(4)
Phim điện ảnh《 Biệt tăm 》chính thức đóng máy, Hạ Chi Quang đứng ở một góc nhìn Trương Nhan Tề rót champagne vào tháp ly. Triệu Lỗi bước tới hỏi anh sao nam 1 không cùng lại ăn mừng. Vẻ mặt của Hạ Chi Quang nhuốm chút cô đơn, nốt ruồi nơi khóe mắt sinh động trông y hệt nước mắt thật, anh nói: "Tôi nên làm sao đây, bây giờ dường như tôi đang chìm đắm cùng vai diễn không dứt ra được." Triệu Lỗi giật mình: "Không phải cậu thích tôi chứ? Tôi chỉ xem cậu là anh em thôi." Nghe vậy Hạ Chi Quang liếc mắt nhìn, nghĩ thầm "Yên Hủ Gia đúng là ngốc nghếch mới thích cậu, cái người hung dữ này."
Người mà Hạ Chi Quang nhớ mong xuyên suốt cả bộ phim là cậu trúc mã kia - người chỉ có đất diễn khoảng 10 phút hơn.
Anh nốc một ngụm lớn champagne, rượu xộc lên mũi làm mũi đột nhiên bị xót, anh nói, anh thật sự rất thích Trạch Tiêu Văn, đã sớm chìm đắm vào cơn mê muội này. Triệu Lỗi cười đến không thở nổi: "Lần đầu tiên biết được có người vì lí do thích đối tượng kết hôn của mình mà đau khổ đấy." Sau đó Triệu Lỗi lặp lại mấy câu Trương Nhan Tề từng nói, nói rằng Hạ Chi Quang cậu đừng có ngu ngốc như vậy được không, cũng đừng có não cá vàng như vậy.
Hạ Chi Quang về đến nhà thì trời đã tối, Trạch Tiêu Văn đang kiễng chân đứng dưới gốc cam đắng tỉa lá, ánh đèn vàng từ nhà hắt ra bao trùm cậu. Trạch Tiêu Văn nghe động tĩnh thì buông cây kéo trên tay xuống: "Hạ Chi Quang anh về rồi à. Tôi đang tỉa lá, xem có đẹp không?" Hạ Chi Quang không đáp lời cậu, ném túi lên xích đu trong vườn, bước hai bước đến gần Trạch Tiêu Văn. Đối phương giật mình, nhìn chằm chằm anh.
Hạ Chi Quang nắm vai đẩy nhẹ cậu tựa vào thân cây, lá của cây cam đắng che gần hết ánh sáng từ trăng, bóng cây loang lổ đổ nhẹ lên thân bọn họ. Một quầng sáng chợt chiếu qua lông mi của Trạch Tiêu Văn, lúc này Hạ Chi Quang cảm thấy cậu giống như nữ thần Artemis, người khoác lên mình một bộ quần áo trắng muốt, giữ mãi sự thuần khiết nơi mình. Cả người cậu ngâm trong ánh trăng ấm áp, dùng mấy đám mây mỏng che mặt rồi lặng lẽ hôn lên môi người con trai mình yêu.
Cậu không chỉ là ánh mặt trời rực rỡ nóng bỏng mà còn là ánh trăng đáng giá để người ta theo đuổi cả đời.
Nhưng Hạ Chi Quang không chỉ muốn hái ánh trăng ấy, anh còn muốn ánh trăng ấy ôm lấy mình.
Anh cúi đầu, thận trọng hôn lên khóe miệng Trạch Tiêu Văn. Anh cảm nhận được lưng người đối diện đang cứng đờ, bởi vì căng thẳng cùng kinh ngạc nên không dám động đậy chút nào. Hạ Chi Quang dịu dàng nắm chắc vai cậu, vì thế cậu rơi vào cái ôm kiên cố của anh, sau lưng là thân cây vững chãi, cậu không có đường để trốn, chỉ có thể chìm vào không khí đầy ám muội này.
Hạ Chi Quang chỉ chạm nhẹ vào môi Trạch Tiêu Văn, không có tiến vào nhưng cũng không rời đi. Anh cảm nhận được hô hấp gấp gáp của người trước mặt, tim cậu đang đập nhanh đến mức có thể nhảy vọt ra khung xương mà bay ra ngoài. Cậu thử giãy giụa một chút, một tiếng "ưm" đứt quãng mềm mại nhảy ra khỏi môi. Hạ Chi Quang buông cậu ra, nhỏ giọng hỏi: "Trạch Tiêu Văn, em có thể thử thích anh không?"
