻ Lý Đế Nỗ lúc làm việc, hai mắt nghiêm túc nhìn chăm chú lên màn hình máy vi tính, trên tay gõ gõ đập đập nhịp nhàng, còn có lúc tay cầm ly rượu trong các bữa tiệc, rành rọt đâu ra đấy bàn chuyện làm ăn. Mà cậu là một họa sĩ, trong nhà có sẵn phòng vẽ, lúc sáng tác sẽ thắp nến thơm, còn trồng các loại hoa. Hai người không có bất kỳ điểm nào giống nhau, là hai người hai lối sống hoàn toàn khác biệt. So sánh ra thì vị bác sĩ họ Hứa kia có khả năng thích hợp với hắn hơn.

Sau này khi tiếp xúc gần gũi rồi, Hoàng Nhân Tuấn phát hiện, đối phương tựa hồ cũng có điểm giống giống cậu, không thể nói rõ là giống cái gì, nhưng anh ta thành thục hơn, cử chỉ lời ăn tiếng nói hào phóng vui vẻ, chẳng phải là cậu muốn so sánh--

"Vợ ơi, vợ đang nghĩ gì thế?"

Hoàng Nhân Tuấn lấy lại tinh thần, cậu không có lý do buồn rầu, hai người đã ly hôn, việc cậu cần làm hiện tại chỉ là chờ Lý Đế Nỗ bình phục, rồi giải thích tình hình của họ với bố mẹ.

"Lý Đế Nỗ tôi hỏi anh, tôi là ai?"

Cho dù có trở thành vật thay thế, cũng phải làm cho hắn rõ ràng một chút.

"Cậu là Hoàng Nhân Tuấn, là vợ của tớ." Tay chân Lý Đế Nỗ lại cuốn lấy trói cậu lại.

Lần này Hoàng Nhân Tuấn hơi hoang mang, hỏi Lý Đế Nỗ.

"Anh có biết người vừa rồi không?"

Lý Đế Nỗ lắc đầu.

"Không biết, một chút ấn tượng cũng không có, vợ à, dì đang khóc lóc đằng kia nói rằng dì là mẹ của tớ, có thật không?"

"Đúng rồi, dì là mẹ của anh, chú bên cạnh là cha của anh, còn có.... Bác sĩ kia là ——"

"Tớ không muốn biết anh ta là ai, vợ chán ghét anh ta, tớ cũng chán ghét anh ta luôn!"

Hoàng Nhân Tuấn cũng chẳng biết Lý Đế Nỗ làm thế nào nhìn ra mình không thích vị bác sĩ kia cho lắm.

Quan sát ba ngày, bác sĩ đề nghị về nhà tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, bởi vì Lý Đế Nỗ rất ác cảm với bệnh viện, như vậy chi bằng nên về nhà tiếp xúc với gia đình nhiều hơn để giúp nhanh khôi phục trí nhớ.

Ba mẹ vốn là muốn Lý Đế Nỗ cùng Hoàng Nhân Tuấn về ở chung với họ. Sợ rằng Hoàng Nhân Tuấn chăm sóc Lý Đế Nỗ một mình sẽ bận rộn. Thế nhưng Lý Đế Nỗ không chịu, không muốn đi, chỉ muốn về nhà riêng của hai người. Hoàng Nhân Tuấn bất đắc dĩ đành phải đưa ba mẹ hắn về nhà, rồi mới cùng Lý Đế Nỗ về sau.

-

-

Hết 1~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com