150: Dã man (5)
Bình minh đang đến gần.
Giờ đây đại dương trở nên yên tĩnh khi cơn bão đã qua. Cale nhìn lên bầu trời đã không còn bị che bởi đám mây mưa lớn đến nỗi bao phủ nửa quần đảo Hais và cúi đầu xuống.
Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
... Những tên khốn đáng sợ.
Cale sợ hãi.
Mọi thứ đều bị phá hủy.
Trừ những con tàu cập bờ các hòn đảo, tất cả các con tàu khác đều trôi thành từng mảnh sau khi đụng phải xoáy nước và tộc Cá voi.
Cậu cũng có thể nhìn thấy những xác chết trôi nổi trên biển như những chấm đen.
"Nhân loại ... ngươi có ổn không?"
Cale nhìn về phía Rồng đen, Raon.
Nhân loại, chuyện này có quá sức với ngươi không? Chúng ta không có sự lựa chọn khác."
Raon lắc đầu và bắt đầu nói với giọng nghiêm túc.
Đôi khi, một bên phải chết hoặc thương nặng để bên còn lại sống. Ngươi cần phải kiên định quyết tâm của mình để sống sót trong cuộc hỗn loạn sắp tới. Ông Rồng Vàng nói rằng không có ai xui xẻo như ngươi."
"Raon."
Ừ, ta biết ngươi xui xẻo như thế nào mà. Cho nên chỉ cần tin tưởng ta, Raon vĩ đại và hùng mạnh.
"Cùng đi xuống nào."
"...Được thôi."
Cale làm lơ những nhận xét của Raon trong khi cậu đáp xuống quần đảo Hais.
Trận chiến vẫn tiếp tục từ lúc mặt trời lặn cho đến bình minh.
Và như dự đoán, chiến thắng thuộc về phe của Cale. Đây là một trận chiến mà họ không thể thua.
Tộc Cá voi, tộc Hổ và nhóm của Cale. Ai lại có thể tưởng tượng tất cả các lực lượng mạnh mẽ như thế này tập hợp lại với nhau để chống lại một kẻ thù chung?
Tap.
Cale đáp xuống cát.
Đảo Hais 6.
Đây là hòn đảo mà kiếm sư Hannah đã chiến đấu vào đêm qua.
"Thật là một mớ hỗn độn."
Ánh mắt của Cale phải hướng xuống theo một đường chéo mới thấy Hannah đang thản nhiên ngồi trên đất. Lưỡi kiếm đẫm máu của cô ấy bị đâm vào cát.
Hannah ngẩng đầu lên và nói như thể cô đang đáp lại lời Cale.
Chẳng phải nhìn chúng rất tuyệt sao?
Người cô bê bết máu.
Cale cảm thấy ghê tởm khi nhìn thấy mái tóc vàng và những vết sẹo đen của Hannah không còn thấy rõ vì cô đã ướt đẫm máu.
Nhưng không phải vì cô đã tắm mình trong máu của người khác.
Cale lấy ra một lọ thuốc và ném nó về phía Hannah.
Hãy tận hưởng nó sau khi cô kiểm tra tình trạng của chính mình. Thánh Tử sẽ ngất xỉu nếu nhìn thấy cô như thế này .
Hannah bắt lấy lọ thuốc và bắt đầu cười. Cale dời mắt khỏi Hannah, người đang cười ngay cả khi bản thân đang chảy máu vì những vết thương nhận được từ kiếm và mũi tên của kẻ thù.
"Cô ta điên thật sự."
Cặp song sinh này đều có gì đó không ổn.
Cale tiếp tục dời mắt ra chỗ khác, nhìn mặt trời mọc và những người khác trong nhóm của cậu đang dần tiến đến Đảo Hais 6.
"Này, Cale Henituse."
"Chuyện gì?"
Cale trả lời Hannah mà không nhìn lại. Cô tiếp tục nói với một giọng trầm lặng nhưng điên cuồng.
"Từng ấy máu là không đủ."
"... Tôi biết."
'Tôi thậm chí biết rằng hiện tại cô đang phát điên vì máu.'
Đó là lý do tại sao cậu cũng muốn có thứ gì đó từ cô.
