Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

25-26

Chương 25:

Rất hiếm khi Tác Dương có cảm giác kề cận một người đến như vậy, không phải là khoảng cách không gian mà là khoảng cách trong lòng.

Có lẽ con người đều như thế, càng trưởng thành thì càng khó chấp nhận sự tiếp cận của người khác, tâm lý phòng bị sẽ liên tục gia tăng theo tuổi tác, khi một người đến gần mình thì ngay lập tức mình sẽ nghĩ liệu người đó có ý đồ gì chăng.

Nói như thế hình như hơi thực dụng quá, nhưng đây là sự thật, mỗi một người lớn từng bị xã hội này hành hạ tơi tả bầm dập đều có một ổ khóa trong tim mình.

Cũng chính vì thế nên sau khi rời khỏi cuộc sống học đường, mọi người càng ngày càng ít đi những người bạn chân chính.

Tác Dương vốn dĩ không phải kiểu dễ mở lòng với người khác, mấy năm nay cũng ở một mình quen rồi, thậm chí quên mất cảm giác có người bầu bạn là như thế nào. Hầu hết trong những ngày mưa sa gió giật, điều cậu nghĩ trong đầu chỉ có "khi nào mới ngớt mưa", "khi nào mới được cất cánh", chứ không phải là "bầu không khí lúc này thật tuyệt".

Bầu không khí thật tuyệt, rất hợp để nhấm nháp vài ly rượu.

Thẩm Huy Minh như đọc vị được cậu, hoặc có thể là đúng lúc anh cũng nghĩ như thế.

Anh hỏi:

– Trong tủ rượu có rượu vang, em muốn làm một ly không?

Tác Dương cười cười:

– Vậy cho em một ly.

Thẩm Huy Minh đứng dậy đi về phía tủ rượu.

Tác Dương dọn dẹp hai hộp cơm đã ăn xong, bỏ vào thùng rác, sau đó quay đầu nhìn Thẩm Huy Minh đang khui rượu.

Cậu đi tới lấy ly đi rửa sạch, khi quay lại thì thấy Thẩm Huy Minh đang đợi mình.

– Rượu này cũng ngon phết – Thẩm Huy Minh nói – Nhưng mà cần để nó thở một lúc.

Tác Dương nhìn thấy anh đã rót một ít ra bình chiết (*) rồi.

(*) bình chiết rượu hay còn gọi là bình decanter: sau khi rót rượu vang đỏ vào bình chiết thì sẽ lắc đều cho không khí tràn vào bình, khí oxy tiếp xúc với rượu vang đỏ sẽ phá vỡ cấu trúc của rượu, giúp rượu giảm bớt độ chát và dậy mùi hơn. Sau đó rượu sẽ được "thở" trong 30 đến 60 phút rồi mới mang ra phục vụ.

binh-dung-ruou-vang-decanter-hong-kong-jq05-01

– Không vội – Tác Dương đặt ly xuống – Dù sao đêm cũng còn dài mà.

Trong thời gian đợi rượu "thở", hai người ngồi trước cửa kính nhìn cảnh đêm chẳng mấy đẹp đẽ gì bên ngoài.

Gió lớn cuốn theo những cành cây và hạt mưa, sấm sét thì nổ vang rền, y hệt cảnh tận thế trong phim điện ảnh vậy.

Tác Dương nói:

– Em sợ nhất là thời tiết này.

Khi một người sẵn sàng phô bày điểm yếu của họ với bạn thì tức là họ đã bắt đầu chấp nhận bạn rồi.

Thẩm Huy Minh hỏi:

– Vì công việc ư?

– Một phần thôi – Giọng Tác Dương nhẹ tênh, nhưng không hề vương vất nỗi âu lo, cậu chỉ đang kể một câu chuyện bình thường một cách điềm nhiên mà thôi – Hình như bắt đầu từ cấp ba thì phải, thời điểm chập tối và những ngày gió lớn thường khiến em thấy sợ hãi.

– Chập tối và gió lớn sao?

– Phải, nói đơn giản thì là, nếu như em ở ngoài đường vào những lúc như vậy thì sẽ thấy lo âu bất an, có lúc thậm chí còn xuất hiện tình trạng tim đập nhanh và chóng mặt nữa – Tác Dương cười – Em còn lên mạng tìm thử rốt cuộc tình trạng đó là như thế nào.

