Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 47


Vách đổ bờ xa, sóng xô dồn dập. Thanh âm tựa ngàn vạn chiếc trống hạt cùng vang, khắp nơi mây đen giăng cuộn xoáy.

Bầu trời quang đãng sớm đã bị mây đen che phủ, sấm sét đánh thẳng xuống từ khe trống giữa những đám mây. Phía sau những con sóng trắng xám trùng trùng, một đạo kình lực tách nước Đông Hải sang hai bên, nước biển như muốn đầu hàng, sóng cao hung hãn bỗng trở nên ngoan ngoãn.

Phía sau những con sóng, một bóng người đứng hiên ngang.

Sư Thanh Huyền ngây người nhìn về phía tầng tầng sóng trắng xóa kia, khóe miệng mấp máy mở ra nghẹn ngào, một tiếng khẽ gọi, nghe như thể âm dương cách biệt, “Ca…”

Tình sâu nghĩa đậm, nước mắt đã khô cạn từ lâu.

Con hải yêu kia bị trúng một mũi thủy tiễn màu đen, gào lên lao vào dòng nước. Dưới chân Hạ Huyền đột nhiên hội tụ một cơn sóng lớn, nước biển đen đang vang gầm, xuyên qua con hải yêu kia, xé nát nó ra thành trăm mảnh, giống như một bầy sói đang cắn xé con mồi.

Nước dưới lòng tay, tựa như ngọc quyết trăng khuyết, vụt xuyên qua gió, đâm thẳng xuống mặt biển.

Hạ Huyền gập năm ngón tay lại, thủy tiễn sau lưng hắn thoáng chốc thu về, trói lấy con hải yêu hung hãn kia.

Sau khi thủy tiễn mãnh liệt trói được lấy hải yêu liền lập tức siết chặt lại, tụ thành trụ cao chọc trời. Lúc này, phía trên mặt biển Đông Hải xám xịt, hai luồng nước một đen một trắng, đột nhiên va vào nhau, âm thanh như tiếng chuông vang dội, nước văng tung tóe.

“Thủy Hoành Thiên.” Giọng điệu lạnh như băng, mang theo vài phần hung hãn.

Quạt Thủy Sư mở ra, bên trên chằng chịt những vết rách, trên mặt quạt có ba đường vân ánh lên linh quang, "Đây là thứ gì mà dám tác loạn ở Đông Hải của ta.”

Một ánh kim quang lóe lên trong không trung, Bùi Minh cũng đến, "Là Hải yêu."

Mượn ánh sáng của pháp lực, Sư Vô Độ nhìn mảng nước màu mực đen trên biển, khẽ cau mày lại. Sau đó, bóng dáng của Sư Thanh Huyền lọt vào tầm mắt của hắn, lông mày hắn càng nhíu chặt hơn, rồi lại thả lỏng ra.

Con hải yêu được gọi đến vừa ngoi lên khỏi mặt nước liền bị Hạ Huyền giơ đao chém xuống giải quyết nó, còn con hải yêu đuôi tàn kia thì nhân lúc hỗn loạn đang định tẩu thoát. Hạ Huyền liếc nhìn Sư Vô Độ, giơ ngón trỏ bàn tay trái lên, mặt nước dưới chân lại "vút” ra thủy tiễn xuyên thẳng qua hải yêu, thủy tiễn bay rất nhanh, ghim chặt hải yêu to lớn ở một vách đá.

“Tiểu Bùi, ngươi dẫn người phong tỏa chung quanh đi.” Bùi Minh nói với Bùi Túc đang đứng với Sư Thanh Huyền cách đó không xa, Bùi Túc đáp ứng xong liền mang theo một đám thiên binh tứ tán khắp nơi.

Hạ Huyền không tiếp tục mở rộng phạm vi pháp trường, lạnh lùng nhìn xung quanh.

Sư Thanh Huyền siết chặt lấy cây quạt, như đang nắm chặt lấy cái phao cứu mạng, y chăm chú nhìn Sư Vô Độ không rời mắt, lúc này, bất kì một động tác nào cũng đều giống như một chiếc gai thép phá tan ảo cảnh Sư Thanh Huyền trước mắt, vậy nên y không dám cử động gì.