Trạch Tiêu Văn nhìn anh một hồi lâu mới phản ứng: "Em không phải không thích anh, chỉ là...."
"Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là em cảm thấy anh không thích em."
Hạ Chi Quang rất tức giận nhưng cũng phải bật cười, nói sao cậu phải suy nghĩ nhiều đến như vậy, anh cùng cậu kết hôn thì sao lại không thích cậu. Trạch Tiêu Văn nắm cổ áo của anh giống như phân đoạn trong phim điện ảnh kia, cậu đứng sát lại với Hạ Chi Quang, hô hấp hai người như quyện vào nhau. Cậu nói: "Không phải anh cũng tưởng em không thích anh sao? Vậy thì chúng ta hoà nhau rồi." Hạ Chi Quang nghe vậy, gật đầu: "Được được được, hoà nhau, vậy em có định nói cho anh nghe rằng em thích anh không, Trạch Tiêu Văn?"
Đột nhiên Trạch Tiêu Văn im lặng, trầm mặc không đáp lời anh.
Hạ Chi Quang hỏi cậu làm sao vậy. Trạch Tiêu Văn chần chừ nói không phải anh có bạn trai rồi sao, ngày đó còn ở trong điện thoại kêu bảo bối.
Hạ Chi Quang hít một hơi thật sâu, anh nhìn cậu: "Không phải vì chuyện này mà em rút lui chứ? Đó là Trương Nhan Tề! Cậu ấy giỡn thôi, ngày mai anh đi đánh cậu ta một trận." Trạch Tiêu Văn nghe vậy thì cười: "Thật ư? Vậy là anh không có bạn trai đúng không? Em còn sợ cuộc hôn nhân này phá vỡ mối quan hệ của hai người, còn không biết phải làm...."
Chưa nói hết lời cậu đã bị Hạ Chi Quang ôm lên. Trạch Tiêu Văn hoảng sợ ôm lấy cổ anh: "Hạ Thiết Cương anh làm cái gì vậy, làm em sợ muốn chết." Hạ Chi Quang ngẩng đầu hôn lên cằm Trạch Tiêu Văn: "Chúng ta về phòng làm một ít chuyện nên làm để về sau em không cần nghĩ lung tung nữa."
Khi Trạch Tiêu Văn khóc nước mắt lưng tròng, Hạ Chi Quang dịu dàng hôn cậu để dỗ dành. Anh cắn vành tai cậu: "Từ đầu đến cuối anh chỉ có em, là người đầu tiên và mãi mãi sẽ là người duy nhất." Hạ Chi Quang cắn chiếc nhẫn từ từ đeo vào tay Trạch Tiêu Văn, đầu ngón tay cậu chạm vào đầu lưỡi ấm áp của anh khiến cậu cả người cứng đờ vì lo lắng. Cậu cảm giác chiếc nhẫn kia một khi đã rơi vào tay mình thì sẽ quấn quanh đó thật chặt không bao giờ tháo ra được nữa. Cậu nghe chất giọng cứng rắn của Hạ Chi Quang vang lên: "Trạch Tiêu Văn, chúng ta kết hôn đi, ngày mai đi đăng ký." Tay Trạch Tiêu Văn run rẩy đeo nhẫn lên cho anh, giọng run rẩy mà nói "được". Sau đó lời nói bị phá tan thành mảnh nhỏ, vương trên ngọn đèn ngủ mờ nhạt ở đầu giường, để lại một cỗ ẩm ướt đầy ấm áp.
Rốt cuộc khoảng trống giữa chiếc giường 1m8 đã được hai thân thể lấp đầy. Hai người co lại trong chiếc chăn bông, nhiệt độ tăng lên khắp người. Trạch Tiêu Văn nằm trong lòng Hạ Chi Quang cọ cọ: "Em thích anh rất lâu rồi." Hạ Chi Quang ôm cậu, hôn lên đỉnh đầu kia nói anh cũng thích cậu rất lâu rồi.
Nhưng Hạ Chi Quang không biết, cái "rất lâu" của cậu so với "rất lâu" của anh cách một khoảng rất rất xa.