– Rồi kết quả như thế nào?

Tác Dương bật cười:

– Trên mạng nói đây là "hội chứng mặt trời lặn", bình thường thì người bệnh sẽ là những người già neo đơn xuất hiện một loạt các thay đổi về mặt cảm xúc và khả năng nhận thức vào thời điểm hoàng hôn.

Thẩm Huy Minh dở khóc dở cười:

– Người già neo đơn?

– Ha ha ha phải đó, người già neo đơn – Tác Dương cười rất thoải mái – Em vừa nhìn thấy thông tin này là tắt trang web đi ngay.

Thẩm Huy Minh lắc đầu:

– Cho nên người ta mới nói, không phải cứ gặp vấn đề là lên mạng hỏi, hỏi ra kiểu gì cũng là bệnh nan y.

– Vậy nên đến giờ em cũng không biết tại sao mình lại bị như thế – Tác Dương nói – Nhưng mà bây giờ em cũng rất ít khi nghĩ nhiều vậy rồi, thấy thời tiết xấu thì chỉ lo sẽ ảnh hưởng đến chuyến bay thôi.

Thẩm Huy Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc là nói, anh đang nhìn dáng hình Tác Dương phản chiếu trong tấm kính.

Anh làm thinh một lát rồi bảo:

– Còn anh thì cảm thấy có một khả năng.

Tác Dương nhìn sang anh.

Thẩm Huy Minh nở nụ cười:

– Nhưng mà nói ra lại sợ mạo phạm đến em.

– Giờ mà anh còn lo chuyện đấy sao? – Tác Dương cố ý chọc anh – Lúc anh mua vé chặng bay này sao không nghĩ đến vấn đề ấy đi?

Thẩm Huy Minh cúi đầu cười.

Hồi sau, Thẩm Huy Minh tắt nụ cười, anh nghiêm túc bảo:

– Có lẽ là vì thiếu cảm giác an toàn.

Nụ cười trên mặt Tác Dương cũng dần nhòa đi, cậu ngẩn người nhìn ra bên ngoài.

– Anh không dám tự tiện phỏng đoán tâm lý của em, anh không chắc em có chú ý đến vấn đề này không – Thẩm Huy Minh trình bày – Chạng vạng là đường tiếp giáp giữa ngày và đêm, là khoảng thời gian lập lờ mông muội, vào thời điểm này con người rất dễ nảy sinh một vài cảm xúc mà ban ngày không thể hiện rõ, nó như một cái móc câu vậy, móc nối giữa ngày trắng và đêm đen, khi nó móc được tới màn đêm rồi thì cũng đồng thời lôi cả những lo lắng và ham muốn của con người ra ngoài.

Thẩm Huy Minh xoay mặt lại nhìn Tác Dương:

– Anh không biết có ai đã từng nói với em chưa, nhưng mà em thật sự rất tốt, quan hệ giữa chúng ta không tính là sâu đậm nhưng anh có thể cảm nhận được em đang dốc mọi sức lực để làm việc mình thích, chỉ riêng điểm này thôi là anh đã thán phục em rồi.

Nên miêu tả cảm giác lúc này như thế nào đây?

Cứ như có một bí mật đến chính chúng ta còn không phát hiện ra nhưng đột nhiên bị người khác vạch trần, sống lưng ta lạnh toát còn lòng bàn tay thì nhễ nhại mồ hôi.

Tác Dương là một người kiêu ngạo, sự kiêu ngạo của cậu không phải là kiểu trịch thượng coi thường người khác, mà là cậu thấy trên cơ thể mình được đúc tường đồng vách sắt không ai có thể xâm phạm được. Cậu cảm thấy mình nên sống toàn mỹ như vậy, đi đến đâu cũng được người ta ngợi khen.

Vì để duy trì trạng thái đó nên vào mỗi buổi sớm cậu đều hít thở thật sâu, dẫu có mệt mỏi đến mấy cũng phải biểu hiện tràn trề sức sống.

Nhưng mà có một người, đang uyển chuyển nói với cậu rằng: Tác Dương, em không hề tự tin.

Kiêu ngạo và tự tin vốn là hai thứ khác nhau.