Một cảm giác ngột ngạt đang không ngừng gia tăng, Sư Thanh Huyền không kiềm chế được bắt đầu run rẩy, quạt Phong sư trong tay cũng không cầm vững mà tuột khỏi lòng bàn tay. Y không có đủ sức để dùng pháp lực đứng vững trên mặt đại dương bao la này, dưới chân cũng giống như giẫm phải bông, cả người rơi lảo đảo xuống theo quạt Phong sư.
Y không biết bây giờ là lạnh hay nóng, chỉ cảm thấy mình đột nhiên rơi vào lòng ai đó, y run rẩy dữ dội, thậm chí như thể sắp co giật, một luồng pháp lực ấm mát lập tức được truyền vào người y.

Hạ Huyền nhặt lấy quạt Phong Sư, đưa về trên thắt lưng Sư Thanh Huyền, sau đó bay ra khỏi mặt biển sóng to chưa yên này.

“Về Thượng Thiên Đình.” Bùi Minh từ xa hét lên.

“Bùi huynh ắt đã quên mất, hiện nay Thượng Thiên Đình là chốn không an toàn.” Sư Vô Độ nói. Hắn sớm đã bước đến bên phía Sư Thanh Huyền, lại thấy Sư Thanh Huyền đang nằm trong lòng Huyền Quỷ, tức giận vô cùng. "Hơn nữa, con hải yêu này vẫn chưa được giải quyết."

Vừa dứt lời, con Hải yêu ban nãy vừa bị Hạ Huyền ghim chặt vào vách đá đã thực sự thoát ra, liều với chút sức lực cuối cùng lao về phía trước, Sư Vô Độ lập tức vung một lưỡi thủy đao mãnh liệt, bức lui con hải yêu.

Hạ Huyền không nhìn Sư Vô Độ, chỉ lạnh lùng nói: "Thủy Hoành Thiên hồi phục nhanh như vậy sao?"

Sư Vô Độ dùng một tay thu lại pháp lực, dùng tay kia lật quạt Thủy Sư, nhướng mày nói: "Ngươi có bao giờ thấy nước ở Đông Hải khô cạn?"

Trong lúc nói, ánh mắt của hắn chỉ dừng lại trên người Sư thanh Huyền, hắn vẫn giữ khoảng cách ba bước với hai người họ. Lúc này, Sư Thanh Huyền cố gắng hết sức để mở mắt, hít một hơi thật sâu rồi gọi một tiếng: "Ca..."

Sư Vô Độ vội vàng nắm lấy tay Sư Thanh Huyền, đầu ngón tay chạm vào vết sẹo lồi lõm, sau đó mấy sờ đến mạch đập, vẻ hoảng loạn tụ lại giữa hang chân mày: “Thanh Huyền, đệ làm sao mà lại ra nông nỗi này?”

Bầu trời đen thẳm đột nhiên được một tia sáng chói mắt vạch ra, ngay sau đó là tiếng sấm rền vang.

“Thủy sư huynh, trời như này có chuyện chẳng lành!” Bùi Minh kêu lên.

Sư Vô Độ liếc nhìn bầu trời, sau đó tập trung vào mạch đập của Sư Thanh Huyền, cho đến khi Bùi Minh vội vàng chạy tới, "Hắc Thủy, ngươi mau đưa đệ ấy đi đi."

Hạ Huyền cũng nhận ra có chuyện không hay, tiếng sấm này ập đến một cách kỳ lạ. Sư Vô Độ vẫn đang nắm chặt tay Sư Thanh Huyền, hai vị này đều cai quản thủy bộ, khi ánh mắt của họ giao nhau, liền khiến người bên cạnh e sợ rằng sóng to gió lớn sẽ ngay lập tức nổi lên.
P/s: Hai vị ở đây là Sư Vô Độ và Hạ Huyền

Khi ánh mắt chạm nhau, Sư Vô Độ càng thêm cau mày, lập tức buông tay Sư Thanh Huyền ra, đẩy Bùi Minh ra, bản thân nhanh chóng lui về phía sau, chỉ thấy trên bầu trời có một tia chớp đánh xuống, như thể nó lường trước được khi Sư Vô Độ lùi về sau, nhắm thẳng ngay hắn mà đánh xuống.