Sáng sớm tinh mơ, Hạ Chi Quang đứng cạnh cửa sổ ngó xuống cây cam đắng kia. Hôm qua Trạch Tiêu Văn vừa tỉa cành cho nó nhưng lúc đó tối trời, thêm tâm trạng trong lòng rối bời nên anh không nhìn kỹ. Bây giờ mới phát hiện cành lá đã xum xuê, quả cam đắng màu cam lục treo lủng lẳng đầu cành, rất giống với vẻ mặt của Trạch Tiêu Văn khi xấu hổ. Hạ Chi Quang quay đầu lại thấy Trạch Tiêu Văn đang luống cuống ôm một đống quần áo, dịu dàng nói một câu, "Tiểu Trạch mặc áo khoác vào đi." Trạch Tiêu Văn ngẩng đầu lên nhìn anh, mặt mày hớn hở nói cậu phải đi tắm, với cả cậu rất cường tráng sẽ không dễ ngã bệnh.
Hạ Chi Quang buồn cười dựa vào cửa phòng tắm nhìn Trạch Tiêu Văn treo quần áo lên: "Em sau này còn đóng phim không?" Trạch Tiêu Văn đáp ngay lập tức: "Còn! Sao lại không quay nữa? Không quay nữa thì tiền vốn đầu năm em bỏ ra để lấy uy bạn trai cũ không phải uổng phí sao?" Hạ Chi Quang nghe vậy thì nhướng mày, "Hừm? Bạn trai cũ?" Trạch Tiêu Văn cười hì hì nhoài người, vòng tay qua cổ anh hôn lên nốt ruồi lệ, "À là chồng mới đúng." Sau đó thì cậu ngượng ngùng chạy về phòng tắm, trước lúc đóng cửa còn trêu chọc: "Sao công ty của một ảnh đế không có tiền còn phải gả cho diễn viên nhỏ như em nữa chứ." Hạ Chi Quang lơ đi cái chữ "gả" kia, cười vô tâm: "Nếu công ty anh có tiền thì cái danh ảnh đế không phải chỉ là đề cử thôi đâu."
Giọng cười giống như chim cánh cụt của Trạch Tiêu Văn từ phía sau cửa truyền tới, sau đó bị tiếng nước xối át hẳn đi.
Vào đêm độc thân tụ họp trước hôn lễ, Hạ Chi Quang đẩy cửa bước vào phòng, mọi người đã đến đầy đủ. Hạ Chi Quang đẩy đẩy vai Trương Nhan Tề: "Cậu cũng không phải đàn ông độc thân, tới đây góp vui làm gì." Xong anh lại nhớ đến một câu "bảo bối" của Trương Nhan Tề hại mình chậm chạp không ôm được người đẹp về, thế là chưa ngồi xuống hẳn đã rót đầy một ly đưa tới miệng Tề Tề: "Uống mau uống mau uống mau, cậu phải đền tội cho tôi." Trương Nhan Tề ỷ vào việc đi cùng Châu Chấn Nam, hai người chia nhau mỗi người một ngụm. Hạ Chi Quang ghét bỏ "ai nha" một tiếng rồi tránh ra. Triệu Lỗi đi đến đè vai Hạ Chi Quang xuống, giả giọng âm dương quái khí: "Người anh em, đêm nay chúng tôi sẽ cho cậu biết chân tướng."
Hạ Chi Quang không biết việc gì đang diễn ra: "Chân tướng việc gì?"
Châu Chấn Nam đang cắn một miếng đồ ăn trong miệng, lời nói tiếng được tiếng không: "Các cậu phải cảm ơn Nguyệt lão này đó." Trương Nhan Tề ở bên cạnh bơm thêm vào "Hồng Nương", Châu Chấn Nam duỗi tay đấm anh một cái: "Không phải là Hồng Nương mà là Nguyệt lão, nếu không có tôi ở giữa giật dây thì hai người sẽ không gặp được nhau đâu." Hạ Chi Quang nghe xong mơ mơ hồ hồ: "Có ý gì đó? Nguyệt lão là sao? Giật dây vụ gì?"
Châu Chấn Nam quỳ gối trên ghế nên cao hơn mọi người một cái đầu, cậu vỗ vỗ đỉnh đầu Trương Nhan Tề: "Đạo diễn Trương của chúng ta thấy sắc mà quên nghĩa. Để theo đuổi diễn viên tuyến 18 như tôi mà cast tôi vào Biệt tăm, thế nên tôi miễn cưỡng để người bạn diễn viên tuyến 18 của tôi Trạch Tiêu Văn có một chút cầu nối với người được đề cử ảnh đế đó."
"Cậu với Trạch Tiêu Văn đã quen nhau từ sớm?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com