Khúc mắc của Tác Dương nằm ở đây, xưa nay cậu không bao giờ khẳng định bản thân mình, cậu thấy mình vẫn chưa đủ tốt, mình cần phải cố gắng hơn nữa, bỏ công nhiều hơn nữa thì mới sống tốt hơn được.

Sau khi kết thúc một ngày, cậu luôn thấy mình không trưởng thành lên được bao nhiêu, cậu luôn phủ định bản thân, vừa phủ định lại vừa không thể không ngụy trang lớp vỏ bọc kiêu kỳ ưu việt. Cậu những tưởng cậu đã sắm vai "Tác Dương kiêu ngạo" tốt lắm rồi, nhưng không ngờ lại bị Thẩm Huy Minh vạch mặt nhanh như vậy.

Thẩm Huy Minh thấy cậu cả buổi không nói gì, thầm nhủ không ổn rồi, mình lỡ phát ngôn nhiều quá.

Con người Tác Dương có tâm lý phòng bị rất mãnh liệt, nếu bạn nói quá nhiều thì cậu ấy sẽ treo thêm một ổ khóa nữa ngay.

Với Tác Dương thì sau những lời anh nói lúc nãy, hai người bọn anh sẽ có hai hướng đi cách biệt hoàn toàn, một là Tác Dương mở rộng tấm lòng, xem anh là bạn tri kỉ, hướng còn lại là cắt đứt triệt để luôn.

Anh không biết cách làm của mình là thông minh hay ngu dại nữa.

Mù mờ quá.

Từ khi quen biết Tác Dương thì Thẩm Huy Minh cảm tưởng như mỗi bước đi của mình đều là một canh bạc.

– Rượu chắc cũng được hòm hòm rồi – Thẩm Huy Minh đứng dậy – Để anh đi rót.

Tác Dương gật đầu, không nói gì.

Trong lúc Thẩm Huy Minh đi rót rượu, Tác Dương cứ nhìn chằm chằm vào cái người trong phòng qua ô cửa, cậu đặt rất nhiều dấu chấm hỏi, nghĩ mãi không thông suốt.

Khi Thẩm Huy Minh cầm ly rượu trở về đưa cho cậu thì Tác Dương hỏi:

– Em biểu hiện rõ ràng như vậy sao?

Thẩm Huy Minh giật mình, bật cười:

– Không đâu, tuy nói thế trông anh chả khiêm tốn chút nào, nhưng anh tin rất ít người nhận ra được.

Anh cười không chỉ vì câu hỏi của cậu mà còn là vì, nếu cậu đã hỏi như thế thì chứng tỏ cậu không hề bài xích anh.

Đây là điềm lành.

Tác Dương nhíu mày tỏ ra khó tin, cậu thật sự không hiểu làm sao mà Thẩm Huy Minh lại phát hiện ra được vấn đề này.

Hai người chỉ mới gặp nhau đôi lần, bình thường nhắn tin cũng chẳng bao nhiêu, Tác Dương chưa bao giờ thể hiện mặt "yếu đuối" của mình trước mặt anh cả.

Rốt cuộc vì lẽ gì?

Tác Dương thốt nhiên cảm thấy con người Thẩm Huy Minh rất đáng sợ, anh khôn khéo tới mức cậu nghi ngờ liệu anh có "mắt thần" hay không.

– Nếu anh nói anh chỉ đoán mò thôi thì chả có thành ý gì nhỉ? – Thẩm Huy Minh ngồi xuống, nhấm nháp một hớp rượu.

– Cho nên là không phải anh đoán mò – Tác Dương bảo – Anh nói em nghe thử được không?

– Anh nhìn người rất chuẩn – Thẩm Huy Minh cười nói – Đương nhiên là cũng có lúc nhầm.

Hai tay anh cầm ly rượu, đợi vãn một lúc rồi nói tiếp:

– Mọi chuyện trên thế giới này đều như thế cả, em ngụy trang có hoàn hảo đến mấy thì khi gặp được người thật lòng để tâm đến em thì người đó nhìn một cái là phát hiện ra sơ hở ngay.

Thẩm Huy Minh nói như đang đùa:

– Anh không có ý châm chọc những tình địch khác của mình đâu.

Tác Dương cũng cười, hớp ngụm rượu rồi bảo:

– Làm gì có tình địch.