Hạ Huyền nhanh chóng thu pháp trường, dựng kết giới xung quanh

Sư Vô Độ khép quạt Thủy sư lại, lật dấu tay rồi vận pháp lực.

Rốt cuộc là sấm sét từ nơi nào, đây rõ ràng là thiên kiếp mười năm trước hắn vẫn chưa độ xong.

“Thủy sư huynh!” Bùi Minh xoay người bay tới cách hắn không xa, nắm chặt hai quyển đánh vào không trung, không cam tâm ngửa mặt lên trời mà nói: “Sớm không đến muộn không đến, tại sao lại đến vào đúng lúc này chứ, cũng quá đen đủi rồi đấy."

“Bây giờ nói như vậy còn quá sớm”, Sư Vô Độ nói, hắn liếc nhìn con hải yêu vừa bị đẩy lùi, con hải yêu này bị tàn phế đuôi, lại còn bị trúng thủy tiễn của Hạ Huyền, ban nãy còn nhận một kích của Sư Vô Độ, vậy mà vẫn có thể cử động được, kỳ lạ hơn nữa là con hải yêu này sao lại nhìn như thể không biết sống chết, nó cũng đâu phải loại dã thú linh trí chưa khai thông, kể cả có là dã thú thì cũng còn biết ưu tiên bảo toàn tính mạng.
Trước mắt hiện giờ hắn không thể tập trung chống chọi với thiên kiếp này được, tuy rằng mạch của Sư Thanh Huyền không quá nghiêm trọng, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi, nhưng không biết vừa rồi Sư Thanh Huyền đã nói gì với Hạ Huyền, khiến Hạ Huyền không có ý định rời đi ngay lập tức.

Bùi Minh thở dài nói: "Vậy thì ta chỉ đành liều mình đi cùng quân tử rồi.”

“Tại hạ chẳng qua chỉ là lương thượng quân tử, không dám phiền Bùi huynh phải bận lòng.” Sư Vô Độ nói.

“Như thế không được, đi cùng ngươi là chuyện nên làm.” Bùi Minh đáp.

Sư Vô Độ lo lắng nhìn Sư Thanh Huyền, lại nhìn con hải yêu đang lao đến, ném ra một câu "Bùi huynh, giao cho ngươi", sau đó lập tức phi thân lên trời, một mình đón nhận thiên kiếp kia.

Cho dù Bùi Minh trong lòng bất an, hắn cũng biết mình không nên can thiệp, hắn biết rõ tính khí của Sư Vô Độ, thiên kiếp này nhất định phải kháng cho bằng được, hắn cùng lắm chỉ có thể giúp một tay những lúc nguy cấp, nhưng hắn vẫn thầm cầu nguyện rằng những lúc nguy cấp như vậy tốt nhất vẫn nên ít một chút thì hơn.”

“Cái thiên kiếp đáng chết này.” Bùi Minh thì thào.

Hắn rút kiếm bên người, vén kiếm hoa, có vẻ như khẽ lắc lư, nhưng bông hoa kiếm này mang theo pháp lực của Tướng quân Minh Quang, cắt xuyên không khí và đâm vào Hải yêu như một mũi tên đang bay, chia làm đôi. "Hãy đến."

Bùi Minh vung thanh trường kiếm, chỉnh lại trang phục, hơi nhướng mày, lại thở dài một hơi, nhìn về phía Hắc Thủy Huyền Quỷ, ngẫm nghĩ một lúc rồi nhanh chóng bay tới, "Ngươi có chuyện muốn nói?"

“Nhìn phía sau ngươi.” Hạ Huyền lạnh lùng khẽ nói.