"Thiếu gia Cale!"
Witira vội vã tiến vào bờ. Cậu nghe thấy một giọng nói trầm lắng hòa lẫn với tiếng hét của Witira.
"... Cảm ơn anh đã giữ lời hứa."
Cale đã giữ tất cả lời hứa của mình. Cậu đã giữ cho cô sống và cho cô một cơ hội để trả thù giống như cậu đã hứa. Hannah nhìn về phía Cale, người đang giả vờ không nghe thấy cô nói gì và đi về phía Witira, và mở nắp lọ thuốc.
Cale và Witira nhanh chóng đứng trước mặt nhau.
"Thiếu gia Cale, không còn nhân loại nào sống sót trong biển."
Cale chỉ gật nhẹ đầu khi nghe Witira thông báo rằng họ đã giết tất cả mọi người với nụ cười trên môi. Cô nghĩ rằng Cale hợp vẻ nghiêm túc này hơn là tỏ ra vui vẻ và tiếp tục nói.
Trước hết, chúng tôi đã xử lý tất cả các thành viên của Quân Đoàn 1. Hiện tại vẫn đang tìm kiếm những thuộc hạ đang ẩn náu trong các vết nứt trên vách đá, hang động hoặc các vị trí ngẫu nhiên khác. Tôi đoán rằng tất cả chúng sẽ được xử lý xong trước giờ ăn trưa. "
Dù cô là một người có sức mạnh áp đảo, nhưng trận chiến này khá khó khăn do số lượng lớn kẻ thù.
"Chúng tôi sẽ xử lý tất cả các thi thể và những con tàu bị hỏng."
Cale, người đã im lặng lắng nghe, bắt đầu lên tiếng.
"Còn những con tàu vẫn còn nguyên vẹn thì sao?"
Điều này khiến Witira nhìn về phía con tàu hiện đang cập cảng Hais Island 6.
Các hòn đảo khác cũng có một số tàu vẫn còn trong tình trạng tốt.
"Tôi không chắc. Chúng tôi nên xử lý chúng như thế nào? Chúng tôi cũng không thực sự cần chúng, vì vậy chúng tôi có nên đưa chúng đến một vương quốc khác không ......
Witira cố tình không nói hết câu để cô có thể nghe thấy giọng của Cale.
"Tôi lấy chúng được chứ?"
"Gì cơ?"
Cale hỏi một cách nhanh chóng.
Tôi muốn lấy những con tàu còn lại. Điều đó không được phép sao?
Witira nghĩ về việc Cale đã tạo ra các xoáy nước khó khăn như thế nào. Cô nghĩ rằng cô có thể thấy sự mệt mỏi hiện lên trong mắt Cale khi cô nhìn cậu.
Được chứ. Những con tàu không hữu dụng mấy đối với chúng tôi và thà rằng giao cho cậu hơn là cho vương quốc nào khác."
"Tuyệt vời."
Cale đã cố gắng hết sức để ngăn bản thân mỉm cười.
Những con tàu này cùng với tàu Rùa Vàng sẽ cuốn cậu lại như một cái bọc.
Sẽ là một khung cảnh tuyệt vời nếu nhận được tàu của Liên minh phương Bắc cùng với tàu của tổ chức bí mật.
Cale có thể nghe thấy giọng nói của Raon trong tâm trí cậu. Rồng Đen dùng cách thức này dù cho nó không ẩn thân.
- Nhân loại, làm tốt lắm! Chúng ta có được những con tàu miễn phí!
Raon chắc chắn đã trở nên thông minh hơn.
Cale thong thả vuốt ve đầu của Rồng Đen - Raon đang nhìn anh với đôi mắt lấp lánh. Sau đó, cậu nhìn về phía Rosalyn, Mary và Ron khi cậu bắt đầu nói.
"Cảm giác thế nào?"
"Tôi đã lặng lẽ xử lí mọi thứ."
"Làm tốt lắm."
Ron nở nụ cười hiền hậu khi ông lặng lẽ bước đi.
Cale thấy ngay cả Choi Han cũng ngẩng cao đầu khi đi đến.
Caw. Caw.