– Tác Dương – Thẩm Huy Minh không cười nữa, anh nghiêm túc giãi bày với cậu – Thật ra nhiều lúc ngôn ngữ là thứ vô dụng nhất, cách tốt nhất để một người khẳng định bản thân cũng không phải dựa vào lời tán dương của người khác, anh tin em không thiếu điều đó.

Tác Dương cúi đầu nhìn rượu trong tay.

Phải, cậu chưa bao giờ thiếu những lời khen ngợi cả.

Từ nhỏ đến lớn, bất kể là cha mẹ, thầy cô hay là bạn bè, hoặc chỉ là một hành khách có duyên gặp đúng một lần, ai cũng khen cậu không ngớt lời.

Thậm chí cậu còn không hiểu tại sao lại như thế, đáng lẽ mình nên ưỡn ngực tự hào mình xuất sắc nhưng tại sao cậu không bao giờ có thể chấp nhận bản thân.

Cảm xúc ấy quấn lấy cậu rất nhiều năm, thậm chí có mấy lần suýt nữa đánh cậu gục ngã.

– Lúc trước em cũng thử đi tìm đáp án – Tác Dương nói – Em luôn cho rằng, tất cả căn bệnh đều có nguyên nhân của nó, em tìm được nguồn gốc của nó là có thể giải quyết được vấn đề rồi, nhưng kỳ lạ thay, em phát hiện ra em không thể nào tìm được cả.

Cậu nhấp một ngụm rượu nữa:

– Nhiều người có khuyết điểm về tính cách là bắt nguồn từ gia đình, nhưng em luôn cảm thấy gia đình của em rất ổn. Ba mẹ em rất hòa thuận, tuy dạy dỗ em khá nghiêm khắc nhưng chưa bao giờ tổn thương em cả, em có thể cảm nhận được tình yêu của ba mẹ.

Thẩm Huy Minh ngồi bên cạnh cậu yên lặng lắng nghe.

– Nếu không phải bắt nguồn từ gia đình, vậy thì nó đến từ đâu? – Tác Dương tự hỏi – Về tình cảm sao? Nói không sợ anh cười, em chưa từng có mối tình nào chính thức cả, em thấy tình yêu quá nặng nề, em không gánh vác nổi. Em không tin tưởng vào người khác, cũng không tin chính mình, em không tin trên đời tồn tại tình yêu thập toàn thập mỹ.

– Đúng là trên thực tế thì tình yêu thập toàn thập mỹ không tồn tại – Thẩm Huy Minh cười – Việc này rất tổn thương với những người theo chủ nghĩa hoàn hảo.

Tác Dương nhún vai:

– Có lẽ vậy.

– Tình yêu hoàn mỹ cũng không thường xuất hiện trong các tác phẩm nghệ thuật, mỗi một tình yêu đều có cá tính riêng của nó. Nhưng nếu cứ vướng mắc ở từ "hoàn mỹ" thì anh cảm thấy, mối tình nào cũng hoàn mỹ cả – Thẩm Huy Minh nói – Chỉ cần có tồn tại thì đã là hoàn mỹ rồi, dù nó như một món đồ sứ đặc kín vết rạn thì đó cũng là một tác phẩm nghệ thuật. Cho nên mới nói, tình yêu là nghệ thuật, đi tìm tình yêu chính là đi tìm nghệ thuật, em nói xem, nghệ thuật có hoàn mỹ không? Bất kể là nghệ thuật đẹp hay nghệ thuật xấu thì chỉ cần là nghệ thuật thì nó đã hoàn mỹ rồi. Con người cũng thế, mỗi người đều là một tác phẩm nghệ thuật, từ một góc độ nào đó mà nói thì trên đời không có người hoàn mỹ, nhưng tất cả mọi người đều hoàn mỹ theo cách riêng của mình.

Chương 26:

Chỉ cần tồn tại thì đã hoàn mỹ rồi sao?

Tác Dương chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, nhưng khi Thẩm Huy Minh nói ra quan điểm của anh thì cậu cũng thấy không phải là không có lý.

Trong quan niệm của cậu từ trước tới nay, thế giới này chằng chịt những vết nứt, bất kể là con người hay sự vật, chỉ cần tồn tại là có vết nứt, mà đã có vết nứt thì khắc có khuyết điểm, mà có khuyết điểm tức là không thể nào vươn tới sự toàn bích được.