Sau khi con hải yêu kia bị chia năm xẻ bảy, cơ thể khổng lồ liền tan rã trong biển nước, trong bụng nó dần hiện lên bóng dáng một người. Bùi Minh vẫy gọi những thiên binh, chúng thiên binh liên lập tức đến cứu người đó ra.

Hạ Huyền lạnh lùng nhìn người kia bị đưa đi.

Thiên kiếp đã theo Sư Vô Độ bay đi mất, nơi Bùi Minh và những người khác cũng dần dần khôi phục lại yên ổn, nhưng bọn họ đều biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu, mặt biển vẫn dâng từng cơn sóng lớn, Sư Vô Độ đã phá tan mấy đợt sóng, mới tìm được một nơi bằng phẳng để đứng vững, chuyên tâm ứng phó với sấm sét từ trên trời giáng xuống.

"Chúng ta đều không phải người thích vòng vo, cứ nói thẳng đi," Bùi Minh nói.

“Nếu ta đoán không lầm thì người đó chính là thần quan của điện Địa sư.” Hạ Huyền nói, “Người đầu tiên phát hiện ra Hải yêu ở Hoàng thành.” Sau đó hắn nói lại nói: “Nhưng tại sao Hải yêu lại đến Hoàng Thành chứ.” Hắn hơi cụp mắt xuống liếc nhìn Sư Thanh Huyền, y dường như đã rơi vào giấc ngủ mê man.

Trong lúc nói Hạ Huyền vẫn lộ ra vẻ bình tĩnh, Bùi Minh càng nghe càng cảm thấy có chỗ không đúng, “Không hay rồi!” Lập tức nhìn về phía Sư Vô Độ, nhìn thấy vị quân tử bạch y kia vẫn đang ở trong thiên kiếp, trong lòng lo lắng không yên.

Nơi đây là Đông Hải. Họ suýt nữa thì quên mất, đây là Đông Hải.

“Nếu đã có thể dụ các ngươi tới nơi này, ắt sẽ không dễ dàng để các người bình thản ngơi nghỉ đâu.” Hạ Huyền nói.

“Ngươi đừng nhìn ta như vậy, ta còn có chuyện muốn hỏi, hắn mà chết ta cũng không được lợi gì.” Khi Hạ Huyền ngước mắt lên, một tia sét soạt qua kết giới, tiếng gầm vang bên tai khiến hắn bất giác cau mày. "Đừng quên, bây giờ chúng ta là người trên cùng một thuyền."

Bùi Minh nói: "Gặp phải kiếp nạn này, nếu thiên thượng muốn thu phục hắn, ta tự khắc không một câu oán hận, nhưng hắn không nên chết như thế này. Hắn là người có thể sánh vai với Thần Võ Đại Đế, vậy nên ngươi cũng hiểu đấy, tại sao hắn lại phải chết."

"Giết hắn, vốn là hắn tự mình chuốc lấy, thả hắn, là để trả lại một câu minh bạch cho người thân của ta. Bị người khác lợi dụng, chắc Bùi tướng quân đây cũng không muốn trải qua cảm giác đó đâu chứ hả." Hạ Huyền nói.

Uy lực của thiên kiếp càng mạnh hơn, Bùi Minh lại tăng thêm pháp lực xung quanh, dựng trường phòng hộ. "Nội bộ hỗn loạn lắm điều, hiện tại người muốn lợi dụng chúng ta, e rằng không chỉ có một.”

Phía trên Cửu Thiên, hàn quang lạnh lẽo, phản chiếu trên khuôn mặt trắng bệch của Hạ Huyền.

“Hỗn loạn bên trong Hoàng Thành, cũng nên kết thúc rồi.” Bùi Minh nói.

Giữa chốn mênh mông, biển sâu tựa vực thẳm, sấm chớp vang ầm, bạch y phấp phới. Bùi Minh nheo mắt, nhưng mắt không rời khỏi phạm vi thiên kiếp. Hắn nhìn thấy Sư Vô Độ suýt nữa bị một tia sét đánh trúng, trong lòng bất giác thấp thỏm.