Cậu có thể nghe thấy tiếng quạ kêu.
Ooooo-
Cùng lúc đó, tiếng gầm thét của động vật hoang dã vang vọng khắp hòn đảo và đại dương yên tĩnh.
Đó là tiếng gầm của tộc Hổ đã mất gia đình và các thành viên của bộ tộc. Có cả niềm vui, nỗi buồn và sự tức giận trong tiếng gầm của họ. Cale nhìn về phía con quạ mà Gashan đã gửi đến như một tín hiệu rằng họ đã xong và lên tiếng.
"Đến Đảo Hais 9 nào."
Đảo Hais 9.
Đây là nơi mọi người đã thống nhất tập trung lại.
Cale đã mất cảnh giác.
Cale nhận ra sai lầm của mình khi họ đến Đảo Hais 9.
Hai mươi con Hổ với Gashan ở trung tâm đang nhìn về phía Cale với sự tôn kính ngay khi cậu vừa đến Đảo Hais 9.
Nam, nữ, già và trẻ.
Những chú Hổ này to lớn không phân biệt già trẻ lớn bé đều nhìn cậu mỉm cười với nụ cười rạng rỡ mà chỉ có loài Hổ mới có.
Gashan đến gần cậu với đôi mắt nhắm lại. Nụ cười thường trực trên khuôn mặt của ông ấy.
Không may, tất cả bọn họ ngoại trừ những đứa trẻ và người già đều dính đầy máu. Họ đều bị bao phủ bởi máu của kẻ thù.
Gashan nói với Cale một cách thận trọng.
"Thiếu gia."
"Không."
Dạ Lâm không phải là một lựa chọn.
Cale đã đưa điều đó ra khỏi phương trình ngay lập tức.
"Không, tôi chỉ muốn cảm ơn ngài."
Cale nhìn về phía Gashan với ánh mắt đầy nghi ngờ. Chú thuật sư nhẹ nhàng tiếp tục. Ông ta giống như một người ông đang kể chuyện cho bọn trẻ con bằng giọng già trầm thấp và dịu dàng của mình.
Vấn đề duy nhất là ông ta đang nói với cái miệng đầy máu.
"Chúng tôi đã có thể trả thù nhờ vào cậu. Chúng tôi đã có thể đi săn đúng cách lần đầu tiên sau một thời gian dài."
Một trong những chú Hổ con vẫn còn đang trưởng thành cảm ơn cậu với đôi mắt lấp lánh.
"Thiếu gia, cảm ơn ngài rất nhiều!"
Gashan cúi nhìn đứa trẻ và tiếp tục nói với một nụ cười cay đắng trên khuôn mặt.
"Tôi cần đưa họ đến Tây lục địa vì tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ tiếp tục đụng phải Arm nếu chúng tôi ở lại Đông lục địa. Sẽ thật tuyệt nếu có một mảnh đất nhỏ để chúng tôi có thể ở cho đến khi những đứa trẻ này trưởng thành. Chúng tôi vẫn chưa trả thù đủ. "
Cale bắt đầu cau mày. Gashan tiếp tục nói.
"Chúng tôi cũng đã mang một số lễ vật để tặng cho chủ nhà."
"Lễ vật?"
Cale nhìn về phía Gashan.
Gashan từ từ lấy trong túi ra một viên ngọc.
"Tộc Hổ là một bộ tộc khéo léo. Mỗi gia đình đều thu hái dược liệu và các vật phẩm quý khi họ rời núi."
Khóe môi của Cale hơi nhếch lên rồi nhanh chóng hạ xuống.
"Ahem, hem."
Cale hắng giọng. Nhóc Hổ bắt đầu hét lên.
"Con cũng mang theo đồ!"
Thằng bé lấy ra một cái chai nhỏ từ trong ống tay áo của mình.
"Đây là những vảy rắn hai trăm năm tuổi ở trong hang động của tụi con! Con nghe nói rằng chúng có thể trở thành những mũi tên rất mạnh đó!"
'... Tộc Hổ có vẻ là một bộ tộc khá tốt.'
Cale lặng lẽ cải thiện nhận thức của mình về tộc Hổ. Raon bắt đầu nói trong tâm trí cậu.