Cậu luôn lấy làm tiếc bởi tì vết này, nhưng Thẩm Huy Minh lại nhìn vấn đề ở một góc độ khác, anh xem những tì vết ấy thành sự hoàn mỹ mà không gì có thể thay thế được.

Quan niệm này khá mới mẻ với Tác Dương, hơn nữa, hơi thở cậu cũng tự dưng hanh thông hơn rồi.

Tác Dương là một người có ý thức bản thân rất mạnh, cậu biết lắng nghe người khác trình bày quan điểm nhưng lại hiếm khi tán đồng hay chấp nhận, thậm chí nhiều khi cậu hiểu được đối phương nói rất có lý nhưng vẫn một mực giữ lấy khoảng trời cho riêng mình.

Nhưng sự thật đã chứng minh, những tư duy và góc nhìn bảo thủ rồi sẽ trở nên đông đặc, mọi nghi hoặc của cậu cũng từ đó mà ra.

Nhìn sự việc từ nhiều góc độ khác nhau thì sẽ dễ dàng giải quyết vấn đề hơn.

Cậu ngưỡng mộ tư duy đúng hướng của Thẩm Huy Minh, chắc có lẽ đây chính là mặt khác của anh: Một thế giới của những người theo chủ nghĩa lạc quan.

Một người theo chủ nghĩa bi quan gặp được một người theo chủ nghĩa lạc quan, giữa họ sẽ nảy sinh những chuyện gì đây?

Thẩm Huy Minh nhấc tay lên, nhìn cảnh bên ngoài qua ly rượu:

– Thật ra nói nhiều như thế nhưng chung quy là muốn nói với em...

Anh xoay lại, nhìn Tác Dương qua thành ly, hình hài người trong tầm mắt anh trở nên méo mó, thậm chí là có phần tiếu lâm.

Thẩm Huy Minh cười bảo:

– Dù có nhìn em qua bao nhiêu mặt cong, em bị bóp méo thành hình dáng gì đi nữa, thì hai ta cũng đều biết, em chính là em, vì em là chính bản thân Tác Dương, cho nên em đã đủ độc đáo, đủ hoàn hảo rồi.

Con người sẽ không thay đổi quan niệm chỉ vì một lời nói của kẻ khác, càng không vì một câu nói mà đã trở nên tự tin hơn, tin rằng bản thân mình đẹp đẽ như thế, hoàn hảo như thế.

Chuyện này thì cả hai người đều rõ.

Thẩm Huy Minh nói những điều kia chẳng qua là muốn để Tác Dương biết anh hiểu cậu, và cũng sẵn lòng đến gần tới mỗi "khuôn mặt" của cậu.

Trong bất kì một mối quan hệ nào, "sự thông hiểu" luôn khiến người ta rung động hơn cả "tình yêu", sự đồng điệu về tâm hồn càng đáng quý hơn sự hòa hợp về xác thịt.

Sau khi Tác Dương nghe xong những lời Thẩm Huy Minh nói thì điều cậu để ý không phải là liệu mình có hoàn mỹ trong mắt đối phương hay không, mà là người đàn ông này đang nhìn cậu bằng chính tấm lòng anh.

Tác Dương giơ ly lên chạm nhẹ vào ly Thẩm Huy Minh, cười nói:

– Cảm ơn lời khuyên bảo của triết học gia trong phòng ngủ.

– Anh cũng không chỉ là triết học gia trong phòng ngủ thôi đâu – Thẩm Huy Minh mỉm cười với Tác Dương rồi hớp một ngụm rượu.

Tác Dương cười khẽ:

– Anh Thẩm vẫn còn một con người khác mà em không biết sao?

– Nhiều là đằng khác, em có thể từ từ tìm hiểu – Thẩm Huy Minh nói – Nhưng mà trước khi tìm hiểu thì chúng ta bàn bạc lại một chuyện được không?

– Hửm?

– Đổi cách xưng hô khác cho anh đi – Thẩm Huy Minh kể khổ – Em cứ gọi anh là anh Thẩm hoài, làm anh thấy mình và Giang Đồng Ngạn trong tim em chả khác gì nhau cả.

Nhắc tới Giang Đồng Ngạn, Tác Dương hơi giật mình, cậu đã sắp quên mất người này là ai rồi.