Lúc này, trên không trung vang lên một tiếng động lớn, tựa như đại pháo xông thẳng lên trời, nổ tung ra thành nhiều mảnh. Chỉ thấy mười mấy con thủy long uốn lượn, bị thiên kiếp đánh tan rồi lại hợp lại. Thanh kiếm trên tay Bùi Minh đã tràn đầy linh lực, sẵn sàng đợi thế lao đi, mà lúc này, đợt thứ nhất của thiên kiếp đã qua, Sư Vô Độ dùng lực phẩy quạt một cái, tay áo bị gió thổi phồng, sóng lớn cuồn xuộn bay lên trời, đẩy lùi hết toàn bộ sấm sét còn lại.

Sư Vô Độ hít một hơi, để chân khí và linh lực chuyển động bên trong cơ thể cho đến khi nó ổn định trở lại, chắp tay phi xuống.

Bùi Minh đưa tay ra đỡ lấy hắn, Sư Vô Độ khẽ gật đầu, sau đó mắt nhìn chăm chăm vào Hạ Huyền. Đối với người đã lấy cái đầu hắn xuống đang đứng trước mặt này đây, suy nghĩ của Sư Vô Độ vô cùng phức tạp, từ sau khi hắn tỉnh lại, Bùi Minh và Linh Văn đã kể lại với hắn rất nhiều chuyện.

Quả nhiên không sai, ngay khi Hạ Huyền nhìn thấy vị Thủy Hoành Thiên này, lời nói của hắn đã tràn đầy hàn ý lạnh lẽo, "Thuật pháp hoán mệnh, làm sao ngươi biết được?”

Làm sao biết được, Sư Vô Độ đương nhiên nhớ vô cùng rõ. “Tàng thư các.” Hắn vừa đáp lại, vừa chăm chú nhìn Sư Thanh Huyền, gương mặt của thiếu niên thanh tú, lúc này đang nhắm mắt, trông bình thản hơn rất nhiều.

“Trận pháp được giấu kín như vậy, nhất định không dễ tìm đâu nhỉ.” Hạ Huyền nói.

“Chỉ cần ta muốn tìm, không có thư gì là khó để tìm.” Ánh mắt hắn khẽ di chuyển, chỉ thấy một mảnh giấy bay ra từ tay áo Càn Khôn của Hạ Huyền.

“Còn nhớ chứ?” Hạ Huyền trầm giọng nói.

Sắc trời dần ló, một tia sáng xuyên qua từ những đám mây. Giấy lụa mỏng xuyên thấu ánh sáng, dần hiện rõ trong mắt Sư Vô Độ, hắn nhìn kĩ trận pháp này, nắm chặt quạt thủy sư, “Đương nhiên nhớ”, hắn phất tay áo, rồi nói: “Ngươi cầm trận pháp này là muốn làm gì?”

Hạ Huyền hỏi ngược lại: "Ngươi có chắc là trận pháp này không?"

Sư Vô Độ phẩy quạt thủy sư một cái, đi ngang trước mặt hắn, lạnh giọng nói: "Lời này có ý gì?"

Hai người này cứ đi qua đi lại, thấy vậy, Bùi Minh đứng phía sau vỗ vai Sư Vô Độ, rồi lại nhìn Hạ Huyền. Hạ Huyền không muốn nhiều lời, hắn đã biết, trận pháp này trước khi hoán mệnh đã như thế này.

“Vậy thì thuật pháp ban đầu, rốt cuộc là gì?” Hạ Huyền trầm giọng nói. Thật là nực cười, có người đã đánh tráo trận pháp, lại bị Sư Vô Độ sử dụng thuật pháp đó để đổi lấy tính mệnh của hắn và Sư Thanh Huyền, vậy mà người đã tráo đổi trận pháp này rốt cuộc là ai thì chẳng một ai hay biết.