- Nhân loại, họ có vẻ tốt.
'Đúng chứ?'
Cale nghĩ đến những cơ hội dính líu hơn nữa với tổ chức bí mật sẽ tăng lên như thế nào nếu cậu đưa bộ tộc Tiger đến Dạ Lâm. Tuy nhiên, đồng thời cậu cũng có suy nghĩ khác.
'Có bao giờ việc trốn tránh khiến mình tránh khỏi những vấn đề này đâu?'
Cale không thể trốn tránh khỏi tổ chức bí mật nữa khi mà bây giờ cậu đang tham gia vào cuộc gặp gỡ giữa bốn vương quốc và tộc Cá voi.
Cale nhìn về phía Gashan và tập trung vào đôi mắt nhắm nghiền của vị chú thuật sư và bắt đầu nói.
"Tôi có một điều kiện."
Chính vào thời điểm đó.
"Oooh, ooooooooooh-!"
Cale nao núng.
'Ông già này bị làm sao vậy?'
"Oooh, ooooooooooh-!"
Gashan đột nhiên mở mắt.
Đôi mắt trắng dã của ông mở to hết cỡ và ông ta bắt đầu giơ cây trượng bằng gỗ lên trời. Cơ thể to lớn của ông đang run rẩy.
'...Thật đáng sợ.'
Cale vô thức lùi lại một bước.
"Tự n, tự nhiên đang nói với tôi!"
Gashan hét lên và tiếp tục run rẩy.
'Hô.'
Cale không thể tin vào những gì đang diễn ra.
Tuy nhiên, những lời tiếp theo của Gashan đã khiến Cale thay đổi suy nghĩ của mình.
"Tự n, tự nhiên đang nói với tôi rằng Tộc Hổ của chúng tôi sẽ phải chiến đấu chống lại những thanh kiếm buốt giá vào mùa xuân tới!"
'Ồ.'
Cale đã rất ngạc nhiên.
Làm sao mà lại có một chú thuật sư tâm linh như vậy?
Cậu bắt đầu ớn lạnh.
'Làm sao nó biết rằng mình đang lên kế hoạch để tộc Hổ chiến đấu với các hiệp sĩ của Liên minh phương Bắc?'
Cale nhìn chằm chằm vào Gashan. Đôi mắt trắng dã của Gashan tập trung vào Cale khi ông ta cuối cùng đã bình tĩnh lại. Cale lên tiếng.
"Tương lai đó sẽ trở thành sự thật nếu ông đi cùng tôi. Ông thật sự ổn với điều đó?"
Gashan trả lời không chút do dự. Ông ta thậm chí không cần hỏi những người khác.
"Tộc Hổ đã sống quá yên lặng trong những năm qua. Chúng tôi sẽ rất vui lòng nếu chuyện đó liên quan đến sự trả thù của chúng tôi."
Cale gật đầu.
"Vậy thì chào mừng."
Cale đưa tay ra và Chú thuật sư bắt lấy.
Dạ Lâm rất rộng lớn.
Có dư không gian cho hai mươi con Hổ.
"Điều đó thật tuyệt vời."
Witira nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. Cuối cùng cô đã hiểu ra tại sao Cale vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận tộc Hổ.
"Cậu ấy không muốn tộc Hổ phải chiến đấu chống lại Liên minh phương Bắc."
Không phải là Cale không có tiền. Cậu ấy sẽ không bị cám dỗ bởi các loại dược liệu và lễ vật.
Witira đã nghe được rằng Cale là con trai của một gia đình giàu có. Cậu không phải là loại người tham lam những lễ vật của họ.
Nếu cậu là một người tham lam, thì không có lý do gì để cậu ấy đặt tài sản quý giá nhất của mình là bản thân để giúp đỡ người khác mà không nhận lại được gì.
Witira bắt đầu nói.
"Chúng tôi sẽ giúp cậu vận chuyển tộc Hổ và các con tàu."
Đây là cách cô cảm ơn Cale vì đã giúp đỡ mà không mong nhận được bất cứ thứ gì. Cale đương nhiên chấp nhận lời đề nghị của cô ấy.