Cậu cười khì:

– Gần đây anh Giang thế nào rồi? Có bận rộn lắm không?

– Bận chứ, bận đề phòng anh – Thẩm Huy Minh vòng vo định để Tác Dương biết Giang Đồng Ngạn đã "viết" nên câu chuyện mới với người khác rồi – Cậu ta bận tới độ sứt đầu mẻ trán.

Tác Dương bật cười:

– Cũng tốt đấy nhỉ.

– Cũng tại anh – Thẩm Huy Minh nói – Không nên nhắc tới cậu ta làm gì, khi chúng ta đang ở riêng thì sao có thể cho cậu ta suất diễn được chứ.

Tác Dương lắc ly rượu trong tay, rồi nhấc lên uống nốt chút rượu cuối, sau đó hỏi:

– Anh muốn em gọi anh như thế nào?

– Em hỏi thế anh khó đáp quá – Thẩm Huy Minh làm bộ làm tịch – Da mặt anh cũng khá mỏng đấy.

Tác Dương vui vẻ nhìn anh:

– Vậy nếu da mặt hai chúng ta đều mỏng, thì em đành tiếp tục gọi anh là anh Thẩm thôi.

– Đừng giỡn mà, em học được cách trêu đùa từ khi nào thế?

Tác Dương cười khúc khích, một lúc sau bèn gọi:

– Huy Minh?

Đối với Tác Dương thì đây là một xưng hô hết sức thân mật rồi.

Xưa nay cậu luôn giữ khoảng cách an toàn với người khác, đối xử với ai cũng khách sáo lịch sự, không bao giờ vượt mức giới hạn cả, dù có là bạn bè đồng nghiệp thân thiết đến mấy cũng thế, lúc nào cũng duy trì phong độ.

Cậu hơi bị sợ hãi những mối quan hệ thân mật, cậu luôn cho rằng khi hai người rơi vào quan hệ thân mật thì sẽ bại lộ nhiều khuyết điểm xấu hổ, cậu sợ những ảo tưởng của người khác về mình sẽ bị dập tắt. Bảo cậu bắt đầu một mối quan hệ thân mật còn khó hơn là bay suốt một tháng không ngơi nghỉ.

Nhưng từ khi gặp Thẩm Huy Minh thì dường như cậu luôn bị anh lôi kéo, cứ bất giác mà lót tót theo sau.

Cậu chợt nhớ tới cái "tương sinh tương khắc" mà hai người từng hàn huyên, e là phải mê tín một lần rồi.

Thẩm Huy Minh nắm rõ đạo lý "thấy đủ thì dừng", cái xưng hô "Huy Minh" này chắc đã chạm ngưỡng của Tác Dương rồi, nhiều hơn nữa có khi đến chính anh còn thấy ngại.

Mà huống hồ cũng chẳng cần phải sến sẩm quá làm gì, như Chu Mạt ngày nào cũng đặt "chồng ơi" thành câu cửa miệng, đừng nói anh với Tác Dương vẫn chưa đi tới bước đó, mà cho dù có cái ngày đó thì chắc cũng chẳng thốt nổi nên lời.

Giữa người với người có vô vàn cách chung đụng khác nhau, Tác Dương là người khó sinh tình, tình hình hiện tại đã coi như là thăng tiến lắm rồi.

Thẩm Huy Minh lại rót thêm rượu cho cả hai, Tác Dương ban đầu nói chỉ uống một ly, thế mà lại nhận ly thứ hai rồi.

Sau đó hai người không bàn đến mấy vấn đề ám muội kia nữa, chỉ ngồi đó nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài, thỉnh thoảng nói vài câu vô thưởng vô phạt.

Không biết từ khi nào, giọng nói của Tác Dương mỗi lúc mỗi khẽ khàng, xác suất trả lời cũng ngày càng thấp, Thẩm Huy Minh quay người lại thì phát hiện một tay cậu cầm hờ ly rượu rỗng, tay còn lại gác lên tay vịn ghế, thiếp ngủ mất tiêu.

Chắc mệt quá đây mà, uống chút rượu vang là thần kinh giãn ra ngay.