Sư Vô Độ nghe thấy như vậy, hắn nhớ rằng lúc trước Linh Văn đã từng nói với hắn về trận pháp này, hóa ra là quyển điển tịch ghi chép lại thuật pháp hoán mệnh đã từng bị người khác nhúng tay vào. Năm đó, chỉ có một mình Sư Vô Độ đã từng xem qua trận pháp, về sau, e rằng chỉ có Hạ Huyền và Sư Thanh Huyền được xem qua, nhưng bọn họ không thể xác nhận chắc chắn, trận pháp này đã bị tráo đổi trước khi hoán mệnh hay sau khi hoán mệnh.

Bây giờ xem ra, đây quả thật là một trận pháp sai. Sư Vô Độ thầm cảm thấy có chuyện không hay.

"Nếu như ngay từ đầu đã sai," Sư Vô Độ nheo mắt nhìn đại dương dưới chân đang bị ánh dương chiếu lấp lánh phát quang, "Chẳng lẽ Sư mỗ đã bị người ta cố tình gài bẫy.”

“Ngay cả Sư Thanh Huyền sau khi đọc nó cũng cảm thấy có điều gì đó không bình thường về trận pháp này. Thủy Hoành Thiên chắc sẽ không mơ hồ như vậy đúng không?” Giọng của Hạ Huyền lại lạnh thêm vài phần. Trận pháp nayf so với trận pháp bình thường chứa đựng thêm nhiều âm sát khí, như Sư Thanh Huyền đã nói, trận pháp này như một thuật pháp dẫn đến tai họa.

“Thuật hoán mệnh vốn là trái nghịch thiên lý, tự khắc sẽ phải trả giá.” Sư Vô Độ nói đến đây, Hạ Huyền cố nén cơn lửa giận trong lòng ngực, lúc này Sư Vô Độ lại nói: “Thế nhưng cái giá này không đúng."

“Bị ngược rồi.” Sư Vô Độ nói

Không sai, ngược rồi. Cấm thuật này, nếu nhất định phải trả giá, tại sao lại là người bị dùng thuật này lên người phải trả, còn hắn, người đã dùng thuật này thì lại không bị một chút thương tích nào.

“Cho nên ngươi có được sự may mắn rồi, thiên thượng ban cho ngươi một cơ hội lớn như vậy, sao mà không ngoan ngoãn nhận lấy được đúng chứ.” Hạ Huyền nói.

“Sư mỗ chưa từng nhận được may mắn.” Một tia sáng loé lên sau lưng hắn, hắn nghiêng người qua. Quạt Thủy Sư một nửa chìm trong bóng tối, một nửa đang phát ánh quang.

Bùi Minh nói: “Trận này, nếu như không phải ngươi nói với Sư Thanh Huyền là có vấn đề, y thật sự có thể nhìn ra sao?” Hắn đứng giữa Hạ Huyền và Sư Vô Độ, “Thuật pháp từ thuở thượng cổ, nếu như ngươi không chuyên tâm nghiên cứu, ngươi có thể nhìn ra sao? "

“Nếu ngươi là thần, chúng ta sẽ là đối thủ.” Sư Vô Độ cầm chiếc quạt Thủy sư chằng chịt những vết rách nứt, nhìn thẳng vào Hạ Huyền và nói, ánh mắt vô cùng cương quyết.

Hạ Huyền bình tĩnh liếc nhìn hắn, thậm chí còn hơi nhếch khóe miệng, "Ngươi nên thấy mừng vì ta không làm thần tiên, cái đầu này mới tạm thời còn trên cổ ngươi."
Hết chương 47

Spoil chương 48

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai y, Sư Thanh Huyền tránh mắt nhìn sang chỗ khác, cúi đầu cắn chặt răng, cuối cùng, xoay người vùi mình vào trong lòng Sư Vô Độ. Y gọi từng tiếng "Ca", những âm tiết rời rạc, cuối cùng cũng tan vào trong vòng tay

Sư Vô Độ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của y, tựa như trước đây đã từng, nhưng cũng lại khác hẳn bất kì một lần nào đó trước đây.

"Thanh Huyền, đệ ốm đi rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com