"Cảm ơn trước."
"Tất nhiên. Chúng ta cũng phải thảo luận về vấn đề tuyến đường biển ."
Hải lộ đến Đông lục địa.
Cale có quyền lên tiếng với tuyến đường lên phía bắc mà tộc Cá voi kiểm soát. Cale chuẩn bị sẵn sàng để trả lời.
"Nhân loại, nhân loại!"
Raon lấy thiết bị liên lạc hình ảnh ra khỏi không gian của mình và đưa đến cho Cale. Thiết bị liên lạc đang tỏa ánh sáng đỏ.
Raon tiếp tục nói với Cale bắt đầu cau mày.
"Là Thế tử! Màu đỏ có nghĩa là đó là Thế tử!"
Là Alberu đang gọi.
"Ta có nên kết nối cuộc gọi không?"
Cale thở dài trước câu hỏi của Raon.
"Hãy kết nối bên trong tòa nhà bằng gỗ. Witira, Gashan, chúng ta sẽ nói về các vấn đề khác sau. "
"Chắc chắn rồi. Hãy trả lời Thế tử trước đã."
Witira trả lời lại và Gashan gật đầu. Cale ngay lập tức đi vào nhà gỗ sau khi nhận được phản hồi của hai nhà lãnh đạo và yêu cầu Raon kết nối cuộc gọi.
Cậu ngồi xuống một chiếc ghế gỗ đối diện với thiết bị liên lạc video.
Mặc dù nó khá thô cứng so với chiếc ghế dài mềm mại thường ngày của cậu, nhưng Cale không quan tâm.
Alberu Crossman, người đã bảo cậu phải nghỉ ngơi một chút, đột nhiên lại liên lạc.
Cậu có một cảm giác tồi tệ về điều này.
Cale chào Alberu ngay khi khuôn mặt của anh ta xuất hiện. Alberu phớt lờ biểu hiện không vui của Cale và vào thẳng chủ đề.
- Ngươi không biết mặt của Hoàng thái tử đúng chứ?
Hoàng thái tử là vị vua tương lai của Đế quốc Mogoru.
Cale câm nín.
Cậu có một cảm giác đáng ngại.
Cale cố gắng trả lời một cách tốt nhất có thể.
"Ừm, tôi biết những điều tôi cần biết, như màu mắt và mái tóc của ngài ấy. Mm, tôi cá là tôi sẽ nhận ra nếu tôi nhìn thấy ngài? "
- Sao cũng được. Về cơ bản, ngươi đang nói rằng ngươi chưa bao giờ gặp hắn ta trước đây.
Alberu tiếp tục nói với Cale, người đang lãng tráng ánh mắt anh, với giọng điệu như thể anh biết Cale đang nghĩ về điều gì.
- Ta nghe nói rằng ngươi có thể đảm bảo thắng lợi nếu ngươi biết về kẻ thù và chính mình. Tới đó đi.
Cale bắt đầu nói.
"... Thưa điện hạ, có lẽ tai của tôi có vấn đề, nhưng tôi tin rằng vừa rồi tôi đã nghe thấy điều gì đó kỳ lạ."
'Đến đó? Đến Đế quốc? Tại sao mình phải làm vậy?'
Cale không hiểu tại sao Alberu, một người hiểu rõ cậu, lại nói một điều như vậy.
- À, ta nói nhầm rồi. Để ta sửa.
Alberu giơ tay ra vẻ thừa nhận rằng mình đã sai.
- Ta sẽ nói lại.
Một cú sốc thậm chí còn lớn hơn đến với Cale khi Alberu lại bắt đầu nói.
- Đến Đế quốc với ta.
'Đi đến Đế quốc với anh ta?'
- Để làm một chuyện lớn.
'... Để làm gì? Cái gì lớn? '
Cale cuối cùng cũng có thể nhìn thấy nụ cười tự mãn trên khuôn mặt của Alberu. Cale nhanh chóng ngừng cau mày.
Cậu ngả người vào chiếc ghế gỗ.
"Cho tôi biết ngài đang nghĩ gì trong đầu đi."
-----
Có sai sót thì các bạn cmt để mình sửa nha <3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com