Thẩm Huy Minh lẳng lặng nhìn ngắm cái người đang thiu thiu ngủ, nhìn gương mặt cậu phiếm đỏ vì men rượu, anh thấy lòng mình kiên định lạ thường.

Khi anh "giảng bài" cho Tác Dương, thốt ra lời gì cũng toàn là đạo lý, nhưng thú thật thì anh cũng chẳng thông tuệ đến thế.

Anh biết chắc chắn Tác Dương không có kỳ vọng gì đối với tình yêu, có người trưởng thành nào từng bị hiện thực vùi dập lại chẳng thế đâu?

Tình yêu là liều thuốc bổ trong cuộc sống của chúng ta, có thì quá tốt, nhưng nếu không sở hữu được thì cũng không ai cưỡng cầu. Có cưỡng cầu cũng chẳng được, tình yêu thật sự chỉ đến một cách bất ngờ chứ không phải cứ muốn là có.

Trước khi gặp Tác Dương, Thẩm Huy Minh cũng luôn cho rằng tình yêu của mình sẽ chẳng bao giờ đến đâu, tình yêu có thể được viết trên sách, họa trong tranh, có thể được chế tác thành tượng điêu khắc đặt trong thánh đường, nhưng sẽ không bao giờ đáp xuống cuộc đời anh cả.

Đều là người trần mắt thịt, một lớp người bình thường, bọn họ nào có may mắn đó.

Nhưng trời cao rủ lòng thương, khi Nguyệt Lão cột tơ hồng đã không bỏ quên anh.

Tác Dương là kiểu người mà ai thấy lần đầu cũng phải mến thương, có kẻ nào lại không thích người đẹp chứ?

Nhưng mà cậu cũng rất biết cách từ chối, con người cậu luôn cho rằng khi mình được người ta thấu hiểu thì sẽ bị người ta vứt bỏ.

Nhạt nhẽo? Buồn tẻ? Vô Vị?

Thẩm Huy Minh nhìn Tác Dương thiếp ngủ, bỗng nhớ tới những lời cậu từng nói với mình.

Không phải như vậy đâu.

Tác Dương đã từng bị tổn thương tình cảm ư? Thẩm Huy Minh cười nản chí trong lòng, có phải em đã từng trải qua một mối tình thất bại cho nên mới nghĩ như thế không?

Người khác nhìn Tác Dương như thế nào anh không rõ, nhưng đối với anh thì Tác Dương không hề tẻ nhạt chút nào, càng ở cạnh em nhiều thì lại càng muốn ôm lấy em.

Vào buổi sớm mai khi những trận cuồng phong đã từ từ rút lui, và bên cạnh là người mình thương đang say ngủ.

Chuyện này lãng mạn tới nỗi Thẩm Huy Minh cảm thấy như lòng mình được sống lại thuở hai mươi mấy tuổi đầu, đầy háo hức và nồng nhiệt.

Tác Dương trở thành chốn bồng lai tiên cảnh của anh, sau khi "chém giết" mệt nhọc ở thế giới đầy những suy tính của người trưởng thành, anh trở về nghỉ ngơi ở bên Tác Dương, điều đó có thể nhắc nhở anh rằng, được sống thật sự là một điều tuyệt vời làm sao.

Thẩm Huy Minh nhìn sắc trời dần sáng, anh lén vươn tay ra, e dè nắm lấy tay Tác Dương.

Tay em ấm nóng và mềm mại, như một đóa hoa ngọc lan đang trôi nổi trên mặt suối.

Bạn biết như thế nào gọi là "một thoáng rung động" không?

Đó là khi Thẩm Huy Minh nhẹ nhàng cầm lấy tay Tác Dương, anh cảm thấy tim mình đang đập loạn nhịp không cách nào kiểm soát vì chàng trai này.

Thực tế thì ngay giây phút Tác Dương được nắm tay thì cậu đã bừng tỉnh rồi, tim cậu thắt lại, chực mở mắt ra nhưng vẫn dằn lòng được.

Cậu ngồi im không nhúc nhích, tiếp tục giả bộ ngủ, ép bản thân mình bình tĩnh lại, sợ rằng con tim đang đập kịch liệt sẽ đánh thức buổi ban mai vẫn đang chìm trong giấc nồng, cũng sợ nhịp tim ấy sẽ vạch trần nỗi niềm tâm tư của bản thân cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #rrrrrr